Chương 1: Cạm Bẫy Dưới Lớp Vỏ Bọc.
Tiếng ngòi chì sột soạt lướt trên giấy can mờ tựa như tiếng côn trùng gặm nhấm sự tĩnh lặng. Gió tháng mười một từ sông Hoàng Phố thổi thốc vào khuôn viên rợp bóng cây phong của Đại học Kiến trúc Tinh anh Thượng Hải. Không khí mang theo cái lạnh buốt óc. Trong phòng họa thất xa hoa ngập tràn mùi cà phê pha máy đắt đỏ, Cố Tinh Nguyệt ngồi ở một góc khuất. Cô mặc chiếc áo khoác bạc màu, đôi bàn tay gầy guộc đầy những vết xước nhỏ do làm thêm tại công trường. Nhưng những ngón tay ấy lại đang kiến tạo nên một kiệt tác. Bảng điểm điện tử nhấp nháy đỏ rực trên tường. Vị trí thủ khoa: Cố Tinh Nguyệt, 99 điểm. Vị trí á khoa: Thẩm Uyển Nhi, 91 điểm.
Tiếng gót giày nhọn gõ xuống sàn đá cẩm thạch vang lên chát chúa. Thẩm Uyển Nhi bước vào. Mùi nước hoa Chanel ngột ngạt lấn át cả bầu không khí. Đôi mắt xếch của vị thiên kim tiểu thư nhà họ Thẩm ghim chặt vào cái tên trên đỉnh bảng xếp hạng. Ghen tị. Uất hận. Căm phẫn. Cô ta vồ lấy chiếc bút chì kỹ thuật trên bàn, bẻ gập lại. Âm thanh lõi chì vỡ vụn khô khốc vang vọng giữa không gian.
"Một con chuột cống mồ côi cũng đòi xây lâu đài."
Lời thì thầm của Uyển Nhi rít qua kẽ răng, sắc như dao cạo, cố tình để tất cả những kẻ có mặt đều nghe thấy. Những tiếng cười khúc khích vang lên từ đám sinh viên nịnh bợ xung quanh. Tinh Nguyệt không ngẩng đầu. Cô cẩn thận cuộn bản vẽ lại, nhét vào ống đựng rẻ tiền, kéo khóa balo. Bàn tay cô vững vàng, không dư thừa một động tác. Phản ứng dữ dội nhất đối với sự sỉ nhục chính là sự phớt lờ hoàn toàn. Cô khoác balo lên vai, bước ngang qua Uyển Nhi, mang theo hơi lạnh sắc lẹm, không để lại lấy một ánh nhìn. Cơn giận của kẻ giàu có thường bùng nổ dữ dội nhất khi họ nhận ra tiền bạc của mình không mua được sự cúi đầu.
Mưa bắt đầu trút xuống. Mưa Thượng Hải tháng mười một mang theo sự buốt giá cắt da cắt thịt. Tinh Nguyệt ôm chặt ống bản vẽ trước ngực, bước đi dưới hàng cây phong rụng lá bám đầy bùn đất. Một chiếc Mercedes đen bóng vụt qua vũng nước bên đường. Nước bẩn bắn tung tóe lên không trung. Ngay khoảnh khắc đó, một vòng tay mạnh mẽ nắm lấy vai cô, kéo giật lại phía sau. Chiếc áo khoác dạ đắt tiền dang ra, che chắn cho cô và ống bản vẽ khỏi màn nước đục ngầu. Mùi thuốc lá rẻ tiền quyện với hương nước cạo râu nhè nhẹ xộc thẳng vào khứu giác.
"Cẩn thận chứ, đàn em."
Giọng nói trầm ấm, hoàn hảo đến từng nhịp thở. Lục Trạch buông cô ra, lùi lại nửa bước để giữ phép lịch sự, trên môi nở một nụ cười lãng tử. Mái tóc ướt sũng xõa trước trán làm tôn lên vẻ đẹp trai đầy phong trần của nam sinh khoa nhiếp ảnh. Hắn ta rút một chiếc khăn tay đưa cho cô. Động tác dịu dàng, ánh mắt thâm tình sâu thẳm. Một kịch bản anh hùng cứu mỹ nhân kinh điển không thể hoàn hảo hơn. Kẻ bình thường chắc chắn sẽ đỏ mặt ấp úng, chìm đắm trong ảo ảnh của sự quan tâm.
Nhưng trên đời này, thứ rẻ mạt nhất chính là lòng tốt đến từ hư không.
Tinh Nguyệt lạnh lùng khoanh tay trước ngực. Đôi mắt cô trong veo nhưng sâu thẳm như mặt hồ đóng băng, rà soát từng tấc trên người Lục Trạch tựa như một cỗ máy quét lỗi cấu trúc. Hắn mang đôi giày thể thao phiên bản giới hạn nhưng phần đế đã mòn vẹt méo mó. Máy ảnh Leica đắt tiền treo trước ngực nhưng dây đeo bằng da lại sờn rách, lốm đốm vết mốc. Kẻ nghèo hèn cố gồng mình tỏ ra sang trọng luôn để lại những kẽ hở nực cười.
Bị ánh mắt thấu tâm can của cô nhìn chằm chằm, Lục Trạch thoáng luống cuống. Hắn thò tay vào túi áo khoác định lấy thêm khăn giấy. Một tờ giấy mỏng manh vô tình bị kéo ra theo, lượn lờ trong gió lạnh rồi rơi tõm xuống ngay sát mũi giày của Tinh Nguyệt. Lục Trạch giật mình. Hơi thở của hắn đình trệ. Hắn lao người định vồ lấy tờ giấy, nhưng đã muộn.
Đế giày bata cũ kỹ của Tinh Nguyệt đã dẫm nát nó dưới lớp bùn loãng. Cô chậm rãi cúi xuống, nhặt tờ giấy lên bằng hai ngón tay. Mưa làm nhòe đi vài con số, nhưng con dấu mộc đỏ chót và dòng tên người gửi thì sắc nét đến chói mắt. Tập đoàn bất động sản Thẩm thị. Biên lai chuyển khoản hỏa tốc. Số tiền: 100.000 tệ.
Không gian như đông đặc lại thành khối thủy tinh. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mặt đường nứt nẻ nghe đinh tai nhức óc. Lục Trạch nuốt nước bọt khó nhọc, nụ cười lãng tử trên môi đông cứng lại thành một nét nhăn nhúm thảm hại. Hắn định há miệng biện minh, định dệt nên một lời nói dối vụng về về việc làm thêm tại tập đoàn. Nhưng ánh mắt của Tinh Nguyệt đã bóp nghẹt mọi âm thanh trong cổ họng hắn. Cô gỡ gọng kính xuống, vạt áo cọ qua lau đi những hạt mưa lấm tấm trên mặt kính.
