Chương 1: Nước Cờ Đầu Tiên Ở Vân Đình.
Ba ngày trước, Thẩm Tinh Ngữ bị chính ba mẹ ruột đuổi ra khỏi nhà trong đêm mưa tầm tã. Bọn họ cắt sạch toàn bộ chi phí sinh hoạt, ép cô phải nghỉ học lớp mười hai để nhường tiền cho cậu con trai quý tử mua xe phân khối lớn. Không gào khóc, không van xin, Tinh Ngữ chỉ cầm đúng tờ bảng điểm tuyệt đối của mình bước ra khỏi cửa. Cô dùng thành tích thiên tài đó để đổi lấy một suất học bổng toàn phần tại Học viện Quý tộc Vân Đình.
Lúc này, dạ dày Tinh Ngữ đang co thắt dữ dội vì ba ngày liền chỉ lót dạ bằng nước lọc. Nhưng sống lưng cô vẫn thẳng tắp. Cô ngồi ở góc khuất nhất trong thư viện VIP tầng bốn, nơi nặc mùi xì gà Cohiba và cà phê đen nguyên chất. Chiếc áo sơ mi ngả màu cháo lòng của cô hoàn toàn lạc lõng giữa những bộ đồng phục cắt may thủ công đính gia huy nạm vàng.
Xung quanh, đám tiểu thư thiếu gia liếc nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt như nhìn một đống rác.
"Đứa rách rưới đó chui qua lỗ chó nào để vào đây vậy. Bẩn hết cả không khí."
"Nghe nói nó tự vác bảng điểm đến xin học bổng. Chắc định vào đây vứt bỏ liêm sỉ, quỳ gối xin làm bài tập thuê kiếm vài đồng bạc lẻ."
Tinh Ngữ không ngước mắt. Cô không đến đây để bán sức lao động rẻ mạt. Giới thượng lưu không thiếu kẻ hầu người hạ. Thứ bọn họ khát khao nhất chính là một bộ não đủ tàn nhẫn để dọn dẹp những rắc rối dơ bẩn của gia tộc.
Choang.
Một chiếc ly pha lê vỡ nát, mảnh thủy tinh văng tung tóe đập thẳng vào bức tường ốp gỗ xà cừ.
Cố Mạn Đình đập mạnh chiếc điện thoại nạm kim cương xuống bàn gỗ sồi. Gân xanh nổi rõ trên vầng trán kiêu ngạo của đại tiểu thư nhà họ Cố. Cô ta thở dốc, đôi mắt đỏ ngầu gầm rống lên với giám đốc truyền thông ở đầu dây bên kia.
"Một lũ ăn hại. Tại sao tờ giấy xét nghiệm nọc độc trong mỹ phẩm Cố thị của con khốn Triệu Na vẫn nằm chễm chệ trên top một tìm kiếm. Cổ phiếu nhà họ Cố bốc hơi ba tỷ tệ chỉ trong một buổi sáng rồi. Đổ thêm tiền vào, gỡ bài xuống ngay lập tức cho tôi."
Tinh Ngữ khẽ nhếch mép. Ngu xuẩn. Càng bưng bít trong thời điểm dư luận đang sục sôi, cư dân mạng càng tin đó là sự thật.
Cô xé một tờ giấy nháp, viết nhanh vài dòng rồi đứng dậy. Hai tên bám đuôi của Cố Mạn Đình lập tức bước ra cản đường, hất hàm đe dọa.
"Cút đi chỗ khác. Đại tiểu thư đang bực, mày muốn chết à con nhỏ nghèo kiết xác."
Tinh Ngữ lách người một cách hoàn hảo. Mũi giày thể thao cũ kỹ gõ nhẹ lên mặt thảm, cô vượt qua hai tên tay sai chỉ trong một cái chớp mắt, dứt khoát trượt tờ giấy nháp tới trước mặt Cố Mạn Đình.
"Mười vạn tệ. Tôi sẽ lật ngược thế cờ và cứu vãn ba tỷ tệ của nhà cô." Tinh Ngữ cất giọng bình thản, xưng hô chừng mực nhưng không hề hạ mình.
Không gian lập tức tĩnh lặng như tờ. Cố Mạn Đình ngước lên, đôi mắt sắc sảo nheo lại đánh giá Tinh Ngữ từ đầu đến chân. Sự khinh bỉ hiện rõ trong từng nét mặt.
"Một con chuột cống rách rưới đòi dạy tôi cách cứu vớt tập đoàn tỷ đô sao. Mày bị hoang tưởng à."
"Đội PR của cô đang dùng hạ sách." Tinh Ngữ nhìn thẳng vào mắt đối phương, giọng nói không một tia gợn sóng. "Cô càng xóa bài, dư luận càng chửi Cố thị là tư bản độc ác che giấu sự thật. Bước một, tuyệt đối không gỡ bài. Đổ thêm năm triệu tệ mua lượng truy cập ảo, đẩy bài đăng chứa tờ giấy xét nghiệm giả mạo đó lên đỉnh cao nhất của mọi nền tảng. Hãy để Triệu Na đắc ý tột độ, để cả nước chú ý đến vụ này."
Cố Mạn Đình tức điên vì bị một kẻ nghèo hèn dạy đời. Cô ta vung tay giáng một cái tát trời giáng hướng thẳng vào mặt Tinh Ngữ.
Bốp.
Tinh Ngữ không chớp mắt. Cô vươn tay trái, kẹp chặt cổ tay đối phương bằng một lực tĩnh kinh người. Ánh mắt cô lạnh lẽo như tảng băng trôi ngàn năm, đè bẹp hoàn toàn ngọn lửa giận dữ của đại tiểu thư.
"Bình tĩnh và nghe cho rõ đây." Tinh Ngữ hất nhẹ tay Mạn Đình ra, nhả từng chữ rành mạch. "Bước hai. Tờ giấy xét nghiệm chứng minh mỹ phẩm Cố thị có độc của Triệu Na là hàng giả. Tối qua, tôi đã xâm nhập vào hệ thống camera hành trình trên chiếc xe Maybach của cô ta. Đoạn video quay lại cực kỳ sắc nét cảnh thư ký của Triệu Na xách một vali chứa năm mươi vạn tệ tiền mặt, giao tận tay cho gã trưởng khoa da liễu bệnh viện trung ương để mua kết quả giám định giả mạo đó."
Đồng tử Cố Mạn Đình co rút lại. Cô ta sững người, hô hấp bắt đầu trở nên dồn dập.
Tinh Ngữ bồi thêm đòn quyết định, chi tiết và tàn nhẫn đến đáng sợ.
"Bước ba. Đừng vội thanh minh. Cố thị lập tức ra thông cáo báo chí, tổ chức họp báo phát sóng trực tiếp trên toàn quốc. Mời chuyên gia da liễu quốc tế và gửi thiệp mời đích danh Triệu Na đến đối chất. Giữa hàng ngàn ống kính máy quay, đợi cô ta diễn kịch nạn nhân khóc lóc tủi thân xong, cô hãy tung đoạn video camera hành trình quay cảnh hối lộ mua chuộc bác sĩ đó lên màn hình lớn."
