CHƯƠNG 1: Ngày Trở Lại: Giấy Hôn Thú và Lời Từ Chối Câm Lặng.
Mùi hôi ẩm mốc, hơi nóng bức bí và tiếng phấn vương vãi trên mặt bàn gỗ cũ kỹ, tất cả hòa quyện lại thành một cú sốc mạnh mẽ đập vào khứu giác Tô Nhu. Cô mở choàng mắt. Trần nhà. Không phải trần nhà đá cẩm thạch trắng toát, lạnh lẽo của căn hộ cao cấp mà họ đã ở suốt hai mươi năm cuối đời. Đây là trần nhà bằng ván gỗ cũ kỹ, có một vết nứt hình chữ S lớn do trận mưa bão năm 1978 để lại, vết nứt mà cô đã nhìn thấy hàng ngàn lần trong giấc mơ tuổi trẻ.
Tô Nhu vùng dậy. Lưng cô đau nhói, không phải cái đau nhức âm ỉ của người phụ nữ bảy mươi lăm tuổi mà là cái đau tức thì sau một giấc ngủ gục vội vã. Cô đang ngồi dựa vào chiếc ghế giáo viên cũ kỹ, đặt trong văn phòng làm việc chung của trường tiểu học thị trấn nhỏ. Mùa Thu năm 1975.1
Ánh nắng chiều rực rỡ xuyên qua cửa sổ dán giấy dầu, nhuộm vàng cả căn phòng, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Ngoài hành lang, tiếng cười nói và tiếng chân chạy rầm rập của học sinh vang lên rộn rã, một thứ âm thanh mà Tô Nhu đã khao khát đến phát điên suốt 50 năm sau đó, khi thế giới xung quanh cô trở nên quá ồn ào và gấp gáp.
Bàn tay cô siết chặt một thứ gì đó. Cô cúi xuống. Là một tờ giấy màu vàng ngà, đã được đóng dấu đỏ tươi và phê duyệt. Giấy Đăng ký Kết hôn.1
Thứ giấy mỏng manh này, ở kiếp trước, chính là sợi dây xiềng xích mà cô đã cố gắng cắt đứt. Cô nhớ lại, vừa lúc này, hay là năm mươi năm sau, cô vừa trải qua Lễ kỷ niệm Ngày Cưới Vàng. Lễ kỷ niệm ấy, tổ chức giữa ánh đèn rực rỡ, nhưng lại kết thúc bằng lời nói lạnh băng của Lục Chinh.
Cô đã hỏi anh, khi chỉ còn hai người, giữa sự im lặng ngột ngạt của căn phòng chất đầy những kỷ vật được trao tặng: "Lục Chinh, nếu thời gian quay lại, anh sẽ chọn ai?"
Anh im lặng rất lâu, khuôn mặt anh, khắc khổ và đầy trách nhiệm, nhìn cô qua ánh đèn mờ ảo. Anh không nhắc đến Mộ Dao. Anh chỉ nói: "Nếu thật sự có cơ hội làm lại từ đầu, chúng ta sẽ không kết hôn."1
Sẽ không kết hôn. Lời nói đó như một lưỡi dao băng giá xuyên qua lồng ngực cô. Năm mươi năm yêu thương, hy sinh, gánh vác, đổi lại chỉ là một lời phủ nhận tuyệt đối.
Tô Nhu cảm thấy lồng ngực mình bị nghẹn lại, một cơn đau buốt lướt qua. Nỗi hối hận của cô là vì đã không đủ dũng cảm để buông tay anh, để anh được tự do đi tìm 'ánh trăng sáng' của mình, Mộ Dao. Nỗi hối hận của Lục Chinh, thì rõ ràng hơn, là đã phải chôn vùi cái gọi là "viên ngọc trai nằm trong chiếc vỏ sò" suốt nửa thế kỷ chỉ vì trách nhiệm với cô.1
Tô Nhu đặt tờ giấy xuống bàn. Hàng nước mắt khô khốc và mặn chát của một người già vừa khóc cạn dòng chảy ra từ hốc mắt người phụ nữ trẻ. Cô đã chết trong sự hối hận của kiếp trước, nhưng giờ đây, cô đã được ban tặng một sự khởi đầu mới.
Đây là cơ hội. Cơ hội để trả lại cho Lục Chinh tự do của anh, và trả lại cho Mộ Dao vị trí xứng đáng của cô ấy.Cánh cửa văn phòng bật mở, kéo Tô Nhu trở về với thực tại năm 1975. Tiếng ồn ào và mùi thuốc lá rẻ tiền tràn vào căn phòng.
Lý Phượng, cô giáo dạy Toán với mái tóc tết đuôi sam dài, bước vào, khuôn mặt rạng rỡ, tay cầm một cuốn sổ học bạ dày.
"Ôi, Tô Nhu! Cậu còn ngủ sao?" Lý Phượng đặt cuốn sổ xuống bàn cái 'rầm'. "Lục Chinh đến rồi! Cậu ta đang đứng ngay dưới lầu, cạnh cây hòe lớn!"1
Tô Nhu nhíu mày. Lục Chinh. Vẫn là cái tên khiến tim cô nhói đau. Họ vừa cãi nhau một trận kịch liệt ngày hôm qua. Cô muốn hủy hôn. Cô muốn đi học tiếp, nhưng anh muốn cô phải ổn định, cưới một người cán bộ địa phương như anh để có một cuộc sống an toàn. Anh đã dùng chiếc nhẫn đồng làm vật đính ước, nhưng cô biết, lòng anh đã hướng về người khác.
"Cậu ấy đợi lâu chưa?" Tô Nhu hỏi, giọng khàn khàn. Cô hắng giọng, cố gắng xua tan sự mệt mỏi của 50 năm cuộc đời vừa chồng chất.
"Chưa lâu. Nhưng cậu ta trông có vẻ hơi khó chịu," Lý Phượng cười khúc khích, "Chắc là chuyện hôm qua, hai cậu giận nhau ấy mà. Nhưng này, giấy hôn thú đã được phê duyệt rồi, còn giận hờn gì nữa chứ?"1
Lý Phượng nháy mắt, chỉ vào tờ giấy màu vàng ngà trên bàn. Ánh mắt cô ấy lấp lánh sự ngưỡng mộ, vì Lục Chinh là một cán bộ trẻ, tiền đồ rộng mở.
Tô Nhu nhìn chằm chằm vào tờ giấy, nơi tên của cô và tên Lục Chinh (Lục Chinh, cán bộ Phòng Cung ứng) được viết cạnh nhau bằng mực tàu.1
Kiếp trước, đúng vào thời điểm này, sau khi nhận được sự phê duyệt, cô đã giấu tờ giấy này đi, cô cố ý nói dối anh rằng cần thêm thời gian, và sau đó là một chuỗi ngày dài tranh cãi, trì hoãn cho đến khi cả hai chính thức kết hôn trong sự gượng ép ba tháng sau đó, khi cô đã mất đi cơ hội học tập.
Không. Cô sẽ không lặp lại sai lầm này.
Nếu cô hủy hôn, Lục Chinh sẽ cảm thấy tự do, nhưng anh sẽ mãi mãi bận rộn với công việc mà quên đi "viên ngọc trai" đang chờ đợi mình. Cô phải ở lại, cô phải sử dụng thân phận người vợ sắp cưới của mình để tạo điều kiện cho anh gặp Mộ Dao. Chỉ khi anh có được người anh thực sự khao khát, anh mới không hối hận.
Tô Nhu đưa tay chạm vào má, lau đi những giọt nước mắt vô hình. "Tô Nhu?" Tiếng Lý Phượng vang lên, hơi tò mò. "Cậu định để cậu ta đợi lâu sao?"
Tô Nhu hít một hơi sâu, dồn hết sức lực của người phụ nữ đã trải qua nửa thế kỷ khổ đau vào nụ cười đầu tiên của kiếp này. Nụ cười ấy không còn vẻ ngây thơ của cô gái hai mươi tuổi, mà mang theo sự sắc sảo, dứt khoát của một người đã nhìn thấu tương lai.
"Không đợi lâu nữa." Tô Nhu cầm lấy tờ giấy hôn thú, làm động tác gấp lại gọn gàng, nhưng thay vì nhét nó vào ngăn bàn như kiếp trước, cô giơ nó lên cao một cách tự hào.
"Lý Phượng này," Tô Nhu nói, giọng cô vang lên đầy quyết đoán, không còn chút do dự hay hối tiếc. "Hôn nhân này, nhất định phải diễn ra."1
"Tuyệt vời!" Lý Phượng vỗ tay, "Vậy là chuẩn bị ăn kẹo cưới rồi nhé!"
Các đồng nghiệp khác, nghe thấy tiếng động, cũng bắt đầu xúm lại chúc mừng. Giữa tiếng chúc tụng ồn ào và không khí rộn ràng, Tô Nhu cảm thấy mình đang thực hiện một hành động điên rồ, một sự hy sinh ngọt ngào.
Cô cúi đầu, đặt tờ giấy vào túi áo. Nhiệm vụ đã hoàn thành. Cô đã chính thức chấp nhận định mệnh ràng buộc này. Bây giờ, cô sẽ trở thành "người vợ" của Lục Chinh, không phải để giữ anh lại, mà để đẩy anh về phía người anh yêu.
Tô Nhu chỉnh lại vạt áo bông, bước ra khỏi văn phòng ồn ào.
Cô bước chậm rãi xuống cầu thang gỗ cũ kỹ. Những bước chân ấy không còn vẻ nặng nề của sự hy sinh vô vọng, mà là sự quyết tâm của người chấp nhận vai trò ác phụ. Cô phải làm cho Lục Chinh tin rằng cuộc hôn nhân này là lựa chọn của cô, là điều mà cô kiên quyết muốn, để anh không còn cảm thấy tội lỗi hay trách nhiệm phải bù đắp cho cô. Anh sẽ tự do đi tìm niềm vui của mình, và cô, sẽ là người tạo ra con đường đó.
Dưới lầu, cạnh cây hòe lớn đang rụng những chiếc lá vàng cuối cùng, Lục Chinh đứng đó. Anh mặc bộ quần áo cán bộ xanh đậm, cao ráo, vai rộng, nhưng khuôn mặt anh cau lại, một sự khó chịu thấy rõ in hằn trên đôi mắt sắc bén. Họ đã cãi nhau và anh đang đợi cô đưa ra quyết định từ hôn.1
Khi cô bước xuống bậc cuối cùng, Lục Chinh ngước nhìn lên. Anh đang chuẩn bị nói một điều gì đó lạnh lùng, có lẽ là lời xin lỗi gượng gạo vì những lời nói hôm qua.
Tô Nhu dừng lại, giữ nguyên nụ cười tự tin và hơi bí ẩn của mình. Cô không mở lời trước, cũng không nhắc đến cuộc cãi vã. Cô chỉ đơn giản đi thẳng về phía anh, ánh mắt kiên định.
"Anh đến rồi à," cô nói, giọng điệu nhẹ nhàng và thoải mái, như thể không có chuyện gì xảy ra.
Lục Chinh khựng lại, vẻ mặt khó chịu của anh biến thành sự ngạc nhiên tột độ. Anh nhìn cô, nhìn thẳng vào đôi mắt đã mang theo vết tích của 50 năm đau thương, nhưng giờ đây lại ánh lên sự bình tĩnh đến đáng sợ.
Sự câm lặng của cô, sự chấp nhận đột ngột này, chính là lời từ chối câm lặng mà Lục Chinh của tương lai sẽ mãi mãi không hiểu được.
CHƯƠNG 2: Sự Lạnh Lùng Dưới Bóng Cây.
Tô Nhu tiến lại gần Lục Chinh. Từng bước chân cô đi trên nền gạch sân trường thô ráp mang theo sự nặng nề của một quyết định định mệnh. Cây phong già cạnh cổng trường đã rụng gần hết lá, chỉ còn lại vài chiếc lá đỏ rực như máu bám trụ lại, tạo nên một vòm cây xơ xác nhưng vẫn oai vệ. Gió thu lạnh buốt mơn man qua da, mang theo mùi khô hanh của đất và cỏ dại.
Lục Chinh đứng dựa vào chiếc xe đạp cũ, tay nắm chặt ghi đông. Anh mặc áo khoác cán bộ màu xanh đậm, cao lớn và thẳng thớm. Vẻ mặt anh vẫn giữ nguyên nét cau có từ chương trước, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm đã lộ ra tia bối rối khi Tô Nhu tiếp cận mà không hề đề cập đến cuộc cãi vã.
"Anh đến rồi à," Tô Nhu nói một cách thản nhiên.
Lục Chinh không trả lời ngay. Anh nhìn cô, đánh giá cô. Anh đang tìm kiếm dấu vết của sự giận dỗi, của sự đe dọa đòi hủy hôn mà cô đã dùng tối qua. Nhưng Tô Nhu chỉ đáp lại bằng một nụ cười nhạt, một nụ cười mà trong kiếp trước cô đã không có đủ dũng khí để nở ra. Nụ cười đó khiến Lục Chinh cảm thấy khó chịu hơn cả sự tức giận của cô.
Cuối cùng, Lục Chinh nhả ra một hơi thở lạnh. "Tôi đến để xem em định làm trò gì tiếp đây."