"Muốn làm tình thánh đi lừa bịp, ít nhất cũng phải học cách dọn dẹp hiện trường chứ."
Giọng nói của cô nhẹ bẫng. Không có một tia phẫn nộ, không có tiếng gào thét chất vấn, chỉ có sự khinh bỉ tột cùng thấm đẫm trong từng từ. Lục Trạch lùi lại một bước, da gà nổi rần rần. Hắn có cảm giác như mình đang khỏa thân đứng trước một con quái vật máu lạnh ẩn dưới hình hài nữ sinh yếu đuối. Cô gái này không hề hoảng loạn. Cô không khóc lóc vì bị phản bội niềm tin. Cô chỉ đang nhìn một món hàng bị lỗi.
Thẩm Uyển Nhi đã ném mười vạn tệ vào mặt hắn. Nhiệm vụ cực kỳ đơn giản. Dùng vẻ ngoài lãng tử rách rưới này để quyến rũ đóa hoa cao ngạo nhất khoa kiến trúc, làm cô u mê chìm đắm trong tình yêu, sau đó đánh cắp bản phác thảo đồ án tốt nghiệp. Đối với một kẻ đang gánh nợ giang hồ ngập đầu như Lục Trạch, mười vạn tệ đủ để hắn tự tay bóp chết chút lương tâm ít ỏi còn sót lại. Hắn luôn tưởng mình là thợ săn tài ba tung lưới bắt lấy con chim sơn ca ngây thơ. Ai ngờ, hắn ngay từ đầu đã là con chuột nhắt tự chui đầu vào bẫy của dã thú.
Sự thật trần trụi lúc nào cũng bốc mùi hôi thối, nhưng kẻ biết cách nắm lấy sự thật sẽ trở thành người thống trị cuộc chơi.
Tinh Nguyệt sải bước tiến tới. Sự dồn ép đột ngột khiến Lục Trạch lảo đảo lùi lại cho đến khi lưng hắn đập mạnh vào bức tường gạch rêu phong của tòa nhà cũ. Không gian chật hẹp ép hai cơ thể lại gần nhau. Không hề có dục vọng lãng mạn, chỉ có áp lực tàn bạo nghẹt thở của kẻ nắm quyền sinh sát. Bàn tay gầy guộc đầy vết chai của Tinh Nguyệt tóm lấy cổ áo khoác đắt tiền của Lục Trạch, siết chặt rồi giật mạnh xuống. Hắn ta cao hơn cô một cái đầu nhưng giờ phút này lại co rúm lại, hai hàm răng đánh bò cạp không dám phản kháng. Mùi mồ hôi lạnh của sự sợ hãi tát thẳng vào mặt cô.
"Thẩm Uyển Nhi cho anh mười vạn?" Tiếng thì thầm của cô lướt qua tai hắn, lạnh lẽo và sắc nhọn tựa mũi kim tẩm độc.
Đôi mắt Lục Trạch dại đi, lồng ngực phập phồng hứng chịu từng nhát dao vô hình. Tinh Nguyệt khẽ nhếch mép, buông cổ áo hắn ra, vuốt phẳng lại những nếp nhăn do chính tay mình tạo nên. Bàn tay cô vỗ nhẹ lên má hắn, những tiếng lốp bốp nhè nhẹ vang lên đầy tính nhục mạ.
"Tôi sẽ giúp anh lấy năm mươi vạn của cô ta. Bắt đầu từ giây phút này, anh làm chó săn cho tôi, chúng ta cùng diễn một vở kịch tình yêu mù quáng xuất sắc nhất cái học viện này."
Bóng tối chầm chậm đổ ập xuống thành phố. Đêm đó, trong căn phòng trọ dột nát tồi tàn của mình, Tinh Nguyệt vặn sáng chiếc đèn bàn duy nhất. Ánh sáng vàng vọt hắt lên khuôn mặt góc cạnh vô cảm. Cô trải rộng tờ giấy can mờ cỡ lớn lên mặt bàn gỗ sần sùi. Tiếng sột soạt lại vang lên. Một bản thiết kế tuyệt mĩ dần hình thành dưới ngòi bút chì kỹ thuật sắc lẹm. Cấu trúc vòm kính lộng lẫy, những đường nét phá cách vươn lên kiêu hãnh cắn xé không gian. Bất cứ vị giám khảo chuyên môn nào nhìn lướt qua cũng sẽ quỳ gối trầm trồ trước vẻ đẹp ma mị của nó.
Nhưng không ai biết, ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng ấy là một thuật toán kết cấu gọi tên tử thần. Một tỷ lệ chịu lực tĩnh học bị cố tình làm sai lệch mười lăm độ ở trụ móng cốt lõi. Chỉ cần có kẻ ngu xuẩn nào dám mang nó đi xây dựng thực tế, sức ép của trọng lực và áp lực gió ven sông Hoàng Phố sẽ xé toạc tất cả khối bê tông cốt thép đó ra thành từng mảnh vụn. Một chiếc quan tài thủy tinh khổng lồ được thiết kế hoàn hảo.
Tinh Nguyệt dừng bút. Cô kéo ngăn kéo bí mật dưới gầm bàn ra. Ở đó, một bộ bản thảo thứ hai, nét vẽ thô ráp hơn, xù xì hơn nhưng chuẩn xác và vững chãi đến từng milimet đang nằm im lìm trong bóng tối.
Kẻ nào khao khát ăn cắp vinh quang, cứ việc dâng hai tay ra mà ôm lấy bản vẽ tử thần này. Ván cờ chỉ mới bắt đầu. Những con tốt đã vào vị trí. Bàn tay cô miết nhẹ lên lưỡi dao rọc giấy bằng kim loại sắc bén, đôi môi nhợt nhạt khẽ vẽ lên một nụ cười tàn nhẫn~
Chương 2: Giao Dịch Bóng Tối.
Tháng hai ở Thượng Hải mang theo cái lạnh thấu xương, thứ sương giá len lỏi qua từng thớ vải bám chặt vào da thịt. Bầu trời âm u đặc quánh vắt ngang những tòa cao ốc chọc trời. Bên trong quán cà phê sinh viên nằm góc khuất của học viện, không khí ấm áp giả tạo được nhào nặn bằng mùi hạt dẻ rang và khói máy pha espresso.
Cố Tinh Nguyệt ngồi tựa đầu vào vai Lục Trạch. Một màn kịch hoàn hảo. Bàn tay thô ráp của nam sinh nghèo nhẹ nhàng vén lọn tóc vương trên gò má cô, ánh mắt chứa chan thứ tình cảm ướt át rẻ tiền. Tinh Nguyệt khẽ rũ mi, giấu đi sự ghê tởm đang cuộn trào nơi cuống họng. Đôi môi cô vẽ lên một nụ cười thẹn thùng.
