Tiếng tút tút vô hồn từ đầu dây bên kia vang lên như những nhát dao cùn lởm chởm, cứa từng nhát một vào màng nhĩ Thẩm Nguyệt.
Cô đứng chết trân trong cánh gà tối tăm, móng tay cắm ngập vào lòng bàn tay đến bật máu nhưng chẳng hề thấy đau. Cách cô chưa đầy năm mét, dưới ánh đèn sân khấu sáng chói đến nhức mắt, Tiểu Tinh bé nhỏ đang chao đảo. Chiếc vĩ cầm cỡ nhỏ bằng gỗ thông trong tay con bé như nặng cả ngàn cân. Khuôn mặt gầy gò của đứa trẻ năm tuổi đỏ lựng vì sốt cao, hơi thở dốc rít lên từng hồi qua cuống phổi rỗng tuếch của bệnh nhân hen suyễn. Đôi mắt to tròn, trong veo của con bé không nhìn vào bản nhạc, mà ngơ ngác quét dọc hàng ghế đầu tiên.
Chiếc ghế VIP mang số thứ tự 01, nơi dành cho phụ huynh danh dự. Trống rỗng. Lạnh lẽo.
Thẩm Nguyệt nhìn xuống màn hình điện thoại vừa tắt ngấm, cuộc gọi cuối cùng kéo dài đúng 14 giây. Ghi âm cuộc gọi vẫn còn chạy dòng chữ vô cảm trong đầu cô: "Nguyệt, anh không đến được! Uyển Uyển kẹt trong thang máy chung cư, em ấy hoảng loạn đến mức đập nát gương, mảnh kính cứa rách hết tay rồi! Máu chảy nhiều lắm, anh phải đưa em ấy đi cấp cứu! Con diễn văn nghệ thì năm nào chẳng có, em tự lo đi!"
Bốp. Nguyệt chưa kịp van xin lấy mười phút, Lục Cảnh Thâm đã cúp máy. Phía sau giọng nói gấp gáp của hắn, Thẩm Nguyệt nghe rất rõ tiếng Lâm Uyển thút thít nức nở: "Anh Thâm... em sợ lắm... anh đừng bỏ em..." Trên sân khấu, nốt nhạc cuối cùng vỡ vụn. Tiểu Tinh khẽ rên lên một tiếng nhỏ như tiếng mèo con mắc mưa, đôi chân gầy guộc khuỵu xuống. Chiếc vĩ cầm rơi loảng xoảng xuống sàn gỗ. Thẩm Nguyệt lao ra như kẻ điên, vứt bỏ mọi sự kiêu hãnh của một quý cô, quỳ phịch xuống ôm lấy cơ thể đang nóng hầm hập như hòn than của con gái.
"Mẹ..." Môi Tiểu Tinh nứt nẻ, bàn tay bé xíu run rẩy nắm lấy vạt áo xẻo cộm của Thẩm Nguyệt, giọng nói thều thào bị chặn lại bởi những tiếng thở rít lên bần bật: "Bố... bố không đến... Bố lại thất hứa..."
Ngực Thẩm Nguyệt như bị ai đó đổ chì nung. Cô ôm chặt lấy con, gào thét gọi xe cấp cứu giữa sự hỗn loạn của hội trường.
Mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện quẩn quanh chóp mũi, lạnh lẽo và tàn nhẫn hệt như cuộc hôn nhân năm năm của cô. Nhìn con gái phải úp mặt vào mặt nạ khí dung, lồng ngực gầy yếu khó nhọc phập phồng, hồi ức lại cuồn cuộn trào lên, nghẹn đắng nơi cổ họng.
Thẩm Nguyệt từng là ai? Cô là thủ khoa Học viện Mỹ thuật, là nhà thiết kế trang sức trẻ tuổi nhất nhận được thư mời tu nghiệp toàn phần tại kinh đô thời trang Paris. Nhưng vào cái ngày cầm trên tay tấm vé máy bay, cô phát hiện mình mang thai Tiểu Tinh. Lục Cảnh Thâm lúc đó chỉ là một gã trai trẻ ôm mộng khởi nghiệp với hai bàn tay trắng, đã ôm chặt lấy cô, quỳ dưới mưa thề thốt: "Nguyệt, xin em hãy ở lại. Cho anh năm năm, anh sẽ trải thảm hoa hồng đưa mẹ con em sang Paris. Cả đời này Lục Cảnh Thâm sẽ dùng sinh mệnh để bảo vệ em!"
Cô ngu ngốc xé bỏ tấm vé máy bay, bán đi những bản thiết kế tâm huyết nhất của mình với giá rẻ mạt để gom vốn cho hắn lập công ty. Tiểu Tinh sinh non, mắc chứng hen suyễn bẩm sinh, cô cắn răng lùi về làm một bà nội trợ toàn thời gian, tự tay nấu từng bữa cơm, ủi từng nếp áo, dọn đường cho Lục Cảnh Thâm bước lên vị trí Tổng giám đốc Lục Thị quang mang vạn trượng.
Thế nhưng, thảm hoa hồng đâu chẳng thấy, cô chỉ thấy hắn đưa Lâm Uyển về nhà.
"Em ấy là con nuôi của mẹ anh, vừa ly hôn, lại mắc bệnh trầm cảm nặng. Bác sĩ nói em ấy có xu hướng tự sát. Nhà rộng thế này, thêm một cái bát đôi đũa có sao đâu em." Hắn đã nói thế vào cái ngày dọn đồ của Lâm Uyển vào phòng khách lớn nhất nhà.