Một kế hoạch hoàn hảo không tì vết.
Tinh Ngữ khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy sát khí.
"Để cư dân mạng tự thấy rõ bộ mặt nhơ nhuốc của Triệu Na. Sự giận dữ của đám đông bị lừa dối sẽ quay xe cắn xé cô ta. Cổ phiếu nhà họ Triệu sẽ lao dốc không phanh vì vụ án hình sự vu khống và hối lộ này. Cô không chỉ lấy lại ba tỷ tệ, cô còn gông cổ đối thủ lớn nhất của mình xuống đáy tù tội. Mười vạn tệ cho nước cờ tước đoạt sinh mệnh kẻ thù, quá rẻ phải không."
Im lặng. Không khí nghẹt thở đến mức có thể nghe thấy nhịp tim đập thình thịch của những kẻ đứng xung quanh.
Bản kế hoạch mưu mô đến độ khiến Cố Mạn Đình ớn lạnh sống lưng. Nó đánh thẳng vào tâm lý hiếu kỳ của đám đông, nhử mồi cho kẻ địch leo lên cao nhất rồi đạp thẳng xuống vực sâu.
Ở một góc tối nhất của thư viện, nơi ánh nắng không thể chạm tới, Lục Cảnh Thần nhếch mép cười. Thiếu gia quyền lực nhất Vân Đình thong thả xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón trỏ, ánh mắt khóa chặt lấy bóng lưng gầy gò của Tinh Ngữ. Thú vị thật. Một con lang sói đói khát đội lốt bần nông.
Cố Mạn Đình cắn chặt môi đến bật máu. Cô ta vớ lấy điện thoại, lập tức gọi lại cho giám đốc truyền thông.
"Dừng ngay việc gỡ bài. Làm đúng theo ba bước tôi vừa gửi qua tin nhắn. Chuẩn bị hội trường họp báo trực tiếp ngay chiều nay."
Năm tiếng sau. Mọi thứ nổ tung y như một vở kịch được dàn xếp bởi bàn tay của ác quỷ.
Tại buổi họp báo trực tiếp, Triệu Na khóc lóc thảm thiết giơ cao tờ giấy xét nghiệm giả mạo để hạ bệ Cố thị. Đúng lúc cao trào nhất, Cố Mạn Đình nhếch mép ra hiệu. Đoạn video giao dịch vali tiền đen tối hiện rõ mồn một trên màn hình khổng lồ. Gương mặt Triệu Na trắng bệch như xác chết ngay trên sóng truyền hình quốc gia.
Cư dân mạng quay xe rầm rập. Những bình luận chửi rủa Cố thị lập tức biến thành làn sóng phẫn nộ đòi tống giam Triệu Na vì thủ đoạn phạm pháp bẩn thỉu. Cổ phiếu Cố gia tăng kịch trần, đạt mức đỉnh điểm trong vòng năm năm qua.
Tại dãy hành lang vắng người sau giờ học, Cố Mạn Đình khoanh tay chặn đường Tinh Ngữ. Thái độ hống hách kiêu ngạo thường ngày đã vơi đi, thay vào đó là sự e dè và dò xét cẩn thận.
Ting.
Điện thoại cũ mèm trong túi Tinh Ngữ vang lên. Mười vạn tệ tiền mặt đã được chuyển thẳng vào tài khoản. Món tiền lớn đầu tiên trong đời, đủ để cô thoát khỏi cảnh chết đói ngoài đường.
"Kế hoạch rất khá, thao tác vô cùng hiểm độc." Cố Mạn Đình hất cằm, cố giữ vẻ bề trên của kẻ có tiền. "Bắt đầu từ ngày mai, tôi thuê cô. Mỗi tháng năm vạn tệ. Chỉ cần ngoan ngoãn làm bài tập hộ tôi, xách túi cho tôi và đối phó với mấy con khốn chướng mắt trong trường. Số tiền đó thừa sức cho một đứa mồ côi như cô đổi đời."
Tinh Ngữ chậm rãi cất điện thoại vào túi. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao lam lướt qua khuôn mặt đại tiểu thư.
"Cô nhầm rồi." Tinh Ngữ ngắt lời, giọng điệu sắc bén gạt bỏ hoàn toàn vị thế chủ tớ mà đối phương vừa áp đặt. "Tôi không làm bài tập hộ. Tôi không xách túi cho bất kỳ ai. Tôi là người kiến tạo chiến lược. Cô mua trí tuệ của tôi để giữ vững ngai vàng của Cố gia, chúng ta là đối tác ngang hàng. Một lần ra tay xử lý khủng hoảng, mười vạn tệ. Không mặc cả."
Cố Mạn Đình tức giận đỏ bừng mặt. Lòng tự ái của giới siêu giàu bị tổn thương tột độ khi một kẻ dưới đáy xã hội dám đòi ngồi chung mâm.
"Cô bớt ảo tưởng đi. Tôi là người trả tiền, tôi là chủ. Tôi chỉ cần búng tay là cô cút khỏi cái trường này ngay lập tức. Đừng tưởng giúp tôi một lần thì có quyền lên mặt."
Tinh Ngữ tiến lên một bước. Khoảng cách gần đến mức Cố Mạn Đình phải nín thở, lùi lại đụng lưng vào tường kính. Tinh Ngữ nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng nói nhẹ bẫng nhưng chứa đầy nọc độc.
"Vậy cô cứ búng tay đi. Để xem lần sau Triệu Na gắn camera quay lén trong phòng thay đồ của câu lạc bộ đua ngựa, ai sẽ giúp cô gỡ quả bom đó trước khi video nhạy cảm của cô lên trang nhất báo lá cải."
Đồng tử Cố Mạn Đình dãn to hết cỡ. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán. Trái tim cô ta đập loạn nhịp như muốn phá nát lồng ngực.
"Làm sao, làm sao cô biết chuyện ở câu lạc bộ đua ngựa."
"Không có bí mật nào ở Vân Đình thoát khỏi mắt tôi." Tinh Ngữ lùi lại, chỉnh lại cổ áo sơ mi, mỉm cười nhạt nhẽo. "Hợp tác thì sống, đối đầu thì chết. Trí tuệ của kẻ bần cùng đủ sức xé nát lớp da ngụy trang của bất kỳ gia tộc nào. Nhớ kỹ điều đó, Cố tiểu thư."
Tinh Ngữ lạnh nhạt quay lưng bước đi. Bỏ lại Cố Mạn Đình đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân run rẩy vì sợ hãi. Đồng tiền có thể mua được sự phục tùng của những kẻ yếu hèn, nhưng kẻ nắm giữ thông tin mật mới thực sự nắm giữ quyền sinh sát.
