Chương 1: Chiếc USB chứa bản hợp đồng sinh tử
Không khí tại phòng Kế hoạch của công ty truyền thông Zenith chiều thứ Sáu đặc quánh lại vì căng thẳng. Ngày mai là buổi thuyết trình dự án chiến lược với tập đoàn Vạn Phát – bản hợp đồng lớn nhất năm, cũng là bài kiểm tra cuối cùng quyết định ai sẽ ngồi vào chiếc ghế Trưởng phòng đang bỏ trống.
Lâm An lẳng lặng gập laptop, cẩn thận tháo chiếc USB màu bạc chứa bản thuyết trình mà cô đã thức trắng ba đêm để hoàn thiện. Với tư cách là nhân viên xuất sắc nhất phòng, dự án này cô đặt rất nhiều tâm huyết.
Đúng lúc đó, Nhã Uyên – đóa hoa mong manh, ngọt ngào của phòng Kế hoạch – đứng lên, trên tay cầm một chiếc túi da nhỏ gọn. Giọng cô ta thỏ thẻ, vang lên giữa bầu không khí im ắng:
"Mọi người ơi, ngày mai là buổi thuyết trình sống còn rồi. Tài liệu là thứ quan trọng nhất, để tránh tình trạng sáng mai cập rập, người quên người nhớ, hay là mọi người cứ đưa hết USB đây em giữ chung cho nhé? Sáng mai đến công ty em sẽ phát lại cho từng người, đảm bảo không thất lạc đi đâu được."
Vài đồng nghiệp tỏ vẻ gật gù hưởng ứng. Dù sao Nhã Uyên cũng nổi tiếng là chu đáo, lại hay mua đồ ăn vặt cho cả phòng. Từng chiếc USB lần lượt được thả vào chiếc túi da của cô ta.
Khi bước đến bàn của Lâm An, Nhã Uyên dừng lại, nở nụ cười hiền lành: "Chị An, đưa USB đây em cất luôn cho."
Lâm An lắc đầu, thản nhiên nhét chiếc USB vào túi xách của mình: "Cảm ơn em, nhưng tài liệu công việc của chị, chị quen tự bảo quản rồi."
Chỉ một câu nói bình thường, nụ cười trên môi Nhã Uyên lập tức cứng đờ. Hốc mắt cô ta nhanh chóng ửng đỏ, giọng run run như sắp khóc: "Chị An... có phải chị không tin tưởng em không? Chị thấy em năng lực kém nên nghĩ em ngay cả việc giữ USB cũng không làm xong đúng không? Em chỉ muốn tốt cho cả nhóm thôi mà..."
Lâm An nhíu mày, vừa định lên tiếng thì một bàn tay to lớn đã vươn tới, giật phăng chiếc USB trên mép túi xách của cô.
Là Hoàng Minh. Người đồng nghiệp từng sát cánh với cô suốt hai năm trời từ những ngày đầu thử việc, nay lại nhìn cô bằng ánh mắt đầy thất vọng và phẫn nộ.
"Lâm An, cậu làm cái trò gì vậy?" Hoàng Minh lớn tiếng, ném thẳng chiếc USB của Lâm An vào chiếc túi da trong tay Nhã Uyên. "Uyên nó có lòng tốt giúp mọi người, cậu không cảm ơn thì thôi còn tỏ thái độ gì? Lúc nào cậu cũng ích kỷ, không có chút tinh thần tập thể nào!"
Nhã Uyên vội vã nép sau lưng Hoàng Minh, đưa tay quệt khóe mắt, giọng nghẹn ngào: "Anh Minh đừng mắng chị ấy, chắc do em lanh chanh..."
"Em không sai, đừng xin lỗi." Hoàng Minh vỗ vai Nhã Uyên an ủi một cách đầy dịu dàng, rồi quay sang trừng mắt với Lâm An: "Cậu bớt cái tính tự cao tự đại lại đi. Chuyện cỏn con cũng làm khó dễ người khác."
Nhã Uyên ôm chặt chiếc túi da trước ngực, ngước lên nhìn Lâm An. Giữa đôi mắt rơm rớm nước kia lướt qua một tia đắc ý sắc lạnh. "Chị An yên tâm, em nhất định sẽ giữ USB của chị thật cẩn thận."