Kể từ ngày đó, ngôi nhà từng tràn ngập mùi tinh dầu sả chanh và màu vẽ của cô, bị thay thế bằng thứ mùi nước hoa linh lan nồng nặc và sự ngột ngạt đến phát điên.
Lâm Uyển, với khuôn mặt tái nhợt và nụ cười yếu ớt, đã diễn xuất sắc vai một nạn nhân đáng thương bị thế giới ruồng bỏ.
Thẩm Nguyệt cần phòng tranh ở tầng hai để nhận vẽ thiết kế tại nhà, kiếm thêm tiền mua thuốc nhập ngoại cho Tiểu Tinh. Hôm sau, Lâm Uyển bưng trán đứng trước cửa phòng tranh, nước mắt lưng tròng nhìn Lục Cảnh Thâm: "Anh Thâm, mùi màu nước làm em nhớ đến căn phòng tối tăm mà gã chồng cũ từng nhốt em... Đầu em đau quá, tim em đập nhanh quá... Em không thở được..." Kết quả? Ngay chiều hôm đó, Lục Cảnh Thâm tự tay ném những khung tranh, cọ vẽ của Nguyệt vào nhà kho ẩm thấp. Khi cô chất vấn, hắn cau mày, ánh mắt đầy sự trách móc: "Nguyệt, em dạo này sao lại ích kỷ thế? Uyển Uyển là bệnh nhân! Em ấy đang đứng trên bờ vực thẳm, em thân làm chị dâu, lùi một bước thì mất mảnh thịt nào à? Vẽ vời lúc nào chẳng được!"
Một tháng trước sinh nhật Lục Cảnh Thâm, Tiểu Tinh dù tay bị dị ứng đất sét vẫn cố nặn một chiếc cốc uống nước có hình gia đình ba người. Con bé háo hức đợi bố đi làm về để tặng.
Vậy mà, vừa lúc Cảnh Thâm bước vào cửa, Lâm Uyển thong thả bưng chiếc cốc đó ra, lóng ngóng thế nào lại đánh rơi thẳng xuống sàn đá hoa cương. "Xoảng" một tiếng, chiếc cốc vỡ tan tành. Hình nặn gia đình ba người nát bét.
Tiểu Tinh òa khóc nức nở, lao tới nhặt từng mảnh vỡ. Lâm Uyển thì sao? Cô ta lập tức ôm lấy ngực, hoảng loạn ngã khuỵu xuống đất, nước mắt tuôn như mưa: "Em xin lỗi... anh Thâm... dạo này thuốc an thần làm tay em run quá... Em là đồ vô dụng... em làm hỏng đồ của Tinh Tinh rồi... Em chết đi cho xong!" Cô ta nhặt một mảnh sứ cứa nhẹ vào tay, rớm một vệt máu đỏ tươi.
Lục Cảnh Thâm vứt cặp xách, hoảng hốt lao tới ôm chầm lấy Lâm Uyển, ấn chặt vết xước bé xíu trên tay cô ta. Hắn quay sang lườm con gái đang khóc nấc đến khó thở vì tiếc công sức: "Tiểu Tinh! Nín ngay! Chỉ là một cái cốc đất nặn rẻ tiền thôi mà, ngày mai bố mua cho con chục cái khác! Con khóc lóc ầm ĩ làm cô Uyển sợ phát bệnh rồi đây này!"
Lúc đó, Thẩm Nguyệt đứng ở cầu thang, nhìn đứa con gái bé bỏng cố cắn chặt môi, kìm tiếng khóc nghẹn ngào nhặt từng mảnh đất nặn, nhìn chồng mình đang dịu dàng dỗ dành một người phụ nữ khác. Cảm giác uất nghẹn dâng lên cổ họng, đắng chát. Hắn thậm chí không nhận ra, bàn tay nhỏ bé của Tiểu Tinh đã bị mảnh sứ cứa chảy máu đầm đìa.
...
"Lạch cạch."
Tiếng bước chân vội vã kèm theo tiếng đẩy cửa phòng bệnh cắt ngang dòng hồi ức của Thẩm Nguyệt.
Lục Cảnh Thâm bước vào. Quần áo hắn xộc xệch, trên bả vai áo sơ mi trắng đắt tiền còn vương một vệt son mờ và phảng phất mùi nước hoa linh lan quen thuộc đến buồn nôn. Hắn liếc nhìn Tiểu Tinh đang chìm trong giấc ngủ mệt nhọc trên giường bệnh, rồi kéo cổ vạt áo, giọng điệu xen lẫn sự mệt mỏi và bực dọc hơn là xót thương:
"Con bé sao rồi? Bác sĩ làm quá lên thôi đúng không? Trẻ con bị hen suyễn trở trời sốt một chút là bình thường, em cứ làm ầm ĩ lên, gọi hàng chục cuộc điện thoại làm gì? Bệnh viện đâu phải là nhà mình!"
Thẩm Nguyệt từ từ đứng lên. Cô cẩn thận tém lại mép chăn cho Tiểu Tinh, vuốt lọn tóc bết mồ hôi trên trán con bé. Xong xuôi, cô mới quay lại nhìn người đàn ông từng là cả thế giới của mình. Không khóc. Không gào thét. Ánh mắt cô tĩnh lặng và lạnh lẽo đến rợn người, như mặt hồ đóng băng giữa mùa đông.
"Bác sĩ nói..." Giọng Thẩm Nguyệt khô khốc, nhẹ bẫng nhưng từng chữ nhả ra như đinh đóng cột: "...con bé suýt lọt vào cơn hen suyễn cấp tính, suy hô hấp diện rộng. Muộn năm phút nữa, anh có thể vào thẳng nhà xác mà nhận con."