Tình yêu trong mắt kẻ có tiền chỉ là một món hàng định giá bằng những con số không tròn trĩnh.
Cách đó hai dãy bàn, Thẩm Uyển Nhi ưu nhã khuấy ly macchiato. Ánh mắt vị thiên kim tiểu thư sắc như dao lam, ghim chặt vào hình ảnh đôi nam nữ đang ân ái. Khóe môi cô ta nhếch lên một nụ cười đắc thắng. Màn hình điện thoại trên bàn Lục Trạch bỗng sáng lên. Một tin nhắn báo số dư tài khoản vừa nhận thêm hai vạn tệ. Tiền thưởng cho việc khiến thiên tài thiết kế Cố Tinh Nguyệt nộp bản phác thảo trễ hạn lần thứ ba trong tháng.
Lục Trạch vỗ nhẹ lưng Tinh Nguyệt, giả vờ đi gọi thêm đồ uống. Hắn xách theo chiếc balo sờn rách, bước ngang qua bàn của Uyển Nhi. Một cuộn giấy vẽ được bọc kín đáo trong ống nhựa đen trượt khỏi tay Lục Trạch, rơi gọn gàng xuống chiếc ghế trống bên cạnh vị đại tiểu thư. Uyển Nhi gõ gõ móng tay sơn đỏ thẫm lên mặt bàn, ánh mắt ánh lên sự cuồng nộ xen lẫn thỏa mãn. Đó là bản vẽ lõi. Thứ mà cô ta tin rằng chứa đựng toàn bộ tinh hoa của một thiên tài, thứ sẽ giúp cô ta giẫm nát Cố Tinh Nguyệt tại cuộc thi Kiến trúc Quốc gia sắp tới.
Bên chiếc bàn góc khuất, Tinh Nguyệt lạnh lùng khuấy lớp bọt sữa đã nguội ngắt. Kẻ đi săn luôn lầm tưởng mình là chúa tể cho đến khi sập bẫy của chính con mồi. Mồi nhử đã được nuốt trọn. Cuộn giấy mang theo thuật toán tử thần về tỷ lệ chịu lực đã chính thức nằm trong tay gia tộc họ Thẩm.
Chiều muộn. Gió rít từng cơn gào thét qua các khe cửa kính. Tinh Nguyệt rời khỏi khuôn viên trường, bước lên chuyến tàu điện ngầm đông đúc để đi đến trung tâm thành phố. Đích đến của cô là khu căn hộ cao cấp bậc nhất Thượng Hải, nơi ngự trị của thái tử gia tập đoàn họ Hoắc, Hoắc Dật Dao.
Bước ra khỏi thang máy mạ vàng tĩnh lặng tuyệt đối, mùi sáp thơm đắt tiền xộc thẳng vào mũi Tinh Nguyệt. Mùi hương này sạch sẽ, thanh tao, nhưng lại khiến cô buồn nôn. Nó gợi nhắc cô về một buổi sáng xám xịt tại sảnh lớn của học viện.
Hôm đó trời mưa trơn trượt. Một nữ lao công lớn tuổi với bộ đồng phục bạc màu đang còng lưng lau những vết bùn đất trên sàn đá hoa cương. Hoắc Dật Dao bước vào, xung quanh là đám vệ sĩ và đám sinh viên xu nịnh. Đôi giày da lộn phiên bản giới hạn của hắn vô tình vấp phải xô nước lau sàn. Nước bẩn bắn lên ống quần Tây đắt tiền.
Tiếng nhựa vỡ chát chúa vang lên. Hoắc Dật Dao vung chân đá văng chiếc xô. Nước dơ lênh láng khắp mặt sàn sáng bóng. Nữ lao công luống cuống quỳ rạp xuống, đôi bàn tay nhăn nheo run rẩy cầm chiếc khăn mỏng cố lau đi vết bẩn trên mũi giày của vị thái tử gia.
Rác rưởi. Đồ mù lòa. Cả cái mạng già của bà cũng không đền nổi đôi giày này.
Những lời nhục mạ tuôn ra từ khuôn mặt đẹp trai ngạo mạn. Hắn giẫm gót giày lên bàn tay gầy guộc của người phụ nữ, chà xát nhẹ một cái rồi quay lưng bỏ đi, để lại người lao công cuộn tròn trong nỗi nhục nhã ê chề. Từ góc khuất phía sau cây cột đá, Tinh Nguyệt đứng đó. Bàn tay trong túi áo khoác siết chặt đến rớm máu. Đôi mắt cô tĩnh lặng, lạnh lẽo tựa mặt hồ đóng băng giữa mùa đông.
Quyền lực thực sự không nằm ở việc bạn giẫm đạp được bao nhiêu người, mà nằm ở việc bạn không biết mình vừa đạp trúng ai.
Cánh cửa gỗ nguyên khối tự động mở ra. Tinh Nguyệt bước vào căn hộ penthouse. Cửa kính sát đất bao quát toàn cảnh Thượng Hải phồn hoa đang lên đèn. Hoắc Dật Dao ngồi vắt chéo chân trên chiếc sofa bọc da cừu trắng muốt, trên tay là ly whiskey sóng sánh ánh hổ phách. Không khí trong phòng đặc quánh áp lực, lạnh lẽo và đầy tính chiếm hữu. Hắn cần giải thưởng từ cuộc thi Kiến trúc Quốc gia lần này để dập tắt những tiếng nói phản đối trong hội đồng quản trị, củng cố vững chắc chiếc ghế người thừa kế. Và Cố Tinh Nguyệt, với bộ óc thiên tài của mình, chính là công cụ hoàn hảo nhất. Một con quỷ viết thuê. Một bóng ma giấu mặt.
Hai vạn tệ cho một bản thiết kế. Đó là cái giá hắn mua đứt chất xám của cô.
Tinh Nguyệt lẳng lặng ném tệp tài liệu lên chiếc bàn kính cường lực. Âm thanh khô khốc vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng.
"Bản phác thảo giai đoạn hai. Đúng hạn. Kiểm tra đi." Giọng cô đều đều, vô cảm.
Hoắc Dật Dao không thèm liếc nhìn tệp tài liệu. Hắn xoay nhẹ ly rượu. Tiếng đá viên va vào thành thủy tinh lanh lảnh. Đôi mắt sâu thẳm hằn những tia máu đỏ rực ghim chặt vào khuôn mặt thanh tú nhợt nhạt của Tinh Nguyệt. Hắn đột ngột đứng dậy, ném mạnh ly rượu vào bức tường phía sau. Tiếng thủy tinh vỡ tan tành dội lại chói tai.
Mảnh vỡ văng tung tóe. Một mảnh cứa qua mu bàn tay Tinh Nguyệt, để lại một vệt rướm máu. Cô không chớp mắt, cũng không lùi lại. Đáy mắt không gợn dù chỉ một tia hoảng sợ.