Dưới ánh đèn đường chạng vạng, Tinh Ngữ rút từ trong túi áo ra một cuốn sổ tay bọc da đen sờn cũ. Nét chữ sắc sảo nắn nót ghi thêm một dòng mới bằng mực đỏ. Cố Mạn Đình, điểm yếu phòng thay đồ câu lạc bộ đua ngựa, dễ bị kích động, đã thu phục thành công.
Cuốn sổ này chính là vũ khí tối thượng của cô. Nó ghi chép chi tiết mạng lưới quan hệ, điểm yếu chí mạng, hồ sơ trốn thuế của toàn bộ giới tinh hoa Vân Đình. Từ một kẻ bị gia đình vứt bỏ, cô thợ săn kiên nhẫn đang tự tay dệt nên một tấm lưới quyền lực khổng lồ.
Tối đó, Tinh Ngữ dùng mười vạn tệ vừa kiếm được thuê ngay một căn hộ an ninh cao cấp bậc nhất thành phố. Nơi đây có hệ thống nhận diện khuôn mặt và cửa thép chống đạn tuyệt đối an toàn.
Cô tháo chiếc áo sờn cũ, tự rót cho mình một ly nước ấm. Nước vừa chạm môi.
Ting.
Màn hình điện thoại chợt sáng lên giữa căn phòng tĩnh lặng. Một tin nhắn SMS mã hóa từ dãy số không thể truy vết.
Nội dung chỉ vỏn vẹn mười một chữ ngắn gọn nhưng mang theo áp lực vương giả kinh hoàng.
"Cuốn sổ đen của cậu, bán không. Lục Cảnh Thần."
Khóe môi Tinh Ngữ khẽ cong lên một đường cong tàn nhẫn. Kẻ thù của gia đình cô, những kẻ khinh miệt cô, tất cả rồi sẽ phải quỳ gối dưới chân cô. Trò chơi đẫm máu này bây giờ mới thực sự bắt đầu.~
Chương 2: Mồi Nhử Bọc Đường.
Gió lạnh tháng mười hai rít gào bóp nghẹt ngoại ô Bắc Kinh. Bên trong quán trà tồi tàn nặc mùi khói thuốc lá rẻ tiền, không khí ngột ngạt mùi ẩm mốc. Ba Thẩm, Mẹ Thẩm và Thẩm Thiên Tứ đã ngồi đợi sẵn. Ánh mắt bọn họ nhìn chằm chằm ra cửa như lũ linh cẩu đói khát.
Cánh cửa gỗ cọt kẹt mở ra. Thẩm Tinh Ngữ vừa bước vào, chưa kịp đứng vững.
Choang.
Thiên Tứ ném thẳng cốc trà nóng vỡ nát dưới chân cô. Nước trà văng tung tóe. Hắn nhào tới túm chặt lấy cổ áo sơ mi của Tinh Ngữ, gân xanh nổi hằn trên trán.
"Tiền đâu. Mày giấu tiền ở đâu. Đưa hết đây cho tao." Thiên Tứ gầm rống lên như một con thú điên.
Mẹ Thẩm lao ra chặn cửa quán, ánh mắt tham lam quét dọc người Tinh Ngữ.
"Hôm qua tao thấy mày bước xuống từ xe sang ở cổng Vân Đình. Mày bám được đại gia rồi phải không con ranh. Ba mẹ nuôi mày ăn học tốn bao nhiêu cơm gạo, giờ là lúc mày phải nôn ra."
Tinh Ngữ co rúm người lại, nước mắt lã chã rơi. Cô van xin thảm thiết.
"Con không có tiền. Đó là xe của khách hàng. Con chỉ chạy vặt xách đồ cho bọn họ kiếm vài đồng lẻ thôi. Cầu xin ba mẹ tha cho con đi."
Chát. Ba Thẩm vung tay tát thẳng vào mặt Tinh Ngữ khiến cô ngã nhào xuống sàn đất bẩn thỉu. Ông ta nghiến răng ken két.
"Mày lừa ai hả. Thằng Tứ nợ sòng bài năm triệu tệ rồi. Ngày mai bọn xã hội đen sẽ chặt hai tay nó. Mày là chị, mày phải bán mạng để cứu em mày. Đưa tiền đây, nếu không ngày mai tao lên thẳng trường quý tộc của mày quậy nát bét. Để xem bọn nhà giàu có để yên cho mày sống không."
Thiên Tứ rút từ trong túi quần ra một con dao gập, dí thẳng vào mặt Tinh Ngữ. Lưỡi dao lạnh lẽo sượt qua gò má cô.
"Đưa thẻ ngân hàng đây. Đừng ép tao rạch nát cái mặt mày."
Tinh Ngữ hoảng loạn tột độ. Cô gào khóc, luống cuống tháo chiếc ba lô cũ kỹ trên lưng, run rẩy mở khóa kéo.
"Đây, thẻ đây, trong này có hai vạn tệ con vừa dành dụm được. Trả cho mấy người hết. Đừng lên trường con, làm ơn."
Trong khoảnh khắc Tinh Ngữ rút chiếc ví da ra, một cuốn sổ tay bọc da đen sờn cũ rớt xuống nền gạch nứt nẻ. Bịch một tiếng nhỏ bóp nghẹt không gian.
Tinh Ngữ lập tức biến sắc. Đôi mắt cô mở to kinh hoàng. Cô nhào tới như một kẻ điên, giang hai tay định ôm lấy cuốn sổ.
"Không được đụng vào cái này. Trả lại cho chị, Thiên Tứ." Cô hét lên vỡ giọng.
Nhưng Thiên Tứ nhanh hơn. Hắn tung một cú đá bạo lực trúng thẳng vào bụng Tinh Ngữ, đạp cô văng ngược vào bức tường ố vàng. Hắn cúi xuống, nhặt cuốn sổ đen lên, nhếch mép cười đắc ý.
"Cái gì đây. Báu vật à. Mày sợ mất nó đến thế cơ à."
Thiên Tứ lật tung cuốn sổ. Tinh Ngữ ôm bụng, quỳ rạp dưới đất, nước mắt giàn giụa. Giọng cô run lên bần bật, mang theo sự tuyệt vọng tột cùng.
"Trả lại cho chị. Thiên Tứ, em điên rồi. Nếu em đụng vào những thứ trong đó, cả nhà này sẽ chết không toàn thây. Trả đây."
Thiên Tứ không quan tâm. Hắn dán mắt vào những dòng chữ viết tay nắn nót bằng mực đỏ. Mắt hắn càng lúc càng trợn ngược lên, nhãn cầu như muốn rớt ra khỏi hốc mắt. Hơi thở hắn dồn dập, tay run bần bật hưng phấn tột độ.
Mẹ Thẩm sốt ruột ghé mắt vào nhìn.
"Cái gì thế con. Trong này ghi cái gì."