Lâm An đứng tại chỗ, không gào thét, cũng không lao tới giành lại đồ. Cô nhìn Hoàng Minh – người từng là chiến hữu nay đã biến thành kẻ hộ hoa mù quáng, rồi lại nhìn nụ cười giấu sau vẻ ủy khuất của Nhã Uyên. Khóe môi Lâm An chậm rãi nhếch lên một đường cong lạnh nhạt.
"Được, mong là em giữ cho kỹ."
Chương 2: Màn kịch nước mắt trước giờ G
Tám giờ bốn mươi lăm phút sáng hôm sau, không khí tại phòng họp tầng mười lăm căng như dây đàn. Chỉ còn đúng mười lăm phút nữa, phái đoàn của tập đoàn Vạn Phát sẽ chính thức có mặt. Giám đốc Trần liên tục xem đồng hồ, ánh mắt lướt qua từng nhân viên đã ăn mặc chỉnh tề, sẵn sàng cho trận chiến quyết định.
Đột nhiên, tiếng khóc nức nở vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng. Nhã Uyên xuất hiện ở cửa phòng họp, khuôn mặt nhợt nhạt, nước mắt tèm lem làm trôi cả lớp trang điểm kỹ lưỡng. Cô ta ôm chặt chiếc túi da trước ngực, dáng vẻ run rẩy như con thú nhỏ bị thương.
"Giám đốc... mọi người ơi... em xin lỗi... em thật sự xin lỗi..."
Giám đốc Trần nhíu mày: "Có chuyện gì mà khóc lóc ỏm tỏi trước giờ G thế này?"
Nhã Uyên nấc lên, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía Lâm An: "Chị An... USB của chị... hình như bị em làm mất rồi..."
Cả phòng họp lập tức ồ lên. Tin tức như một mồi lửa ném vào đống củi khô. Những đồng nghiệp khác hốt hoảng lao xao. Nhã Uyên vội vàng nâng chiếc túi lên, giọng run rẩy nhưng rành rọt: "Mọi người yên tâm, USB của các anh chị vẫn còn nguyên trong này, em vừa kiểm tra rồi. Chỉ có... chỉ có của chị Lâm An là không thấy đâu..."
Ánh mắt của tất cả đồng loạt đổ dồn về phía Lâm An. Vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, cô khoanh tay trước ngực, nhàn nhạt hỏi: "Mất rồi?"
Còn chưa kịp để Lâm An nói thêm lời nào, Hoàng Minh đã bước tới, kéo Nhã Uyên ra sau lưng che chở, trừng mắt nhìn Lâm An: "Cậu thái độ gì vậy? Uyên nó đâu có cố ý, tai nạn ngoài ý muốn thôi. Chẳng lẽ bao nhiêu người không mất, rơi trúng mỗi cậu thì đổ lỗi cho con bé à? Chỉ có thể trách số cậu đen thôi!"
Giám đốc Trần cũng sa sầm mặt mày, giọng điệu đầy trách móc: "Lâm An, cô làm ăn kiểu gì mà để mất tài liệu quan trọng thế hả? Lúc này không phải lúc làm loạn, cô lo mà chấp nhận sự thật đi. Lát nữa để Hoàng Minh lên thuyết trình thay phần của cô. Uyên nó có lòng tốt giữ hộ, mất mát là điều không ai muốn, cô đừng có làm khó em nó."
Lâm An nghe xong, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười trào phúng. Cô bước lên một bước, gót giày gõ xuống sàn nhà tạo ra âm thanh lạnh lẽo.
"Giám đốc Trần, anh Minh, hai người nói nghe nhẹ nhàng thật đấy. Cô ta nói không cố ý thì là không cố ý sao?" Lâm An xoáy ánh mắt sắc lẹm vào Nhã Uyên đang trốn sau lưng Hoàng Minh. "Nhã Uyên, tôi hỏi cô, hôm qua tất cả USB đều bỏ chung vào một chiếc túi, không có ngăn khóa riêng biệt. Sao nào? Của mọi người nằm im, còn USB của tôi tự mọc cánh bay ra ngoài được à?"
"Em... em không biết..." Nhã Uyên cắn chặt môi dưới, tỏ vẻ đáng thương tột độ. "Em kiểm tra lại thì đã không thấy đâu rồi."
