Bảy năm trước, cái lạnh của vùng núi Alps không buốt giá bằng ánh mắt của Phó Cận Ngôn nhìn tôi. Trong khoảnh khắc chiếc xe lộn nhào giữa vực thẳm tuyết trắng, tôi đã nghĩ: “Cuối cùng, sự cố chấp của mình cũng đến hồi kết.” Máu từ trán anh nhỏ xuống, nóng hổi trên gò má tê dại của tôi. Người đàn ông cả đời hận tôi xương tủy, lúc này lại dùng tấm lưng rộng lớn của mình để chống đỡ lấy phần trần xe đang bẹp rúm, che chắn cho tôi một khoảng không gian hẹp để thở.
Tiếng nổ vang trời xóa sạch ý thức của tôi. Tôi đã chết trong sự hối hận tột cùng, mang theo bí mật về xấp tài liệu mật đã bị mình dùng để ép anh vào lễ đường năm ấy.
Khi mở mắt ra một lần nữa, tôi không thấy thiên đường. Tôi thấy mình đang đứng trên sân thượng lộng gió của khách sạn Grand Hyatt. Mùi nước hoa thượng lưu xộc vào mũi, tiếng nhạc xập xình từ bữa tiệc bên dưới vọng lên. Tôi bàng hoàng nhìn xuống đôi bàn tay mình: không có máu, không có vết sẹo. Trên tay tôi là một xấp hồ sơ dày cộp mang tên “Dự án Cảng phía Đông – Phó Gia”.
Đây chính là đêm đó. Đêm mà tôi đã dùng những bằng chứng sai phạm về tài chính của cha anh để ép anh phải ký vào bản cam kết hôn nhân.
Xung quanh tôi lúc này là một mạng lưới xã hội phức tạp mà kiếp trước tôi đã kiệt sức để duy trì. Phó Cận Ngôn đứng đó, mặc bộ vest đen thủ công, gương mặt thanh tú nhưng phủ một lớp băng mỏng. Ánh mắt anh nhìn tôi đầy sự khinh miệt. Cạnh anh là Lục Triết, người bạn thân nối khố luôn miệng mỉa mai tôi là "đỉa đói bám lấy Phó gia". Ở góc khuất cầu thang, Tô Diệp đang đứng đó với đôi mắt đỏ hoe.
“Thẩm Nhất Lan, cô định đứng đó đến bao giờ?” Giọng nói của Phó Cận Ngôn lạnh lẽo như dao cắt. “Cầm xấp giấy đó và cút khỏi tầm mắt tôi. Phó gia có sụp đổ, tôi cũng không bao giờ cưới loại phụ nữ như cô.”
Kiếp trước, nghe câu này, tôi đã điên cuồng gào thét, dùng danh tiếng của cha anh để đe dọa. Nhưng kiếp này, trái tim tôi chỉ lặng lẽ thắt lại rồi bình thản lạ thường. Tôi chầm chậm rút chiếc bật lửa Zippo trong túi xách ra.
Ngọn lửa xanh biếc liếm lấy góc tờ giấy. Trước ánh mắt kinh ngạc của Phó Cận Ngôn và sự ngỡ ngàng của Lục Triết, tôi ném xấp hồ sơ vào chiếc chậu cảnh bằng đồng bên cạnh.
“Kết thúc rồi, Cận Ngôn.” Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của anh, giọng nói bình thản đến lạ. “Những thứ này sẽ không bao giờ xuất hiện nữa. Phó gia sẽ ổn, và anh... anh cũng tự do.”
Lửa bùng lên, thiêu rụi những bằng chứng có thể khiến Phó gia tan cửa nát nhà. Tro bụi đen kịt bay lên, vương trên tà váy dạ hội đắt tiền của tôi. Lúc này, Tô Diệp từ bóng tối bước ra, gương mặt xinh đẹp đầy vẻ không tin nổi. Cô ta vốn đợi tôi dùng xấp giấy đó để làm nhục Phó Cận Ngôn, để cô ta có cơ hội đóng vai người cứu thế. Nhưng tôi đã đốt sạch.
“Nhất Lan... cậu... cậu thực sự đốt nó sao?” Tô Diệp lắp bắp.
Tôi nhìn cô ta, người mà kiếp trước tôi đã hận cay đắng vì luôn xuất hiện như một "vầng trăng sáng" trong lòng chồng mình. Giờ đây, tôi chỉ thấy cô ta thật nhỏ bé.
“Tô Diệp, anh ấy giao cho cậu đấy. Chăm sóc anh ấy cho tốt.”
Tôi xoay người, gót giày cao gót gõ xuống nền đá vang vọng. Lục Triết há hốc mồm, ly rượu trên tay suýt rơi xuống đất. Trong vòng tròn xã hội thượng lưu này, ai cũng biết Thẩm Nhất Lan yêu Phó Cận Ngôn đến mất trí. Hành động này của tôi không khác gì một cú nổ truyền thông sẽ làm chấn động cả giới kinh doanh vào sáng mai.
Tôi bước xuống sảnh khách sạn, lướt qua những gương mặt người quen, những đối tác làm ăn của cha tôi. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt tò mò, dò xét. Tôi không về biệt thự của Thẩm gia – nơi chỉ toàn những cuộc cãi vã về lợi ích. Tôi lái xe thẳng đến xưởng gốm cũ của mẹ mình ở ngoại ô – nơi duy nhất còn sót lại chút hơi ấm tình thân thật sự.
Phó Cận Ngôn vẫn đứng trên sân thượng, nhìn chằm chằm vào đống tàn tro trong chậu đồng. Trong đầu anh, một cơn đau nhức nhối chợt nhói lên, kèm theo hình ảnh mờ ảo về một vụ tai nạn tuyết trắng và tiếng khóc xé lòng của một người phụ nữ mà anh chưa từng trải qua.
Mạch truyện đã thay đổi. Tôi không còn là kẻ săn đuổi, và anh cũng không còn là con mồi. Chúng ta, từ giây phút này, là hai đường thẳng song song.
Chiếc Porsche màu đỏ mận lao đi trong đêm, bỏ lại sau lưng ánh đèn rực rỡ của Grand Hyatt và cả gương mặt sững sờ của Phó Cận Ngôn. Tôi lái xe không mục đích trên những đại lộ thênh thang của thành phố, gió rít qua khe cửa kính như muốn thổi bay những ký ức nặng nề của kiếp trước.