"Lục gia." Thiên Tứ nuốt khan, giọng nói rít lên qua kẽ răng. "Gia tộc giàu có tàn độc nhất Bắc Kinh. Chủ tịch Lục trốn thuế hàng tỷ tệ. Chuyển tiền phi pháp ra nước ngoài. Bằng chứng rửa tiền cho xã hội đen. Thậm chí còn có địa chỉ giấu đứa con hoang của ông ta ở dưới một căn hầm ngoại ô."
Ba Thẩm đứng sững lại, há hốc mồm.
Tinh Ngữ gào lên thảm thiết.
"Cầu xin ba mẹ. Đó là đồ của khách hàng, con chỉ giữ hộ thôi. Lục gia giết người không chớp mắt đâu. Cầm lấy nó là chúng ta đều phải chết. Xin ba mẹ trả lại cho con."
Thiên Tứ phá lên cười sằng sặc. Tiếng cười man dại của một con bạc khát nước vừa nhặt được tấm vé số độc đắc. Hắn đóng sập cuốn sổ lại, nắm chặt trong tay.
"Chết cái khỉ khô. Đây không phải là sổ tử thần. Đây là mỏ vàng. Lục gia thì sao. Bọn nhà giàu càng nhiều tiền càng sợ chết, càng sợ mất mặt." Thiên Tứ quay sang nhìn ba mẹ, đôi mắt đỏ ngầu rực sáng ngọn lửa tham lam. "Năm triệu nợ nần là cái thá gì. Với những bằng chứng này, con sẽ đòi Lục gia năm mươi triệu tệ. Không, một trăm triệu tệ. Chúng ta sẽ mua biệt thự, mua siêu xe, sống như vua chúa."
"Đúng, đúng rồi." Ba Thẩm vỗ tay đôm đốp, khuôn mặt nhăn nheo hớn hở đến vặn vẹo. "Nắm được thóp của bọn tài phiệt, chúng nó phải quỳ xuống gọi chúng ta bằng ông nội."
Mẹ Thẩm chỉ thẳng tay vào mặt Tinh Ngữ, nhổ một bãi nước bọt.
"Con ranh ngu ngốc. Có trong tay thứ tốt thế này mà chỉ biết làm tay sai cho chúng nó. Đúng là loại hèn mọn. Thằng Tứ nhà tao mới là người có bản lĩnh làm đại sự."
Tinh Ngữ bò lết trên mặt đất, níu chặt lấy ống quần của Thiên Tứ.
"Đừng làm thế. Xin em đấy. Các người đang tự đào mộ chôn mình. Trả sổ cho chị."
Thiên Tứ vung chân đạp thẳng vào ngực Tinh Ngữ một cú tàn nhẫn, hất văng cô ra xa.
"Cút ngay. Từ giờ cuốn sổ này là của tao. Mày cứ chờ xem tao dẫm đạp lên đầu lũ nhà giàu Vân Đình của mày như thế nào."
Thiên Tứ quay gót bước nhanh ra khỏi quán trà, ba mẹ Thẩm hối hả chạy theo sau. Chúng bỏ mặc Tinh Ngữ nằm rũ rượi dưới sàn đất lạnh lẽo, bên cạnh là vũng nước trà bẩn thỉu.
Tiếng bước chân của ba người họ khuất dần trong tiếng gió rít.
Trong quán trà vắng lặng, hình bóng yếu đuối của Tinh Ngữ nằm cuộn tròn trên nền đất bẩn. Phải mất một lúc lâu, cô mới từ từ chống tay ngồi dậy. Bụi bẩn bám đầy trên vạt áo sơ mi trắng. Cô lặng lẽ vươn ngón tay lau đi vết máu rỉ ra bên khóe môi, phủi sạch bùn đất trên quần áo rồi chậm rãi bước ra ngoài màn đêm buốt giá. Không một ai biết trong đầu cô gái gầy gò ấy đang nghĩ gì.
Mười giờ sáng ngày hôm sau. Đại sảnh lấp lánh đá cẩm thạch của tập đoàn tài phiệt Lục Thị.
Thẩm Thiên Tứ khoác trên người bộ vest thuê rẻ tiền, xịt đầy nước hoa nồng nặc. Hắn vênh váo bước tới quầy lễ tân, hất hàm ra lệnh, giọng điệu kiêu ngạo tột độ.
"Gọi thẳng cho chủ tịch Lục của các người. Bảo ông ta cút xuống đây gặp tao ngay lập tức. Cứ nói tao cầm Cuốn Sổ Bìa Đen. Nếu trong năm phút tao không thấy mặt ông ta, toàn bộ mặt báo ngày mai sẽ chôn vùi cái tập đoàn này."
Đám bảo vệ mặc suit đen lập tức bao vây, nhưng Thiên Tứ không hề sợ hãi. Hắn vỗ vỗ vào ngực áo, nơi giấu cuốn sổ, cười khẩy thách thức.
Lòng tham của con người giống như một hố đen vũ trụ. Một khi đã bước chân vào, ảo vọng quyền lực sẽ che mờ toàn bộ lý trí, dẫn lối kẻ ngu xuẩn tự đi thẳng vào cõi chết mà vẫn ngỡ mình đang bước lên ngai vàng.~
Chương 3: Căn Phòng Tĩnh Lặng Của Quyền Lực.
Căn phòng VIP tầng cao nhất của câu lạc bộ tư nhân Lục gia chìm trong ánh đèn vàng lạnh lẽo. Không gian cách âm tuyệt đối, sặc mùi tử thần và quyền lực tột đỉnh. Hai hàng vệ sĩ mặc suit đen đứng chắp tay như những bức tượng đúc bằng sắt, tản ra sát khí áp đảo.
Thẩm Thiên Tứ bước vào, ngực ưỡn cao, hất hàm kiêu ngạo. Hắn quăng mạnh cuốn sổ tay bọc da đen xuống mặt bàn pha lê nguyên khối. Cú va đập phát ra âm thanh chói tai. Ba Thẩm và Mẹ Thẩm đứng khép nép phía sau, đôi mắt la mày lém nhìn quanh căn phòng xa hoa lộng lẫy, liên tục nuốt nước bọt vì lòng tham trỗi dậy.
"Ông già, nhìn cho kỹ đi." Thiên Tứ gõ gõ ngón tay dính đầy cáu ghét lên bìa cuốn sổ. "Bí mật trốn thuế, rửa tiền, lập quỹ đen của tập đoàn Lục Thị đang nằm gọn trong tay tao. Hôm nay tao không đến đây để uống trà. Năm mươi triệu tệ. Chuyển thẳng vào tài khoản của tao. Nếu không, ngày mai toàn bộ báo chí Bắc Kinh sẽ xé xác cái gia tộc này."