Tô Nhu biết anh đang nghĩ gì. Anh cho rằng cô chấp nhận hôn nhân này chỉ là một thủ đoạn để "giữ thể diện" sau khi đã cãi nhau, hoặc để anh phải nhượng bộ. Tô Nhu cúi đầu một chút, giấu đi ánh mắt chất chứa 50 năm mệt mỏi. Cô phải đóng vai người phụ nữ ích kỷ, muốn chiếm hữu này.
"Em không làm trò gì cả," cô đáp, giọng bình thản. "Giấy kết hôn đã được duyệt, em nghĩ không cần phải kéo dài thêm nữa. Chúng ta nên tập trung vào việc cưới xin."
Lục Chinh siết chặt ghi đông xe đạp. Âm thanh kim loại cọ vào nhau khô khốc. "Em nói nghiêm túc sao?"
"Tất nhiên là nghiêm túc," Tô Nhu khẳng định, cố gắng giữ giọng điệu thật dứt khoát.
Đột nhiên, Lục Chinh thay đổi chủ đề, ánh mắt anh trở nên sắc lạnh hơn, chạm đến tận sâu thẳm nội tâm Tô Nhu. "Em... có phải đang cố gắng học theo Thiệu Cẩn không?"
Tô Nhu giật mình. Thiệu Cẩn, hay Mộ Dao, là cái tên mà cô không muốn nghe thấy lúc này. Nó là vết thương sâu nhất trong kiếp trước của họ, là nguyên nhân khiến Lục Chinh mãi mãi ôm hận và hối tiếc.
"Anh nói gì vậy?" Tô Nhu ngập ngừng.
"Cô ấy nói đi là đi, dứt khoát không quay đầu lại. Em hôm qua cũng nói hủy hôn, hôm nay lại thay đổi một trăm tám mươi độ," Lục Chinh lạnh lùng đáp. "Em nghĩ làm như vậy thì sẽ khiến tôi hối hận?"
Tô Nhu hiểu, Lục Chinh đang gán sự thay đổi của cô là một hành động bốc đồng, một sự ghen tị trẻ con với Mộ Dao. Điều này hoàn toàn phù hợp với kế hoạch.
Chỉ có bị ghét, anh mới không hối hận vì đã đẩy mình vào một cuộc hôn nhân không tình yêu.
Tô Nhu ngước nhìn Lục Chinh. Ngay khoảnh khắc này, cô nhớ ra chi tiết quan trọng: Hôm nay, ngày 25 tháng 9 năm 1975, chính là ngày Mộ Dao hoàn thành công tác dạy tình nguyện và sắp sửa rời khỏi thị trấn Ninh An này.
Nếu để cô ấy đi, Lục Chinh sẽ lại bỏ lỡ, và nỗi hối tiếc 50 năm sẽ lặp lại. Chìa khóa để thay đổi quá khứ là giữ Mộ Dao ở lại.
Tô Nhu hít một hơi, giả vờ như không quan tâm đến lời buộc tội của anh. Cô dựa vào chiếc xe đạp của anh, hơi cúi đầu để tránh ánh mắt dò xét của Lục Chinh.
"Chuyện đó không quan trọng," cô nói. "Quan trọng là chúng ta sẽ kết hôn. Mà này, em có chuyện muốn nói với anh."
"Chuyện gì?" Lục Chinh cảnh giác.
"Hôm nay, cô giáo dạy hợp xướng cho trường em, Mộ Dao... cô ấy sắp rời thị trấn," Tô Nhu bắt đầu ngụy biện. "Cô ấy là giáo viên dạy tình nguyện, đã giúp đỡ bọn trẻ rất nhiều. Em nghĩ... anh nên thay mặt cơ quan hành chính, hoặc đơn giản là với tư cách một người bạn cũ, đi thăm cô ấy lần cuối. Nói lời cảm ơn."
Tô Nhu nói dối một cách nhẹ nhàng. Cô biết anh không thể từ chối một lời đề nghị có vẻ "công vụ" như vậy.
Và quả thật, Lục Chinh hơi ngần ngừ. Đôi mắt anh ánh lên một tia sáng rất nhỏ, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi sự lạnh lùng thường thấy. Anh lùi một bước, tách ra khỏi chiếc xe đạp, tạo khoảng cách với cô.
"Không cần thiết," Lục Chinh dứt khoát.
"Tại sao?" Tô Nhu cố gắng tỏ ra ngạc nhiên. "Cô ấy đã giúp trường em rất nhiều mà."
"Tô Nhu," Lục Chinh nhìn thẳng vào cô, "chuyện kết hôn là chuyện đại sự, không nên lôi người khác vào. Nếu em muốn nói lời cảm ơn, tự em đi mà nói. Tôi không có nghĩa vụ phải đi gặp người mà tôi không có ý định liên quan nữa."
Tô Nhu cảm thấy lồng ngực đau nhói. Lời từ chối này còn lạnh lùng hơn cả sự từ chối tình yêu. Nó mang theo sự dứt khoát, sự né tránh rõ ràng khỏi 'ánh trăng sáng' của anh. Anh sợ. Anh sợ sự quyến rũ của Mộ Dao sẽ khiến anh phải hối hận về cuộc hôn nhân trách nhiệm này.
Tô Nhu dựa hẳn vào cây phong. Lá phong đỏ rực rơi lả tả xuống vai cô.
Anh không muốn gặp Mộ Dao, không phải vì anh không yêu cô ấy, mà vì anh tôn trọng sự ràng buộc với mình. Anh muốn tránh xa cô ấy để tránh hối tiếc, và như vậy, anh sẽ phải sống 50 năm trong sự hối tiếc về việc đã bỏ lỡ cô ấy.
Tô Nhu nhớ lại một chi tiết quan trọng khác. Trước khi rời đi ở kiếp trước, Mộ Dao đã gửi một lá thư quan trọng cho Lục Chinh, nhưng nó đã bị thất lạc. Lá thư đó chính là mấu chốt để thay đổi bi kịch của họ.
"Được thôi," Tô Nhu nói, giọng cô dịu đi, mang theo một âm hưởng của sự chấp nhận. "Nếu anh đã quyết định, em sẽ không ép."
Cô bước ra khỏi bóng râm lạnh lẽo của cây phong, đi về phía ánh nắng chiều đang đổ xuống con đường đất. Cô quay lại, nhìn Lục Chinh lần cuối. Anh vẫn đứng đó, vẻ mặt đầy ngờ vực.
Tô Nhu thầm nhủ: Lục Chinh, anh muốn một cuộc hôn nhân trách nhiệm để rồi hối tiếc? Không. Lần này, em sẽ tự mình dọn đường cho anh.
"Nếu anh không đi tìm 'ánh trăng sáng' của mình," Tô Nhu thì thầm, không đủ lớn để Lục Chinh nghe thấy, nhưng đủ rõ ràng để khắc sâu vào quyết tâm của cô, "thì em sẽ mang ánh trăng ấy đến cho anh."
Cô bước đi, để lại Lục Chinh đứng một mình dưới bóng cây phong lớn. Anh vẫn không hiểu, sự thay đổi này của cô không phải là sự chấp nhận bị ghét bỏ, mà là sự hy sinh đau đớn nhất.
CHƯƠNG 3: Kế Hoạch Lưu Giữ "Ánh Trăng Sáng".
Ngày 27 tháng 9 năm 1975, không khí trong phòng làm việc của Hiệu trưởng Lý nặng nề và nghiêm túc, khác hẳn sự ồn ào vui vẻ của sân trường. Căn phòng nhỏ được lấp đầy bởi mùi mực in cũ, giấy tờ đóng thành cọc cao ngất, và hương trà nóng hầm hập tỏa ra từ chiếc ấm sành nứt men. Ánh sáng lọt qua tấm cửa sổ mờ đục có màu xám đục, tạo ra một không gian bán tối, khiến Tô Nhu cảm thấy như đang ở trong một buồng giam ký ức.
Tô Nhu ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế gỗ cứng nhắc, kiên nhẫn chờ Hiệu trưởng Lý, một người đàn ông trung niên nghiêm nghị, lật xem tập tài liệu về chương trình giáo dục nghệ thuật mà cô vừa trình bày.
"Cô Tô," Hiệu trưởng Lý đặt tập giấy xuống, tiếng động khô khốc vang lên. Ông đẩy gọng kính trễ xuống sống mũi, "Ý tưởng này của cô rất tiến bộ. Nhưng cô biết đấy, trường chúng ta chỉ là trường cấp một thị trấn nhỏ, kinh phí cho giáo viên chính quy về nghệ thuật... là không có."
Tô Nhu biết điều này. Cô đã sống ở đây 50 năm. Nhưng cô cũng biết tầm quan trọng của việc này đối với Lục Chinh. Mộ Dao phải ở lại.
"Thưa Hiệu trưởng," Tô Nhu bắt đầu, giọng cô điềm tĩnh và chuyên nghiệp, một phong thái mà cô học được từ những năm tháng làm vợ cán bộ cấp cao. "Năm nay chính quyền đang có chỉ thị về việc tăng cường giáo dục văn hóa tại cơ sở. Cô Mộ Dao, người vừa hoàn thành ba tháng tình nguyện tại trường chúng ta, là một tài năng hiếm có. Cô ấy đến từ thành phố, có kiến thức sâu rộng về hợp xướng và đàn dương cầm. Việc giữ cô ấy lại ba tháng nữa, dưới danh nghĩa 'Chuyên viên Hợp tác Giáo dục Cộng đồng', sẽ giúp trường ta tạo tiền đề để xin ngân sách chính thức cho bộ môn nghệ thuật vào năm sau. Đây là cơ hội để thị trấn Ninh An không bị tụt hậu so với các thành phố lớn."
Tô Nhu đưa ra những từ ngữ hoa mỹ, những khái niệm vĩ mô mà Hiệu trưởng Lý khao khát được báo cáo lên cấp trên. Cô nhấn mạnh vào Mộ Dao, không phải là một người dạy tình nguyện, mà là "ứng cử viên hoàn hảo" cho một vị trí chính quy.
Hiệu trưởng Lý nhấp một ngụm trà nóng, tiếng húp trà rít lên trong không gian. Ông cân nhắc lời đề nghị của cô giáo trẻ. "Nhưng Mộ Dao đã nói rõ, cô ấy sẽ trở về thành phố để chuẩn bị cho kỳ thi Đại học."
"Em sẽ nói chuyện với cô ấy," Tô Nhu nói, với sự chắc chắn tuyệt đối. "Cô ấy là một người có tinh thần trách nhiệm cao. Em tin cô ấy sẽ thấy được tầm quan trọng của dự án cộng đồng này."
"Dự án cộng đồng?"
"Vâng. Chúng em sẽ phối hợp với Phòng Cung ứng thị trấn để tổ chức một buổi triển lãm văn nghệ nhỏ cho các gia đình cán bộ vào ngày Quốc Khánh. Việc này sẽ giúp tăng cường sự gắn kết giữa trường học và chính quyền địa phương. Lục Chinh, cán bộ Phòng Cung ứng, cũng sẽ tham gia hỗ trợ trực tiếp." Tô Nhu nhấn nhá tên Lục Chinh một cách cố ý.
Hiệu trưởng Lý cuối cùng gật đầu, đôi mắt lấp lánh sự tính toán. "Được. Nếu cô ấy đồng ý ở lại, tôi sẽ ký quyết định. Cô Tô, cô đã làm rất tốt."
Tô Nhu mỉm cười. Màn kịch bắt đầu.
Tô Nhu tìm Mộ Dao tại căn phòng nhỏ mà cô giáo tình nguyện được bố trí ở. Căn phòng giản dị, nhưng có mùi hương hoa mộc lan thoang thoảng và một chút tinh dầu gỗ đàn hương. Mộ Dao đang ngồi trên chiếc ghế băng, cẩn thận gấp gọn những bản nhạc đã cũ. Cô có mái tóc dài óng ả, gương mặt thanh tú, đúng như vẻ đẹp tinh khiết mà Lục Chinh đã cất giữ trong tim suốt 50 năm.
"Cô Tô, cô tìm tôi có việc gì không?" Mộ Dao ngước lên, ánh mắt cô hơi mệt mỏi nhưng vẫn lịch thiệp.
Tô Nhu ngồi xuống bên cạnh cô. Cô có cảm giác kỳ lạ, như đang đối diện với tình địch của mình ở kiếp trước, nhưng lại là người cô đang cố gắng tác hợp cho chồng mình.
"Mộ Dao," Tô Nhu nói, hạ thấp giọng, tạo vẻ thân mật. "Tôi biết cô sắp phải trở về thành phố, nhưng tôi có một việc cần cô giúp đỡ. Rất quan trọng."
Tô Nhu trình bày kế hoạch "Dự án Giáo dục Cộng đồng" và buổi triển lãm sắp tới. Cô nhấn mạnh rằng chỉ có Mộ Dao, với tài năng và khả năng giao tiếp của mình, mới có thể thực hiện được.
"Tôi cần cô ở lại thêm ba tháng," Tô Nhu nói, nhìn thẳng vào Mộ Dao. "Đây là cơ hội để cô Mộ Dao đóng góp thực sự cho thị trấn này, và hơn nữa... cô sẽ làm việc trực tiếp với anh Lục Chinh. Anh ấy sẽ là người phụ trách chính cho sự kiện bên phía chính quyền."
Tô Nhu chờ đợi phản ứng. Theo như mọi cốt truyện cô từng đọc, Mộ Dao phải vui mừng, ánh mắt phải ánh lên sự mong chờ được gặp Lục Chinh. Nhưng Mộ Dao chỉ nhíu mày, tay cô vô thức siết chặt mép tờ giấy nhạc.