Điện thoại trên ghế phụ không ngừng rung lên. Màn hình hiển thị chữ “Cha”. Tôi biết, tin tức về việc tôi đốt tài liệu và tuyên bố từ bỏ Phó Cận Ngôn đã truyền đến tai Thẩm trường giang nhanh hơn cả tốc độ tôi lái xe. Trong giới thượng lưu này, không có bí mật nào giấu được qua một tuần trà, nhất là khi nó liên quan đến mối quan hệ giữa hai gia tộc Thẩm - Phó.
Tôi dừng xe trước cổng biệt thự Thẩm gia. Căn nhà lộng lẫy nhưng lạnh lẽo, nơi mà mỗi viên gạch đều thấm đẫm mùi vị của những bản hợp đồng trao đổi.
“Mày điên rồi phải không?” Tiếng quát của cha tôi vang lên ngay khi tôi vừa bước vào phòng khách. Ông đang ngồi trên ghế bành, tay cầm tờ báo tài chính cuộn tròn, gương mặt đỏ gay vì giận dữ. Cạnh ông là bà dì ghẻ Lâm San đang giả vờ lau nước mắt, nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự đắc ý.
“Nhất Lan, sao con có thể bốc đồng như vậy? Dự án Cảng phía Đông là miếng bánh béo bở mà cha con đã tính toán bao lâu nay để thâu tóm Phó gia. Con đốt tài liệu, chẳng khác nào chặt đứt đường đi của Thẩm gia chúng ta.” Lâm San sụt sịt, giọng nói ngọt xớt như mật tẩm độc.
Tôi nhìn họ, những người mà kiếp trước tôi đã từng liều mạng bảo vệ danh dự, để rồi cuối cùng khi tôi lâm vào cảnh túng quẫn, họ lại là những người đầu tiên quay lưng.
“Con không điên.” Tôi bình thản ngồi xuống đối diện cha mình. “Con chỉ nhận ra, dùng một cuộc hôn nhân không tình yêu để đổi lấy một dự án đang bị thanh tra là một vụ làm ăn lỗ vốn. Cha, Phó gia chưa chắc đã sụp đổ, nhưng nếu chúng ta ép họ quá mức, họ sẽ cá chết lưới rách. Thẩm gia không cần phải mạo hiểm như vậy.”
Cha tôi khựng lại. Sự lạnh lùng và lý trí đột ngột của tôi làm ông ngỡ ngàng. Kiếp trước, tôi sẽ khóc lóc nói rằng mình yêu anh nên không muốn ép anh, và kết quả là bị ông tát một cái cháy má.
“Ngày mai con sẽ ký đơn đơn phương hủy bỏ hôn ước.” Tôi đứng dậy, không đợi ông phản ứng. “Tất cả tài sản cha tặng, con sẽ trả lại. Bắt đầu từ ngày mai, con sẽ dọn ra ngoài.”
“Mày bước ra khỏi cửa này thì đừng bao giờ quay lại!” Cha tôi gầm lên. “Tao sẽ đóng băng toàn bộ thẻ ngân hàng của mày!”
“Tùy cha.” Tôi bước đi, bóng lưng thẳng tắp.
Trong khi đó, tại văn phòng tổng giám đốc Phó thị, không khí cô đặc đến mức nghẹt thở. Phó Cận Ngôn ngồi trong bóng tối, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn gỗ sồi. Trước mặt anh là Lục Triết đang đi lại đầy bồn chồn.
“Cận Ngôn, cậu nói xem cô ta uống nhầm thuốc gì à? Thẩm Nhất Lan mà chúng ta biết, dù có chết cũng phải lôi cậu theo xuống địa ngục cơ mà? Sao đột nhiên lại... tử tế thế?” Lục Triết lầm bầm.
Phó Cận Ngôn không đáp. Anh đang nghĩ về khoảnh khắc cô đốt xấp hồ sơ. Ánh lửa đó phản chiếu trong mắt cô không phải là sự hận thù, mà là một sự nhẹ nhõm đến rợn người. Đặc biệt là câu nói: “Anh tự do rồi”. Nó cứ vang vọng trong đầu anh, khiến trái tim anh thắt lại một cách khó hiểu.
Đột nhiên, anh ôm lấy đầu, cơn đau dữ dội lại ập đến. Trong bóng tối của tiềm thức, anh thấy mình đang điên cuồng đào bới một đống đổ nát trong mưa tuyết, đôi bàn tay đẫm máu gào thét tên “Nhất Lan”.
“Cận Ngôn! Cậu sao thế?” Lục Triết hốt hoảng lao tới.
“Tôi không sao.” Phó Cận Ngôn thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. “Điều tra cho tôi, đêm nay Thẩm Nhất Lan đã đi đâu.”
Sáng hôm sau, giới thượng lưu rúng động bởi một thông báo ngắn gọn từ luật sư của Thẩm tiểu thư: Hôn ước giữa Thẩm - Phó chính thức hủy bỏ. Không có tranh chấp, không có yêu cầu bồi thường.
Tôi đứng trước cửa xưởng gốm cũ của mẹ, tay cầm chiếc chìa khóa rỉ sét. Đây là tài sản duy nhất bà để lại cho tôi mà cha tôi không thể chạm vào. Xung quanh là những người hàng xóm lao động bình thường, họ nhìn tôi – một cô tiểu thư váy áo xa hoa đứng giữa khu phố cũ – bằng ánh mắt tò mò.
Cuộc sống của một đại tiểu thư đã kết thúc. Cuộc sống của Thẩm Nhất Lan chỉ bắt đầu từ đây. Nhưng tôi không biết rằng, ở phía sau, chiếc xe đen quen thuộc của Phó Cận Ngôn đã đỗ ở góc đường từ bao giờ. Anh hạ kính xe, lặng lẽ quan sát cô gái đang lóng ngóng quét dọn bụi bặm, ánh mắt anh hiện lên một sự dao động mà chính anh cũng không nhận ra.
Mối liên kết giữa chúng tôi, kiếp này không bắt đầu bằng sự cưỡng ép, mà bắt đầu bằng một sự tò mò đầy nguy hiểm của chính anh.
Ánh nắng của buổi sớm mai tại khu phố cũ không rực rỡ như ở những tòa cao ốc trung tâm, nó len lỏi qua những tán cây cổ thụ, rọi vào xưởng gốm bám đầy bụi mờ. Tôi đứng giữa đống bàn ghế phủ vải trắng, lồng ngực hít căng mùi đất sét ẩm mục và gỗ cũ. Đây là nơi mẹ tôi từng dành cả thanh xuân để tạo tác, trước khi bà bị những cuộc tranh đấu gia tộc của Thẩm gia nhấn chìm.