Chủ tịch Lục ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bành bọc da cá sấu. Lão hổ già của giới tài phiệt không hề chớp mắt, nếp nhăn trên trán không một gợn sóng. Ông thong thả bưng tách trà Đại Hồng Bào lên nhấp một ngụm. Tiếng gốm sứ chạm nhau lanh lảnh giữa sự im lặng chết chóc.
"Năm mươi triệu tệ." Chủ tịch Lục mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo không chạm đến đáy mắt. "Khẩu vị của cậu thanh niên đây quả thực không nhỏ. Nhưng cậu có chắc thứ mình đang cầm trên tay đáng giá ngần ấy không."
Ba Thẩm tiến lên đập bàn, trừng mắt quát tháo dữ dội.
"Ông đừng có già mồm hù dọa bọn này. Nhà họ Thẩm tao tuy nghèo nhưng không ngu. Thằng Tứ đã kiểm tra kỹ rồi. Tất cả dòng tiền bẩn đều ghi rõ ràng không thiếu một xu. Nếu ông tiếc tiền, thì chuẩn bị ôm nhau vào tù mà ngồi đi."
Mẹ Thẩm chống nạnh, lớn tiếng phụ họa đầy đắc ý.
"Đúng đấy. Cả cái mạng của ông già này và cái tập đoàn Lục Thị chỉ đáng giá năm mươi triệu thôi sao. Đưa tiền mau lên. Đừng ép tụi tao phải làm cạn tàu ráo máng."
Chủ tịch Lục đặt tách trà xuống bàn. Ông vỗ tay ba nhịp. Tiếng vỗ tay khô khốc vang dội trong phòng kín.
Ngay lập tức, bức vách bằng gỗ trắc chạm trổ tinh xảo phía sau lưng ông trượt nhẹ sang hai bên. Một màn hình máy chiếu khổng lồ hạ xuống. Ánh sáng hắt ra chói lòa cả mắt.
Từ trong bóng tối của căn phòng ẩn, một bóng người thon thả bước ra. Tiếng giày cao gót gõ xuống mặt sàn đá cẩm thạch vang lên từng nhịp lạnh buốt xương tủy. Thẩm Tinh Ngữ mặc bộ suit nữ cắt may sắc sảo màu xám tro chậm rãi tiến về phía trước. Cô đứng lại ngay bên cạnh ghế của Chủ tịch Lục. Khí chất hèn mọn, yếu đuối ở quán trà ngoại ô ngày hôm qua đã hoàn toàn bị lột sạch. Đứng ở đây lúc này, cô tỏa ra sát khí ngút trời của một kẻ thống trị.
Cả nhà họ Thẩm sững sờ. Tròng mắt Thiên Tứ sắp rớt ra ngoài. Hắn lắp bắp, chỉ thẳng tay vào mặt Tinh Ngữ.
"Mày. Con ranh này. Mày làm cái quái gì ở đây. Mày tới đây để rót rượu cho lão già này à. Hay nhìn thấy tao sắp thành tỷ phú thì thèm nhỏ dãi chạy đến xin xỏ."
Ba Thẩm lao tới định giơ tay vả vào mặt Tinh Ngữ.
"Con ranh con ăn cháo đá bát. Mày dám cản đường làm giàu của em trai mày à. Tao đánh chết mày."
Rắc.
Hai tên vệ sĩ cao lớn bước lên, bẻ gập cánh tay của ba Thẩm vặn ngược ra sau lưng. Tiếng xương khớp kêu răng rắc khiến ông ta gào thét thảm thiết, ngã khuỵu xuống mặt thảm.
Tinh Ngữ lạnh lùng nhìn xuống. Ánh mắt cô nhìn gia đình ruột thịt của mình không khác gì nhìn những đống rác rưởi dưới nắp cống. Không có một tia run rẩy, không có một sự nhượng bộ.
"Tôi đến để thưởng thức màn biểu diễn cuối cùng của lũ khỉ làm xiếc." Tinh Ngữ nhếch mép, giọng nói rít lên từng chữ sắc như dao mổ. "Thiên Tứ, mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ lên màn hình đi."
Trên màn hình máy chiếu hiện lên toàn bộ dữ liệu từ cuốn sổ đen, nhưng các cái tên được bôi đỏ rực. Tinh Ngữ bước tới, gõ gõ cây bút laser lên từng dòng chữ.
"Các người nghĩ Lục gia ngu ngốc đến mức ghi chép tội ác của mình vào một cuốn sổ tay rẻ rách rồi để mặc cho kẻ khác nắm thóp sao. Đúng là tư duy của lũ ếch ngồi đáy giếng." Tinh Ngữ cười khẩy, giọng điệu đầy khinh bỉ. "Những bằng chứng trong cuốn sổ đó hoàn toàn không phải của tập đoàn Lục Thị. Đó là hồ sơ rửa tiền, trốn thuế của tập đoàn đối thủ truyền kiếp đang muốn lật đổ Lục gia. Cuốn sổ đó là tài liệu mật tôi cất giữ thay mặt cho Chủ tịch Lục."
Thiên Tứ lùi lại một bước, mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn run rẩy nhìn cuốn sổ trên bàn, rồi lại ngước nhìn Tinh Ngữ. Hơi thở hắn nghẹn lại.
"Mày, mày nói dối. Trong sổ ghi rõ ràng rành mạch. Mày định bênh vực cho chúng nó để kiếm chác à."
"Tôi đã nói rất rõ ràng vào ngày hôm qua rồi." Tinh Ngữ khoanh tay, ánh mắt ánh lên sự tàn nhẫn tột độ. "Tôi đã khóc lóc cầu xin các người trả lại. Tôi đã cảnh báo các người đừng đụng vào, nếu không cả nhà sẽ chết không toàn thây. Nhưng các người có nghe không. Các người đạp tôi xuống đất, cướp đoạt tài liệu mật của một tập đoàn lớn, rồi huênh hoang xách nó chạy thẳng vào đại bản doanh của Lục gia để đòi năm mươi triệu tệ."
Ba Thẩm toát mồ hôi hột, cơn đau từ cánh tay bị bẻ gãy cũng không lấn át nổi nỗi kinh hoàng đang trào dâng.
"Tinh Ngữ, con nói bậy bạ gì thế. Rõ ràng là Lục gia làm việc ác. Chúng ta nắm thóp chúng nó."
"Ngu xuẩn." Tinh Ngữ cắt ngang, giọng nói đanh thép. "Các người cầm bằng chứng phạm tội của kẻ thù Lục gia, rồi mang đến đây để đe dọa tống tiền chính Lục gia. Hành vi của các người lúc này gọi là đột nhập, đánh cắp bí mật thương mại và tống tiền chiếm đoạt tài sản quy mô đặc biệt lớn. Các người tự dâng bằng chứng phạm tội của bản thân cho luật sư của tập đoàn Lục Thị. Kịch bản tống tiền này đủ để cả nhà các người mục xương trong ngục tối."