"Cô Tô, tôi biết ơn sự tin tưởng của cô và Hiệu trưởng Lý," Mộ Dao nói, giọng cô trầm và hơi buồn. "Nhưng tôi đã lên kế hoạch trở về để học Đại học. Tôi không muốn dây dưa ở đây thêm nữa."
"Dây dưa?" Tô Nhu hỏi. Trong lòng cô dâng lên một sự nghi ngờ lạnh lẽo. Nếu cô ấy không muốn dây dưa, vậy 50 năm hối tiếc của Lục Chinh là vì cái gì?
"Đúng vậy," Mộ Dao nói, đôi mắt cô nhìn xa xăm qua cửa sổ, nơi những ngọn đồi thu đã ngả vàng úa. "Tôi có những trách nhiệm cần phải hoàn thành ở thành phố. Và ở đây... tôi không cảm thấy tự do."
Tô Nhu biết rằng cô phải dùng đến con át chủ bài. Cô thay đổi chiến thuật, không dùng Lục Chinh, mà dùng sự chân thành giả tạo của mình.
"Mộ Dao, xin cô đấy," Tô Nhu nắm nhẹ tay Mộ Dao. "Dự án này là cơ hội thăng tiến cho tôi. Tôi sắp kết hôn, tôi cần một sự nghiệp vững chắc hơn để có thể hỗ trợ Lục Chinh. Chỉ cần ba tháng nữa thôi. Sau ba tháng, tôi hứa, tôi sẽ đích thân tiễn cô về thành phố, và viết thư tiến cử cho cô."
Mộ Dao ngước nhìn Tô Nhu, sự đấu tranh nội tâm hiện rõ trên khuôn mặt cô. Cô không hề nhìn Tô Nhu với sự ghen tỵ, mà là sự thương hại, hoặc có lẽ là cảm thông.
Cuối cùng, Mộ Dao thở dài, một hơi thở mang theo sự nặng nề của một quyết định khó khăn.
"Được rồi, ba tháng," Mộ Dao nói. "Tôi chấp nhận ở lại, không phải vì dự án cộng đồng, và cũng không phải vì thư tiến cử của cô."
Tô Nhu im lặng chờ đợi.
"Tôi không muốn dây dưa ở đây thêm nữa," Mộ Dao nhắc lại lời mình, "Nhưng... tôi nợ một người một lời hứa. Tôi cần thêm thời gian để hoàn thành nó, trước khi rời khỏi thị trấn này mãi mãi."
Nói rồi, Mộ Dao đứng dậy, tránh ánh mắt của Tô Nhu. Chiếc váy vải thô của cô bay nhẹ, mang theo mùi mộc lan dịu dàng.
Lục Chinh... Anh đã nợ cô ấy một lời hứa, một sự giải thoát, và cô ấy đang chờ anh. Tô Nhu nghĩ. Kế hoạch của cô đã thành công, dù mục đích của Mộ Dao có vẻ hơi lệch lạc so với suy nghĩ của cô.
Tối muộn ngày 27 tháng 9 năm 1975, Tô Nhu đang ở nhà riêng của mình, căn nhà nhỏ mà cô và Lục Chinh sẽ chuyển đến sau đám cưới. Căn phòng còn trống, chỉ có vài vật dụng cần thiết và một chiếc bàn gỗ lớn, nơi cô đang chất đống vải vóc và những cuộn chỉ đỏ.
Cô đang cẩn thận thêu một bông hoa nhỏ lên chiếc gối cưới, tay cô lướt nhẹ nhàng, nhưng tâm trí cô hoàn toàn tập trung vào việc làm thế nào để sắp xếp cho Lục Chinh và Mộ Dao gặp nhau.
Đột nhiên, một bóng đen cao lớn đổ xuống khung cửa. Cánh cửa không khóa được đẩy nhẹ, và Lục Chinh bước vào. Anh không gõ cửa.
Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật sự cau có và mệt mỏi. Anh đã đạp xe sau giờ làm việc để đến đây. Mùi khói và bụi đường bám trên chiếc áo khoác của anh.
"Em làm gì ở đây?" Lục Chinh hỏi, giọng anh trầm và khô khốc.
"Anh không thấy sao?" Tô Nhu ngước lên, không hề tỏ ra sợ hãi. "Em đang chuẩn bị cho đám cưới của chúng ta. Sắp đến ngày 3 tháng 10 rồi."
Lục Chinh bước vào, nhìn chằm chằm vào những vật dụng cưới màu đỏ. Sau đó, ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cô.
"Tôi nghe Hiệu trưởng Lý nói, em đã dùng mọi lời lẽ để giữ Mộ Dao ở lại trường," Lục Chinh nói thẳng, không vòng vo. Anh không hề nhắc đến cô ấy bằng cái tên thân mật nào, chỉ là "Mộ Dao".
Tô Nhu đặt chiếc kim xuống, nở một nụ cười nhẹ nhàng.
"Em giữ cô ấy lại để hoàn thành công việc của trường. Việc đó tốt cho sự nghiệp của em, và cũng tốt cho danh tiếng của anh, Lục Chinh. Cô ấy là giáo viên ưu tú."
Lục Chinh lắc đầu, tiếng động vang lên trong căn phòng trống. "Không phải vậy. Em không phải người làm những việc này vì danh tiếng hay sự nghiệp của tôi." Anh bước lại gần bàn, cúi người xuống, ánh mắt sắc như dao.
"Em chấp nhận cuộc hôn nhân này một cách bất ngờ, em thúc đẩy đám cưới, và bây giờ em lại cố giữ người mà em biết tôi... Tôi có chút tình cảm không dứt khoát," Lục Chinh dừng lại, khó khăn lắm mới nói ra được điều đó.
"Nói thật đi Tô Nhu. Em làm những điều này, tổ chức đám cưới, giúp đỡ trường học, giữ Mộ Dao ở lại, có phải chỉ vì muốn chọc tức tôi không? Em muốn tôi phải hối hận vì đã lấy em, thay vì cô ấy, phải không?"
Lời nói của Lục Chinh, dù tàn nhẫn, lại hoàn toàn chính xác theo định hướng mà Tô Nhu muốn anh tin. Nó khiến Tô Nhu cảm thấy đau đớn, nhưng cũng thấy nhẹ nhõm. Cô đã thành công trong việc tạo ra vỏ bọc của người phụ nữ ích kỷ, độc chiếm.
Tô Nhu nhìn anh, ánh mắt cô sâu thẳm, không để lộ ra nỗi hối hận và tình yêu vô bờ bến của 50 năm.
"Nếu em nói phải, thì sao?" Cô hỏi, giọng cô như thì thầm, nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân.
CHƯƠNG 4: Hiểu Lầm Dưới Ánh Nến.
Ánh đèn dầu lập lòe trong phòng bếp nhỏ, cố gắng xua đi cái bóng tối dày đặc của đêm 30 tháng 9 năm 1975. Mùi khói rơm rạ thoảng lẫn với mùi gừng tươi và mỡ heo đang tan chảy, tạo nên một sự ấm cúng giả tạo. Tô Nhu đang đứng cạnh bếp lò, tay cầm đôi đũa dài đảo nhẹ món rau xào. Cô mặc chiếc áo khoác bông mỏng, cảm thấy toàn thân lạnh cóng, không phải vì nhiệt độ bên ngoài, mà vì bầu không khí giữa cô và Lục Chinh.
Lục Chinh vẫn đứng giữa phòng, nơi ánh đèn dầu không thể chạm tới. Câu hỏi của Tô Nhu từ tối hôm trước vẫn lơ lửng, nặng trịch: "Nếu em nói phải, thì sao?"
"Tôi không đùa với em, Tô Nhu," Lục Chinh nói, giọng anh trầm và khô khốc như tiếng củi cháy vụn. "Em đã muốn hủy hôn. Em đã nói em muốn đi học, muốn tự do. Tại sao bây giờ em lại cố gắng ép buộc chúng ta vào cuộc hôn nhân này, và còn giữ Mộ Dao ở lại, người mà em biết... đã khiến tôi băn khoăn?"
Anh bước một bước vào vùng ánh sáng lờ mờ, và Tô Nhu có thể thấy rõ sự tức giận ẩn sâu trong ánh mắt anh, cùng với một sự thất vọng khó hiểu.
"Em muốn tôi sống trong sự hối hận cả đời, để em có cảm giác chiến thắng sau một cuộc giận dỗi?" Lục Chinh cáo buộc, gân xanh nổi lên trên thái dương anh. "Em nghĩ tôi sẽ quỳ gối trước sự ích kỷ này của em sao?"
Tô Nhu quay lưng lại, tập trung vào tiếng xèo xèo của dầu. Cô phải chấp nhận vai diễn này. Nếu anh nghĩ cô ích kỷ, cô sẽ là kẻ ích kỷ. Nếu anh nghĩ cô đang thao túng, cô sẽ là kẻ thao túng. Chỉ có như vậy, Lục Chinh mới đủ lý do để không hối tiếc khi quay sang tìm kiếm Mộ Dao.
Năm mươi năm qua, anh đã sống với một người phụ nữ yêu anh vô điều kiện, một người luôn hy sinh. Anh đã hối hận vì sự hy sinh đó. Lần này, anh phải cưới một người mà anh thấy phiền lòng.
"Anh nghĩ thế nào, thì cứ là thế đó," Tô Nhu nhẹ giọng đáp, không hề có ý phản kháng hay tức giận.
Lục Chinh tiến sát lại, hơi thở anh phả vào gáy cô, mang theo mùi thuốc lá thoang thoảng và mùi mồ hôi của một ngày làm việc dài.
"Không," anh siết chặt hai bàn tay. "Em không phải người như vậy. Em đang có ý đồ gì? Em đã nói rằng em muốn làm những điều tôi hằng mong ước. Điều tôi hằng mong ước là gì? Là sống một cuộc đời không hối tiếc, Tô Nhu!"
Tô Nhu biết, 'điều anh hằng mong ước' chính là được ở bên Mộ Dao, được giải quyết những khúc mắc về em trai, được trọn vẹn. Cô quay lại, đôi đũa vẫn còn dính dầu mỡ. Cô nhìn vào mắt anh, ánh nến phản chiếu trong mắt cô.
"Đúng vậy," Tô Nhu lặp lại, cố ý nói mập mờ, "Em chỉ muốn anh không hối tiếc. Em muốn anh có được... mọi thứ mà anh nghĩ là anh xứng đáng."
Lời nói này chỉ khiến Lục Chinh thêm giận dữ. Anh hiểu đó là một sự chế giễu cay nghiệt đối với mối tình không thành của anh và Mộ Dao.
Lục Chinh đột ngột lùi lại, va vào chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tạo ra tiếng động lớn. Sự tức giận của anh đạt đến đỉnh điểm vì anh tin rằng Tô Nhu đang cố tình giày vò anh bằng chính nỗi đau của anh.
"Đừng lấy cô ấy ra làm trò đùa, Tô Nhu," Lục Chinh cảnh cáo, giọng anh đầy uy lực. "Mộ Dao là người thuần khiết. Cô ấy khác em. Cô ấy không bao giờ sử dụng cảm xúc của người khác để đạt được mục đích của mình."
Cụm từ "Mộ Dao là người thuần khiết" đâm vào tim Tô Nhu. Kiếp trước, cô đã luôn sống dưới cái bóng hoàn hảo của Mộ Dao, luôn cảm thấy mình kém cỏi, trần tục, không xứng đáng. Nhưng lần này, cô đã tự nguyện chấp nhận trở thành cái bóng xấu xí đó, để Lục Chinh có thể thoải mái hướng về phía ánh sáng.
Nếu anh cần một người xấu để quên đi lỗi lầm, em sẽ là người đó.
"Anh nói đúng," Tô Nhu thì thầm, chấp nhận sự sỉ nhục. "Em không thể thuần khiết như cô ấy. Em ích kỷ. Em muốn kết hôn, vì em không muốn hối hận."
"Em hối hận về điều gì?"
"Về việc đã lãng phí thời gian của anh," cô trả lời, ám chỉ sự lãng phí 50 năm hôn nhân mà không có tình yêu.
Lục Chinh lắc đầu, sự thất vọng trong mắt anh lớn hơn cả cơn giận. Anh đưa tay lên day trán, một hành động mệt mỏi mà 50 năm sau cô vẫn nhớ. Trong lúc anh làm vậy, một vật kim loại nhỏ, cũ kỹ, tuột khỏi túi áo của anh, rơi xuống nền đất lạnh, phát ra tiếng 'cạch' sắc lạnh.
Tô Nhu không để Lục Chinh cúi xuống, cô nhanh hơn, quỳ một gối xuống, tay chạm vào nền gạch men lạnh buốt. Cô nhặt vật đó lên.
Đó là một chiếc huy hiệu kim loại nhỏ, đã cũ và mờ màu, có hình ảnh cánh buồm và một dòng chữ nhỏ khắc bằng tay. Tô Nhu đã nhìn thấy nó một lần, 50 năm sau, trong một cuốn nhật ký cũ của Lục Chinh, mà anh không bao giờ cho cô chạm vào.
Cô đã luôn tin rằng đó là kỷ vật tình yêu mà Mộ Dao đã tặng cho anh. Cô đã luôn tự giày vò mình vì sự lãng mạn vô vọng đó.