Bên ngoài, tiếng loa phường và tiếng xe cộ rao bán hàng rong tạo nên một bản nhạc đời thường mà kiếp trước tôi chưa từng để tâm. Nhưng sự yên bình ấy sớm bị phá vỡ bởi tiếng động cơ xe sang trọng gầm rú, lạc quẻ giữa khu phố nghèo. Một chiếc xe sang trọng đỗ xịch trước cửa xưởng, và bước xuống không ai khác chính là Thẩm Tuấn – đứa anh trai cùng cha khác mẹ bù nhìn của tôi.
“Nhất Lan! Mày định dở trò gì ở cái xưởng nát này thế?” Thẩm Tuấn bước vào, tay bịt mũi vẻ ghê tởm, đôi giày da bóng loáng dẫm lên lớp bụi dày.
“Tôi đã nói rồi, tôi dọn ra ngoài, không liên quan gì đến Thẩm gia nữa.” Tôi bình thản lau chùi chiếc bàn xoay gốm, không thèm ngước mắt nhìn.
“Mày đừng có làm nũng với cha nữa. Thẻ bị khóa rồi, mày lấy gì mà sống? Cha bảo mày về xin lỗi ông, rồi đến gặp Phó Cận Ngôn mà khóc lóc. Dự án Cảng phía Đông đang kẹt cứng, nếu Phó gia không nhả ra, Thẩm gia sẽ mất trắng tiền đặt cọc.” Thẩm Tuấn tiến lại gần, giọng điệu hăm dọa. “Mày chỉ là một con tốt thôi, hiểu chưa?”
“Cút.” Tôi chỉ nói đúng một từ, tay siết chặt giẻ lau. Thẩm Tuấn định xông tới nhưng từ phía cửa, bóng dáng cao lớn của Phó Cận Ngôn đột ngột xuất hiện, che khuất cả ánh nắng.
“Thẩm thiếu gia, ở đây không đón tiếp anh.” Giọng nói trầm thấp của anh vang lên, khiến Thẩm Tuấn giật mình run rẩy. Gã anh trai của tôi vốn dĩ sợ Phó Cận Ngôn như sợ cọp, chỉ dám hậm hực lườm tôi một cái rồi lủi thủi lên xe rời đi.
Xưởng gốm trở nên im lặng đến lạ thường. Tôi không ngẩng đầu, chỉ tiếp tục công việc của mình. Phó Cận Ngôn không rời đi, anh bước từng bước chậm rãi vào trong, ánh mắt dò xét từng ngóc ngách như muốn tìm kiếm một kịch bản giả tạo nào đó mà tôi đang diễn.
“Thẩm Nhất Lan, cô rốt cuộc muốn gì?” Anh dừng lại cách tôi ba bước chân. “Hủy hôn, dọn đến đây, cắt đứt với gia đình... Cô định dùng đòn ‘khổ nhục kế’ này để tôi cảm thấy tội lỗi sao?”
Tôi buông chiếc giẻ lau xuống, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh. Ánh mắt tôi kiếp này không còn sự cuồng nhiệt, không còn sự khát cầu, chỉ còn là một mặt hồ tĩnh lặng.
“Phó tổng, anh đánh giá bản thân cao quá rồi. Tôi làm vậy là vì tôi, không phải vì anh. Anh tự do, tôi cũng cần tự do.”
Phó Cận Ngôn khựng lại, đôi lông mày nhíu chặt. Trong thâm tâm anh, một cảm giác bất an trỗi dậy. Anh vốn dĩ phải vui mừng khi thoát khỏi người đàn bà này, nhưng tại sao khi nhìn thấy cô lấm lem bụi đất, gầy đi trông thấy, anh lại thấy một cơn đau âm ỷ từ trong ngực?
Đúng lúc đó, điện thoại của anh vang lên. Là Tô Diệp.
“Cận Ngôn, em nghe nói anh đang ở khu phố cũ... Anh đừng để Nhất Lan lừa, cô ấy chỉ đang diễn kịch thôi. Tối nay có buổi đấu giá từ thiện của hội doanh nhân, anh nhớ đến đón em nhé?” Giọng Tô Diệp dịu dàng qua loa ngoài, trong không gian vắng lặng, tôi nghe rõ mồn một.
Tôi mỉm cười nhạt nhẽo: “Phó tổng, ‘Bạch nguyệt quang’ của anh đang đợi kìa. Đừng lãng phí thời gian ở đây.”
Phó Cận Ngôn nhìn nụ cười của tôi, cảm thấy nó chói mắt hơn bao giờ hết. Anh định nói gì đó, nhưng rồi lại im lặng, xoay người rời đi. Bước chân anh có chút hỗn loạn.
Tối hôm đó, tại buổi đấu giá xa hoa, Phó Cận Ngôn ngồi cạnh Tô Diệp, nhưng tâm trí anh hoàn toàn đặt vào bản báo cáo mà Thư ký Trương vừa gửi tới: “Tiểu thư Thẩm gia đã bán hết số túi xách và trang sức đắt tiền để mua nguyên liệu làm gốm. Cô ấy thực sự không dùng một đồng nào của Thẩm gia.”
Bên cạnh, Lâm Giai đang cùng hội tiểu thư cười cợt: “Nghe nói Thẩm Nhất Lan giờ đang đi nặn đất ở khu ổ chuột, thật đúng là hạ thấp thân phận giới thượng lưu chúng ta.”
Phó Cận Ngôn đột ngột đứng bật dậy, khiến ly rượu trên bàn đổ nhào lên váy của Tô Diệp. Anh không thèm nhìn gương mặt hốt hoảng của cô ta, lạnh lùng bước ra khỏi sảnh tiệc. Anh lái xe điên cuồng về phía khu phố cũ, trái tim đập liên hồi như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Trong cơn mưa phùn bất chợt của đêm đó, anh thấy xưởng gốm vẫn sáng đèn. Qua ô cửa kính mờ sương, Nhất Lan đang miệt mài bên bàn xoay, dáng vẻ thanh tú và cô độc ấy trùng khớp hoàn toàn với bóng hình người phụ nữ trong giấc mơ đẫm máu mà anh gặp mỗi đêm.