Lâm An ép sát thêm một bước, giọng nói không lớn nhưng sắc bén, ép người đến nghẹt thở: "Sáng nay lúc mới đến công ty, tôi bảo cô đưa USB, cô nói lên phòng họp rồi phát. Lên phòng họp tôi đòi lại lần nữa, cô bảo đợi kiểm tra máy chiếu xong rồi đưa. Đến bây giờ, chỉ còn mười lăm phút nữa đối tác bước vào phòng, cô lại thông báo chỉ mất đúng một mình USB của tôi? Suốt từ sáng cô khư khư cái túi không rời tay, cô nghĩ tôi ngu, hay cô coi tất cả mọi người ở đây là những kẻ không có não?"
Sắc mặt Nhã Uyên lập tức trắng bệch, bàn tay siết chặt lấy quai túi da đến mức các đốt ngón tay tái nhợt. Lời chất vấn dồn dập, logic chặt chẽ của Lâm An như những nhát dao vạch trần màn kịch vụng về, khiến bầu không khí thiên vị trong phòng họp đột ngột đảo chiều. Những người vừa khuyên can Lâm An lúc này bắt đầu nhìn Nhã Uyên bằng ánh mắt đầy dò xét.
Chương 3: Gậy ông đập lưng ông
Sự hoài nghi bắt đầu len lỏi trong ánh mắt của từng người. Nhã Uyên cảm nhận được sự thay đổi của bầu không khí, cô ta lùi lại một bước, nước mắt tuôn rơi lã chã: "Chị An, chị đừng ép người quá đáng! Chị vu oan cho em làm gì? Cả đêm qua em thức trắng lo sợ mất đồ của mọi người, sáng nay vội vàng đi làm... Em thực sự đã thấy USB của các anh chị khác vẫn ở đây, chỉ là không thấy của chị thôi!"
Nói rồi, để chứng minh sự trong sạch của mình, Nhã Uyên luống cuống mở khóa chiếc túi da nhỏ trước mặt Giám đốc Trần và cả nhóm.
"Đây! Mọi người xem đi, em không hề nói dối..."
Nhưng lời chưa kịp dứt, động tác của cô ta khựng lại. Ánh mắt Giám đốc Trần đang lướt vào bên trong chiếc túi bỗng chốc tối sầm, gân xanh trên trán giật giật.
"Nhã Uyên... Đây là cái gì?" Giọng ông gầm lên trầm đục, đè nén sự thịnh nộ tột cùng.
Nhã Uyên ngẩn người, vội vàng cúi xuống nhìn. Trái tim cô ta như rơi tõm xuống vực sâu. Bên trong chiếc túi da màu đen hoàn toàn không có một bóng dáng chiếc USB bạc hay đen nào của công ty. Thay vào đó là một đống lộn xộn gồm ba thỏi son, một hộp phấn nền, gương mini và vài món đồ trang điểm cá nhân.
Bầu không khí trong phòng họp đóng băng ngay tắp lự.
"USB của tôi đâu?" Một đồng nghiệp nam thốt lên, giọng lạc đi vì hoảng sợ. "Cô bảo cô cầm rồi cơ mà? Tại sao lại toàn là đồ trang điểm?"
Đôi tay Nhã Uyên run lên bần bật, cô ta luống cuống lục lọi, lật tung từng ngăn túi như một kẻ phát điên, đồ đạc rơi lả tả xuống sàn nhà. "Không... không thể nào... Rõ ràng tối qua em đã để trong chiếc túi da màu đen này... Chắc chắn là lúc sáng vội quá em đã cầm nhầm chiếc túi trang điểm giống hệt rồi... Nó vẫn ở nhà em..."
"Cầm nhầm?!" Giám đốc Trần quát lớn, đập mạnh tay xuống bàn làm việc khiến mọi người giật nảy mình. "Chỉ còn chưa đầy mười lăm phút nữa là đối tác đến! Cô bảo cô để quên toàn bộ tài liệu thuyết trình ở nhà? Cô có biết dự án này đáng giá bao nhiêu tiền không? Cô muốn tất cả chúng ta bị đuổi việc, thu dọn đồ đạc cút khỏi Zenith ngay trong hôm nay sao?"
Đám đông vừa rồi còn lên tiếng bênh vực cô ta, giờ phút này hoàn toàn hoảng loạn và phẫn nộ. Sinh kế của họ đang bị đe dọa trực tiếp.