Nhưng khi Tô Nhu cầm chiếc huy hiệu dưới ánh đèn dầu, cô đọc rõ dòng chữ khắc mờ: Lục Thanh.
Lục Thanh. Em trai đã mất của Lục Chinh.
Cả người Tô Nhu cứng lại. Nước mắt không chảy ra, nhưng nội tâm cô đổ vỡ hoàn toàn. Viên ngọc trai mà Lục Chinh cất giữ không phải là Mộ Dao, mà là ký ức về Lục Thanh. Nỗi hối hận 50 năm của anh không phải vì thiếu vắng tình yêu lãng mạn, mà vì lỗi lầm không thể cứu vãn được cái chết của em trai.
Mọi thứ cô làm, mọi sự hy sinh, mọi sự ghen tuông của cô trong kiếp trước, đều là một hiểu lầm kinh khủng. Cô đang cố gắng tác hợp anh với người phụ nữ mà anh có lẽ chỉ coi là một lời nhắc nhở đau thương.
Lục Chinh bước lại gần, giật chiếc huy hiệu khỏi tay Tô Nhu.
"Đừng nhìn," anh gầm gừ, giọng anh đè nén sự đau đớn. Anh nhét nó vào túi. "Đừng động vào những thứ không thuộc về em."
Tô Nhu đứng dậy, cố gắng kiểm soát sự chấn động tột độ trong lòng. Sự thật đã thay đổi. Kế hoạch phải thay đổi. Nhưng trước hết, cô phải giữ vững vai trò của mình.
Cô nhìn Lục Chinh, người đang bốc lên sự căng thẳng và mâu thuẫn.
"Rồi anh sẽ không hối hận nữa," Tô Nhu nói, giọng cô kiên định. Cô không nói rằng anh sẽ không hối hận vì cưới cô, mà là anh sẽ không còn hối hận về cái chết của Lục Thanh nữa, một khi cô đã sửa chữa bi kịch đó. Lời nói mập mờ, nhưng ý chí rõ ràng.
Cả hai đứng đối diện nhau trong im lặng. Chỉ có tiếng gió thu lùa qua khe cửa và tiếng lửa cháy liu riu dưới bếp lò.
"Tô Nhu," Lục Chinh thở hắt ra, vẻ mặt anh mệt mỏi đến cùng cực. "Tôi biết em giận. Tôi biết em muốn đi học, muốn có cuộc sống khác. Nhưng giấy đã ký. Chúng ta sẽ kết hôn."
"Anh chấp nhận kết hôn, chỉ vì trách nhiệm?" Tô Nhu hỏi, đây là câu hỏi mà cô đã muốn hỏi 50 năm trước, nhưng không dám.
Lục Chinh nhìn cô, đôi mắt anh đen và sâu thẳm, không có một chút tình yêu lãng mạn nào, chỉ có sự nặng nề của nghĩa vụ.
"Nếu anh đã hối hận như vậy," Tô Nhu nói tiếp, cố ý làm giọng mình trở nên cay nghiệt, "tại sao không hủy hôn? Ngày mai là ngày cuối cùng để nộp đơn từ hôn mà không bị phạt nặng. Anh có dám không?"
Lục Chinh nhắm mắt lại. Căn phòng dường như chìm vào một sự im lặng kéo dài vô tận, chỉ có tiếng tim Tô Nhu đập mạnh. Cô chờ đợi. Nếu anh nói có, cô sẽ giải thoát cho anh, dù cô phải chịu đựng bi kịch ly hôn trong thời đại này.
Sau đó, Lục Chinh mở mắt ra. Anh nhìn Tô Nhu, và lần này, ánh mắt anh không phải là giận dữ, mà là sự kiên cường và chấp nhận số phận.
"Giấy đã ký," anh lặp lại, giọng nói cứng rắn như thép. "Em đã nói em không muốn hối hận nữa."
Anh đặt tay lên vai cô, cái chạm nặng nề và mang tính sở hữu, nhưng không có một chút dịu dàng. "Tô Nhu. Dù em có ý đồ gì đi nữa, tôi sẽ chịu trách nhiệm cho cuộc hôn nhân này. Đừng nói chuyện hủy hôn nữa. Ngày 3 tháng 10, chúng ta sẽ làm đám cưới."
Nói rồi, anh quay lưng, bước nhanh ra khỏi phòng bếp, để lại Tô Nhu đứng một mình giữa ánh nến leo lét.
Tô Nhu biết, anh chấp nhận cuộc hôn nhân ngược tâm này. Nhưng giờ đây, cô đã có một manh mối mới: Lục Thanh. Cô phải tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với em trai anh, và đó mới là chìa khóa để giải quyết sự hối tiếc 50 năm của Lục Chinh.
CHƯƠNG5: Đám Cưới Không Có Tình Yêu.
Mùng 3 tháng 10 năm 1975, đám cưới diễn ra trong một căn nhà nhỏ vừa được quét vôi mới, cách nơi ở cũ của Tô Nhu không xa. Khung cảnh được trang trí sơ sài theo phong cách thời đại: vài dải giấy đỏ cắt hình chữ Hỷ dán trên tường, một chiếc bàn dài phủ vải trắng để tiếp khách, và một bình hoa cúc trắng mua vội.
Mọi thứ đều được chuẩn bị gấp rút, và chính sự đơn giản đó lại khiến bầu không khí thêm phần gượng gạo. Mùi vôi mới trộn lẫn với mùi rượu đế và thuốc lá rẻ tiền từ những người khách quan chức địa phương.
Tô Nhu mặc bộ đồ cưới màu đỏ thắm, mới may. Vải vóc còn cứng và thô, nhưng màu đỏ rực rỡ ấy không thể che giấu được sự lạnh lẽo trong lòng cô. Cô đứng cạnh Lục Chinh, người mặc bộ quần áo cán bộ xanh đậm chỉnh tề, khuôn mặt anh nghiêm nghị đến mức gần như vô cảm.
Đám đông hàng xóm và đồng nghiệp vây quanh, tiếng cười nói và những lời chúc tụng ồn ào như tiếng ve kêu mùa hạ, nhưng không thể lấp đầy sự im lặng giữa cô và Lục Chinh. Mỗi lời chúc, mỗi cái vỗ vai, đều đập vào tai Tô Nhu như một lời buộc tội về cuộc hôn nhân mà cả hai đều không mong muốn.
Tô Nhu phải giữ nụ cười. Cô đã quá quen với việc giữ nụ cười này trong 50 năm qua. Nụ cười gượng gạo, căng thẳng đến mức cơ mặt cô đau nhói. Cô đưa mắt nhìn Lục Chinh. Anh chỉ đáp lại bằng cái nhìn thoáng qua, rồi nhanh chóng quay đi, tập trung vào những người khách đang chúc rượu anh.
Lục Chinh suốt buổi tiệc chỉ uống trà, từ chối mọi chén rượu mời. Đây là một hành động bất thường trong một lễ cưới ở thị trấn nhỏ, nơi rượu là biểu tượng của sự mừng vui. Hành động này không chỉ thể hiện sự tự kiểm soát của anh, mà còn là một rào cản vô hình mà anh dựng lên, từ chối hòa nhập vào niềm vui chung, từ chối chấp nhận cuộc hôn nhân này một cách trọn vẹn.
Anh đang hối hận. Tô Nhu nghĩ. Anh đang nghĩ về Mộ Dao, về chiếc huy hiệu Lục Thanh, về tất cả những gánh nặng mà anh vừa phải gánh vác.
Cô đưa tay chạm vào tay anh, một cử chỉ tự nhiên của người vợ. Tay Lục Chinh lạnh ngắt. Anh rụt tay lại một cách vô thức, lịch sự, nhưng đủ nhanh để Tô Nhu cảm nhận được sự ghẻ lạnh.
"Anh có vẻ mệt," Tô Nhu nói nhỏ, chỉ đủ để anh nghe thấy.
Lục Chinh nhìn cô, ánh mắt anh tối sầm. "Tôi ổn. Chuyện kết hôn là trách nhiệm. Tôi sẽ làm tròn."
Tô Nhu biết rõ anh đang nhấn mạnh vào chữ trách nhiệm. Cô hít sâu. Lục Chinh của kiếp trước không bao giờ nói ra điều này một cách trực tiếp, nhưng sự lạnh nhạt của anh đã nói lên tất cả. Lần này, anh nói ra, như một sự giải thích cho việc anh không thể yêu cô.
Đèn dầu trong phòng tân hôn được thắp sáng, tạo nên một quầng sáng ấm áp giữa căn phòng lạnh lẽo. Mọi thứ đều mới và đơn sơ: một chiếc giường gỗ lớn, một tủ quần áo và hai chiếc gối chăn thêu hoa đỏ.
Tô Nhu ngồi bên mép giường, gỡ chiếc trâm cài tóc nặng nề. Mùi sáp nến, mùi vải mới, và mùi lạnh lẽo của căn phòng chưa quen hơi người đập vào khứu giác cô.
Lục Chinh bước vào, không nói lời nào. Anh cởi chiếc áo khoác xanh đậm và treo nó lên móc. Khuôn mặt anh vẫn giữ nguyên nét căng thẳng từ buổi chiều.
Tô Nhu đợi anh nói. Kiếp trước, đêm tân hôn của họ cũng diễn ra trong sự im lặng kéo dài, kết thúc bằng việc anh ôm lấy cô một cách gượng ép, như một nghĩa vụ.
Lục Chinh không nhìn cô. Anh đi thẳng đến cửa sổ, kéo tấm màn vải mỏng sang một bên, nhìn ra khoảng sân tối đen.
Tô Nhu nhìn theo ánh mắt anh. Qua khung cửa sổ, cô có thể thấy được ánh đèn lờ mờ từ xa. Đó là con đường dẫn đến trường học thị trấn, nơi Mộ Dao đang ở.
Lục Chinh đang nhìn về hướng đó.
Tô Nhu nín thở. Ánh mắt Lục Chinh không phải là ánh mắt khao khát của một người yêu đang nhìn về phía người tình. Đó là một ánh mắt khắc khoải, một sự lo lắng khó hiểu, như thể anh đang nhìn vào một trách nhiệm nặng nề hoặc một nguy hiểm sắp xảy đến.
Anh không khao khát Mộ Dao. Anh lo lắng cho điều gì đó liên quan đến cô ấy, hoặc liên quan đến Lục Thanh.
Lục Chinh giữ nguyên tư thế đó rất lâu, cho đến khi tiếng gió thu bên ngoài khiến anh rùng mình. Anh quay lại, ánh mắt anh cuối cùng cũng chạm vào Tô Nhu.
"Tô Nhu," anh nói, giọng anh trầm và nặng nề, như thể đang thốt ra một lời tuyên thệ. "Tôi đã nói với em rồi. Tôi sẽ làm tròn trách nhiệm của một người chồng, chăm sóc em, bảo vệ em."
Anh tiến đến giường, nhưng nằm xuống mép giường, quay lưng lại với cô.
"Nhưng tình cảm," anh ngừng lại, và Tô Nhu cảm thấy trái tim mình thắt lại như bị một sợi dây thép siết chặt. "Tình cảm... tôi không thể cho em được."
Đây là lời tuyên bố tàn nhẫn và thẳng thắn nhất mà anh đã dành cho cô. Kiếp trước, cô đã phải chịu đựng điều này suốt 50 năm trong sự im lặng. Lần này, cô nghe thấy nó bằng lời.
Tô Nhu, anh làm đúng rồi. Cứ lạnh lùng đi, cứ hối tiếc đi, để em có lý do để sửa chữa.
Tô Nhu nằm xuống, quay lưng lại với anh. Cô cảm nhận được hơi ấm của anh rất gần, nhưng lại cách xa hàng vạn dặm. Xung đột nội tâm của cô lên đến đỉnh điểm. Cô đang sống lại bi kịch, nhưng lần này, cô lại là đạo diễn.
"Em biết," Tô Nhu trả lời, giọng cô nghe nhỏ và khô khan hơn cô tưởng. "Em không cần tình cảm của anh lúc này."
Lục Chinh im lặng. Anh dường như chờ đợi một lời trách móc, một cơn giận dữ, nhưng Tô Nhu chỉ nói tiếp.
"Em chỉ mong anh không phải hối tiếc."
Đó là lời chúc phúc của cô, sự hy sinh của cô. Cô mong anh không hối tiếc về Lục Thanh, không hối tiếc về Mộ Dao, và cuối cùng, không hối tiếc vì đã cưới cô.
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm chiếu qua cửa sổ, làm ấm căn phòng nhỏ. Lục Chinh đã thức dậy từ rất sớm. Mùi thuốc lá và mùi xà phòng mới bốc lên từ người anh.
Tô Nhu cũng đã dậy. Cô ngồi bên bàn, đang nhấp một ngụm nước trà nguội, cố gắng xua tan cảm giác mệt mỏi sau đêm tân hôn không ngủ.
Lục Chinh bước đến, đặt một chiếc cốc sứ thô ráp xuống bàn, bên trong có một chút nước ấm. Anh nhìn cô, ánh mắt không còn sự giận dữ hay thất vọng, mà chỉ còn sự tập trung vào công việc.
"Tôi phải đi làm ngay bây giờ," Lục Chinh nói. "Có một việc em cần làm giúp tôi."
"Chuyện gì?" Tô Nhu hỏi.