Sắc mặt Lục Cảnh Thâm cứng đờ trong giây lát, nhưng sự tự ái của một kẻ bề trên nhanh chóng lấn át chút áy náy bọt bèo. Hắn cau mày, lớn giọng:
"Em nói cái gở gì vậy?! Chẳng phải con bé vẫn đang bình yên nằm đây sao? Lúc đó thang máy rơi tự do ba tầng, Lâm Uyển hoảng loạn cào cấu đến bật cả móng tay, lưỡi kính vỡ suýt cắt vào động mạch cổ tay em ấy! Em ấy không có ai bên cạnh ngoài anh, em hiểu không? Một bên là tính mạng con người đang nguy kịch, một bên chỉ là cái lễ hội văn nghệ trẻ con múa may quay cuồng! Lần này không xem thì sang năm xem! Anh phân bổ ưu tiên như vậy có gì sai?"
Hắn tiến lên một bước, ánh mắt hiện rõ sự thất vọng và lên mặt dạy đời:
"Thẩm Nguyệt, em từng là một người phụ nữ dịu dàng, hiểu chuyện cơ mà? Tại sao dạo này em trở nên cay nghiệt, hẹp hòi, chấp nhặt với một bệnh nhân trầm cảm đang đứng trước cửa tử thế? Tiểu Tinh còn có em ở bên, em là mẹ, chẳng lẽ em không biết bao dung một chút sao? Đừng dùng con cái ra để gây sự chú ý với anh nữa, chiêu này nhàm lắm rồi!"
Không gian phòng bệnh đột nhiên im ắng đến ngạt thở. Chỉ còn tiếng máy theo dõi nhịp tim của Tiểu Tinh vang lên đều đều "Tít... tít...".
Thẩm Nguyệt nhìn chằm chằm vào vết xước nhỏ xíu được băng bó cẩn thận bằng gạc y tế cao cấp trên cổ tay Lục Cảnh Thâm – vết thương chắc chắn do Lâm Uyển "hoảng loạn" cào xước. Rồi cô nhìn xuống đôi bàn tay đầy những vết chai sần vì làm việc nhà của mình, nhìn xuống đứa con gái phải dùng nốt nhạc cuối cùng để gọi bố trong vô vọng.
Cái bẫy cảm xúc suốt năm năm qua, sự nhẫn nhịn vì hai chữ "gia đình", cuối cùng cũng phơi bày bộ mặt tởm lợm và buồn nôn nhất của nó.
Thẩm Nguyệt nhếch mép. Một nụ cười nhẹ nhàng, trống rỗng nhưng lại khiến Lục Cảnh Thâm bất giác rùng mình. Không còn nước mắt. Không còn tranh cãi. Chỉ có một ranh giới đã vĩnh viễn bị đập nát. Tôn nghiêm của cô, mạng sống của con cô, đã bị hắn dẫm đạp dưới gót giày vì một "bệnh nhân trầm cảm" biết diễn trò.
Được. Nếu đã nói cô hẹp hòi, cô sẽ cho hắn biết thế nào là sự tàn nhẫn thật sự của một người mẹ khi bị dồn vào chân tường. Cánh cửa này, một khi đã đóng lại, Lục Cảnh Thâm, anh đừng hòng có tư cách bước vào lần nữa.
Suốt ba mươi ngày qua, kể từ cái đêm kinh hoàng ở nhà hát, Thẩm Nguyệt sống như một bóng ma trong chính ngôi nhà của mình. Ban ngày, cô túc trực ở bệnh viện chăm sóc Tiểu Tinh, nhìn con bé khó nhọc hít thở qua chiếc máy thở lạnh lẽo. Đêm đến, khi Lục Cảnh Thâm bận rộn ôm ấp, dỗ dành "bệnh nhân trầm cảm" Lâm Uyển ở phòng khách, Nguyệt nhốt mình trong nhà kho chật hẹp, dưới ánh đèn vàng vọt, cắm cúi vẽ.
Cô đang phác thảo "Khởi Nguyên" – bản thiết kế trang sức nạm kim cương dự thi giải thưởng quốc tế Louvre. Từng đường nét mài giũa trên mặt giấy không chỉ là tinh hoa của một cựu thiên tài thiết kế, mà còn là khát vọng sống của một người mẹ. Giải nhất trị giá 100.000 USD, cộng thêm thư mời làm việc tại Pháp. Đó là chiếc vé duy nhất để cô đưa Tiểu Tinh sang viện hàn lâm hô hấp tại Thụy Sĩ chữa trị dứt điểm căn bệnh hen suyễn bẩm sinh, là con đường duy nhất để hai mẹ con thoát khỏi cái địa ngục mang tên Lục gia này.
Chiếc ngăn kéo bàn trang điểm có ổ khóa lỏng lẻo là nơi duy nhất cô cất giấu bản nháp gốc và cuốn sổ ghi chép tính toán thông số cắt góc kim cương. Cô đã nghĩ, Lâm Uyển bận rộn với vai diễn thỏ trắng yếu đuối, sẽ chẳng hơi đâu lục lọi đồ đạc của cô.
Nhưng cô đã lầm. Trà xanh vĩnh viễn là loại sinh vật tò mò và tàn độc nhất.
Chiều hôm đó, bệnh viện thông báo hết thuốc đặc trị của Tiểu Tinh, Nguyệt đành nhờ y tá trông con để hớt hải chạy về nhà lấy lọ thuốc dự phòng cuối cùng. Vừa đẩy cánh cửa gỗ sồi chạm trổ cầu kỳ của căn biệt thự, bước chân cô khựng lại.