Kẻ bần hàn luôn nghĩ sự liều lĩnh có thể đe dọa được quyền lực. Nhưng chúng không hiểu rằng, trong thế giới của tư bản, sự dốt nát và lòng tham vô đáy chính là tấm vé một chiều đi thẳng xuống tầng địa ngục sâu nhất.
Rầm.
Cánh cửa gỗ sồi bị đạp tung. Hàng chục cảnh sát mặc sắc phục ập vào, súng lăm lăm trong tay nhắm thẳng vào đầu ba người nhà họ Thẩm. Tiếng còi hú inh ỏi rít lên từ dưới sân câu lạc bộ dội thẳng lên tầng thượng làm chấn động màng nhĩ.
"Tất cả đứng im. Bỏ tay lên đầu. Các người đã bị bắt vì tội danh tống tiền chiếm đoạt tài sản và trộm cắp tài liệu mật doanh nghiệp."
Viên cảnh sát trưởng dõng dạc hô lớn. Tiếng còng số tám va vào nhau lách cách lạnh lẽo.
Ba Thẩm và Mẹ Thẩm hoảng loạn tột độ. Họ vùng vẫy điên cuồng, nước mắt nước mũi tèm lem trên những khuôn mặt tham lam vặn vẹo. Mẹ Thẩm quỳ bò trên mặt đất, níu lấy gấu quần của Tinh Ngữ gào khóc thê thảm.
"Tinh Ngữ ơi, con cứu ba mẹ với. Mẹ lạy con, con nói với chủ tịch Lục tha cho bọn mẹ đi. Tất cả là do thằng Tứ, do thằng Tứ xúi giục bọn mẹ. Cứ bắt nó đi, tha cho ba mẹ. Con ơi, con là máu mủ ruột rà của ba mẹ mà."
Thiên Tứ bị hai viên cảnh sát đè sấp mặt xuống bàn pha lê, còng tay vặn ngược. Hắn gân cổ gào lên chửi rủa trong vô vọng.
"Ông bà già khốn nạn, tao là con trai độc nhất của cái nhà này. Các người dám bán đứng tao à. Tinh Ngữ, mày cứu tao. Tao là em trai mày. Tao không muốn đi tù."
Tinh Ngữ không nói một lời thương xót. Cô lùi lại một bước, tránh khỏi bàn tay dơ bẩn của Mẹ Thẩm. Cô từ từ rút từ trong túi áo vest ra một tờ giấy trắng có đóng dấu đỏ chót của văn phòng luật sư cấp cao. Cô vung tay, ném thẳng nó xuống mặt sàn, ngay trước mặt ba mẹ họ Thẩm.
Đó là giấy chứng nhận từ bỏ hoàn toàn quan hệ huyết thống, cắt đứt quyền thừa kế, từ chối mọi nghĩa vụ phụng dưỡng dân sự. Luật sư của Lục gia đã xử lý sạch sẽ mọi kẽ hở pháp lý. Từ giây phút này, Thẩm Tinh Ngữ và nhà họ Thẩm là những kẻ hoàn toàn xa lạ. Bọn họ chính thức trở thành rác rưởi không có tư cách bước vào cuộc đời cô thêm một lần nào nữa.
"Tôi không có tư cách cứu các người." Tinh Ngữ cúi xuống, nhả từng chữ lạnh băng vào mặt Mẹ Thẩm. "Ngày hôm qua, khi các người đánh đập tôi để cướp lấy cuốn sổ đó, các người đã tự tay chém đứt sợi dây tình thân cuối cùng. Lòng tham của các người là nguyên nhân duy nhất dẫn đến kết cục này. Chúc đi tù vui vẻ, mười lăm năm trong đó từ từ mà tận hưởng."
Mẹ Thẩm nghe xong, hai mắt trợn ngược lên trắng dã, ngất xỉu ngay tại chỗ. Ba Thẩm gào lên thê lương như một con lợn bị chọc tiết. Đám cảnh sát không chút lưu tình, xốc cổ cả nhà họ Thẩm kéo xềnh xệch ra ngoài hành lang. Tiếng gào khóc, tiếng chửi rủa nhỏ dần rồi tắt ngấm sau cánh cửa gỗ sồi dày cộp vừa khép lại.
Căn phòng trở lại vẻ tĩnh lặng chết chóc ban đầu. Tinh Ngữ xoay người, bình thản chỉnh lại cổ tay áo sơ mi, không mảy may liếc nhìn ra cánh cửa dù chỉ một giây. Cô lạnh lùng và tàn nhẫn y hệt một cỗ máy chém không có trái tim.
Chủ tịch Lục vỗ tay một lần nữa. Nụ cười trên môi ông lúc này đã thật sự lan tới đáy mắt. Lão hổ già đã nhìn thấy một con báo săn mồi thực thụ, một lưỡi dao sắc bén nhất mà ông từng chứng kiến trong suốt hàng chục năm lăn lộn trên thương trường. Sự tàn nhẫn của cô gái này, việc cô mượn tay ông để tống chính gia đình mình vào ngục tối một cách hợp pháp, khiến ông vô cùng hài lòng.
Ông hất cằm ra hiệu. Một tên vệ sĩ cao to mang tới chiếc vali làm bằng hợp kim nhôm, đặt lên bàn pha lê.
Kích một tiếng. Chiếc vali mở tung. Bên trong xếp chật ních những xấp tiền mặt mới cứng.
"Năm triệu tệ. Trả công cho việc cô mang được tài liệu tuyệt mật của kẻ thù đến đây nguyên vẹn." Chủ tịch Lục đẩy chiếc vali về phía Tinh Ngữ, giọng nói khàn khàn bỗng chốc tràn đầy uy lực và sự công nhận tuyệt đối. "Cô gái, gia nhập đội ngũ cố vấn cốt lõi của Lục gia chứ."~
Chương 4: Dấu Chấm Hết Của Kẻ Ký Sinh.
Gió bấc tháng mười hai rít gào xé toạc bầu trời Thượng Hải. Dưới chân tháp tài chính chọc trời Đế Vương, ba bóng người rách rưới đang co ro nhặt từng vỏ chai nhựa, còng lưng quét dọn đống rác tàn dư của giới siêu giàu.
Thiên Tứ cụt mất hai ngón tay, mặt mũi đầy những vết sẹo lồi lõm rợn người do những trận đòn thù trong ngục tối. Mẹ Thẩm già sọm đi cả chục tuổi, mái tóc bạc trắng bết bát dính chặt vào da đầu. Ba Thẩm ho sù sụ từng cơn rách phổi, lưng còng rạp xuống mặt đường đóng băng lạnh buốt.
Bọn họ vừa được ân xá trước thời hạn. Bốn năm trong tù tàn phá toàn bộ nhân dạng của lũ cặn bã. Ra tù mang theo án tích, gánh thêm khoản nợ khổng lồ bám theo từ giới xã hội đen, chúng sống lay lắt không bằng những con chó hoang.
Két.