"Trong lúc dọn đồ từ nhà cũ sang đây, tôi đã để lạc một chiếc hộp gỗ nhỏ. Nó cũ kỹ, hình vuông," Lục Chinh mô tả chi tiết, bàn tay anh phác họa kích thước trong không khí. "Nó có màu đen và nặng. Em tìm giúp tôi. Nó không phải là tài sản có giá trị, nhưng nó rất quan trọng."
Tô Nhu nhìn anh. Cô nhớ Lục Chinh đã nói về chiếc hộp này 50 năm sau, rằng anh đã làm mất nó trong một trận lụt nhỏ, và nó đã mang theo một thứ quan trọng khiến anh hối hận. Chiếc huy hiệu Lục Thanh mà cô thấy đêm 30 tháng 9 chỉ là một phần nhỏ.
"Nó quan trọng như thế nào?" Tô Nhu hỏi.
Lục Chinh tránh ánh mắt cô, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi con đường đất đã khô ráo sau một đêm sương.
"Nó liên quan đến người đã cứu mạng tôi. Tôi phải tìm lại nó."
Lục Chinh nói, rồi nhanh chóng quay đi, như thể không muốn kéo dài cuộc trò chuyện này. Anh vội vã khoác áo và rời khỏi nhà, để lại Tô Nhu đứng một mình giữa căn phòng cưới trống rỗng.
Tô Nhu nhìn theo bóng anh. Người cứu mạng anh? Đó có phải là Mộ Dao không? Hay là Lục Thanh?
Cô đưa mắt nhìn về phía bếp. Hộp gỗ cũ kỹ, nặng, màu đen.
Tô Nhu biết, đây chính là manh mối đầu tiên và quan trọng nhất để giải mã bi kịch. Cô phải tìm chiếc hộp đó, và nếu may mắn, tìm thấy lá thư đã bị thất lạc của Mộ Dao, để khám phá chân tướng thực sự của nỗi hối tiếc 50 năm mà họ đã tự áp đặt lên nhau.
CHƯƠNG 6: Chiếc Hộp Gỗ và Lá Thư Lạc Lối.
Ngày 8 tháng 10 năm 1975, năm ngày sau đám cưới, Tô Nhu đứng giữa căn nhà nhỏ, nơi mọi thứ vẫn còn trong trạng thái bừa bộn nhẹ nhàng của việc chuyển nhà. Những chiếc rương gỗ, giỏ mây, và túi vải chất thành đống ở góc phòng. Mùi vôi mới đã phai, thay vào đó là mùi gỗ mục, vải vóc cũ và mùi đất ẩm từ các món đồ được chuyển đến từ kho chứa.
Lục Chinh đi làm từ sớm, để lại Tô Nhu với nhiệm vụ tìm kiếm chiếc hộp gỗ nhỏ.
Nó liên quan đến người đã cứu mạng anh. Lời nói của Lục Chinh cứ vang vọng trong đầu Tô Nhu. Cô đã luôn nghĩ rằng đó là Mộ Dao. Nhưng sau khi tìm thấy chiếc huy hiệu khắc tên Lục Thanh, Tô Nhu biết sự thật phức tạp hơn nhiều. Chiếc hộp gỗ này không chỉ chứa một kỷ vật, mà là một phần ký ức bị niêm phong về cái chết của em trai anh.
Tô Nhu bắt đầu tìm kiếm từ góc bếp, nơi Lục Chinh đã nói anh cất giấu những thứ ít dùng đến. Góc bếp nhỏ, tối và lạnh hơn các phòng khác, chứa đầy những vật dụng bằng sành sứ và kim loại.
Cô dùng tay rà soát sâu bên trong góc tường, nơi ánh sáng khó chiếu tới. Tay cô chạm vào bề mặt thô ráp, cũ kỹ của một vật bằng gỗ. Cô kéo nó ra.
Nó đây rồi. Một chiếc hộp gỗ hình vuông nhỏ, màu đen sậm, nặng trịch như được làm từ loại gỗ quý. Bề mặt nó sần sùi và lạnh, trên nắp hộp có một vết nứt nhỏ, chạy dài gần như chạm đến mép. Tô Nhu ôm nó vào lòng, cảm nhận sự nặng nề của nó. Đây không phải là chiếc hộp đựng thư tình. Nó giống như một chiếc hộp đựng báu vật, hoặc một lời thề.
Tô Nhu ngồi xuống chiếc ghế đẩu. Cô cẩn thận đặt chiếc hộp lên đùi. Tay cô run rẩy khi ấn vào chốt khóa đồng đã bị oxy hóa. Hộp không khóa.
Tô Nhu mở nắp hộp. Mùi giấy cũ, khô và mùi gỗ đàn hương nồng nặc xộc vào mũi cô. Bên trong hộp không có vàng bạc hay châu báu, chỉ có hai vật.
Vật thứ nhất là một chiếc nhẫn đồng. Tô Nhu lấy nó ra, nó được làm thủ công, thô ráp và nặng, giống như chiếc huy hiệu Lục Chinh làm rơi. Cô lật mặt trong. Đúng như cô dự đoán: tên Lục Thanh được khắc mờ, nhưng rõ ràng.
Viên ngọc trai nằm trong vỏ sò, không phải là tình yêu lãng mạn, mà là tình anh em đã mất.
Vật thứ hai là một lá thư, màu trắng ngà, đã cũ mèm. Lá thư bị gấp lại rất cẩn thận, được giữ kín trong hộp gỗ tối màu nên vẫn còn nguyên vẹn.
Đây chính là lá thư bị thất lạc của Mộ Dao mà Tô Nhu đã đoán từ kiếp trước. Cô đã luôn nghĩ rằng đây là lời tỏ tình cháy bỏng, là lý do khiến Lục Chinh hối tiếc suốt 50 năm.
Tô Nhu dùng đầu ngón tay lật mở lá thư, sợ hãi làm rách nó. Cô nhìn vào nét chữ thanh thoát của Mộ Dao. Cô bắt đầu đọc, từng từ, từng chữ.
Nội dung không phải là tình yêu.
Nội dung bắt đầu bằng lời cảm ơn sâu sắc: Lục Chinh, cảm ơn anh vì sự ủng hộ của thị trấn Ninh An. Tôi vô cùng xin lỗi vì tôi đã không thể giữ lời hứa của mình.
Tô Nhu siết chặt lá thư. Lời hứa nào?
Lá thư tiếp tục: Tôi biết, trước khi rời đi, tôi đã hứa với người đã khuất, với Lục Thanh, rằng tôi sẽ chăm sóc anh thật tốt. Tôi đã hứa sẽ không để anh làm việc quá sức, và sẽ nhắc nhở anh về những vấn đề sức khỏe. Nhưng tôi không thể. Cứ mỗi lần nhìn thấy anh, tôi lại nhớ đến Lục Thanh, đến những gì đã xảy ra trong buổi dã ngoại lần đó, và tôi không dám đối diện với anh. Tôi là kẻ đã gián tiếp gây ra cái chết của em trai anh.
Gián tiếp gây ra cái chết. Tô Nhu như bị điện giật.
Lục Chinh, tôi muốn nói rõ, giữa chúng ta không thể có bất cứ điều gì. Tôi không muốn anh phải gánh vác thêm gánh nặng của tôi. Tôi chỉ muốn rời đi, để anh có thể sống một cuộc đời không có bi kịch của tôi.
Lá thư kết thúc bằng lời cầu xin tha thứ.
Tô Nhu buông lá thư xuống. Nó nhẹ nhàng rơi lên chiếc nhẫn đồng khắc tên Lục Thanh.
Cả một kiếp người, 50 năm, cô đã sống trong bi kịch do một hiểu lầm: Lục Chinh hối hận không phải vì không có được Mộ Dao, mà là anh đã làm mất đi lời xin lỗi và sự giải thoát của Mộ Dao cho cái chết của Lục Thanh. Nỗi hối tiếc của anh là sự đổ vỡ của tình anh em, là sự dày vò về lời hứa thất bại, chứ không phải một mối tình lãng mạn.
Tô Nhu đưa tay che miệng. Cô đã tự tay đẩy anh vào cuộc hôn nhân gượng ép này, lần thứ hai, vì một sự thật hoàn toàn sai lầm. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.
Chiếc huy hiệu, chiếc nhẫn đồng Lục Thanh, và lá thư của Mộ Dao. Ba mảnh ghép của sự thật đã thay đổi toàn bộ nhận thức của cô. Mộ Dao không phải tình địch, mà là một nạn nhân của bi kịch.
Tô Nhu vẫn còn thất thần, nắm chặt lá thư trong tay, cố gắng tiêu hóa sự thật tàn khốc này.
Đúng lúc đó, cánh cửa ngoài sân bật mở, tiếng bước chân nặng nề và vội vã của Lục Chinh vang lên. Anh đã về nhà sớm. Mùi khói xe và mồ hôi tràn vào phòng, xen lẫn với mùi của chiếc hộp gỗ.
Lục Chinh bước vào bếp. Anh dừng lại đột ngột, như bị đóng băng.
Ánh mắt anh chạm vào chiếc hộp gỗ đặt trên bàn, và sau đó là Tô Nhu đang ngồi trên ghế, khuôn mặt cô trắng bệch, tay cô đang nắm chặt một tờ giấy.
Anh lập tức hiểu ra. Chiếc hộp. Lá thư.
Vẻ mặt Lục Chinh từ sự mệt mỏi chuyển sang sự kinh hoàng tột độ. Đó là sự kinh hoàng khi bí mật bị phơi bày, sự kinh hoàng khi thấy gánh nặng 50 năm của mình bị người khác chạm vào.
"Tô Nhu," Lục Chinh thốt lên, giọng anh lạc đi. Anh lao đến phía cô, cơ thể anh căng cứng.
Anh không hỏi cô đã đọc những gì. Anh không hỏi cô đã làm gì. Anh chỉ nhìn chằm chằm vào lá thư trong tay cô.
Trong một khoảnh khắc phản xạ, Lục Chinh giật lấy chiếc hộp và lá thư từ tay Tô Nhu. Hành động của anh thô bạo và dứt khoát, thể hiện sự sợ hãi rằng sự thật này sẽ hủy hoại những gì anh đã cố gắng bảo vệ.
Tô Nhu bị giật mình, đứng bật dậy. Cô nhìn vào khuôn mặt anh, giờ đây không còn sự lạnh lùng gượng ép nữa, mà là nỗi đau đớn chân thật, trần trụi.
Lục Chinh siết chặt hộp gỗ vào ngực, như thể nó là sinh mạng của anh. Anh nhìn Tô Nhu, ánh mắt anh vừa giận dữ, vừa đau khổ, vừa là một lời cầu xin.
"Tại sao em lại động vào nó?" Lục Chinh gầm gừ, giọng anh nghẹn lại, "Tại sao em không thể để yên cho nó ở đó? Em muốn biết sự thật sao?"
Tô Nhu chỉ có thể lắp bắp một từ, một lời thú tội muộn màng và đầy hối hận: "Em..."
Lục Chinh nhắm chặt mắt, sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh. Anh biết, giờ đây, không chỉ cô mà cả anh cũng đã phải đối diện với sự thật mà họ đã cố gắng chôn vùi suốt nửa thế kỷ.
CHƯƠNG 7: Đối Thoại Ở Hồ Phượng Hoàng.
Ngày 10 tháng 10 năm 1975, Tô Nhu rời khỏi căn nhà tân hôn. Tám ngày trôi qua kể từ đám cưới, và hai ngày kể từ khi chiếc hộp gỗ tiết lộ bí mật tày trời. Cô cảm thấy nhẹ nhõm một cách kỳ lạ, như người bệnh vừa trút bỏ được căn bệnh dai dẳng. Cô không còn phải đóng vai người vợ ích kỷ, dù sự gượng ép trong hôn nhân vẫn còn đó.
Cô đi bộ về phía Hồ Phượng Hoàng. Ánh nắng chiều dịu dàng rải một lớp vàng nhạt lên mặt nước yên tĩnh. Khu vực này vắng vẻ, cây cối rậm rạp, chỉ có tiếng gió lùa qua những tán lá bàng đã ngả màu đỏ úa và tiếng nước va nhẹ vào bờ đá. Không khí mang theo mùi hương của rong rêu và hơi ẩm đặc trưng của hồ nước.
Tô Nhu tìm thấy Mộ Dao ở nơi cô thường thấy trong ký ức: một chiếc ghế đá cũ kỹ, quay mặt ra hồ. Mộ Dao đang ôm cây đàn accordion, nhưng không chơi. Cô chỉ lướt nhẹ các ngón tay thanh mảnh trên những phím đàn trắng ngà. Cô mặc một chiếc áo len màu xanh nhạt, mái tóc dài buông xõa, hòa hợp một cách hoàn hảo với khung cảnh nên thơ và trầm mặc của buổi chiều tà.
Tô Nhu tiến lại gần, bước chân cô nhẹ nhàng trên nền đất rải sỏi. Mộ Dao nghe thấy tiếng động, ngước lên. Cô không ngạc nhiên khi thấy Tô Nhu, như thể cô đã chờ đợi cuộc gặp gỡ này.
"Cô Tô," Mộ Dao chào, giọng nói dịu dàng, như tiếng nước hồ tĩnh lặng. "Tôi biết cô sẽ đến."
"Cô đợi tôi sao?" Tô Nhu hỏi, đứng đối diện Mộ Dao. Cô cảm thấy một sự căng thẳng vô hình giữa hai người phụ nữ, nhưng nó không phải sự ghen tuông, mà là sự chia sẻ một bí mật quá lớn.