Không gian phòng khách ngập tràn mùi tinh dầu hoa hồng đắt tiền. Trên chiếc sofa bọc da bò nhập khẩu, Lâm Uyển đang mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng tang, ngả đầu rúc vào lồng ngực Lục Cảnh Thâm. Trên mặt bàn kính là một tập hồ sơ in màu khổ A3, rực rỡ và quen thuộc đến chói mắt.
"Anh Thâm, anh xem đường nét của mặt dây chuyền này đi... Hai dải bạch kim quấn lấy nhau bảo vệ viên kim cương thô ở giữa. Nó chính là khát vọng sống của em, là hy vọng chọc thủng bóng tối trầm cảm mà anh đã mang lại cho em đó..." Giọng Lâm Uyển nũng nịu, ngọt ngào như rót mật, ngón tay sơn đỏ lướt trên bản vẽ.
Lục Cảnh Thâm vuốt ve mái tóc cô ta, trong mắt tràn ngập sự kinh ngạc và cưng chiều: "Uyển Uyển, em quả là thiên tài! Thiết kế này quá xuất sắc. Lục Thị quý này đang cần một sản phẩm đinh để vực dậy cổ phiếu. Anh sẽ dùng thiết kế này của em làm bộ sưu tập chủ đạo, truyền thông sẽ đánh mạnh vào câu chuyện 'Thiên thần vượt qua nghịch cảnh'. Em sẽ nổi tiếng!"
Đầu óc Thẩm Nguyệt nổ tung. "Khởi Nguyên"! Đó là "Khởi Nguyên" của cô! Viên kim cương thô bị khuyết một góc chính là Tiểu Tinh, hai dải bạch kim ôm lấy nó chính là đôi tay của cô! Ngay cả góc phải của mặt dây chuyền, nếu phóng to gấp mười lần, vẫn còn một ký tự "L&T" (Luna & Tinh) được thiết kế chìm vào viền kim loại.
Cô run rẩy siết chặt nắm cửa, cơn uất ức dồn nén suốt nhiều ngày qua hóa thành một ngọn lửa phẫn nộ hừng hực thiêu đốt lồng ngực. Cô sải bước cộc cằn tiến vào, giật phăng tập hồ sơ trên bàn trước ánh mắt ngỡ ngàng của hai kẻ khốn nạn.
"Thiên thần vượt qua nghịch cảnh à?" Thẩm Nguyệt gằn từng chữ, ném toẹt tập hồ sơ xuống mặt bàn kính đánh "chát" một tiếng. "Khát vọng sống của cô là cạy ngăn kéo của tôi, ăn cắp chất xám của tôi, rồi mang ra vòi vĩnh đàn ông sao, Lâm Uyển?"
Lâm Uyển giật bắn mình, ngay lập tức co rúm người lại, chui tọt vào vòng tay Lục Cảnh Thâm như một con chim cút hoảng sợ. Nước mắt cô ta trào ra như suối chỉ trong chưa đầy một giây: "Chị dâu... chị nói gì vậy... Em không hiểu... Đây là thiết kế em vẽ trong những đêm mất ngủ vì trầm cảm mà..."
"Im ngay cái miệng dối trá của cô lại!" Thẩm Nguyệt rút từ trong túi xách ra một xấp giấy nháp ố vàng, chi chít những đường vẽ hỏng, những vết gôm tẩy và các phép tính thông số chiết suất ánh sáng phức tạp. Cô đập thẳng nó vào ngực Lục Cảnh Thâm. "Anh mở mắt ra mà nhìn! Ngày giờ trên bản nháp, nét vẽ phác thảo. Lâm Uyển ngay cả phân biệt bạch kim và bạc 925 còn không biết, cô ta lấy đâu ra kiến thức để tính toán độ phản quang của kim cương 58 giác cắt? Bản thiết kế này là tôi vẽ để dự thi Louvre, để lấy tiền thưởng chữa bệnh cho Tiểu Tinh!"
Lục Cảnh Thâm cầm xấp bản nháp lên. Hắn lật vài trang, đồng tử khẽ co rút lại. Là người lăn lộn trong ngành trang sức, hắn chỉ cần liếc mắt là biết đâu là hàng thật, đâu là kẻ ăn cắp. Sự thật rành rành ngay trước mắt. Hắn quay sang nhìn Lâm Uyển.
Bị dồn vào chân tường, Lâm Uyển lập tức giở chiêu bài cũ. Cô ta ôm lấy đầu, lồng ngực thở phập phồng kịch liệt, đôi tay run rẩy cào cấu vào cổ mình đến rướm máu: "Á! Đầu em đau quá! Tim em đập nhanh quá! Anh Thâm, em không ăn cắp... Em thấy tờ giấy lộn trong thùng rác... em tưởng chị dâu vứt đi nên em mới vẽ lại... Tại sao chị dâu lúc nào cũng muốn dồn em vào chỗ chết vậy? Em trả lại là được chứ gì! Em đi chết là được chứ gì!"
Cô ta vờ lao đầu về phía cạnh bàn bằng đá cẩm thạch.
Lục Cảnh Thâm hoảng hồn ôm chặt lấy cô ta, gân xanh nổi đầy trên trán. Hắn ngẩng phắt đầu lên, dùng ánh mắt căm phẫn như nhìn kẻ thù để trừng trị Thẩm Nguyệt. Bàn tay to lớn của hắn nắm chặt xấp bản nháp gốc của cô, tàn nhẫn dùng lực.
Xoẹt... Xoẹt...
Tiếng giấy bị xé rách vang lên khô khốc, xé toạc luôn cả sự nhẫn nhịn cuối cùng trong linh hồn Thẩm Nguyệt.