Anh tự hỏi, liệu có phải chính anh mới là người đang bị giam cầm trong cái lồng mang tên “hối hận” của kiếp trước hay không? Mạch truyện giữa chúng tôi đang dần lệch khỏi quỹ đạo mà cả hai từng biết. Cô không còn cần anh, nhưng anh lại bắt đầu không thể rời mắt khỏi cô.
Cơn mưa phùn đêm ấy kéo dài đến tận sáng hôm sau, biến những con hẻm nhỏ quanh xưởng gốm trở nên lầy lội. Tôi thức dậy với đôi vai mỏi nhừ do cả đêm ngồi bên bàn xoay, nhưng lòng lại nhẹ nhõm đến lạ. Sự xuất hiện chóng vánh của Phó Cận Ngôn đêm qua giống như một giấc mơ không thực, nếu không có vệt bánh xe hằn sâu trên bùn đất trước cổng, có lẽ tôi đã tin mình tưởng tượng ra.
Sáng nay, xưởng gốm đón một vị khách đặc biệt. Ông chú Tề, người thợ già với bàn tay thô ráp đầy những vết chai sần của đất sét, mang đến cho tôi một bọc bánh bao nóng hổi và một túi men gốm đặc biệt.
“Mẹ con ngày xưa cũng kiên cường như thế này.” Ông chú Tề thở dài, nhìn tôi đầy ái ngại. “Nhưng Nhất Lan ạ, Thẩm Trường Giang sẽ không để con yên ổn đâu. Ông ta vừa đánh tiếng với các nhà cung cấp nguyên liệu trong thành phố, không ai được bán đất sét trắng cho con cả.”
Tôi khựng lại, miếng bánh bao trong miệng bỗng trở nên đắng ngắt. Cha tôi vẫn vậy, luôn dùng những thủ đoạn tuyệt đường sống để buộc người khác phải phục tùng. Mô hình xã hội xung quanh tôi đang dần bị ông ta siết chặt, từ những mối quan hệ kinh doanh đến cả những nhu cầu thiết yếu nhất.
Trong khi tôi đang loay hoay với bài toán nguyên liệu, thì tại tập đoàn Phó thị, một cuộc chiến ngầm khác đang diễn ra. Phó Cận Ngôn ngồi trong phòng họp, nhưng tâm trí anh lại đặt vào những bức ảnh mà Thư ký Trương vừa đặt lên bàn. Đó là hình ảnh tôi đứng dưới mưa quét dọn, và hình ảnh tôi bị các cửa hàng nguyên liệu xua đuổi.
“Cận Ngôn, dự án Cảng phía Đông đang gặp rắc rối lớn ở khâu thiết kế cảnh quan nghệ thuật. Hội đồng thành phố yêu cầu phải có yếu tố di sản địa phương.” Lục Triết lật giở tài liệu, vô tình nói thêm. “Tôi nghe nói xưởng gốm của Nhất Lan có loại men lam cổ truyền của mẹ cô ấy để lại, rất hợp với yêu cầu này. Hay là...?”
Phó Cận Ngôn im lặng, ánh mắt anh tối sầm lại. Anh biết nếu anh đưa tay ra lúc này, cô chắc chắn sẽ từ chối. Sự tự tôn của Nhất Lan ở kiếp này cao đến mức khiến anh cảm thấy nghẹt thở.
Đúng lúc đó, Tô Diệp bước vào với khay cà phê trên tay, nụ cười ngọt ngào nhưng đôi mắt lại loé lên sự toan tính khi thấy ảnh của tôi trên bàn.
“Anh Cận Ngôn, bà nội Phó vừa gọi điện, bà muốn tối nay chúng ta về dùng cơm. Bà bảo... muốn hỏi về chuyện hủy hôn.” Tô Diệp khéo léo chuyển chủ đề, hy vọng dùng áp lực từ người lớn để khẳng định vị thế của mình.
Phó Cận Ngôn lạnh lùng đẩy xấp ảnh vào ngăn kéo. “Tôi biết rồi. Cô ra ngoài đi.”
Tối hôm đó, tại biệt thự họ Phó, không khí tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Bà nội Phó đặt chén trà xuống, nhìn đứa cháu trai ưu tú của mình với vẻ mặt nghiêm nghị.
“Cận Ngôn, con nói cho bà biết, tại sao Nhất Lan lại đột ngột hủy hôn? Đứa nhỏ đó yêu con đến mức nào, bà là người rõ nhất. Có phải con đã làm gì quá đáng không?”
Tô Diệp ngồi bên cạnh, vội vàng lên tiếng: “Bà ơi, Nhất Lan chắc chỉ là muốn thử lòng anh Cận Ngôn thôi ạ. Cô ấy còn dọn đến khu phố cũ để đóng vai nghèo khổ...”
“Im miệng!” Bà nội Phó quát khẽ, khiến Tô Diệp tái mặt. “Ta hỏi cháu trai ta, không hỏi cháu.”
Phó Cận Ngôn siết chặt tay. Những mảnh vỡ ký ức về vụ tai nạn lại ùa về, dữ dội hơn bao giờ hết. Anh nhớ lại giọng nói yếu ớt của cô trong đống đổ nát, và cả nụ cười nhẹ nhõm khi anh đốt xấp hồ sơ trên sân thượng.
“Bà nội, cô ấy không diễn kịch.” Phó Cận Ngôn đứng dậy, giọng nói khàn đặc. “Cô ấy... thực sự muốn bỏ rơi con rồi.”
Nói xong, anh bỏ lại bữa cơm tối, lái xe điên cuồng đến xưởng gốm. Nhưng khi đến nơi, anh thấy cửa xưởng đã khóa chặt, chỉ có Trợ lý Linh đang đứng đợi xe buýt trước cổng. Qua cuộc trò chuyện ngắn ngủi, anh biết được việc Thẩm Trường Giang đang phong tỏa nguồn sống của cô.
Anh trở về văn phòng, ra lệnh cho Thư ký Trương bằng một giọng điệu không thể chối từ: “Dùng danh nghĩa công ty con của Phó thị, thu mua toàn bộ đất sét trắng chất lượng cao nhất hiện có, sau đó vô tình để rò rỉ thông tin cho ông chú Tề ở khu phố cũ. Tuyệt đối không được để Nhất Lan biết là tôi làm.”
Phó Cận Ngôn đứng bên cửa sổ kính sát đất, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn. Anh đang làm gì thế này? Anh vốn dĩ ghét cô, muốn thoát khỏi cô cơ mà? Tại sao khi thấy cô bị cả xã hội quay lưng, người cảm thấy đau đớn nhất lại là anh?