"Cô đang làm cái quái gì vậy?" Hoắc Dật Dao gầm lên, bước nhanh về phía cô. Mùi rượu nồng nặc phả vào không khí. "Đi yêu đương với một thằng bám váy đàn bà? Cô nghĩ mắt tôi mù sao?"
Hắn đã thấy tất cả. Buổi chiều ở quán cà phê, hắn ngồi trên chiếc xe thể thao đậu bên đường, nhìn thấy cảnh cô dựa đầu vào vai tên nhiếp ảnh gia rách rưới kia. Sự kiêu hãnh của một kẻ sinh ra ngậm thìa vàng bị giẫm đạp. Trong mắt hắn, Cố Tinh Nguyệt là món đồ chơi độc quyền, một thứ tài sản trí tuệ chỉ được phép xoay quanh hắn. Hắn trả tiền cho cô, hắn nuôi sống cô, vậy thì cô lấy tư cách gì dâng hiến nụ cười cho một kẻ khác.
"Đó là chuyện riêng của tôi." Tinh Nguyệt đáp gọn lỏn. "Giao dịch của chúng ta chỉ nằm trên những bản vẽ này. Tôi không bán đời tư."
"Chuyện riêng?" Hoắc Dật Dao cười phá lên, tiếng cười điên dại dội vào bốn bức tường trống trải. "Cô là người của tôi. Bất cứ thứ gì trên người cô, từ khối óc đến từng cọng tóc, đều là do tiền của nhà họ Hoắc mua lại."
Sự chiếm hữu của những kẻ tự cao tự đại luôn bắt nguồn từ sự trống rỗng thảm hại bên trong. Chúng dùng tiền để đo lường lòng trung thành, và dùng quyền lực để che đậy sự bất tài.
Tinh Nguyệt khẽ nhếch mép. Một nụ cười nhạt nhòa, châm biếm đến tận xương tủy. Cử chỉ nhỏ nhặt ấy như một mồi lửa ném thẳng vào thùng thuốc súng trong lòng Hoắc Dật Dao. Hắn lao tới, túm chặt lấy cổ tay Tinh Nguyệt, dùng sức ép mạnh cô ngã xuống chiếc sofa da cừu. Khối lượng cơ thể của người đàn ông đè nặng, giam cầm cô trong góc hẹp. Mùi nước hoa nam tính hòa cùng mùi cồn tạo thành một thứ áp lực nghẹt thở.
Tay trái hắn bóp chặt cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu đang rực cháy sự điên cuồng. Tay phải hắn thò vào túi áo vest, rút ra một xấp tiền dày cộp, ném thẳng vào mặt Tinh Nguyệt. Những tờ tiền mệnh giá lớn bay lả tả, rớt xuống mặt bàn kính, vương vãi trên tóc, trên vai áo cô.
Tiếng giấy bạc cọ xát vào nhau vang lên xào xạc đầy mỉa mai. Cùng thời điểm đó, màn hình điện thoại của Tinh Nguyệt trong túi áo khẽ rung lên một nhịp. Tin nhắn từ Lục Trạch. Thẩm Uyển Nhi đã dùng danh nghĩa cá nhân, mang bản vẽ tử thần kia nộp lên hội đồng Cuộc thi Kiến trúc Quốc gia. Giai đoạn một của màn kịch đã hạ màn hoàn hảo. Mồi lửa đã được châm, chỉ chờ ngày pháo đài hào môn nổ tung thành tro bụi.
Hoắc Dật Dao cúi sát xuống, hơi thở nóng rực phả vào vành tai Tinh Nguyệt. Từng chữ rít qua kẽ răng, đanh thép, ngạo mạn, mang theo mệnh lệnh không thể chối cãi của một kẻ đứng trên đỉnh kim tự tháp.
"Bỏ tên nghèo đó đi, từ nay cô chỉ được làm chó ngoan của Hoắc Dật Dao này thôi!"~
Chương 3: Lâu Đài Sụp Đổ.
Tháng năm rực lửa châm ngòi cho những tham vọng sôi sục nhất Thượng Hải. Bầu không khí bên trong Trung tâm Triển lãm Quốc gia đặc quánh mùi nước hoa xa xỉ hòa quyện cùng mùi thảm nhung mới trải. Ánh đèn flash từ ống kính truyền thông chớp nháy liên hồi tựa như những tia sét xé toạc đại sảnh lộng lẫy. Dưới vòm kính pha lê khổng lồ, Thẩm Uyển Nhi khoác lên mình chiếc váy dạ hội đính hàng ngàn viên pha lê lấp lánh, đứng ngạo nghễ tựa như một nữ hoàng đang chờ đợi khoảnh khắc đăng cơ.
Trên màn hình LED rộng hàng trăm inch phía sau lưng cô ta, bản thiết kế Bảo tàng Nghệ thuật Thẩm Thị hiện lên với vẻ đẹp lấn át mọi thị giác. Những đường cong phá cách vươn lên kiêu hãnh. Cấu trúc vòm kính lơ lửng giữa không trung tạo nên một hiệu ứng ma mị hoàn hảo. Hội đồng giám khảo quốc gia mỉm cười gật gù tán thưởng. Tiếng vỗ tay rào rào vang lên không ngớt cọ xát vào không gian. Báo chí chen lấn nhau, chĩa vô số micro về phía vị thiên kim tiểu thư tài sắc vẹn toàn, buông lời ca tụng bợ đỡ.
Góc khuất phía dưới hàng ghế chờ, Cố Tinh Nguyệt ngồi lọt thỏm trong vùng tối. Lời thì thầm chế giễu từ đám sinh viên cùng trường liên tục dội vào màng nhĩ cô. Rằng thiên tài đã ngã ngựa. Rằng con bé mồ côi mờ mắt vì thứ tình yêu rẻ tiền với tên nhiếp ảnh gia bần hàn nên đã tự hủy hoại tương lai chính mình. Ánh mắt họ ném về phía cô đầy vẻ thương hại pha lẫn sự hả hê tột độ.
Kẻ ngu dốt luôn thích dùng sự hiểu biết hạn hẹp của mình để đo lường vực sâu của người khác.
Tinh Nguyệt khẽ vuốt lại nếp gấp trên chiếc áo sơ mi trắng đã sờn cổ. Đôi mắt tĩnh lặng như nước mùa thu ghim chặt vào nụ cười kiêu ngạo của Thẩm Uyển Nhi trên bục cao. Bàn tay cô nhịp nhẹ lên mặt ghế gỗ. Lâu đài xây trên cát càng tráng lệ, khoảnh khắc sụp đổ sẽ càng kinh hoàng.