Những mảnh giấy mang bao mồ hôi, tâm huyết và nước mắt của cô rải rác rơi xuống sàn nhà.
"Lục Cảnh Thâm! Anh làm cái quái gì vậy?!" Nguyệt gào lên, lao tới định cứu vãn nhưng đã muộn.
Hắn hất tay cô ra, chỉ thẳng vào mặt cô mà quát: "Chỉ là một bản vẽ thôi mà, em làm loạn cái gì? Em là dân chuyên nghiệp, em tài giỏi như vậy, vẽ cái khác là được! Còn Uyển Uyển, em ấy đang đứng bên bờ vực của sự sống và cái chết! Lục Thị đang vô cùng cần một câu chuyện truyền thông để cứu giá cổ phiếu. Bản thiết kế này để Uyển Uyển đứng tên thì có sao? Em là vợ anh, là phu nhân của Lục Thị, em không biết hy sinh vì đại cục à? Nhường em ấy một lần thì em chết chắc?!"
Đầu óc Thẩm Nguyệt trống rỗng, cô lùi lại nửa bước, ánh mắt vỡ vụn nhìn người đàn ông trước mặt. Logic của hắn thật nực cười, đạo đức của hắn thật vặn vẹo.
"Hy sinh? Nhường?" Giọng Nguyệt trở nên lạnh lẽo, rành rọt từng chữ, sắc bén như dao mổ. "Anh có biết tôi đã thức trắng bốn mươi đêm, mắt rớm máu vì nhìn màn hình để canh từng mi-li-mét nếp gấp kim loại không? Anh có biết giải thưởng của nó là tiền để đưa con gái anh sang Thụy Sĩ cứu mạng không? Trong mắt anh, cái bệnh trầm cảm giả vờ của con ả này, cái sĩ diện hão của Lục Thị, còn quan trọng hơn cả tính mạng của Tiểu Tinh sao?!"
Nghe đến Tiểu Tinh, ánh mắt Lục Cảnh Thâm có chút bối rối lướt qua. Nắm bắt ngay khoảnh khắc do dự đó, Lâm Uyển biết mình phải ra tay triệt để.
"Em xin lỗi... chị dâu, em không biết đây là tiền cứu mạng Tinh Tinh... Em vô dụng, em chỉ mang lại phiền phức..." Cô ta loạng choạng đứng dậy, giả vờ lùi lại phía sau, hướng về phía chiếc bàn đảo ở nhà bếp – nơi Thẩm Nguyệt vừa đặt vội chiếc túi xách đang mở nắp, bên trong có lọ thuốc hen suyễn đặc trị dạng hít vừa được bệnh viện gửi về.
Lâm Uyển "vấp" chân vào mép thảm. Bàn tay cô ta vung lên một cách điệu nghệ, quờ trúng chiếc túi xách.
Cạch. Xoảng!
Lọ thủy tinh chứa dung dịch thuốc đặc trị duy nhất, đắt đỏ và phải đặt trước hàng tháng trời từ Đức, lăn từ trên bàn đảo xuống bồn rửa bằng đá, vỡ tan tành. Dung dịch thuốc vô giá quyện cùng mảnh kính trôi tuột xuống nắp cống. Lâm Uyển cuống cuồng bật luôn vòi nước, giả vờ hoảng loạn nhặt các mảnh vỡ.
"Trời ơi! Em hậu đậu quá... Chị dâu, em không cố ý! Để em đền cho chị lọ khác..." Lâm Uyển cúi đầu, nhưng qua tấm gương phản chiếu ở tường bếp, Thẩm Nguyệt nhìn thấy rất rõ—đôi môi đỏ chót của con ả đang nhếch lên một nụ cười đắc ý, thâm độc và trơ trẽn đến tột cùng.
Nó cố tình. Nó muốn chặt đứt đường sống của con gái cô.
Toàn thân Thẩm Nguyệt lạnh toát. Máu nóng dồn lên đỉnh đầu, cô lao tới túm lấy cổ áo Lâm Uyển, định tát cho ả một cái cháy mặt.
Nhưng cổ tay cô bị Lục Cảnh Thâm bắt lấy, siết chặt đến bầm tím. Hắn gầm lên: "Đủ rồi Thẩm Nguyệt! Em ấy đã nói là không cố ý! Một lọ thuốc thôi mà, ngày mai anh bắt thư ký mua cho em mười lọ! Em định diễn vai mẹ hiền chịu khổ đến bao giờ nữa?"
Nguyệt vùng vằng không thoát được cái kìm kẹp của hắn. Đúng lúc này, một âm thanh yếu ớt cất lên từ phía cửa phòng khách.
"Mẹ ơi..."
Cả ba người khựng lại. Tiểu Tinh đứng đó từ lúc nào. Con bé được bà nội vú nuôi đưa về để lấy thêm quần áo. Bé mặc chiếc váy bệnh nhân rộng thùng thình, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, tay ôm khư khư con gấu bông đã sờn rách. Con bé đã nhìn thấy tất cả. Nhìn thấy bố xé nát bản vẽ của mẹ. Nhìn thấy cô Uyển đập vỡ lọ thuốc để mình thở. Nhìn thấy bố tàn nhẫn bóp chặt tay mẹ.
Không khóc. Khác với những đứa trẻ năm tuổi bình thường sẽ gào thét ăn vạ, Tiểu Tinh im lặng một cách đáng sợ. Con bé bước những bước chân nặng nhọc, lờ đi ánh mắt sững sờ của Lục Cảnh Thâm.