Mạch truyện giữa chúng tôi lúc này giống như một bàn cờ mà tôi đã chủ động bỏ cuộc, nhưng người chơi còn lại là anh lại đang cuống cuồng tìm cách xếp lại những quân cờ đã mất. Cô muốn tự do, còn anh lại vô tình dùng sự quan tâm thầm lặng để đan một tấm lưới mới, vây hãm chính trái tim mình.
Mùi mưa ẩm quyện với hương đất nung phảng phất trong gian xưởng nhỏ khi ông chú Tề khệ nệ bê vào những bao đất sét trắng tinh khiết nhất. Tôi nhìn những khối nguyên liệu thượng hạng nằm trên sàn, lòng trào lên một sự nghi hoặc không tên.
“Chú Tề, chú nói là người quen cũ nhượng lại giá rẻ sao?” Tôi vừa hỏi, vừa dùng dao cắt thử một miếng đất, độ dẻo và độ mịn này chỉ có thể là hàng tuyển chọn từ lò gốm của Giám đốc Trần – người vốn đã tuyên bố cắt đứt giao dịch với tôi theo lệnh của cha.
“Thì... thì người ta thấy con tội nghiệp, lại nể tình mẹ con ngày xưa nên bí mật tuồn ra thôi.” Ông chú Tề lảng tránh ánh mắt của tôi, tay chân luống cuống sắp xếp lại mấy lọ men màu.
Tôi lặng lẽ quan sát. Trong xã hội của những kẻ thực dụng như Thẩm Trường Giang, làm gì có chuyện "nể tình" một cách vô tư đến vậy khi sự nghiệp của họ đang bị đe dọa? Tôi hiểu rằng, có một bàn tay vô hình đang can thiệp vào cuộc sống của mình, nhưng tôi lựa chọn im lặng. Tôi cần số đất này để hoàn thành đơn hàng đầu tiên cho một quán trà nhỏ ven sông – công việc giúp tôi duy trì xưởng gốm và trả lương cho Linh.
Trong lúc đó, tại một góc khác của thành phố, sự yên bình của tôi lại là cơn ác mộng đối với kẻ khác.
Phó Cận Ngôn ngồi trong phòng khám kín đáo của Bác sĩ Viễn. Ánh đèn vàng ấm áp không làm giảm bớt vẻ mệt mỏi trên gương mặt anh.
“Cận Ngôn, cậu nói cậu thấy mình đào bới một đống đổ nát? Cậu thấy cô ấy chết trong vòng tay cậu?” Viễn gõ nhẹ cây bút lên xấp hồ sơ bệnh án. “Đây không phải là triệu chứng của stress thông thường. Nó giống như một loại ký ức bị đánh tráo hoặc chấn thương tâm lý cực độ.”
“Nó chân thực đến mức tôi cảm thấy hơi ấm của máu cô ấy trên tay mình.” Phó Cận Ngôn khàn giọng nói, đôi mắt đỏ vằn tia máu. “Và lạ lùng nhất là, từ khi cô ấy thay đổi, từ khi cô ấy không còn bám lấy tôi nữa... tôi lại bắt đầu sợ hãi. Tôi sợ nếu tôi không nhìn thấy cô ấy, cái kết cục thảm khốc đó sẽ lại xảy ra.”
Bác sĩ Viễn thở dài: “Cậu không phải hận cô ấy sao? Nếu cô ấy rời đi, cậu nên vui mừng mới phải.”
Phó Cận Ngôn im lặng. Anh cũng tự hỏi mình như vậy. Anh đã luôn coi Thẩm Nhất Lan là gánh nặng, là sự nhục nhã của đời mình. Nhưng giờ đây, mỗi khi nhắm mắt lại, anh chỉ thấy nụ cười nhạt nhẽo của cô lúc đốt đi xấp tài liệu trên sân thượng. Đó là nụ cười của một người đã thực sự buông bỏ thế gian, và điều đó khiến anh phát điên.
Sự ám ảnh đó đẩy anh đến một hành động liều lĩnh. Tối hôm đó, thay vì tham gia bữa tiệc ký kết dự án cùng Tô gia, Phó Cận Ngôn lại lái xe đến khu phố cũ.
Anh thấy Nhất Lan đang cùng Linh ngồi bên hiên xưởng gốm, cùng nhau ăn những bát mì tôm đơn sơ, vừa ăn vừa cười nói về bản vẽ thiết kế mới. Ánh đèn dây tóc tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, ấm áp bao trùm lấy cô. Kiếp trước, cô chỉ sống trong những nhung lụa xa hoa, trang điểm cầu kỳ và luôn dùng ánh mắt oán hận để nhìn anh. Chưa bao giờ anh thấy cô rạng rỡ như lúc này – khi cô chẳng còn gì cả.
“Cạch!” tiếng một cành cây gãy khiến Nhất Lan giật mình quay lại.
Tôi đứng dậy, nhìn về phía góc tối nơi chiếc xe đen đang đỗ. Tôi biết đó là ai. Mùi nước hoa gỗ tuyết tùng quen thuộc của anh không thể lẫn vào đâu được.
“Linh, em vào trong trước đi.” Tôi nói khẽ, rồi bước từng bước về phía bóng tối.
Phó Cận Ngôn bước ra khỏi xe, vóc dáng cao lớn của anh phủ xuống người tôi một cái bóng nặng nề. Ánh mắt anh xoáy sâu vào tôi, chứa đựng một sự hỗn độn giữa cầu khẩn và giận dữ.
“Thẩm Nhất Lan, cô thỏa mãn chưa? Cô dùng cách này để thu hút sự chú ý của tôi, và cô đã thành công rồi đấy.” Anh gầm nhẹ, nhưng giọng nói lại run rẩy.
Tôi mỉm cười, một nụ cười thực sự dành cho một người quen cũ: “Phó tổng, nếu sự xuất hiện của tôi khiến anh khó chịu đến vậy, thì cách tốt nhất là anh đừng đến đây nữa. Chúng ta vốn dĩ đã kết thúc ở đêm đó rồi.”
Anh đột ngột lao tới, nắm chặt lấy cổ tay tôi, sức lực lớn đến mức khiến tôi đau đớn. Những ký ức về vụ tai nạn ở Thụy Sĩ bất ngờ ập đến trong đầu anh dữ dội hơn bao giờ hết.