Mộ Dao mỉm cười nhẹ. "Tôi biết chuyện chiếc hộp gỗ. Lục Chinh chắc đã rất giận khi cô mở nó."
Tô Nhu ngồi xuống tảng đá đối diện, nhìn thẳng vào Mộ Dao. Không cần phải vòng vo nữa.
"Lục Chinh đã giận dữ, nhưng không phải vì tôi đụng vào thư tình của anh ấy," Tô Nhu nói, giọng cô run nhẹ. "Anh ấy giận vì tôi đã chạm vào nỗi hối hận lớn nhất đời anh ấy. Cô có thể giải thích không, Mộ Dao? Lá thư... về Lục Thanh, em trai anh ấy. Chuyện gì đã xảy ra?"
Mộ Dao đặt cây đàn xuống bên cạnh, hai tay cô đan vào nhau. Ánh mắt cô ngập tràn nỗi buồn sâu thẳm, không hề có sự né tránh.
"Cô đã đọc lá thư rồi," Mộ Dao nói khẽ, gần như là một lời thú tội. "Vậy cô cũng đã biết, không có tình yêu lãng mạn nào giữa tôi và Lục Chinh."
Tô Nhu gật đầu, lòng cô cảm thấy đau nhói vì sự hiểu lầm của chính mình trong 50 năm qua.
"Nỗi hối tiếc của Lục Chinh, mà cô và mọi người đều nghĩ là vì anh ấy không cưới được 'ánh trăng sáng' của mình... thực ra là vì Lục Thanh," Mộ Dao tiếp tục, giọng cô nghẹn lại. "Tôi đến đây ba năm trước (kiếp trước) để dạy tình nguyện. Lục Thanh là một cậu bé nhiệt tình, và rất ngưỡng mộ tôi. Cậu ấy muốn tham gia một chuyến dã ngoại lên núi để thu thập tài liệu văn hóa cho tôi."
Mộ Dao dừng lại, hít một hơi thật sâu, như thể đang cố nuốt xuống một tảng đá.
"Lục Chinh... đã cấm Lục Thanh đi. Anh ấy biết thời tiết xấu, anh ấy sợ nguy hiểm," Mộ Dao kể, đôi mắt cô rơm rớm nước. "Nhưng tôi, trong sự ngây thơ và nhiệt huyết của tuổi trẻ, đã thuyết phục Lục Thanh rằng chuyến đi đó là cơ hội lớn. Tôi đã hứa với cậu ấy rằng tôi sẽ bảo vệ cậu ấy."
Mộ Dao nhìn Tô Nhu, sự dằn vặt hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú của cô. "Đó là một tai nạn. Sạt lở đất. Lục Thanh đã cứu tôi. Cậu ấy đã đẩy tôi ra, và cậu ấy... không qua khỏi."
Tô Nhu đưa tay che miệng, cảm thấy một cơn choáng váng ập đến. Sân trường, phòng làm việc, chiếc huy hiệu Lục Thanh, lời lạnh nhạt của Lục Chinh, tất cả xâu chuỗi lại thành một bi kịch đau đớn.
"Anh ấy hận anh ấy đã cấm Lục Thanh đi, nhưng Lục Thanh lại nghe lời tôi," Mộ Dao tiếp tục. "Lục Chinh không bao giờ trách móc tôi, nhưng nỗi đau đó... đã giết chết anh ấy từ bên trong. Anh ấy cất chiếc hộp đó để tự trừng phạt mình, vì nó chứa lời hứa thất bại của tôi, chứa đựng tội lỗi của người mà Lục Thanh tin tưởng."
Tô Nhu ngả người ra sau, dựa vào lưng ghế đá lạnh buốt. 50 năm. 50 năm cô tự mình tạo ra bi kịch, vì cô đã hiểu lầm nỗi đau của người đàn ông cô yêu. Cô đã ép anh cưới cô vì nghĩ rằng việc mất cô là điều nhỏ bé so với việc mất Mộ Dao. Nhưng Lục Chinh không yêu Mộ Dao theo cách đó.
"Vậy lá thư đó..." Tô Nhu lắp bắp, "là lời xin lỗi của cô, và cũng là lời giải thoát cho anh ấy."
"Đúng," Mộ Dao gật đầu. "Tôi quyết định rời đi, không phải vì muốn thoát khỏi Lục Chinh, mà là để Lục Chinh có thể tiếp tục sống. Tôi biết anh ấy sẽ không bao giờ kết hôn với người đã gián tiếp mang nỗi đau đến cho gia đình anh ấy. Và tôi cũng không dám. Tôi không xứng đáng."
Tô Nhu chợt nhận ra sự thật đau đớn nhất: Cô đã tự tay đẩy mình vào một cuộc hôn nhân gượng ép, chấp nhận sự lạnh nhạt của Lục Chinh, chỉ để giúp anh có được Mộ Dao, trong khi Mộ Dao lại đang cố gắng giải thoát cho cả ba người họ khỏi bi kịch đó.
Mặt trời đã bắt đầu lặn. Ánh sáng vàng cuối cùng trở nên đỏ rực, phản chiếu lên mặt hồ Phượng Hoàng, khiến khung cảnh vốn trầm mặc lại thêm phần bi tráng.
Mộ Dao nhìn Tô Nhu, ánh mắt cô đầy xót xa.
"Cô Tô, tôi không biết vì sao cô lại thay đổi đột ngột sau đám cưới, tại sao cô lại muốn thúc đẩy tôi và Lục Chinh làm việc cùng nhau," Mộ Dao nói, giọng cô đầy thấu hiểu. "Nhưng tôi biết, sự hối hận của Lục Chinh ở tương lai... nếu có, thì không phải vì thiếu vắng tôi."
Tô Nhu ngước nhìn cô.
"Lục Chinh là một người sống trách nhiệm. Nỗi đau Lục Thanh là một phần trong anh ấy, nhưng người mà anh ấy yêu thương, người mà anh ấy sẵn lòng chịu trách nhiệm, người mà anh ấy đã cãi nhau chỉ vì muốn cô có cuộc sống tốt đẹp hơn ở thành phố..." Mộ Dao cười buồn, "Đó chính là cô. Cô đã luôn là người anh ấy cần, người đã luôn bên cạnh anh ấy suốt thời gian qua."
Người mà Lục Chinh yêu... là người đã luôn bên cạnh anh ấy suốt thời gian qua. Lời nói của Mộ Dao như một tiếng sét đánh ngang tai Tô Nhu. Cô nhớ lại cái đêm tân hôn lạnh lẽo, Lục Chinh đã nói: "Tôi sẽ làm tròn trách nhiệm của một người chồng, chăm sóc em, bảo vệ em."
Năm mươi năm qua, anh đã làm đúng như vậy. Anh đã dùng trách nhiệm để che giấu tình yêu, vì anh nghĩ rằng sự lạnh nhạt là cách tốt nhất để cô, người anh yêu, được giải thoát. Và cô, vì hiểu lầm, đã chấp nhận sự lạnh nhạt đó.
Tô Nhu cảm thấy mọi cảm xúc dâng trào. Sự thật quá đau đớn, nhưng cũng quá rõ ràng. Cô đã tự tay tạo ra bi kịch ngược tâm của chính mình.
"Cảm ơn cô, Mộ Dao," Tô Nhu nói, đứng dậy. Giọng cô vững vàng, không còn run rẩy. Cô đã biết mình phải làm gì. Cô phải đối diện với Lục Chinh, và lần này, không phải bằng sự hy sinh mù quáng, mà bằng sự trung thực tuyệt đối.
Tô Nhu quay lưng lại, bước đi nhanh chóng. Cô không còn cảm thấy nặng nề. Hồ Phượng Hoàng, với khung cảnh nên thơ và tĩnh lặng, đã giúp cô giải mã toàn bộ bi kịch 50 năm.
Cô lao đi trong ánh hoàng hôn đỏ rực, hướng về cơ quan chính quyền thị trấn, nơi Lục Chinh đang làm việc. Cô phải nói cho anh biết. Cô phải nói rằng cô không chỉ biết về Lục Thanh, mà cô còn biết về 50 năm hôn nhân mà cả hai đã lãng phí trong sự im lặng.
Lục Chinh, chúng ta đã hiểu lầm nhau 50 năm. Giờ đây, đã đến lúc phải phá vỡ lớp băng giá đó.
CHƯƠNG 8: Chân Tướng Về Nỗi Hối Hận.
Phòng làm việc của Lục Chinh nằm ở tầng hai của cơ quan chính quyền thị trấn, một tòa nhà cũ kỹ, tường gạch tróc vữa và hành lang tối om. Tối muộn ngày 10 tháng 10 năm 1975, toàn bộ cơ quan chìm trong sự im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng gió thu lùa qua khung cửa sổ gỗ đã cũ kỹ, tạo ra tiếng rít ma quái. Mùi giấy tờ cũ, mực in và bụi bặm đặc quánh.
Chỉ có một ngọn đèn bàn nhỏ, ánh sáng vàng yếu ớt, chiếu xuống chiếc bàn làm việc chất đầy tài liệu của Lục Chinh. Anh đang ngồi đó, áo khoác ngoài đã cởi, khuôn mặt mệt mỏi, tay cầm một điếu thuốc lá đã tắt. Chiếc hộp gỗ nhỏ, nơi chứa đựng lá thư của Mộ Dao, được đặt cẩn thận ở góc bàn.
Cánh cửa phòng mở ra không tiếng động. Tô Nhu bước vào.
Lục Chinh ngước nhìn lên. Anh không ngạc nhiên khi thấy cô. Kể từ khi cô phát hiện ra bí mật trong chiếc hộp, anh biết rằng cuộc đối đầu này là không thể tránh khỏi. Nhưng anh bất ngờ trước thái độ của cô. Cô không tức giận, không khóc lóc, chỉ có một sự bình tĩnh tuyệt đối, như thể cô đã trải qua mọi cơn bão.
Tô Nhu tiến đến trước bàn. Cô đặt tay xuống mặt bàn lạnh lẽo.
"Hôm nay em đã gặp Mộ Dao," Tô Nhu nói, giọng cô rõ ràng và dứt khoát, không một chút run rẩy.
Lục Chinh nhắm mắt lại. Anh không cần phải hỏi cô đã nói gì. Anh đã nhìn thấy chiếc hộp rỗng, và anh biết bí mật về Lục Thanh và Mộ Dao đã bị lộ.
"Tô Nhu, tôi xin lỗi," Lục Chinh nói.
"Anh không cần xin lỗi," Tô Nhu ngắt lời. Cô rút từ túi áo ra một vật. Đó là bản sao lá đơn xin kết hôn của họ. "Anh biết đây là gì không? Tờ giấy này được ký ngày 25 tháng 9 năm 1975. Nó là khởi đầu cho 50 năm ngược đãi bản thân và lẫn nhau của chúng ta."
Cô đẩy tờ giấy về phía anh, rồi dồn toàn bộ sự chất vấn của 50 năm vào câu nói tiếp theo.
"Anh không hối hận vì không lấy Mộ Dao, phải không?" Tô Nhu cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt anh. "Anh hối hận vì Lục Thanh đã chết."
Toàn bộ cơ thể Lục Chinh cứng lại. Đồng tử anh co lại vì sốc. Anh buông điếu thuốc, nó rơi xuống mặt bàn, cháy sém một chút vào tập tài liệu.
"Em... làm sao em biết?" Lục Chinh lắp bắp. Anh không thể tin cô biết tên Lục Thanh, chi tiết về vụ tai nạn, và sự thật rằng nỗi hối hận của anh không phải là tình yêu.
Tô Nhu cười một cách chua chát. Nụ cười không có niềm vui, chỉ có sự hiểu thấu.
"Anh nghĩ 50 năm qua em sống với anh mà không nhận ra được điều gì sao?" Tô Nhu đưa tay chạm vào chiếc huy hiệu Lục Thanh đang nằm trong túi áo anh. "Em biết điều này không thuộc về Mộ Dao. Em biết Lục Chinh. Anh không thể giấu giếm nỗi đau với em."
Lục Chinh đứng bật dậy, chiếc ghế va vào tường kêu cọt kẹt. Anh đi quanh bàn, đối diện với Tô Nhu. Hơi thở anh dồn dập, anh siết chặt hai bàn tay.
"Tôi biết em biết chiếc hộp," Lục Chinh nói, giọng anh như bị xé ra. "Nhưng em làm sao... làm sao em biết về lễ kỷ niệm vàng?"
Tô Nhu im lặng. Cô nhìn anh, rồi nhìn xuống sàn nhà.
"Anh... cũng đã trở về, phải không?" Tô Nhu hỏi, giọng cô như thì thầm, nhưng lại mang một sức mạnh khủng khiếp. "Anh đã trở về từ lễ kỷ niệm 50 năm, Lục Chinh. Anh và em."
Lục Chinh lùi lại một bước, đôi mắt anh mở to. Sự kinh hoàng biến thành sự giải thoát không thể tin được. Anh đưa tay lên che mặt.
"Em... Em cũng nghe thấy lời đó..." Giọng Lục Chinh run rẩy, "Lời nói rằng chúng ta sẽ không kết hôn..."
Tô Nhu gật đầu. Nước mắt bắt đầu rơi trên khuôn mặt cô, nhưng cô không cố lau đi. Đây là nước mắt của sự thật, không phải của sự yếu đuối.