Tiểu Tinh quỳ xuống sàn, bàn tay nhỏ xíu run rẩy nhặt một mảnh vụn của bản thiết kế "Khởi Nguyên" lên, cẩn thận thổi đi lớp bụi. Bé ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt trong veo không mang thù hận, chỉ có sự tĩnh lặng của sự tuyệt vọng tột cùng.
Bé kéo nhẹ gấu áo Thẩm Nguyệt, giọng khàn đặc vì thiếu khí: "Mẹ ơi, không sao đâu. Tinh Tinh không cần thuốc nữa. Mẹ cũng không cần khóc. Chúng ta không cần bố nữa, được không mẹ?"
Đoàng. Câu nói trẻ con như một tiếng sấm giật tung nóc nhà, đánh thẳng vào tâm trí Thẩm Nguyệt. Mọi sự uất ức, mọi lời giải thích, mọi hy vọng mong manh về việc đánh thức lương tri của Lục Cảnh Thâm... tất cả bốc hơi sạch sẽ.
Ranh giới đã bị phá vỡ.
Trái tim Thẩm Nguyệt, nơi từng chứa đựng tình yêu sâu đậm năm năm dành cho người đàn ông này, trong khoảnh khắc đó, triệt để chết lâm sàng. Cô không còn cảm thấy tức giận, không còn thấy đau khổ. Thay vào đó là sự tỉnh táo, sắc bén và lạnh lẽo đến rợn gáy của một kẻ đã bước ra từ đống tro tàn.
Thẩm Nguyệt từ từ rút tay mình ra khỏi cái nắm lỏng lẻo của Lục Cảnh Thâm. Cô cúi xuống bế bổng Tiểu Tinh lên tay, áp mặt con bé vào cổ mình.
Cô xoay người, bước đến bàn trà. Ánh mắt cô liếc qua tập hồ sơ in thiết kế "Khởi Nguyên" đang đặt ngay ngắn. Lục Cảnh Thâm nhíu mày, tưởng cô sẽ xé nó để trả thù.
Nhưng không. Thẩm Nguyệt cầm lấy ấm trà pha pha lê đang sôi sùng sục trên khay, không chớp mắt, đổ thẳng toàn bộ nước trà đặc quánh, nóng hổi lên tập hồ sơ. Màu in nhòe nhoẹt, rách nát, bốc khói nghi ngút. Lâm Uyển hét lên một tiếng thất thanh, nhảy dựng lùi lại.
"Em điên rồi à?!" Lục Cảnh Thâm trừng mắt.
Thẩm Nguyệt không đáp. Cô lấy từ trong túi xách ra một tờ giấy đã được gấp vuông vức – Đơn xin ly hôn đã có chữ ký của cô từ ba ngày trước. Cô ném thẳng nó vào mặt Lục Cảnh Thâm. Tờ giấy mỏng tang sượt qua gò má hắn, để lại một vệt xước mờ rồi rơi rớt xuống đống giấy lộn nhòe nhoẹt trên bàn.
Nguyệt nhìn Lục Cảnh Thâm. Ánh mắt không còn sự van lơn, không còn sự phẫn nộ, mà là sự khinh miệt đến cùng cực, như đang nhìn một đống rác rưởi không thể phân hủy.
"Lục Cảnh Thâm," giọng cô phẳng lặng, vang vọng trong căn phòng rộng lớn, "Anh nói đúng. Thiết kế đó tôi nhường cho các người. Xem như đó là tiền tôi mua quan tài tiễn đưa cuộc hôn nhân thối nát này. Từ giờ phút này, Lục Cảnh Thâm chết rồi. Giữ lấy con điếm của anh và cái công ty rẻ rách đó mà sống tiếp."
Cô ôm con gái, xoay gót bước đi. Không một lần ngoảnh lại. Đôi lưng thẳng tắp, kiêu hãnh và quyết tuyệt, bỏ lại sau lưng một Lục Cảnh Thâm đứng chết trân, chưa kịp hiểu chuyện gì vừa thực sự xảy ra. Hồi kết của kẻ tổn thương đã khép lại, và thời khắc của nữ vương báo thù, chính thức bắt đầu.
Cánh cửa gỗ sồi nặng trịch chạm trổ hoa văn tinh xảo của Lục gia đóng lại sau lưng Thẩm Nguyệt. Một tiếng cạch khô khốc, sắc lạnh, triệt để cắt đứt năm năm thanh xuân mài mòn trong sự nhẫn nhịn và tủi nhục.
Bên ngoài trời đổ mưa lất phất, cái lạnh của đêm Thượng Hải cắt vào da thịt, nhưng Thẩm Nguyệt lại thấy lồng ngực mình nhẹ bẫng. Cô một tay kéo chiếc vali nhỏ xíu chỉ chứa đúng vài bộ quần áo rẻ tiền của hai mẹ con, một tay che ô, ôm Tiểu Tinh đang ngủ gục trên vai bước lên chiếc taxi chờ sẵn. Những món đồ hiệu xa xỉ, những bộ trang sức đắt tiền Lục Cảnh Thâm từng mua để "bù đắp" sau mỗi lần hắn thiên vị Lâm Uyển, cô để lại toàn bộ. Ngay cả chiếc nhẫn cưới bằng kim cương, cô cũng đã tháo ra, lạnh lùng chặn lên tờ đơn ly hôn đặt cạnh đống giấy nháp cháy xém trên bàn trà.
Mười một giờ đêm, chiếc Maybach màu đen tiến vào gara. Lục Cảnh Thâm bước vào nhà, mang theo hơi men và sự bực dọc thường trực.