“Chưa kết thúc!” Anh rít qua kẽ răng. “Chừng nào tôi chưa cho phép, cô không được phép biến mất khỏi cuộc đời tôi như thế này!”
Tôi nhìn anh, lòng lặng như mặt nước hồ thu. Phó Cận Ngôn, anh rốt cuộc là đang hận tôi, hay là đang hối hận vì đã không nhận ra tình cảm của chính mình sớm hơn một kiếp người? Mạch truyện giữa chúng tôi giờ đây không còn là sự trốn chạy của một phía, mà là sự giằng co của hai linh hồn đang bị quá khứ dày vò. Anh không biết rằng, cô càng bình thản, tâm trí anh càng vụn vỡ.
Sức nóng từ bàn tay của Phó Cận Ngôn truyền qua cổ tay tôi, nhưng trong lòng tôi chỉ thấy một sự mệt mỏi rã rời. Tôi lẳng lặng nhìn anh, không giãy giụa, cũng không oán trách. Sự bình lặng này giống như một lớp màng ngăn cách, khiến mọi cơn thịnh nộ của anh đều trở nên vô lực khi chạm vào.
“Phó tổng, anh đang làm đau tôi.” Tôi nói, giọng điệu khách sáo như thể đang nói chuyện với một đối tác làm ăn xa lạ.
Phó Cận Ngôn khựng lại, lực tay vô thức nới lỏng nhưng vẫn không buông ra. Đôi mắt anh đỏ vằn, nhìn chằm chằm vào gương mặt tôi như muốn tìm kiếm một vết nứt nhỏ trong sự bình thản ấy. Sự im lặng kéo dài giữa chúng tôi bị phá vỡ bởi tiếng còi xe cảnh sát từ xa và tiếng ồn ào của đám thanh niên chạy xe ngang qua đầu hẻm. Cuộc sống thực tại trần trụi của khu phố cũ này vốn không thuộc về một người cao cao tại thượng như anh.
Trong lúc chúng tôi giằng co, từ trong bóng tối của dãy nhà đối diện, một ánh đèn flash lóe lên rồi tắt lịm. Tôi nhạy cảm nhận ra có kẻ đang theo dõi.
“Buông tay đi, Phó Cận Ngôn. Đừng để ngày mai báo chí lại viết rằng anh đang lụy tình với một kẻ tội đồ như tôi.” Tôi dùng sức hất tay anh ra, lùi lại một bước, giữ khoảng cách an toàn.
Phó Cận Ngôn nhìn bàn tay trống rỗng của mình, ánh mắt tối sầm: “Em cho rằng tôi quan tâm đến dư luận sao? Nhất Lan, em đốt tài liệu, em từ bỏ hôn ước, em dọn đến cái nơi tồi tàn này... em thực sự nghĩ rằng chỉ cần em làm thế là chúng ta sẽ không còn liên quan?”
“Phải.” Tôi trả lời dứt khoát. “Giữa chúng ta chỉ có hai loại quan hệ: hoặc là sự cưỡng ép từ một phía, hoặc là sự xa lạ tuyệt đối. Tôi đã chọn phương án thứ hai.”
Anh cười lạnh, một nụ cười chứa đựng sự đau đớn và cố chấp: “Tôi sẽ cho em thấy, em không có quyền lựa chọn.”
Phó Cận Ngôn rời đi, tiếng động cơ xe gầm rú xé nát không gian tĩnh mịch của khu phố. Tôi đứng lại một mình trong bóng tối, cảm nhận luồng gió lạnh luồn qua kẽ tóc. Tôi biết, trận chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu. Không còn là cuộc chiến của tình yêu mù quáng, mà là cuộc chiến giành lại quyền tự quyết cho cuộc đời mình trước sự chiếm hữu điên cuồng của một người đàn ông vừa thức tỉnh ký ức.
Sáng hôm sau, sóng gió ập đến đúng như dự đoán. Trên các trang tin lá cải và diễn đàn của hội tiểu thư, hình ảnh tôi và Phó Cận Ngôn giằng co trước cửa xưởng gốm bị cắt ghép một cách ác ý. Lâm Giai đã không bỏ lỡ cơ hội này để tung tin rằng tôi đang dùng vẻ nghèo khổ để “quyến rũ” Phó Cận Ngôn, phá hoại mối quan hệ giữa anh và Tô Diệp.
Tại văn phòng Phó thị, Tô Diệp khóc lóc thảm thiết trong phòng làm việc của Phó Cận Ngôn. “Cận Ngôn, anh xem Nhất Lan đã làm gì này? Cô ấy không những tự hủy hoại mình mà còn kéo theo cả danh tiếng của anh nữa. Cha em rất giận, ông ấy nói nếu anh không cho Thẩm gia một bài học, ông ấy sẽ rút vốn khỏi dự án Cảng phía Đông.”
Phó Cận Ngôn không thèm nhìn cô ta, anh đang nhìn vào màn hình máy tính hiển thị danh sách các đơn hàng ít ỏi của xưởng gốm của tôi.
“Thư ký Trương.” Anh nhấn nút gọi nội bộ. “Thông báo cho các quán trà và khách sạn thuộc hệ thống của Phó thị, đơn hàng đồ sứ cho quý tới sẽ chỉ ký với xưởng gốm của Thẩm Nhất Lan. Nếu ai phản đối, bảo họ đến gặp tôi.”
“Cận Ngôn! Anh điên rồi sao?” Tô Diệp hét lên, gương mặt thanh tú trở nên vặn vẹo.
“Cút ra ngoài.” Anh lạnh lùng thốt ra ba chữ, khiến cô ta đứng hình tại chỗ.
Lúc này, tại xưởng gốm, tôi đang phải đối mặt với một rắc rối khác. Thẩm Tuấn cùng một nhóm người lạ mặt kéo đến, tay lăm lăm những tờ giấy thông báo nợ của Thẩm thị.
“Nhất Lan, cha nói rồi, nếu mày không chịu về xin lỗi và ký hợp đồng chuyển nhượng xưởng gốm này cho tao, gã sẽ kiện mày tội chiếm đoạt tài sản gia đình.” Thẩm Tuấn cười khà khà, hất hàm ra lệnh cho đám đàn em tiến vào.