Tô Nhu tiến lại gần, đặt tay lên cánh tay Lục Chinh. Cái chạm này, lần đầu tiên trong kiếp này, không phải là sự cố gắng níu kéo, mà là sự cảm thông sâu sắc.
"Em đã nghĩ anh hối hận vì không lấy Mộ Dao. Em đã cố gắng tác hợp hai người. Em đã cố gắng sống ích kỷ, để anh có lý do không yêu em," Tô Nhu thổn thức. "Em đã làm mọi thứ để anh không phải hối tiếc 50 năm hôn nhân với em. Em đã tự tay đẩy mình vào bi kịch này."
Lục Chinh gỡ tay Tô Nhu ra, nhưng không phải vì ghét bỏ, mà vì anh không thể chịu đựng được sự thật. Anh quay lưng lại, nhìn ra cửa sổ tối đen.
"Đó không phải là sự thật," Lục Chinh nói, anh gằn giọng. "Em sai rồi. Em đã hiểu sai toàn bộ."
Anh quay lại, khuôn mặt anh đầy nước mắt, thứ mà 50 năm qua cô chưa từng thấy anh rơi.
"Tôi hối hận vì tôi đã cưới em," Lục Chinh thú nhận, không phải bằng sự lạnh lùng, mà bằng sự đau đớn. "Tôi muốn hủy hôn ở kiếp trước, không phải vì tôi yêu Mộ Dao hơn em. Tôi biết Mộ Dao không thể ở bên tôi. Tôi muốn từ hôn vì tôi không muốn em phải chịu đựng sự lạnh nhạt của tôi."
"Em chịu đựng?"
"Em đã sống 50 năm bên một người chồng luôn đóng kín cửa phòng, một người luôn nhìn em bằng ánh mắt nặng nề của trách nhiệm," Lục Chinh tiến đến, nắm lấy vai Tô Nhu. Sức mạnh trong tay anh khiến cô đau, nhưng cô không phản kháng.
"Sự hối hận lớn nhất của tôi là ở lễ kỷ niệm vàng, nhìn thấy tóc em bạc trắng, em vẫn đang cố gắng vì một cuộc hôn nhân không có tình yêu trọn vẹn, vì tôi vẫn nghĩ về Lục Thanh và Mộ Dao. Tôi đã không bảo vệ em khỏi nỗi đau đó. Tôi đã nghĩ, nếu có cơ hội làm lại, tôi sẽ từ hôn, để em được đi học, được hạnh phúc, không phải chịu sự gánh vác của tôi."
Cả hai đều im lặng. Căn phòng dường như ngừng thở. Hóa ra, 50 năm qua, họ đều đang cố gắng "giải thoát" cho nhau bằng sự lạnh nhạt, vì cả hai đều tin rằng người kia sẽ hạnh phúc hơn khi không có mình. Họ đã tự ngược đãi nhau suốt 50 năm vì những hiểu lầm sâu sắc về tình cảm và sự hy sinh.
Lục Chinh thả lỏng vai Tô Nhu, nhưng vẫn giữ tay cô. Anh kéo cô về phía chiếc bàn làm việc, nơi anh ngồi. Anh mở ngăn kéo khóa kín.
"Tôi đã luôn yêu em," Lục Chinh nói, giọng anh trầm ấm, lần đầu tiên sau 50 năm. "Nhưng tôi không dám thừa nhận. Tôi nghĩ tôi đã không xứng đáng với tình yêu của em, vì tôi đã không thể giữ Lục Thanh."
Anh lấy ra một cuốn sổ nhỏ, bìa da đã cũ kỹ, và đưa cho Tô Nhu.
"Em xem cái này đi."
Tô Nhu mở cuốn sổ. Đó là cuốn nhật ký. Những trang giấy được viết bằng nét chữ ngay ngắn, cứng cáp của Lục Chinh, bắt đầu từ ngày họ kết hôn. Đó không phải là nhật ký về công việc, mà là nhật ký về cô.
Ngày 5/10/1975. Tô Nhu đã nấu món thịt kho tàu hôm nay. Nó vẫn ngon như tôi nhớ. Tôi cố gắng tránh ánh mắt cô ấy, tôi không muốn cô ấy nhìn thấy sự mâu thuẫn của tôi.
Ngày 1/1/1976. Cô ấy nói cô ấy muốn học thêm về đàn accordion. Tôi nói không cần thiết, vì tôi sợ cô ấy sẽ bỏ tôi mà đi. Tôi đã nói dối. Tôi không xứng đáng với cô ấy.
Ngày 3/10/2025. Lễ kỷ niệm 50 năm. Tôi nhìn cô ấy. Tóc cô ấy bạc trắng. Cô ấy đã làm mọi thứ cho tôi, cho gia đình này, và tôi đã cho cô ấy điều gì? Một cuộc hôn nhân gượng ép. Tôi không yêu em, nhưng tôi không thể sống thiếu em.
Cuốn nhật ký rơi khỏi tay Tô Nhu. Cô ngẩng đầu nhìn anh, Lục Chinh đang đứng đó, khuôn mặt anh đầy nước mắt, nhưng ánh mắt anh lại tràn ngập một thứ tình yêu kiên định, chân thật, chưa từng bị phai nhạt.
Mọi hiểu lầm đã được làm rõ. Sự thật trần trụi và đau đớn. Họ đều đã trở về, đã biết nỗi hối hận của nhau.
Tô Nhu đưa tay lên, chạm vào khuôn mặt xương xương của Lục Chinh. Cô cảm nhận được sự ấm áp, khác hẳn cái chạm lạnh ngắt ở đêm tân hôn.
"Chúng ta đều đã mắc sai lầm," Tô Nhu nói, giọng cô bình tĩnh trở lại. "Em đã quá tin vào bề ngoài, anh đã quá che giấu sự thật. Cả hai chúng ta đều muốn giải thoát cho đối phương, nhưng lại tự trói buộc nhau trong 50 năm hối tiếc."
Lục Chinh cúi xuống, ôm lấy cô, vòng tay anh mạnh mẽ và đầy run rẩy. Cô cảm nhận được mùi mồ hôi và mùi bột giấy trên áo anh.
"Em à, chúng ta đã được ban cho cơ hội này," Lục Chinh thì thầm vào mái tóc cô. "Tôi sẽ không bao giờ để em chịu đựng thêm một giây phút nào nữa."
Tô Nhu tách ra khỏi vòng tay anh, đặt tay lên ngực anh, nơi cô cảm nhận được nhịp tim đang đập mạnh.
"Vậy thì," Tô Nhu nhìn thẳng vào Lục Chinh, ánh mắt cô chất chứa sự dũng cảm và quyết tâm mới. "Nếu cả hai chúng ta đều hối hận về cuộc hôn nhân này, thì bây giờ, chúng ta có nên ly hôn không?"
Câu hỏi vang vọng trong không gian tối tăm, yên tĩnh của phòng làm việc, như một tiếng sét đánh ngang tai Lục Chinh, mở ra một chương hoàn toàn mới cho cả hai.
CHƯƠNG 9: Bước Ngoặt: Ly Hôn Để Bắt Đầu Lại.
Sáng sớm ngày 11 tháng 10 năm 1975, ánh sáng yếu ớt của ngày mới len lỏi qua tấm rèm cửa sổ bằng vải thô, chiếu vào căn phòng khách nhỏ. Không khí mang theo sự tĩnh lặng kỳ lạ, sau cơn bão cảm xúc của đêm qua. Căn phòng vẫn còn mùi mực in cũ và giấy tờ từ phòng làm việc của Lục Chinh. Mặc dù là phòng khách tân hôn, nhưng không có sự lãng mạn, chỉ có sự nghiêm túc của một buổi họp định mệnh.
Lục Chinh và Tô Nhu ngồi đối diện nhau, giữa họ là chiếc bàn gỗ đơn giản. Trên bàn, ngoài ấm trà nóng và hai chiếc chén sứ, có hai tờ giấy trắng mới: Đơn Xin Ly Hôn.
Họ đã thức trắng đêm, không phải để ân ái, mà để nói chuyện. Họ đã nói về những hiểu lầm, về Lục Thanh, về Mộ Dao, và về 50 năm họ đã tự mình hủy hoại nhau.
"Tô Nhu," Lục Chinh nói, giọng anh khàn đặc vì thiếu ngủ, nhưng ánh mắt anh lại rạng ngời, không còn vẻ nặng nề của trách nhiệm. "Em đã hỏi anh có muốn ly hôn không. Anh trả lời, có."
Tô Nhu gật đầu. Cô cảm thấy một niềm nhẹ nhõm lan tỏa, mặc dù hành động này đi ngược lại mọi giá trị xã hội mà cô đã bị ràng buộc suốt hai kiếp. Họ mới kết hôn được tám ngày.
"Việc này sẽ tạo ra sóng gió rất lớn ở thị trấn," Tô Nhu nói, giọng cô bình tĩnh. "Tám ngày. Họ sẽ nói em là người phụ nữ tùy tiện, họ sẽ nói anh là người đàn ông vô trách nhiệm."
Lục Chinh đưa tay ra, chạm nhẹ vào mu bàn tay cô. Cái chạm lần này không còn là sự gượng ép hay trách nhiệm, mà là sự đồng cảm và tôn trọng.
"Không sao cả," Lục Chinh đáp. "Chúng ta không thể sống thêm 50 năm trong sự hiểu lầm. Em nói đúng. Ly hôn ngay bây giờ, khi chưa có gì ràng buộc, là sự trung thực lớn nhất mà chúng ta có thể dành cho nhau."
Anh cầm chiếc bút máy, mở tờ đơn đầu tiên. Tô Nhu cũng cầm chiếc bút lên. Hai người cùng nhau điền thông tin, viết tên, viết tuổi, viết nghề nghiệp.
Đến phần ngày tháng, Lục Chinh dừng lại. Anh nhìn Tô Nhu, và cô cũng hiểu ý anh.
"11 tháng 10 năm 1975," Lục Chinh thì thầm, rồi viết xuống. Anh không viết ngày tháng này là ngày kết thúc, mà là ngày khởi đầu.
Tô Nhu nhìn nét chữ cứng cáp của anh, và thấy một sự bình yên dâng lên trong lòng. Cô nhận ra cô đã yêu Lục Chinh suốt 50 năm qua, không phải vì sự hoàn hảo, mà vì sự gánh vác trách nhiệm mà anh đã mang trên vai. Anh đã chọn trách nhiệm để bảo vệ cô.
Ngược tâm không phải là thiếu tình yêu, mà là thiếu sự trung thực để bày tỏ nó.
Họ cùng nhau ký tên. Giữa không khí nhẹ nhõm nhưng đầy chia ly đó, họ đã tự tay phá vỡ lời nguyền hối tiếc của kiếp trước.
Sau khi hoàn thành thủ tục, Lục Chinh cất tờ đơn ly hôn vào cặp công tác. Anh quay sang Tô Nhu, ánh mắt anh đầy quyết tâm.
"Tôi sẽ đi gặp Mộ Dao," Lục Chinh nói. "Tôi phải giải quyết triệt để mọi hiểu lầm về Lục Thanh. Tôi không thể sống với gánh nặng này thêm một ngày nào nữa. Tôi phải để cô ấy biết rằng tôi đã nhận được lá thư, và tôi đã tha thứ cho cả cô ấy và chính mình."
Tô Nhu gật đầu, hiểu rằng đây là bước quan trọng nhất để giải tỏa gánh nặng tâm lý 50 năm của anh.
"Anh làm đúng rồi," Tô Nhu nhẹ giọng. "Giải quyết xong chuyện của Lục Thanh, anh mới có thể sống trọn vẹn ở kiếp này."
"Còn em?" Lục Chinh hỏi, nhìn cô với sự lo lắng. "Em định làm gì? Em muốn ở lại thị trấn không?"
Tô Nhu lắc đầu, cô đứng dậy, đi đến chiếc rương gỗ nhỏ, nơi cô đã cất cây đàn accordion cũ kỹ của mình. Chiếc đàn là ước mơ tuổi trẻ bị cô chôn vùi để kết hôn với Lục Chinh.
"Em sẽ rời khỏi Ninh An," Tô Nhu quyết định. "Em sẽ về thành phố Cửu Giang. Em sẽ theo đuổi ước mơ học đàn accordion mà em đã từ bỏ vì anh, Lục Chinh."
Lục Chinh bước đến, đặt tay lên nắp chiếc rương gỗ. Anh không ngăn cản.
"Đừng từ bỏ nó," Lục Chinh nói, giọng anh mang theo sự hối tiếc cho chính mình ở kiếp trước. "Đó là điều mà anh đã hối hận nhất khi nhìn thấy em mệt mỏi ở kiếp sau. Em xứng đáng có một cuộc sống trọn vẹn, Tô Nhu."
Anh nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng lời hứa của một người yêu. "Em đi đi. Đừng nhìn lại. Em hãy sống cuộc đời rực rỡ nhất của em."
Tô Nhu cảm thấy lòng mình ấm áp. Sự lạnh nhạt đã tan biến, thay vào đó là sự giải thoát và lời chúc phúc chân thành.
Lục Chinh đưa tay vào túi áo, lấy ra chiếc huy hiệu Lục Thanh và chiếc nhẫn đồng nhỏ, thứ mà cô đã tìm thấy trong hộp gỗ. Anh đặt chiếc huy hiệu vào cuốn nhật ký cũ của mình, rồi giữ lại chiếc nhẫn đồng.