"Trời ơi, tôi đã bảo để tôi tự giữ rồi mà cô cứ nhất quyết đòi cầm!" Một nữ đồng nghiệp tức giận gào lên. "Cô làm ăn cái kiểu gì vậy hả Nhã Uyên?"
"Hoàng Minh! Hôm qua chính anh ép mọi người phải giao tài liệu cho cô ta! Bây giờ anh giải quyết đi!" Mũi dùi lập tức chĩa cả sang Hoàng Minh.
Sắc mặt Hoàng Minh chuyển từ đỏ sang trắng bệch. Anh ta lắp bắp, cố gắng vớt vát chút hy vọng cuối cùng: "Giám đốc... hay là... hay là em phóng xe về nhà Uyên lấy ngay bây giờ..."
"Từ đây về nhà cô ta mất cả tiếng đồng hồ! Đối tác người ta ngồi đợi anh chắc?" Giám đốc Trần gầm lên.
Những gương mặt vừa nãy còn đầy sự bao dung, thương xót cho những giọt nước mắt của Nhã Uyên nay méo mó vì tức giận. Họ không ngừng chỉ trích, chửi bới sự vô dụng của cô ta. Nhã Uyên sợ hãi co rúm lại, khóc nấc lên từng hồi nhưng không một ai mảy may thương xót. Quả báo nhãn tiền đến quá nhanh và quá tàn nhẫn.
Giữa khung cảnh hỗn loạn đó, Lâm An vẫn đứng lặng lẽ khoanh tay, đôi mắt lạnh lùng chứng kiến toàn bộ vở kịch hoàn hảo đang tự sụp đổ.
Chương 4: Kế hoạch dự phòng của kẻ thức thời
Giữa căn phòng chìm trong sự hoảng loạn tột độ, tiếng khóc thút thít của Nhã Uyên chìm nghỉm dưới những lời nhiếc móc, rủa xả không thương tiếc của đồng nghiệp. Giám đốc Trần ôm đầu, bất lực nhìn đồng hồ đang nhích từng giây về mốc 9 giờ chẵn. Cả phòng Kế hoạch coi như xong đời.
Lâm An liếc nhìn mặt đồng hồ trên tay, thong thả xoay người chuẩn bị bước về phía bục thuyết trình. Thấy động tác của cô, Hoàng Minh đỏ mắt lao tới, vươn tay định chặn lại: "Cậu đi đâu? Tất cả đang khốn đốn thế này, cậu định rũ bỏ trách nhiệm để mặc bọn này chết chìm sao? Cùng là một đội, tài liệu mất rồi thì cùng ở lại mà chịu trận với Giám đốc đi!"
Lâm An lạnh lùng gạt phăng tay Hoàng Minh ra, ánh mắt sắc như dao lướt qua những gương mặt đang tuyệt vọng.
"Rũ bỏ trách nhiệm? Kéo nhau cùng chết chìm?" Lâm An bật cười một tiếng giễu cợt. "Hoàng Minh, anh tiêu chuẩn kép vừa thôi. Vừa nãy lúc Nhã Uyên nói mất USB của một mình tôi, các người bảo đó là số tôi đen, ép tôi phải chịu trận. Bây giờ do chính quyết định ngu ngốc của các người làm mất tài liệu của cả nhóm, các người lấy tư cách gì bắt tôi phải chết chìm cùng?"
"Nhưng cậu lấy gì mà thuyết trình? Cậu tính bước ra đó làm trò cười cho đối tác à?" Một đồng nghiệp gắt gỏng.
Không để họ chờ lâu, Lâm An thong thả thò tay vào túi áo vest, chậm rãi rút ra một vật nhỏ sáng loáng. Giơ lên cao trước ánh mắt sững sờ của hàng chục con người, cô nhàn nhạt cất giọng: "Ai nói là tôi mất tài liệu?"
Một chiếc USB màu bạc, tinh xảo và hoàn toàn nguyên vẹn nằm gọn trong lòng bàn tay cô.
Nhã Uyên như bị sét đánh ngang tai, trừng mắt nhìn chiếc USB, giọng run rẩy lắp bắp: "Không... không thể nào... Hôm qua rõ ràng anh Minh đã ném USB của chị cho em..."