Một dàn xe siêu sang Maybach đen tuyền phanh gấp đỗ xịch trước sảnh lớn tòa tháp. Hàng chục vệ sĩ mặc suit đen đổ ập xuống, lập tức phong tỏa hiện trường thành một vòng tròn bất khả xâm phạm. Cửa xe mở ra. Hàng loạt tinh anh kinh tế, những ông trùm tài chính mặc vest cắt may thủ công cúi rạp người chào đón.
Thẩm Tinh Ngữ bước xuống.
Chiếc áo măng tô màu lông chuột thượng hạng ôm sát thân hình sắc sảo. Đôi gót giày kim cương gõ nhịp kiêu ngạo xuống nền đá. Ngay sau lưng cô, thái tử gia Lục Cảnh Thần bước tới, dịu dàng khoác thêm chiếc khăn choàng lông cừu lên vai cô. Ánh mắt hắn nhìn cô ngập tràn sự sủng nịnh, nhưng khi lướt qua đám đông lại mang theo sát khí bức người.
Bốn năm mài giũa trong máu và tiền tài, Tinh Ngữ giờ đây không chỉ là Giám đốc Chiến lược toàn cầu của Lục Thị, mà còn là nữ chủ nhân tương lai của gia tộc quyền lực bậc nhất Bắc Kinh. Một con sói đơn độc nay đã trở thành nữ vương thực sự.
Tiếng chổi tre rơi loảng xoảng xuống mặt đất.
Mẹ Thẩm trợn tròn đôi mắt đục ngầu. Bà ta dụi mắt liên tục đến mức trầy xước cả da. Ba Thẩm há hốc mồm, chiếc bao tải nhặt ve chai tuột khỏi tay rớt phịch xuống bùn. Thiên Tứ run rẩy chỉ tay, đôi mắt tham lam rực sáng lên một tia hy vọng điên cuồng.
"Tinh Ngữ. Tinh Ngữ phải không. Con gái của mẹ."
Mẹ Thẩm gào lên thảm thiết. Bà ta lao thân hình bốc mùi hôi thối về phía vòng vây vệ sĩ như một kẻ chết đuối vớ được cọc.
Bốp.
Tên vệ sĩ vung chân đạp văng Mẹ Thẩm lăn lông lốc trên bậc thềm đá cẩm thạch. Hắn rút gậy súng điện ra, gầm lên thị uy.
"Lùi lại ngay. Kẻ ăn mày hôi hám này muốn chết à. Dám làm bẩn mắt phu nhân sao."
Ba Thẩm lồm cồm bò tới, kéo Mẹ Thẩm dậy. Ông ta vung tay múa chân, gân cổ gào to để toàn bộ giới tinh anh xung quanh cùng nghe thấy, cố tình dùng áp lực dư luận ép buộc Tinh Ngữ.
"Tinh Ngữ. Ba đây. Máu mủ ruột rà của con đây. Con giàu có thế này, lại sắp gả vào nhà tài phiệt, sao lại để ba mẹ ruột phải đi quét rác nhặt ve chai ngoài đường. Con ăn sung mặc sướng mà bỏ mặc gia đình chết đói chết rét, con bất hiếu đến thế sao. Ông trời ơi ngó xuống mà xem."
Thiên Tứ lết tới, xòe bàn tay cụt ngón ra khóc lóc gào thét thê thảm.
"Chị ơi. Em trai ruột của chị đây. Chị cho em xin một triệu tệ đi. Bọn đòi nợ sắp tìm đến đánh chết em rồi. Chị quyền lực ngập trời che khuất cả bầu trời Thượng Hải, chị rỉ qua kẽ tay một chút thôi là cứu được cả gia đình mình rồi. Chị mang bọn em vào sống trong biệt thự của chị đi."
Tinh Ngữ giơ tay lên không trung. Đám vệ sĩ hiểu ý lập tức lùi lại hai bước nhưng tay vẫn lăm lăm vũ khí sẵn sàng nhả đạn. Lục Cảnh Thần nhíu mày định ra lệnh dọn dẹp, nhưng Tinh Ngữ khẽ chạm vào tay hắn, ý bảo để cô tự giải quyết.
Cô từ từ bước tới. Đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ nước sâu không đáy. Không có hận thù. Không có giận dữ. Không có một tia thương xót. Chỉ có sự khinh bỉ tột cùng.
"Máu mủ sao." Tinh Ngữ nhếch mép, âm giọng trầm ổn nhưng cắt nát không gian ồn ào. "Bốn năm trước, lúc các người hăm hở cầm tài liệu mật chạy thẳng đến tập đoàn uy hiếp tống tiền, các người có nhớ mình còn một đứa con gái đang quỳ gối khóc lóc van xin ở quán trà tồi tàn đó không."
Mẹ Thẩm đấm ngực thùm thụp, diễn trọn vai người mẹ già đáng thương biết hối lỗi.
"Mẹ sai rồi. Lúc đó mẹ bị ma xui quỷ khiến che mờ mắt. Nhưng bốn năm đày đọa trong ngục tù mẹ đã trả giá đủ rồi. Đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại. Con cho ba mẹ một tỷ tệ thôi để làm vốn dưỡng già, rồi cho em trai con cái chức giám đốc đi. Quá khứ xóa bỏ, chúng ta lại là một gia đình êm ấm."
Thiên Tứ dập đầu cồm cộp xuống mặt đá lạnh buốt rớm cả máu tươi.
"Đúng rồi chị. Em chừa rồi. Em thề không bao giờ dám cờ bạc nữa. Chị tha thứ cho em đi. Chị để em làm tài xế cho chị cũng được. Chỉ cần chị bao nuôi gia đình mình, em hứa sẽ ngoan ngoãn."
Tinh Ngữ khẽ bật cười. Tiếng cười trong trẻo nhưng mang theo hàn khí cắt đứt mọi sinh cơ.
Cô mở chiếc túi xách bạch kim phiên bản giới hạn. Những ngón tay thon dài rút ra một tờ tiền giấy một trăm tệ. Cô vung tay. Tờ bạc lả tả bay trong gió tuyết, rơi thẳng xuống vũng nước bùn đen ngòm ngay dưới chân Thiên Tứ.
"Cầm lấy." Tinh Ngữ hạ giọng, sắc lẹm như gươm. "Đây không phải tiền từ thiện. Đây là tiền mua đứt sự trong sạch của tôi bốn năm trước. Còn phần trách nhiệm phụng dưỡng pháp lý, chờ đến khi hai người đủ sáu mươi tuổi, luật pháp quy định mức tối thiểu bao nhiêu, thư ký của tôi sẽ chuyển đúng ngần ấy qua bưu điện. Khỏi cần tới tìm tôi làm bẩn thảm chùi chân của tòa nhà."
Ba Thẩm run rẩy nhặt tờ một trăm tệ ướt đẫm bùn đất. Mặt ông ta đỏ gay vì phẫn nộ, nhục nhã nhưng không dám chửi rủa vì sợ đám vệ sĩ đánh chết. Ông ta nghẹn ngào vuốt mặt.