Tiếng MC vang lên xướng tên thí sinh tiếp theo. Không khí hội trường lập tức chùng xuống. Những tiếng xì xào mỉa mai râm ran nổi lên tứ phía. Tinh Nguyệt bước ra ngoài vùng ánh sáng. Không váy dạ hội lộng lẫy. Không trang sức đắt tiền. Đôi giày bata cũ kỹ nhịp đều đặn trên mặt sàn gỗ sồi tạo ra những tiếng cộc cộc khô khốc, chậm rãi và vững chãi.
Cô bước tới bục thuyết trình, cắm chiếc USB nhỏ bé bằng kim loại vào máy chủ. Một tiếng bíp lạnh lẽo vang lên chát chúa. Toàn bộ hội trường bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối. Màn hình LED khổng lồ vụt tắt trong tích tắc rồi lập tức bùng nổ một thứ ánh sáng thị giác làm chấn động mọi nhãn quan.
Bản thiết kế của Tinh Nguyệt không chỉ là một khối bê tông cốt thép vô tri. Đó là một hệ sinh thái kiến trúc dường như đang tự thở cùng nhịp đập của dòng sông Hoàng Phố. Tinh xảo. Sắc nét. Hoàn mỹ gấp trăm lần thứ rác rưởi mà Thẩm Uyển Nhi vừa trình chiếu cách đây ít phút. Từng lớp cắt không gian, từng module ánh sáng được tính toán chi tiết và táo bạo đến mức các thành viên hội đồng giám khảo đồng loạt đứng bật dậy khỏi ghế. Những tiếng hít thở sâu vang lên đầy kinh hãi trước một khối óc vượt xa giới hạn của một sinh viên bình thường.
Thẩm Uyển Nhi đứng sững bên mép sân khấu. Nụ cười trên môi cô ta đông cứng rồi nứt toác ra. Bàn tay sơn móng đỏ thẫm bấu chặt vào tà váy dạ hội đến mức gân xanh nổi đầy mu bàn tay. Đôi mắt xếch vằn lên những tia máu đỏ rực vì không thể tin vào cảnh tượng trước mắt.
Tinh Nguyệt lướt ánh mắt lạnh lẽo qua hàng ghế giám khảo, rồi dừng lại ngay trên khuôn mặt đang dần tái nhợt của Uyển Nhi. Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ cười tử thần.
Cô gõ nhẹ bàn phím máy tính. Màn hình lớn lập tức chia đôi. Một bên là kiệt tác hoàn mỹ của cô, bên còn lại chính là bản thiết kế Bảo tàng Nghệ thuật mà Thẩm Uyển Nhi vừa hãnh diện thuyết trình. Tiếng nói của Tinh Nguyệt vang lên qua hệ thống âm thanh vòm, trong trẻo nhưng mang lực sát thương của một lưỡi máy chém lạnh lẽo.
"Thẩm tiểu thư, bản thiết kế của cô quả thực rất có hồn. Đáng tiếc, nó lại mang linh hồn của một kẻ sát nhân."
Cả hội trường nhốn nháo. Ống kính máy ảnh chớp giật điên cuồng tựa như những luồng đạn ánh sáng. Vị trưởng ban giám khảo cau mày, bước nhanh tới sát màn hình để nhìn cho rõ.
Tinh Nguyệt thao tác chuột, phóng to bản thiết kế của Uyển Nhi, khoanh đỏ một điểm chết ngay tại phần lõi cấu trúc vòm kính.
"Các vị hãy nhìn góc cắt này. Trụ móng cốt lõi bị lệch mười lăm độ so với trọng tâm chịu lực tĩnh học. Cô ta áp dụng thiết kế lơ lửng cho một tòa nhà khổng lồ nằm ven sông Hoàng Phố, nơi luôn phải gánh chịu sức gió giật cấp bảy vào mùa mưa bão. Thuật toán phân bổ trọng lực này hoàn toàn bỏ qua độ đàn hồi của vật liệu thép hợp kim."
Giọng nói cô gãy gọn, dồn dập. Từng câu từng chữ nện thẳng vào màng nhĩ của đám đông đang nghẹt thở lắng nghe.
"Nếu tòa nhà này được xây dựng trong thực tế, nó không phải là một bảo tàng. Nó là một mồ chôn tập thể cho bất cứ ai bước vào. Chỉ cần một cơn bão đi qua, toàn bộ vòm kính nghìn tấn kia sẽ sập xuống nát vụn trong vòng chưa tới ba giây."
Khán phòng ồ lên kinh hãi. Tiếng xì xào bàn tán bùng nổ thành một trận cuồng phong. Giới báo chí nhao nhao chĩa micro về phía Thẩm Uyển Nhi. Trưởng ban giám khảo quay ngoắt người sang nhìn vị thiên kim tiểu thư nhà họ Thẩm, ánh mắt sắc như dao bầu.
"Thẩm Uyển Nhi, cô hãy giải thích ngay thuật toán chịu lực tĩnh học ở góc cắt mười lăm độ này. Công thức cốt lõi cô dùng để cân bằng trọng lượng là gì."
Uyển Nhi lảo đảo lùi lại phía sau. Đôi mắt mở to đầy hoảng loạn. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán làm lớp trang điểm đắt tiền trở nên nhem nhuốc và thảm hại. Cô ta há miệng, lúng búng những âm thanh vô nghĩa trong cuống họng. Bàn tay run rẩy mất kiểm soát đánh rơi chiếc micro xuống mặt sàn cứng. Tiếng micro va đập rít lên một luồng âm thanh chát chúa cào xé màng nhĩ tất cả những người có mặt.
Làm sao cô ta giải thích được. Kẻ đi ăn cắp sẽ chẳng bao giờ biết cách sử dụng món đồ mình vừa trộm được, nhất là khi món đồ đó ngay từ đầu đã được thiết kế như một quả bom nổ chậm.
Kẻ vay mượn hào quang cuối cùng sẽ chết cháy trong chính ngọn lửa dối trá do mình thắp lên.
"Cô vu khống." Thẩm Uyển Nhi gào lên lanh lảnh, đánh mất hoàn toàn vẻ cao ngạo đoan trang thường ngày. "Bản thiết kế đó là của tôi. Cố Tinh Nguyệt ghen tị với gia thế của tôi nên mới cố tình dựng chuyện hãm hại."
Sự vùng vẫy của con thú cùng đường bao giờ cũng ồn ào và kệch cỡm.
Ngay khoảnh khắc đó, tiếng bước chân bình thản vang lên từ hàng ghế khán giả phía sau cùng. Lục Trạch đứng dậy, sải bước tiến về phía trước. Hắn không còn mang vẻ mặt si tình của một gã lãng tử rách rưới hèn kém. Hắn bước thẳng tới bục giám khảo, ném một chiếc ổ cứng dự phòng lên mặt bàn. Âm thanh kim loại va chạm với mặt gỗ khô khốc nện một đòn chí mạng vào chút hy vọng cuối cùng của nhà họ Thẩm.