"Phải, thứ anh ta cướp đi ném cho cô, chỉ là một cái USB rỗng." Lâm An mỉm cười, nụ cười không có chút độ ấm. "Nhã Uyên, cô diễn nét ngây thơ vô hại quá lâu nên tưởng ai cũng dễ bị dắt mũi sao? Từ chuyện báo cáo quý trước bị mất trang cuối, dữ liệu khách hàng đột nhiên nhiễm virus, cho đến việc tôi liên tục bị lỡ email thông báo họp... Cô nghĩ tôi không biết ai giở trò sau lưng mình à?"
Sắc mặt Nhã Uyên lập tức cắt không còn một giọt máu, cả người lảo đảo lùi lại.
Lâm An tiến lên một bước, dồn ép: "Cô biết anh Minh sẽ bênh vực cô, biết anh ta sẽ giật USB của tôi nên cô cố tình diễn màn kịch đòi giữ đồ. Cô tính sẵn hôm nay sẽ nói làm rơi USB của tôi, khiến tôi mất quyền thuyết trình dự án, bị ban giám đốc đánh giá thấp để cô có cơ hội thượng vị. Tiếc là... cô tính kế muốn hủy hoại tôi, cuối cùng lại tự tay hất đổ bát cơm của chính mình và của tất cả những kẻ đã mù quáng tin tưởng cô."
Cả phòng họp chết lặng. Những sự cố kỳ lạ của Lâm An trong quá khứ bỗng chốc xâu chuỗi lại, bức màn giả tạo của "đóa hoa mong manh" Nhã Uyên bị xé toạc không thương tiếc. Hoàng Minh bàng hoàng nhìn Lâm An, rồi lại quay sang nhìn cô gái yếu đuối mà mình luôn che chở. Bàn tay anh ta run rẩy, sự hối hận và nhục nhã muộn màng bắt đầu dâng trào trong lồng ngực.
Đúng lúc này, tiếng thư ký vang lên qua hệ thống loa thông báo: "Giám đốc Trần, phái đoàn Vạn Phát đã tiến vào đại sảnh."
Giám đốc Trần như người chết đuối vớ được cọc, ánh mắt sáng rực nhìn chiếc USB trong tay Lâm An. "Lâm An... trong đó có đủ bản thuyết trình chứ?"
"Không thiếu một chữ, thưa Giám đốc." Lâm An tự tin đáp.
"Tốt! Tốt lắm! Cô lập tức chuẩn bị máy chiếu, dự án này toàn quyền giao cho cô xử lý!" Giám đốc Trần hối hả ra lệnh.
Lâm An nắm chặt chiếc USB, thẳng lưng kiêu hãnh bước đi. Bỏ lại sau lưng một Nhã Uyên đang run rẩy gục ngã xuống sàn và một Hoàng Minh với khuôn mặt thất thần, cô ung dung đẩy cửa phòng họp lớn, sẵn sàng cho ánh hào quang thuộc về duy nhất một mình mình.
Chương 5: Bằng chứng thép trước ban giám đốc
Buổi thuyết trình diễn ra thành công ngoài sức tưởng tượng. Sự tự tin, phong thái chuyên nghiệp cùng bản kế hoạch hoàn hảo không tì vết của Lâm An đã hoàn toàn chinh phục được những vị khách khó tính từ tập đoàn Vạn Phát. Giám đốc Trần hân hoan tiễn đối tác ra về, bản hợp đồng triệu đô coi như đã nằm chắc trong tay Zenith.
Tuy nhiên, sóng gió ở phòng Kế hoạch vẫn chưa dừng lại.
Ngay khi Lâm An vừa trở về bàn làm việc, thư ký đã truyền đạt lệnh triệu tập cô lên phòng họp của Ban giám đốc. Vừa bước vào, Lâm An đã thấy Nhã Uyên đang thút thít khóc, bên cạnh là Hoàng Minh với vẻ mặt căng thẳng.
Vừa thấy Lâm An, Nhã Uyên lập tức chỉ tay, giọng uất ức ngút ngàn: "Các sếp phải làm chủ cho em! Chính Lâm An đã lén tráo túi đồ của em! Chị ta cố tình dùng thủ đoạn đê hèn để hại cả nhóm suýt mất việc, biến em thành tội đồ chỉ để một mình chị ta tỏa sáng vơ vét công lao!"
Hoàng Minh cũng phụ họa, dù giọng điệu đã bớt đi vài phần tự tin: "Thưa các sếp, chuyện này quả thật rất đáng ngờ. Tại sao túi của Uyên lại bị tráo thành túi trang điểm một cách trùng hợp như vậy? Hôm qua chỉ có Lâm An là tỏ thái độ bất mãn việc Uyên giữ USB."