"Cô thật sự tuyệt tình đến mức cầm thú thế này sao. Bọn ta xui xẻo mất hết tất cả, tay trắng vào tù, thân tàn ma dại, cô không đau lòng xót xa chút nào à."
"Xui xẻo." Tinh Ngữ bước lên trước một bước. Gót giày nhọn hoắt đạp thẳng lên mu bàn tay cụt ngón của Thiên Tứ.
Rắc.
Thiên Tứ hét lên thảm thiết, quằn quại dưới vũng bùn. Tinh Ngữ hơi cúi sát mặt xuống, nhả từng chữ một như những mũi kim tẩm độc ghim thẳng vào trung khu thần kinh của ba người bọn họ.
"Các người nghĩ mình xui xẻo đánh rơi món hời năm mươi triệu tệ sao. Các người nghĩ Lục Cảnh Thần tình cờ tóm được các người sao."
Bọn họ nín bặt. Cơn đau thể xác của Thiên Tứ dường như bị đóng băng. Cả ba người ngơ ngác nhìn cô, một dự cảm kinh hoàng bóp nghẹt lấy cuống họng.
"Cuốn sổ tay đó là tôi cố tình ném xuống đất." Tinh Ngữ mỉm cười tàn nhẫn. "Những ghi chép hồ sơ phạm tội bên trong là do tôi tự tay viết cẩn thận từng dòng. Cái bẫy tống tiền đó là do tôi đích thân vẽ ra và dâng các người cho cảnh sát."
Oanh.
Một tiếng sét vô hình giáng thẳng xuống đỉnh đầu ba con người khốn khổ.
Đồng tử của Thiên Tứ co rút lại nhỏ bằng đầu kim, hô hấp đình trệ. Mẹ Thẩm há hốc mồm, hàm răng vàng khè run lên bần bật, tròng mắt như muốn nứt vỡ. Ba Thẩm lảo đảo, tay ôm chặt lấy lồng ngực đang đau thắt lại.
Tinh Ngữ không cho họ cơ hội thở dốc. Cô tiếp tục lột trần sự thật tàn khốc, đạp vỡ nát chút ảo tưởng cuối cùng của họ.
"Các người nghĩ trí tuệ của tôi chỉ dùng để xách túi kiếm vài đồng bạc lẻ sao. Không. Trí tuệ của tôi dùng để đưa lũ ký sinh trùng khốn nạn các người vào thẳng nhà tù. Bốn năm đày đọa trong ngục thất, gánh khoản nợ khổng lồ, những ngón tay bị giang hồ chặt đứt. Tất cả sự khốn nạn tận cùng mà các người đang gánh chịu hôm nay đều là kiệt tác của tôi. Là tôi tự tay ban phát cho các người vì sự tham lam ngu xuẩn của chính các người."
Thiên Tứ hoàn toàn phát điên. Hắn gào thét như một con dã thú bị chọc mù mắt. Hắn vùng lên định lao tới cấu xé Tinh Ngữ.
"Đồ ác quỷ. Mày hại chết cả nhà tao rồi. Trả lại cuộc đời cho tao."
Bốp.
Lục Cảnh Thần tung một cú đá sấm sét trúng ngay mạn sườn Thiên Tứ. Tiếng xương sườn gãy vụn vang lên khô khốc. Thiên Tứ văng xa ba mét, gục xuống vũng bùn tuyết, miệng ọc ra máu tươi, mắt trợn trắng dã, tay chân co giật liên hồi. Tâm trí của một kẻ tham lam đã hoàn toàn sụp đổ vỡ nát khi biết chính bản thân tự nhảy múa trong cái hố tử thần do đứa con gái bị mình khinh rẻ đào sẵn.
Mẹ Thẩm hóa điên thực sự. Bà ta vò đầu bứt tai, giật đứt từng mảng tóc bạc, cười sằng sặc rồi lại khóc rống lên thê lương. Bà ta bò lết lộn xộn trên mặt đất, cào cấu mặt đường đến bật máu, miệng lảm nhảm những lời vô nghĩa.
Ba Thẩm ôm lấy ngực, gục ngã xuống đống rác rưởi. Nhịp tim đập loạn xạ báo hiệu một cơn đột quỵ đang ập tới. Không có đau đớn nào khủng khiếp hơn việc nhận ra bản thân đã tự tay ném đi một nữ hoàng có thể bảo bọc mình cả đời, để đổi lấy một án tù oan nghiệt.
"Ác quỷ sao." Tinh Ngữ hờ hững vuốt lại nếp áo. "Kẻ sống bằng lòng tham vĩnh viễn là mồi ngon của quyền lực. Các người tự dâng cổ vào máy chém, đừng oán trách đao phủ vô tình."
Tinh Ngữ quay gót, sánh vai cùng Lục Cảnh Thần sải bước qua đại sảnh bằng đá cẩm thạch sáng bóng. Cô tiến thẳng vào thang máy mạ vàng dành riêng cho khách VIP, không ngoái đầu lại dù chỉ một phần ngàn giây.
Cảnh giới trả thù tàn nhẫn nhất là vứt bỏ kẻ thù như một đống phế thải không đáng bận tâm, để chúng tự gặm nhấm nỗi uất hận cho đến lúc thối rữa dưới đáy xã hội.
Cánh cửa thang máy từ từ khép lại, dập tắt hoàn toàn những tiếng gào thét điên dại đứt ruột đứt gan bên ngoài.
Bên trong buồng thang máy xa hoa, Cố Mạn Đình mặc chiếc váy dạ hội nhung đỏ rực rỡ, tay lắc nhẹ ly champagne thượng hạng đã đợi sẵn. Đại tiểu thư nhà họ Cố giờ đây là đồng minh kinh tế vững chắc nhất của Lục gia. Cô lướt mắt qua màn hình camera an ninh nội bộ, nhìn ba bóng người vật vã dưới vũng bùn lạnh giá ngoài kia.
Mạn Đình tiến tới cụng ly với Tinh Ngữ, khóe môi nhếch lên nụ cười đầy kiêu ngạo.
"Chút bụi bẩn dưới giày thôi. Nào, tối nay cắn xé thị trường Wall Street thế nào đây, bộ não của tôi."
Lục Cảnh Thần ôm trọn vòng eo nhỏ nhắn của Tinh Ngữ, bá đạo kéo cô sát vào lồng ngực mình, khẽ hôn lên mái tóc cô.
Tinh Ngữ nhấp một ngụm rượu đỏ rực. Bầu không khí ngập tràn sự hưng phấn của những kẻ thống trị. Bầu trời này, vĩnh viễn thuộc về những kẻ nắm giữ luật chơi.~
4Nữ cườngVả mặt
Trang chủ
Cuốn Sổ Bìa Đen
0 chương
... lượt đọc