Ông chú Tề và Linh hốt hoảng chắn trước cửa. Tôi bước ra, tay cầm chiếc điện thoại đang ghi âm. Trong lòng tôi lúc này không còn sự sợ hãi của kiếp trước, chỉ có sự lạnh lẽo tột độ. Tôi nhìn gã anh trai vô năng của mình, hiểu rằng mình cần phải dùng đến lá bài cuối cùng mà mẹ tôi để lại.
Mạch truyện giữa chúng tôi lúc này giống như một sợi dây đàn bị căng quá mức. Phó Cận Ngôn dùng danh nghĩa hỗ trợ để vây hãm tôi vào tấm lưới của anh, còn Thẩm gia lại dùng quyền lực để dồn tôi vào đường cùng. Nhưng họ đều quên mất, một người đã từng chết đi như tôi, điều duy nhất không sợ chính là mất mát. Sự thật đằng sau những giấc mơ của anh và âm mưu của Tô Diệp đang dần lộ diện, kéo tất cả chúng tôi vào một vòng xoáy không lối thoát.
Tiếng quát tháo của Thẩm Tuấn bị chặn đứng bởi tiếng phanh xe chói tai ngay trước cổng xưởng. Phó Cận Ngôn bước xuống, khí thế lạnh lẽo của anh khiến đám đàn em của Thẩm Tuấn bất giác lùi lại. Anh không nhìn gã anh trai vô năng của tôi lấy một cái, mà đi thẳng đến đứng chắn trước mặt tôi, bóng lưng cao lớn như một bức tường thành không thể xuyên phá.
“Thẩm Tuấn, muốn kiện chiếm đoạt tài sản sao? Vậy thì cứ bảo Thẩm Trường Giang chuẩn bị hầu tòa với tôi về vụ gian lận đấu thầu dự án Cảng phía Đông trước đã.” Phó Cận Ngôn ném một tập tài liệu xuống mặt đất lầy lội, giọng nói không chút hơi ấm.
Thẩm Tuấn tái mặt, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Gã biết Phó Cận Ngôn nói được là làm được. Kiếp trước, anh dùng quyền lực để dẫm đạp tôi, kiếp này, anh lại dùng chính quyền lực đó để bảo vệ tôi – một sự mỉa mai cay đắng mà tôi chưa bao giờ dám mơ tới. Đám người của Thẩm gia hậm hực rút lui, để lại bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng.
Tôi không cảm ơn anh. Tôi chỉ lẳng lặng nhặt tập tài liệu lên, phủi bụi rồi đưa trả lại cho anh. “Phó tổng, anh không cần phải làm đến mức này. Việc của Thẩm gia, tôi tự có cách giải quyết.”
Phó Cận Ngôn nhìn tôi, đôi mắt anh chứa đựng một nỗi đau thấu tận tâm can mà anh không cách nào diễn tả. “Cách của em là gì? Là để chúng sỉ nhục em sao? Nhất Lan, tại sao em có thể bao dung với cả thế giới, nhưng lại tuyệt tình với tôi đến thế?”
Tôi chưa kịp trả lời thì một chiếc taxi khác lại trờ tới. Bước xuống xe là Tô Diệp, nhưng lần này cô ta không còn vẻ dịu dàng thường ngày. Gương mặt cô ta hốc hác, đôi mắt hằn lên những tia đỏ vì ghen tuông và lo sợ.
“Thẩm Nhất Lan, cô rốt cuộc đã cho anh ấy ăn bùa mê thuốc lú gì?” Tô Diệp lao tới, định vung tay tát tôi nhưng đã bị Phó Cận Ngôn giữ chặt tay giữa không trung.
“Đủ rồi, Tô Diệp.” Anh hất mạnh tay cô ta ra. “Người hạ thuốc đêm đó không phải Nhất Lan, mà là cô, đúng không?”
Cả không gian như đông cứng lại. Tô Diệp run bắn người, đôi mắt đảo liên tục vì sợ hãi. “Anh... anh nói gì vậy? Em không hiểu...”
Phó Cận Ngôn cười lạnh, nụ cười chứa đựng sự ghê tởm: “Tôi đã bắt đầu nhớ lại rồi. Những giấc mơ đó không phải là ảo giác. Đêm đó, chính cô đã tráo ly rượu của tôi, nhưng Nhất Lan đã phát hiện ra. Cô ấy chấp nhận uống ly rượu đó, chấp nhận mang tiếng xấu để bảo vệ danh dự của tôi và cả cô. Vậy mà bao năm qua, chúng ta đã đối xử với cô ấy như thế nào?”
Tôi đứng sững sờ. Hóa ra, sự thật về ly rượu năm ấy không chỉ có mình tôi biết. Kiếp này, khi tôi chọn buông bỏ, sự thật lại tự mình tìm đường ra ánh sáng theo cách đau đớn nhất.
Tô Diệp sụp xuống đất, khóc lóc thảm thiết: “Cận Ngôn, em làm vậy là vì yêu anh... Vì em sợ mất anh vào tay cô ta...”
“Yêu sao?” Phó Cận Ngôn nhìn cô ta bằng ánh mắt như nhìn một sinh vật lạ lẫm. “Tình yêu của cô là sự hủy hoại. Thư ký Trương đang giữ bằng chứng về việc cô đã tác động vào hệ thống phanh xe của chúng tôi ở Thụy Sĩ. Cô muốn chúng tôi cùng chết, hay chỉ muốn mình Nhất Lan biến mất?”
Tôi cảm thấy lạnh toát cả sống lưng. Kiếp trước, vụ tai nạn đó tôi luôn nghĩ là do thời tiết xấu, hóa ra lại là một âm mưu giết người. Phó Cận Ngôn bước lại gần tôi, đôi bàn tay anh run rẩy chạm vào vai tôi, ánh mắt van nài sự tha thứ.
“Nhất Lan, anh sai rồi. Hai đời này, anh đều nợ em một mạng, nợ em một trái tim chân thành.”
Tôi lùi lại, tránh né cái chạm của anh. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. “Phó Cận Ngôn, biết được sự thật thì đã sao? Những tổn thương đó đã hằn sâu vào xương tủy rồi. Sự thật này không khiến tôi hạnh phúc hơn, nó chỉ khiến tôi cảm thấy quãng thời gian chúng ta bên nhau thật đáng ghê tởm.”
Tôi quay lưng đi vào trong xưởng gốm, đóng sập cửa lại, để lại hai con người đang vụn vỡ ngoài cơn mưa bắt đầu nặng hạt. Linh chạy lại ôm lấy tôi, tôi gục đầu lên vai cô ấy mà khóc nức nở.