"Nguyệt, pha cho anh cốc nước chanh giải rượu, đồ ủi ngày mai đâu rồi?" Hắn nới lỏng cà vạt, lớn giọng gọi theo thói quen.
Đáp lại hắn chỉ là sự im lặng chết chóc. Không có mùi tinh dầu sả chanh dịu nhẹ, không có ánh đèn ấm áp dưới bếp, cũng chẳng có bóng dáng người phụ nữ nhỏ nhắn luôn tất tả chạy ra đón lấy áo khoác của hắn.
Lục Cảnh Thâm cau mày, bước bực dọc vào phòng khách. Đập vào mắt hắn là tờ đơn ly hôn được ký sẵn bằng nét bút dứt khoát đến xuyên thủng cả mặt giấy, bên trên là chiếc nhẫn cưới nằm chỏng chơ lạnh lẽo. Tủ quần áo trống một góc nhỏ, những thứ thuộc về hai mẹ con cô bốc hơi sạch sẽ như chưa từng tồn tại.
Hắn sững người mất ba giây, sau đó bật cười một tiếng khinh miệt. Hắn rút điện thoại gọi cho trợ lý:
"Cắt toàn bộ thẻ phụ mang tên Thẩm Nguyệt! Đóng băng mọi tài khoản liên kết. Dặn bảo vệ khu biệt thự, không cho phép cô ta bước vào dù chỉ nửa bước. Tôi muốn xem, một người đàn bà nội trợ giở trò lạt mềm buộc chặt, ôm theo một đứa con mang bệnh hiểm nghèo, có thể trụ được mấy ngày ở cái đất Thượng Hải tàn khốc này! Cùng lắm là ba ngày, cô ta sẽ phải khóc lóc quỳ gối xin tôi cho quay về!"
Nhưng Lục Cảnh Thâm đã nhầm. Hắn kiêu ngạo cho rằng mình là bầu trời của Thẩm Nguyệt, mà quên mất rằng, trước khi gãy cánh làm vợ hắn, cô từng là một con đại bàng thuộc về những đỉnh cao.
Trong một căn hộ nhỏ gọn gàng nhưng đầy đủ ánh sáng ở ngoại ô, Thẩm Nguyệt mở chiếc laptop đã cất sâu dưới đáy vali. Màn hình sáng lên, kết nối một cuộc gọi video xuyên quốc gia đến Paris.
Bên kia màn hình, một lão giả người Pháp với mái tóc bạc phơ, mang kính gọng sừng hiện lên. Vừa nhìn thấy cô, đôi mắt ông trừng lớn, ly cà phê trên tay suýt rơi xuống.
"Giáo sư Jean," Thẩm Nguyệt cất giọng, âm sắc tiếng Pháp chuẩn xác, lưu loát và trầm tĩnh. "Em xin lỗi vì đã biến mất suốt năm năm qua. Ngài từng nói, cánh cửa Viện thiết kế Louvre luôn mở rộng chờ em. Bây giờ... 'Luna' muốn quay trở lại."
Lão giáo sư đập mạnh tay xuống bàn, hốc mắt đỏ hoe, kích động gào lên: "Oh mon Dieu! Luna! Viên ngọc sáng nhất của ta! Cuối cùng em cũng tỉnh ngộ rồi! Ta đã nói tên khốn đó không xứng với tài năng của em! Chờ đó, ta sẽ gửi ngay cho em thư tiến cử đến tập đoàn Hoàn Vũ – đối thủ sống còn của Lục Thị tại châu Á. Bọn họ đang khát khao một Giám đốc Sáng tạo đủ sức nghiền nát Lục Thị!"
Đêm đó, Thẩm Nguyệt cầm bút vẽ lên. Không còn sự dè dặt, không còn những nét phác thảo u buồn. Đầu cọ trên bảng điện tử lướt đi như cuồng phong, sắc bén, kiêu ngạo và rực rỡ sát khí. Huyền thoại "Luna" – người từng làm chao đảo Tuần lễ thời trang Paris năm nào, chính thức hồi sinh từ cõi chết.
Ba tháng trôi qua, ngắn ngủi nhưng đủ để dời non lấp biển. Sự tương phản giữa hai thế giới ngày càng trở nên châm biếm đến nực cười.
Tại biệt thự Lục gia.
Lục Cảnh Thâm đứng trước gương, sắc mặt đen như đáy nồi nhìn vết cháy sém to tướng trên chiếc áo sơ mi lụa dệt thủ công mà hắn yêu thích nhất. Phía sau, Lâm Uyển mặc chiếc tạp dề cũ của Thẩm Nguyệt một cách lố lăng, tay bưng đĩa trứng chiên cháy đen thui, nước mắt lại chực trào ra.
"Anh Thâm... em xin lỗi... em muốn tự tay chuẩn bị bữa sáng cho anh... nhưng đột nhiên mùi dầu mỡ làm em nhớ đến những ký ức tồi tệ... tay em run quá..."
Nếu là ba tháng trước, Lục Cảnh Thâm sẽ lập tức ôm lấy cô ta dỗ dành. Nhưng giờ phút này, khi dạ dày đang cồn cào vì ba tháng trời không có một bữa cơm tử tế, khi công ty đang rối ren vì dự án "Khởi Nguyên" đình trệ do Lâm Uyển – người "đứng tên" thiết kế – không thể trả lời nổi một câu hỏi cơ bản về kết cấu nạm kim cương từ đội thợ kim hoàn, sức chịu đựng của hắn đã cạn kiệt.
"Nhà có mười người giúp việc, em tranh làm mấy chuyện này để chứng tỏ cái gì?!" Hắn gắt gỏng vứt chiếc áo hỏng xuống sàn, thô bạo xoa hai bên thái dương đang giật liên hồi.