Giám đốc Trần cùng hai vị Phó Giám đốc ngồi phía trên nhíu mày nhìn Lâm An. Nếu điều Nhã Uyên nói là sự thật, thì đây là hành vi phá hoại công ty vô cùng nghiêm trọng.
"Lâm An, cô có gì để giải thích không?" Giám đốc Trần trầm giọng hỏi.
Lâm An không hề tỏ ra hoang mang. Cô thong thả bước tới bàn màn hình chiếu trung tâm, cắm chiếc điện thoại của mình vào cổng kết nối.
"Giải thích bằng lời thì dễ bị cho là ngụy biện. May mắn là hôm qua, vì để quên tài liệu nên em đã nán lại công ty muộn hơn mọi người một chút, và vô tình xin được đoạn băng này từ phòng an ninh."
Màn hình lớn bật sáng. Đoạn video từ camera an ninh hành lang và phòng copy tối hôm qua hiện lên rõ nét. Trong video, Nhã Uyên lén lút nhìn trước ngó sau rồi bước vào phòng copy. Cô ta đặt hai chiếc túi da màu đen giống hệt nhau lên bàn – một chiếc là túi đựng đồ trang điểm cá nhân, chiếc còn lại chứa toàn bộ USB của phòng Kế hoạch.
Nhã Uyên mở túi USB, lục tìm và lấy ra chiếc USB màu bạc của Lâm An. Khuôn mặt "đóa hoa mong manh" thường ngày lúc này vặn vẹo trong một nụ cười thâm độc. Cô ta không ngần ngại thả chiếc USB (thực chất là đồ giả) của Lâm An vào khe máy hủy tài liệu. Âm thanh rẹt rẹt vang lên nghiền nát chiếc USB.
Nhưng ngay lúc đó, tiếng bước chân của bảo vệ đi tuần vang lên ngoài hành lang. Trong cơn hoảng loạn vì sợ bị phát hiện, Nhã Uyên cuống cuồng vớ lấy chiếc túi da trên bàn rồi lao nhanh ra cửa hỏa lò thoát hiểm.
Đáng tiếc thay, trong cơn luống cuống, chiếc túi cô ta xách đi lại là túi trang điểm cá nhân. Còn chiếc túi da chứa toàn bộ USB thật của cả nhóm, bao gồm cả mồ hôi nước mắt của đồng nghiệp, lại bị cô ta vứt chỏng chơ nằm lại trên nắp máy photocopy.
Đoạn video kết thúc trong sự im lặng chết chóc của cả căn phòng.
Lâm An quay sang nhìn Nhã Uyên, đôi mắt lạnh lẽo như nhìn một quân cờ đã bị chiếu tướng: "Sáng nay, bảo vệ đã tìm thấy chiếc túi trên máy photocopy và giao lại cho tôi. Cô bảo tôi tráo túi của cô? Thưa Nhã Uyên, chính sự đố kỵ và tâm địa độc ác đã làm cô tự tráo túi của chính mình."
Khuôn mặt Nhã Uyên cắt không còn một giọt máu. Hai chân cô ta mềm nhũn, ngã khụy xuống sàn nhà, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào màn hình đen ngòm. Đứng bên cạnh, Hoàng Minh mở to mắt kinh hãi, lùi lại vài bước như thể vừa nhìn thấy một con ác quỷ đội lốt người. Tất cả những lời dối trá, những màn kịch nước mắt đã bị lột sạch sành sanh trước thứ bằng chứng thép không thể chối cãi.
Chương 6: Cái giá của sự đố kỵ
Bầu không khí trong phòng Ban giám đốc tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ từng tiếng thở dốc của Nhã Uyên. Sự thật trần trụi phơi bày, xé toạc hoàn toàn lớp mặt nạ đáng thương mà cô ta cất công xây dựng bấy lâu nay.