Mạch truyện giữa chúng tôi giờ đây đã hoàn toàn bị lật ngược. Kẻ thủ ác đã lộ diện, người bị hại đã biết được sự thật, nhưng sự cứu rỗi vẫn còn quá xa vời. Phó Cận Ngôn đứng dưới mưa, mặc cho cái lạnh thấm vào da thịt, anh biết rằng việc bù đắp cho tôi sẽ là cuộc hành trình dài nhất và khó khăn nhất trong cuộc đời anh. Sự thật đã phơi bày, nhưng cánh cửa dẫn đến trái tim tôi dường như đã khóa chặt vĩnh viễn.
Tiếng mưa đập vào mái tôn xưởng gốm dần thưa thớt, để lại một không gian tĩnh mịch đến nao lòng. Sau cánh cửa gỗ khép chặt, tôi ngồi bệt xuống sàn, nhìn đôi bàn tay mình lấm lem bùn đất và nước mắt. Những mảnh vỡ của quá khứ – từ ly rượu bị đánh tráo đến vụ tai nạn đẫm máu trên đỉnh Alps – giờ đây đã được ghép lại hoàn chỉnh, nhưng nó không mang lại sự giải thoát, mà là một sự trống rỗng đến cùng cực.
Bên ngoài, Phó Cận Ngôn vẫn chưa rời đi. Anh đứng đó, dưới ánh đèn đường vàng vọt, bóng dáng cao lớn đơn độc giữa màn đêm. Tô Diệp đã bị cảnh sát và người nhà họ Tô đưa đi ngay sau khi Thư ký Trương xuất trình những bằng chứng về vụ mưu sát năm xưa. Sự sụp đổ của một "Bạch nguyệt quang" diễn ra nhanh chóng và nhục nhã, nhưng tôi chẳng thấy hả hê.
Một tháng sau.
Khu phố cũ đón một mùa thu dịu dàng. Xưởng gốm của tôi giờ đây không còn là một nơi trốn tránh, mà đã trở thành điểm đến của những tâm hồn tìm kiếm sự bình yên. Những bộ trà men lam cổ truyền được tái hiện từ ký ức của mẹ tôi đã gây tiếng vang lớn trong giới nghệ thuật. Tôi không còn là đại tiểu thư Thẩm gia kiêu kỳ, tôi là nghệ nhân Thẩm Nhất Lan.
Phó Cận Ngôn xuất hiện vào một buổi chiều nắng nhạt, khi tôi đang phơi những mẻ gốm cuối cùng trong ngày. Anh không mặc vest, chỉ đơn giản là một chiếc áo len mỏng, gương mặt đã mất đi vẻ sắc lạnh vốn có, thay vào đó là sự trầm mặc và dịu dàng đến lạ lẫm.
“Anh định mua hết số gốm này sao?” Tôi hỏi, tay vẫn không ngừng xếp những chiếc chén nhỏ.
“Không.” Anh dừng lại trước mặt tôi, giữ một khoảng cách đủ tôn trọng. “Anh đến để trả lại cho em thứ này.”
Anh đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bên trong là bản thiết kế của trang viên mang tên “Lan Viên” ở ngoại ô – một dự án mà kiếp trước tôi từng khao khát có được để cùng anh xây dựng tổ ấm.
“Mọi quyền sở hữu đều đứng tên em. Anh đã xây xong nó dựa trên những bức vẽ cũ của em.” Phó Cận Ngôn khàn giọng. “Nhất Lan, hai đời người, anh luôn là kẻ đuổi theo những bóng hình ảo vọng mà giẫm đạp lên chân tình ngay sát cạnh mình. Anh không xin em tha thứ, anh chỉ xin em cho phép anh được đứng ở một nơi mà anh có thể nhìn thấy em bình an.”
Tôi nhìn bản thiết kế, rồi nhìn người đàn ông trước mặt. Trái tim từng chi chít vết thương của tôi, trong khoảnh khắc đó, bỗng nhiên cảm thấy một sự rung động nhẹ nhàng, không phải là sự cuồng nhiệt mù quáng của kiếp trước, mà là sự bao dung của một linh hồn đã đi qua bão giông.
“Cận Ngôn, anh có biết vì sao kiếp này tôi lại chọn gốm không?”
Anh im lặng lắng nghe.
“Đất sét phải kinh qua lửa đỏ nghìn độ mới thành sứ quý. Tình cảm của chúng ta cũng vậy, nó đã bị thiêu rụi thành tro tàn rồi. Nhưng tro tàn ấy, nếu biết cách, vẫn có thể làm nên một màu men mới.” Tôi mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa thu. “Tôi không còn hận anh, cũng không còn muốn trốn chạy nữa. Nhưng chúng ta sẽ không quay lại làm vợ chồng như kiếp trước.”
Ánh sáng trong mắt Phó Cận Ngôn chợt tắt lịm, nhưng rồi lại nhen nhóm một hy vọng mới khi nghe tôi nói tiếp:
“Chúng ta hãy bắt đầu lại... như hai người bạn cũ được không? Nếu anh thực sự muốn bù đắp, hãy giúp tôi mang gốm lam đi xa hơn.”
Phó Cận Ngôn sững người, rồi khóe môi anh run rẩy nở một nụ cười, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng rơi xuống. Anh hiểu rằng, đây là sự trừng phạt, nhưng cũng là sự cứu rỗi lớn nhất mà tôi dành cho anh.
Nhiều năm sau đó, giới thượng lưu vẫn truyền tai nhau câu chuyện về một vị chủ tịch tập đoàn Phó thị lừng lẫy, người luôn dành mỗi cuối tuần để đến một xưởng gốm nhỏ ở khu phố cũ, chỉ để phụ giúp một người phụ nữ nặn đất và pha trà.
Gió vẫn thổi qua những con hẻm nhỏ, nhưng không còn mang theo vị đắng của quá khứ. Trên kệ sách của Nhất Lan, tác phẩm tâm đắc nhất mang tên “Tái Sinh” – một đôi bình gốm được nung từ cùng một lò lửa, dù không nằm sát cạnh nhau nhưng luôn tỏa ra một sắc lam đồng điệu, bền bỉ và vĩnh cửu.
Cuối cùng, gió đã ngừng thổi, và họ đã tìm thấy nhau trong một cuộc đời mới bình yên.
Ngôn tình
Trang chủ
Gió Ngừng Thổi Em Vẫn Chờ Anh
0 chương
... lượt đọc