Dữ liệu bên trong chiếc ổ cứng lập tức được bộ phận kỹ thuật kết nối lên màn hình lớn. Những đoạn mã địa chỉ IP chớp nháy liên tục. Mốc thời gian hệ thống ghi nhận rành rành từ sáu tháng trước. Từng nét vẽ phác thảo đầu tiên, từng lần sửa chữa kết cấu, từng thông số kỹ thuật đều mang tên tác giả duy nhất là Cố Tinh Nguyệt. Cùng với đó là hàng loạt bằng chứng giao dịch tài chính, những lệnh chuyển tiền mang tên tập đoàn Thẩm thị chảy thẳng vào tài khoản của Lục Trạch với nội dung mờ ám.
Cả hội trường nổ tung. Giới truyền thông lao lên phía trước tựa như bầy sói đói khát ngửi thấy mùi máu tươi. Những ánh đèn flash liên tục đánh thẳng vào khuôn mặt méo mó, trắng bệch không còn giọt máu của Thẩm Uyển Nhi. Sự nghiệp học vấn, danh tiếng gia tộc, vỏ bọc thiên tài hoàn hảo của cô ta chính thức bị nghiền nát thành bã. Cô ta lùi dần rồi ngồi bệt xuống sàn sân khấu lạnh ngắt, hai tay ôm đầu gào thét điên dại.
"Anh hãm hại tôi. Các người hùa nhau gài bẫy tôi." Uyển Nhi khóc lóc nức nở, vẫy vùng đẩy những ống kính máy quay đang chĩa sát vào mặt mình.
Chẳng có cái bẫy nào cả. Tinh Nguyệt đứng trên bục vinh quang cao nhất, đôi tay buông thõng dọc thân mình, cúi nhìn kẻ thất bại dưới chân bằng ánh mắt lạnh nhạt vô cảm. Chỉ có lòng tham vô đáy của cô tự vác cuốc đào mồ chôn chính mình thôi.
Dưới khán đài đang chìm trong mớ hỗn loạn, Hoắc Dật Dao ngồi vắt chéo chân trên hàng ghế VIP. Khác hẳn với vẻ mặt phẫn nộ tột độ của ông chủ tịch Thẩm thị đang tức điên bên cạnh, khóe môi vị thái tử gia họ Hoắc lại cong lên một đường cung đầy quỷ dị. Ánh mắt hắn khóa chặt lấy bóng dáng Tinh Nguyệt trên bục cao.
Hắn nhìn thấy sự tàn nhẫn sắc lẹm trong đáy mắt cô. Hắn nhìn thấy cách cô đùa giỡn, bóp nát niềm kiêu hãnh của gia tộc nhà họ Thẩm thành muôn mảnh vụn chỉ bằng vài cú click chuột. Trong đầu những kẻ ngạo mạn luôn tồn tại những kịch bản tự tôn cao ngất ngưởng.
Hắn bỗng chốc bừng tỉnh. Thì ra cô đóng kịch yêu đương với tên bần hàn Lục Trạch kia chỉ để che mắt Thẩm Uyển Nhi. Thì ra cô dùng mọi thủ đoạn, từ nhẫn nhục cắn răng chịu đựng đến đòn phản công tàn độc này, tất cả chỉ để chứng minh bản lĩnh trước mặt hắn. Cô muốn đạp đổ vị hôn thê Thẩm Uyển Nhi để danh chính ngôn thuận bước vào cánh cửa hào môn nhà họ Hoắc.
Sự dơ bẩn của dục vọng quyền lực luôn bóp nghẹt lý trí con người. Hoắc Dật Dao cảm thấy máu trong huyết quản sôi sục. Thứ tình cảm từ khinh bỉ lợi dụng bỗng chốc hóa thành sự si mê điên cuồng, một niềm khao khát cháy bỏng muốn tóm lấy và thuần phục sinh vật hoang dại đầy gai góc mang tên Tinh Nguyệt.
Hắn đứng bật dậy, đẩy mạnh vòng vây lực lượng bảo an, sải bước dài tiến thẳng lên khu vực sân khấu.
Giữa vòng vây báo chí đang điên cuồng xâu xé Uyển Nhi, Hoắc Dật Dao vươn tay chộp lấy cổ tay Tinh Nguyệt. Lực siết mạnh mẽ và thô bạo đến mức in hằn những vệt đỏ chót lên làn da trắng xanh của cô. Hắn không nói một lời, dùng sức mạnh đàn ông lôi tuột cô ra khỏi vùng ánh đèn chói lòa đang nhấp nháy liên hồi.
Tinh Nguyệt khẽ cau mày, gót giày va đập dồn dập trên mặt sàn trơn bóng vì bị kéo đi quá nhanh. Tiếng ồn ào gào thét của hội trường lùi dần về phía sau lưng, nhường chỗ cho tiếng gió rít gào buốt lạnh bên ngoài hành lang hẹp.
Hoắc Dật Dao tung chân đá văng cánh cửa thoát hiểm, lôi cô ra ngoài khoảng sân thượng rộng lớn và vắng vẻ. Gió tháng năm xé toạc màn đêm, thổi tung mái tóc đen dài của cô. Bầu trời Thượng Hải rực sáng bởi những ngọn đèn neon đô thị phồn hoa, nhưng ánh sáng đó hoàn toàn không thể che lấp được sự ngột ngạt bức bối đang bủa vây hai người.
Hắn dồn bước, đẩy mạnh cô lùi lại cho đến khi lưng cô va vào bức tường gạch lạnh lẽo. Hai cánh tay rắn chắc của Hoắc Dật Dao chống hai bên hông cô, tạo thành một lồng giam bằng xương thịt giam chặt cơ thể nhỏ bé của cô vào giữa. Hơi thở hắn dồn dập, mang theo mùi thuốc lá xì gà cay nồng phả thẳng vào mặt cô.
Ánh mắt Hoắc Dật Dao vằn đỏ, rà soát từng tấc trên khuôn mặt thanh tú vô cảm của Tinh Nguyệt. Lồng ngực hắn phập phồng kịch liệt, sự khao khát trào dâng như muốn thiêu rụi người con gái đang đứng ngay trước mặt. Bàn tay hắn vươn lên, vuốt mạnh cằm cô, ép cô phải ngẩng lên nhìn sâu vào đôi mắt vẩn đục dục vọng của hắn. Tiếng nói trầm khàn rít qua kẽ răng, mang theo sự đắc thắng của một kẻ ảo tưởng quyền lực.
"Cô chơi một vố lớn như vậy, là vì muốn gả vào nhà họ Hoắc đúng không?"~
Chương 4: Tro Tàn Của Hào Môn.