Biết không thể chối cãi thêm, Nhã Uyên đột ngột ngẩng phắt đầu lên. Khuôn mặt dàn dụa nước mắt giờ đây vặn vẹo trong sự uất hận điên cuồng. Cô ta gào lên, chĩa ánh mắt đỏ ngầu về phía Lâm An:
"Phải! Là tôi làm đấy! Thì đã sao? Tại sao lúc nào cũng là chị? Chị dựa vào cái gì mà luôn được sếp khen ngợi, được giao những dự án tốt nhất? Tôi ngày nào cũng cất công lấy lòng mọi người, dịu dàng khép nép với từng người, nhưng cuối cùng trong mắt họ, sự cố gắng của tôi mãi mãi chỉ là tấm nền làm nền cho sự xuất sắc của chị! Tôi không cam tâm! Tôi muốn chị phải nếm mùi thất bại, muốn giẫm nát sự kiêu ngạo của chị!"
"Đủ rồi!" Giám đốc Trần đập bàn cắt ngang tiếng gào thét điên loạn, ánh mắt ông tràn đầy sự phẫn nộ và ghê tởm. "Cô không những yếu kém về năng lực mà đạo đức làm việc còn hoàn toàn mục nát. Cố ý phá hoại tài sản công ty, âm mưu làm hỏng dự án sinh tử, lại còn đê hèn vu khống đồng nghiệp. Zenith không có chỗ cho loại người như cô. Cô bị sa thải ngay lập tức! Bộ phận pháp chế sẽ lập hồ sơ buộc cô phải bồi thường những thiệt hại do hành vi phá hoại này gây ra."
Nhã Uyên nghe đến quyết định sa thải, cả người như bị rút cạn sức lực, ngã gục xuống sàn khóc nấc lên từng tiếng tuyệt vọng. Nhưng tuyệt nhiên, không một ai mảy may thương xót hay bước tới đỡ lấy cô ta.
Giám đốc Trần dời ánh mắt sắc lạnh sang Hoàng Minh: "Còn cậu, Hoàng Minh. Với tư cách là một nhân viên lâu năm, cậu không những không có năng lực phán đoán mà còn dùng tình cảm cá nhân mù quáng để chèn ép đồng nghiệp, tiếp tay cho hành vi sai trái suýt đẩy công ty vào cửa tử. Cậu bị tước tư cách ứng cử vị trí Trưởng phòng, giáng chức xuống làm nhân viên tập sự và sẽ phải nhận quyết định kỷ luật trước toàn công ty."
Hoàng Minh cúi gầm mặt, hai bàn tay nắm chặt đến rướm máu. Sự nhục nhã và hối hận tột cùng dâng lên chẹn đắng ở cổ họng, nhưng đã quá muộn màng.
Vài ngày sau khi sóng gió qua đi, Hoàng Minh tìm gặp Lâm An ở góc khuất hành lang công ty. Anh ta ngập ngừng, dáng vẻ tiều tụy, giọng khàn đặc: "An... chuyện hôm đó, anh thật sự xin lỗi. Là anh bị che mắt, anh đã quá hồ đồ. Anh nợ em một lời xin lỗi chân thành."
Lâm An dừng bước, quay lại nhìn người đàn ông từng một thời sát cánh chiến đấu cùng mình. Ánh mắt cô bình thản, không có oán hận cũng chẳng vương chút xót xa.
"Lời xin lỗi của anh không thể xóa đi cái cách anh từ bỏ lòng tin và chọn hùa theo kẻ khác để cắn xé tôi. Giữa chúng ta, tình đồng nghiệp đã chết ngay từ giây phút anh giật chiếc USB trên tay tôi rồi."
Nói xong, cô dứt khoát quay lưng bước đi, những tiếng gõ gót giày lạnh lùng vang lên gãy gọn, bỏ mặc Hoàng Minh đứng lặng người chìm trong sự nuối tiếc vô bờ.
Sáng thứ Hai tuần kế tiếp, bảng thông báo nội bộ của Zenith chính thức cập nhật. Vượt qua mọi thủ đoạn bẩn thỉu, Lâm An đường hoàng ngồi vào chiếc ghế Trưởng phòng Kế hoạch. Đứng trước cửa sổ kính sát trần nhìn xuống dòng xe cộ hối hả của thành phố, khóe môi cô vẽ lên một nụ cười rạng rỡ đầy kiêu hãnh. Cô hiểu rằng, ở chốn công sở khốc liệt này, thứ vũ khí duy nhất để bảo vệ bản thân không phải là những giọt nước mắt hay sự giả tạo, mà chính là thực lực tuyệt đối và sự tỉnh táo không bao giờ được phép ngủ quên.