Anh lấy chiếc nhẫn đồng ra, đặt nó vào lòng bàn tay Tô Nhu. Chiếc nhẫn nặng trịch và lạnh lẽo.
"Hãy giữ lấy nó," Lục Chinh nói, nhìn thẳng vào mắt cô. "Nó không phải là nhẫn cưới. Nó là chiếc nhẫn khắc tên Lục Thanh. Nó là kỷ vật về nỗi đau của anh. Nhưng bây giờ, với em, nó là sự giải thoát."
Tô Nhu nắm chặt chiếc nhẫn. Cô biết, đây là lời cam kết của Lục Chinh: Anh đã giải thoát cô khỏi mọi gánh nặng của quá khứ.
Tô Nhu đã đóng gói đồ đạc. Hành lý của cô chỉ có chiếc rương đựng đàn accordion và một chiếc túi vải nhỏ đựng vài bộ quần áo.
Khi Tô Nhu và Lục Chinh ra đến sân, trời bắt đầu đổ mưa. Cơn mưa thu nhỏ hạt, lạnh lẽo, rơi tí tách trên mái ngói. Mùi đất ẩm và cỏ dại xen lẫn vào không khí.
Họ không nói thêm lời nào. Không cần thiết. Tất cả đã được nói ra.
Lục Chinh lặng lẽ giúp cô buộc chiếc rương gỗ lên chiếc xe thô sơ mà anh đã thuê cho cô đi ra bến xe khách.
Khi mọi thứ đã xong, Tô Nhu quay lại đối diện với Lục Chinh. Cô đưa tay ra, lần đầu tiên chủ động nắm tay anh.
"Hẹn gặp lại, Lục Chinh," Tô Nhu nói, nụ cười cô không còn gượng gạo, mà là một lời hứa hẹn cho tương lai.
Lục Chinh siết chặt tay cô. "Anh sẽ đi tìm em. Chắc chắn là vậy."
"Đừng tìm một người phụ nữ tuyệt vọng. Hãy tìm một nghệ sĩ đàn accordion thật giỏi," Tô Nhu trêu chọc.
Lục Chinh mỉm cười. Nụ cười chân thật, đầu tiên của anh sau 50 năm hối tiếc.
Tô Nhu leo lên xe, quay đầu lại nhìn Lục Chinh lần cuối.
Anh đứng đó, dưới cơn mưa thu lạnh buốt, trên tay anh là tờ giấy ly hôn vừa ký. Chiếc áo xanh đậm của anh dường như không thể che giấu được sự cô đơn tột cùng, nhưng ánh mắt anh lại chất chứa một niềm hy vọng mới mẻ.
Khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh, Tô Nhu nhìn thấy Lục Chinh nhắm mắt lại, anh thì thầm một điều gì đó mà gió và mưa đã cuốn đi.
Lục Chinh này, 50 năm sau, anh sẽ theo đuổi em một lần nữa.
Tô Nhu dựa vào thành xe, nắm chặt chiếc nhẫn đồng trong tay, chiếc nhẫn không phải là sự ràng buộc, mà là sự giải thoát. Cô hướng về phía thành phố Cửu Giang, nơi ước mơ và cuộc sống mới đang chờ đợi. Cô biết, kiếp này, cô đã không còn hối tiếc.
CHƯƠNG 10: Tái Ngộ Dưới Ánh Nắng Chiều.
Mùa Thu năm 1980. Công viên trung tâm thành phố Cửu Giang tràn ngập ánh nắng vàng tươi và sự náo nhiệt của thời kỳ đổi mới. Những chiếc xe đạp mới, áo quần tươi sáng, và tiếng cười vang vọng khắp nơi. Khung cảnh hiện đại hơn nhiều so với thị trấn Ninh An cũ kỹ. Mùi bánh bao nóng và cà phê bốc lên từ các quầy hàng rong gần đó.
Tại sân khấu biểu diễn ngoài trời, Tô Nhu đang ngồi, cây đàn accordion màu đỏ rực rỡ đặt trên đầu gối cô. Năm năm trôi qua kể từ ngày ly hôn, Tô Nhu đã biến nỗi hối tiếc thành động lực. Cô không còn là cô giáo làng nhút nhát, mà là một nghệ sĩ đường phố được yêu thích, với mái tóc ngắn gọn gàng và đôi mắt rạng rỡ.
Cô bắt đầu chơi. Đó là một bản nhạc cô đã tập luyện trong kiếp trước, bản nhạc cưới mà cô đã muốn Lục Chinh hòa tấu cùng. Bản nhạc du dương, lãng mạn, mang theo âm hưởng của niềm vui và sự hứa hẹn. Tiếng đàn accordion của Tô Nhu giờ đã điêu luyện, lôi cuốn hàng chục người qua đường dừng lại lắng nghe.
Tô Nhu nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp điệu. Cuộc sống độc thân ở thành phố đã cho cô mọi thứ mà cô từng khao khát: sự nghiệp, sự tự do, và sự trọn vẹn. Cô không còn cảm thấy mình đang sống trong cái bóng của ai cả.
Một tiếng vỗ tay ròn rã vang lên khi cô kết thúc bản nhạc. Tô Nhu mở mắt ra, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang mỉm cười với cô.
"Bản nhạc tuyệt vời, Tô Nhu," Mộ Dao nói, tiến lại gần.
Mộ Dao giờ đây đã là một giáo viên thanh nhạc thành công ở thành phố. Hai người phụ nữ, những người lẽ ra là tình địch của nhau, giờ đây lại là bạn thân, thường xuyên cùng nhau biểu diễn.
"Cảm ơn cô, Mộ Dao," Tô Nhu đáp.
Mộ Dao ngồi xuống bên cạnh cô, vẻ mặt cô rạng rỡ. "Cô đoán xem? Cuối cùng tôi cũng sẽ kết hôn. Anh ấy là một kiến trúc sư ở Bắc Kinh. Chúng tôi đã định ngày. Lục Chinh cũng đã gửi lời chúc mừng."
Tô Nhu mỉm cười chân thành. "Tôi mừng cho cô. Vậy là mọi nút thắt đã được gỡ bỏ."
"Phải," Mộ Dao thì thầm. "Anh ấy đã tìm tôi, ba tháng sau khi cô rời đi. Anh ấy đã giải thích mọi chuyện về Lục Thanh, về sự hối hận của anh ấy. Anh ấy đã trao lại chiếc hộp gỗ cho tôi, nói rằng nó nên thuộc về người có thể mang lại sự an ủi. Chúng tôi đã tha thứ cho nhau, và anh ấy đã được giải thoát. Cảm ơn cô, Tô Nhu. Cô mới là người đã cứu anh ấy."
Mộ Dao chuẩn bị đứng dậy thì Tô Nhu đột nhiên nhìn thấy một chiếc xe hơi đen bóng, sạch sẽ, đang đỗ ở rìa công viên. Đó là chiếc xe công tác, khác hẳn những chiếc xe đạp hay xe ba bánh ở thị trấn.
"Mộ Dao, tôi nghĩ tôi phải dừng lại ở đây," Tô Nhu nói, giọng cô hơi khàn.
Mộ Dao nhìn theo ánh mắt cô, và sau đó cô nhìn thấy anh.
Lục Chinh bước ra khỏi xe. Anh mặc một bộ âu phục màu xám than chì, đứng thẳng và điềm tĩnh. Năm năm không chỉ khiến anh già dặn hơn, mà còn khiến anh trở nên chững chạc và thành đạt. Bộ đồ của anh không còn là bộ quần áo cán bộ cũ kỹ, mà là trang phục của một người đàn ông có vị trí, một cán bộ cấp cao hơn.
Anh tiến đến, giữa đám đông. Anh không còn vẻ cau có hay sự nặng nề của gánh nặng. Đôi mắt anh, từng chứa đựng sự lạnh lùng và trách nhiệm, giờ đây lại ánh lên sự dịu dàng và tập trung duy nhất vào Tô Nhu.
Mộ Dao tinh ý đứng dậy, cúi chào: "Anh Lục, tôi xin phép."
Lục Chinh gật đầu, ánh mắt anh không rời Tô Nhu. Mộ Dao nhanh chóng rời đi, để lại không gian riêng tư cho hai người.
Lục Chinh đứng trước mặt Tô Nhu. Cô đang ngồi trên chiếc ghế gỗ, cây đàn accordion màu đỏ đặt trên đầu gối. Anh không nói gì, chỉ cúi xuống, đặt một bó hoa xuống bên cạnh chiếc đàn.
Hoa hồng. Đỏ thắm. Giống như bó hoa mà cô đã mua cho chính mình 50 năm trước, vào ngày cưới gượng ép của họ.
"Tô Nhu," Lục Chinh nói, giọng anh trầm ấm, không còn một chút sự gượng gạo nào.
"Lục Chinh," Tô Nhu đáp lại, cô vẫn ngồi đó, tay cô đặt nhẹ trên chiếc nhẫn đồng khắc tên Lục Thanh mà cô vẫn đeo.
"Tôi đã đi theo em suốt từ lúc bắt đầu bản nhạc," Lục Chinh nói. "Đó là bản nhạc cưới của chúng ta. Em đã chơi nó thật đẹp."
"Em đã tập luyện nó suốt năm năm qua," Tô Nhu đáp. "Em đã muốn dùng nó để chào đón anh."
Lục Chinh mỉm cười. Anh quỳ một gối xuống, không phải vì cầu hôn, mà để ngang tầm với cô. Mùi nước hoa nam tính, nhẹ nhàng, thoang thoảng.
"Năm năm qua, tôi đã sống một cuộc đời không có hối tiếc," Lục Chinh kể, giọng anh chứa đầy sự thỏa mãn. "Tôi đã giải quyết mọi chuyện với Mộ Dao, tôi đã thăng tiến, tôi đã học cách sống trọn vẹn, đúng như em đã muốn. Tôi đã làm việc rất chăm chỉ, Tô Nhu, để trở thành người xứng đáng với em."
Anh đưa tay chạm vào chiếc nhẫn đồng trên ngón tay cô. "Em vẫn giữ nó. Chiếc nhẫn giải thoát."
"Nó là lời nhắc nhở," Tô Nhu nói, "rằng chúng ta phải luôn trung thực với nhau."
Lục Chinh hít một hơi sâu, lấy từ túi áo khoác ra một chiếc hộp nhung nhỏ, màu xanh lam. Nó không phải là nhẫn kim cương, mà là một chiếc nhẫn vàng đơn giản, được chạm khắc tinh xảo.
"Tôi đã nói với em rằng 50 năm sau, tôi sẽ theo đuổi em một lần nữa," Lục Chinh nhìn cô, ánh mắt anh đầy tình yêu và sự tôn trọng. "Tôi đã dành 5 năm để chứng minh cho em thấy. Người mà tôi nhớ nhất trong 5 năm qua không phải là 'ánh trăng sáng' nào cả. Đó chính là 'mặt trời' của tôi. Người phụ nữ đã dũng cảm ly hôn để giải thoát cho tôi."
Anh mở chiếc hộp nhung. "Tô Nhu, lần này, anh muốn cầu hôn em bằng tình yêu thật sự, không phải trách nhiệm hay sự hối hận nào cả. Chúng ta kết hôn lại nhé? Bằng sự trung thực tuyệt đối."
Tô Nhu nhìn vào chiếc nhẫn vàng lấp lánh dưới ánh nắng chiều, rồi nhìn vào khuôn mặt Lục Chinh, người đàn ông đã thay đổi hoàn toàn nhờ sự dũng cảm của cả hai.
Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào má anh. "Anh đã làm tôi bất ngờ, Lục Chinh. Một cán bộ cấp cao như anh, lại quỳ gối cầu hôn một nghệ sĩ đường phố."
Lục Chinh cười lớn, lần đầu tiên Tô Nhu nghe thấy tiếng cười sảng khoái và tự do của anh. "Em đã dạy tôi, Tô Nhu. Hối tiếc là khi không sống thật với cảm xúc. Tôi sẽ không mắc sai lầm đó lần nữa."
Tô Nhu nhận lấy chiếc nhẫn, nhưng cô không đeo ngay. Cô giữ nó trong lòng bàn tay, cảm nhận sự ấm áp của kim loại.
"Em đồng ý," Tô Nhu mỉm cười rạng rỡ, nụ cười đẹp nhất của cô trong cả hai kiếp. "Nhưng em có một điều kiện."
Lục Chinh nhìn cô, sẵn sàng chấp nhận mọi thứ. "Điều kiện gì?"
Tô Nhu đặt cây đàn accordion xuống. Cô nhìn anh với ánh mắt thách thức và đầy tình yêu.
"Lục Chinh, anh có dám tổ chức một đám cưới thật náo nhiệt không? Và lần này, chính anh sẽ hòa tấu bản đàn accordion đó cho em."
Lục Chinh đứng dậy. Anh dang rộng vòng tay, ôm lấy Tô Nhu giữa công viên đông đúc, mặc kệ ánh mắt tò mò của mọi người.
"Anh dám," Lục Chinh thì thầm vào tai cô. "Chúng ta sẽ tổ chức đám cưới náo nhiệt nhất mà thành phố Cửu Giang từng thấy. Và anh hứa, bản hòa tấu accordion đó sẽ là bản nhạc hạnh phúc nhất."
Tô Nhu siết chặt anh. Cô biết, bi kịch "ngược tâm" của họ đã chính thức kết thúc, và một chương mới, tràn ngập hy vọng và sự trung thực, đã bắt đầu.