Gió đêm Thượng Hải rít gào qua những khung thép lạnh lẽo trên sân thượng Trung tâm Triển lãm. Từ độ cao này, ánh đèn neon của khu phố sầm uất bên dưới chỉ còn là những vệt màu nhòe nhoẹt. Không gian đặc quánh mùi sương đêm hòa lẫn với mùi xì gà cay nồng đang phả ra từ nhịp thở dồn dập của Hoắc Dật Dao.
Phía dưới kia, một đế chế đang sụp đổ. Qua màn hình khổng lồ treo dọc tòa nhà đối diện, bản tin tài chính chạy những dòng chữ đỏ rực như máu. Cổ phiếu tập đoàn Thẩm thị đang lao dốc không phanh. Hội đồng Kiến trúc Quốc gia vừa ban hành lệnh cấm vĩnh viễn đối với Thẩm Uyển Nhi. Sự nghiệp, danh dự, vỏ bọc thiên tài của đại tiểu thư nhà họ Thẩm đã bị nghiền nát thành thứ cám lợn rẻ tiền nhất.
Nhưng Hoắc Dật Dao không bận tâm đến điều đó. Sự kiêu ngạo của kẻ sinh ra trên đỉnh kim tự tháp khiến hắn mù lòa trước mọi cơn địa chấn không chạm trực tiếp đến lợi ích của mình. Hắn dồn bước, ép sát Cố Tinh Nguyệt vào bức tường gạch nhám. Hai cánh tay rắn chắc của hắn chống mạnh sang hai bên, tạo thành một lồng giam bằng xương thịt. Đôi mắt vằn đỏ của vị thái tử gia ghim chặt vào khuôn mặt thanh tú, lạnh nhạt của cô.
"Cô chơi một vố lớn như vậy, là vì muốn gả vào nhà họ Hoắc đúng không?"
Giọng nói của hắn khàn đặc, mang theo sự đắc thắng ngạo mạn. Hắn tự vẽ ra một kịch bản hoàn hảo trong đầu. Rằng Tinh Nguyệt yêu hắn. Rằng những chuỗi ngày cô cắn răng chịu đựng, nhận làm bóng ma thiết kế cho hắn, thậm chí đóng kịch ôm ấp tên nhiếp ảnh gia rách rưới Lục Trạch kia, tất cả chỉ là thủ đoạn ghen tuông hèn mọn nhằm hất cẳng Thẩm Uyển Nhi.
Sự ảo tưởng của giới siêu giàu luôn bắt nguồn từ việc chúng tin rằng mọi sinh linh dưới đáy xã hội đều thèm khát vương miện của chúng.
Tinh Nguyệt khẽ chớp mắt. Lông mi cô vương vài hạt sương đêm lạnh buốt. Đôi mắt cô tĩnh lặng, trong veo nhưng sâu thẳm tựa một giếng cạn không đáy. Không có sự e thẹn. Không có ánh nhìn si mê. Chỉ có một sự khinh bỉ tột cùng đang chầm chậm lan tỏa.
"Nói đi." Hoắc Dật Dao cúi sát xuống, mũi hắn gần như chạm vào chóp mũi cô. "Chỉ cần cô gật đầu, tôi lập tức từ hôn với nhà họ Thẩm. Tôi sẽ cho cô một vị trí chính thức. Cô không cần phải lén lút bán chất xám cho tôi nữa. Hoắc phu nhân, cái danh xưng này đủ để cô cả đời ngồi trên đống vàng."
Bầu không khí căng như dây đàn sắp đứt. Tiếng gió rít qua những khe hở của bức tường gạch nghe như tiếng khóc than của quỷ dữ.
Tinh Nguyệt lùi đầu lại nửa tấc, thoát khỏi không gian chung chạ hơi thở đầy mùi rượu của hắn. Bàn tay gầy guộc vươn lên. Không hề báo trước. Không một chút nương tình.
Chát.
Một cái tát trời giáng nện thẳng vào khuôn mặt hoàn mỹ của vị thái tử gia. Lực vung tay mạnh đến mức đầu Hoắc Dật Dao bật hẳn sang một bên. Tiếng thịt da va chạm vang lên khô khốc, đanh gọn, xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Năm ngón tay in hằn một vết đỏ chói lọi trên làn da trắng bệch được bảo dưỡng bằng những liệu trình đắt đỏ nhất thế giới.
Hoắc Dật Dao lảo đảo lùi lại. Đôi mắt hắn mở to, trân trối nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt. Hắn đưa tay sờ lên má, cảm giác bỏng rát chân thực đến mức khiến dây thần kinh não bộ của hắn tê liệt trong vài giây. Từ thuở lọt lòng đến nay, chưa một kẻ nào dám chạm vào một sợi tóc của hắn, huống hồ là một cái tát đầy tính nhục mạ như thế này.
"Cô điên rồi sao?" Hắn gầm lên, sự hoang mang pha lẫn cơn phẫn nộ bùng nổ.
Tinh Nguyệt bình thản rút từ trong balo ra một tệp phong bì niêm phong kỹ càng. Cô nhắm thẳng vào ngực Hoắc Dật Dao, ném mạnh tới. Cạnh sắc của tập giấy va đập vào xương quai xanh của hắn, bung nắp. Hàng xấp tiền mặt, những tấm thẻ ngân hàng hạng sang rơi lả tả xuống mặt đất ướt sũng. Tiền bạc bay loạn xạ trong gió, cọ xát vào nhau tạo ra những âm thanh xào xạc đầy mỉa mai.
Đó là toàn bộ số tiền thù lao rẻ mạt mà hắn từng dùng để mua đứt tài năng của cô.
"Thứ rác rưởi của anh, tự mình nhặt lại đi." Giọng Tinh Nguyệt sắc lạnh tựa lưỡi dao rọc giấy bằng kim loại. "Anh nghĩ tôi thèm khát cái danh xưng Hoắc phu nhân giẻ rách đó sao? Anh nghĩ mấy tờ giấy lộn này đủ sức bẻ cong xương sống của tôi?"
Cô sải bước tiến tới. Lần này, chính Tinh Nguyệt là người dồn ép. Hoắc Dật Dao vô thức lùi lại, đôi giày da hàng hiệu giẫm đạp lên chính những tờ tiền hắn từng mang ra làm mồi nhử.
"Tháng hai. Tại sảnh chính của học viện." Tinh Nguyệt gằn từng chữ, đôi mắt cô rực cháy một ngọn lửa tàn độc phơi bày toàn bộ sự thật. "Một người lao công lớn tuổi vô tình làm bắn một giọt nước lau sàn lên đôi giày da lộn của anh. Nhớ chứ?"
Hơi thở của Hoắc Dật Dao nghẹn lại. Ký ức vụn vặt về một kẻ thấp hèn bị hắn chà đạp lướt qua tâm trí. Hắn không hiểu tại sao cô lại nhắc đến chuyện cỏn con đó vào lúc này.
"Anh đã hất đổ xô nước. Anh mắng bà ấy là thứ mù lòa. Anh giẫm gót giày lên bàn tay đang cố lau vết bẩn cho anh." Tinh Nguyệt nghiến răng, bàn tay cô siết chặt thành nắm đấm đến mức gân xanh rạn nứt trên mu bàn tay. "Người phụ nữ đó, là mẹ ruột của tôi."
Không gian như đóng băng. Đôi đồng tử của Hoắc Dật Dao co rút kịch liệt. Cơn sốc đánh thẳng vào đại não khiến hắn lùi thêm một bước, vấp phải gờ xi măng, suýt chút nữa ngã quỵ.
Những kẻ quyền thế luôn dệt nên vô vàn lý do hoa mỹ cho sự thất bại của mình, nhưng chúng không bao giờ ngờ tới, lưỡi đao kết liễu chúng lại được mài giũa từ chính những giọt nước mắt của người chúng từng coi như cỏ rác.
"Tôi chà đạp Thẩm Uyển Nhi không phải vì ghen tuông. Tôi nhẫn nhục làm bóng ma vẽ thuê cho anh không phải vì khao khát tình yêu từ một kẻ cặn bã." Tinh Nguyệt đứng thẳng lưng, ánh nhìn bễ nghễ chiếu thẳng từ trên cao xuống kẻ đang run rẩy dưới đất. "Tôi chỉ đang kiên nhẫn bòn rút tài nguyên của các người, dùng tiền của các người để nuôi sống bản thân, và chờ đợi một ngày hoàn hảo nhất để đập nát cái đống rác rưởi được dát vàng mà các người gọi là kiêu hãnh."
Sự thật trần trụi lột sạch mọi lớp vỏ bọc hào nhoáng. Hoắc Dật Dao chỉ là một tên ngốc tự phụ, bị một cô gái mồ côi xoay mòng mòng trong lòng bàn tay. Tình yêu mà hắn ảo tưởng vốn dĩ không tồn tại. Chỉ có sự hận thù thấu xương và sự khinh miệt tột độ.
"Cuộc thi hôm nay đã kết thúc. Những văn phòng kiến trúc hàng đầu thế giới đã gửi thư mời cho tôi ngay khi tôi bước xuống khỏi bục thuyết trình." Tinh Nguyệt nhếch mép, một nụ cười rực rỡ và tàn nhẫn nở rộ trên môi. "Trò chơi kết thúc rồi, thái tử gia. Trở về cái ngai vàng mục nát của anh đi, vì từ ngày mai, tên tuổi của Hoắc Dật Dao sẽ chỉ còn là một vết nhơ trong giới thiết kế."
Cô quay lưng. Gót giày bata mòn vẹt gõ những nhịp điệu dứt khoát trên mặt sàn bê tông, bỏ lại sau lưng một kẻ đang chìm đắm trong sự nhục nhã ê chề. Hoắc Dật Dao quỳ sụp xuống giữa đống tiền bay lả tả, hai bàn tay ôm lấy khuôn mặt vẫn còn in hằn vệt đỏ bỏng rát. Tiếng gió rít gào như đang cất lên khúc nhạc cầu hồn cho sự tự tôn của một gia tộc.
Tinh Nguyệt đẩy cửa bước vào thang máy. Khi con số điện tử tụt dần xuống tầng trệt, sự ngột ngạt lùi xa, nhường chỗ cho một cảm giác tự do tột cùng.
Bước ra khỏi sảnh chính, đường phố Thượng Hải đón cô bằng những luồng ánh sáng rực rỡ của biển hiệu neon xanh đỏ. Mùi khói bụi đô thị, mùi thịt nướng từ các xe đẩy ven đường xộc vào mũi mang theo hương vị chân thực của sự sống. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, một chiếc motor phân khối lớn kiểu dáng bụi bặm đang nổ máy chờ sẵn. Tiếng bô xe rền vang từng nhịp đứt quãng đầy ngạo nghễ.
Lục Trạch tựa lưng vào yên xe. Hắn đã cởi bỏ bộ dạng lãng tử si tình rẻ tiền, khoác trên mình chiếc áo da đen bạc màu nhuốm đầy phong trần. Thấy cô bước ra, khóe môi hắn vểnh lên một nụ cười ranh mãnh. Hắn thò tay vào túi áo, lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng ném về phía Tinh Nguyệt.
Cô đưa tay bắt gọn. Chiếc thẻ bạch kim mỏng manh nhưng chứa đựng sức nặng của sự trả thù.
"Năm mươi vạn. Tiền thù lao quyến rũ cô từ tay Thẩm Uyển Nhi. Tôi đã rút sạch trước khi tài khoản của Thẩm thị bị ngân hàng phong tỏa." Lục Trạch hất cằm, ném tiếp cho cô một lon bia lạnh ngắt.
Tinh Nguyệt giật chốt lon bia. Tiếng kim loại bật mở vang lên giòn giã. Bọt bia trắng xóa trào ra, lạnh buốt nhưng sảng khoái đến từng tế bào. Cô cụng lon bia rẻ tiền vào lon của Lục Trạch. Hai âm thanh va chạm lanh lảnh hòa vào tiếng ồn ào của phố xá nhộn nhịp. Không cần ly pha lê, không cần rượu vang ủ hàng thập kỷ, khoảnh khắc chiến thắng của những kẻ vươn lên từ bùn lầy luôn mang một hương vị đắng chát nhưng say lòng người đến lạ thường.
Cô uống cạn một ngụm, lau bọt bia dính trên khóe môi. Ánh đèn neon phản chiếu trong đôi mắt sáng rực rỡ của Tinh Nguyệt, quét sạch bóng tối đeo bám suốt nhiều tháng qua. Cô gác một chân lên gác đờ bu, vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc của người cộng sự.
"Đi đâu đây, nữ hoàng?" Lục Trạch siết tay ga, tiếng động cơ lập tức gầm gừ như một con quái thú chực chờ lao về phía trước.
Tinh Nguyệt mỉm cười dưới ánh đèn neon, giọng nói hòa vào tiếng gió mạnh mẽ và tự do không chịu bất kỳ sự trói buộc nào.
"Kịch hạ màn rồi. Từ ngày mai, Thượng Hải này là sân chơi của chúng ta."
Tiếng gầm của động cơ xé toạc màn đêm, chiếc motor lao vút đi như một vệt sao băng cắt ngang bóng tối đô thị, bỏ lại những kẻ tự xưng là thượng lưu chết chìm trong chính đống tro tàn của họ.~