Căn nhà này từng yên bình biết bao. Áo sơ mi của hắn luôn được ủi phẳng phiu, cà vạt được thắt sẵn treo đúng vị trí, nước chanh giải rượu luôn có nhiệt độ vừa phải. Bây giờ, mọi thứ chỉ là một đống hỗn độn ngập ngụa mùi nước hoa rẻ tiền và tiếng khóc lóc ỉ ôi giả tạo. Lục Cảnh Thâm bắt đầu nhận ra, sự thiếu vắng của Thẩm Nguyệt giống như một vết cắt mỏng nhưng sâu hoắm, ban đầu không thấy đau, nhưng càng để lâu càng rỉ máu đến kiệt quệ. Hắn bứt rứt, hụt hẫng, và một sự hoang mang tột độ bắt đầu nhen nhóm trong lòng.
Tại sao cô ta chưa quay lại cầu xin hắn? Tiền đâu để cô ta chữa bệnh cho con?
Trong khi đó, ở tầng cao nhất của tòa tháp Hoàn Vũ ngay trung tâm Thượng Hải.
Cộc... Cộc... Cộc... Tiếng giày cao gót Christian Louboutin gõ nhịp nhàng, sắc lạnh trên nền đá cẩm thạch. Thẩm Nguyệt bước ra khỏi thang máy VIP. Mái tóc dài rũ rượi xơ xác ngày xưa đã được cắt phăng, thay bằng kiểu tóc bob bất đối xứng nhuộm màu than chì cực kỳ quyền lực. Cô khoác trên người bộ suit cắt may thủ công màu đỏ rượu vang, tôn lên vòng eo thon gọn và khí chất bức người. Đôi môi tô son đỏ thẫm, ánh mắt giấu sau cặp kính râm bản to toát ra sự lạnh lùng của một bậc vương giả.
Dọc hành lang, hàng tá nhân viên cấp cao cúi gập người kính cẩn: "Chào Giám đốc Thẩm."
Thẩm Nguyệt không buồn gật đầu, chỉ ném tệp tài liệu cho trợ lý đi theo sau, ra lệnh bằng giọng điệu không thể chối cãi: "Toàn bộ bản phác thảo của phòng thiết kế B trả về làm lại. Quá rác rưởi. Nói với họ, nếu ngày mai không đưa ra được bản vẽ vượt mặt được dòng sản phẩm rẻ tiền của Lục Thị, toàn bộ tự giác cuốn gói rời khỏi Hoàn Vũ."
Sự quyết đoán và tài năng kinh người của "Luna" đã giúp cổ phiếu Hoàn Vũ tăng vọt 15% chỉ trong một tháng, giẫm đạp Lục Thị không thương tiếc. Ngay cả Tiểu Tinh, nhờ chế độ đãi ngộ khổng lồ của Hoàn Vũ, đã được chuyển vào phòng VIP của viện hô hấp quốc tế. Lồng ngực con bé không còn tiếng rít, đôi má đã hồng hào trở lại, đang vui vẻ kéo một bản vĩ cầm dở dang. Cuộc đời cô đã hoàn toàn được gột rửa.
Sự bứt rứt của Lục Cảnh Thâm cuối cùng cũng đạt đến đỉnh điểm. Hắn không thể chờ thêm được nữa. Qua thám tử tư, hắn biết được Thẩm Nguyệt đang làm việc tại tập đoàn Hoàn Vũ.
"Chắc chắn là làm một nhân viên quèn, bị chèn ép vắt kiệt sức lao động nên mới cố cắn răng không dám về." Hắn tự huyễn hoặc mình để vớt vát lại chút tự tôn thảm hại.
Chiều hôm đó, Lục Cảnh Thâm đích thân lái chiếc Maybach đến đỗ chễm chệ trước sảnh lớn của tập đoàn Hoàn Vũ. Hắn mặc bộ vest đắt tiền nhất, đứng khoanh tay ở khu vực sảnh chờ, khuôn mặt vênh váo chuẩn bị sẵn những lời lẽ ban ơn mang tính sát thương nhất để ép Thẩm Nguyệt phải cúi đầu.
Đúng 5 giờ chiều. Cửa thang máy chuyên dụng dành cho ban giám đốc "ting" một tiếng mở ra.
Lục Cảnh Thâm chuẩn bị bước tới, nhưng đôi chân hắn bỗng nhiên chôn chặt xuống sàn đá. Đồng tử hắn co rụt lại vì chấn động.
Từ trong thang máy, Thẩm Nguyệt bước ra. Không phải là một nhân viên quèn phờ phạc, mà là một nữ vương được bao quanh bởi bốn năm vị giám đốc điều hành đang báo cáo công việc, và hai vệ sĩ đi hai bên. Khí chất của cô rực rỡ, lóa mắt đến mức Lục Cảnh Thâm có cảm giác mình tựa như một kẻ nhà quê lần đầu nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Đây là người vợ từng luống cuống vì làm rơi cái bát của hắn sao? Cổ họng hắn khô khốc, tim đập thình thịch vừa kinh ngạc vừa nuối tiếc điên cuồng.
Nhìn thấy cô sắp bước qua cánh cửa kính xoay, sự ghen tuông và thói gia trưởng trỗi dậy lấn át cả lý trí, Lục Cảnh Thâm sải những bước dài, dang tay chắn ngang đường đi của Thẩm Nguyệt.
"Thẩm Nguyệt!" Hắn cất giọng, cố giữ vẻ cao ngạo của một Tổng giám đốc. "Chơi đủ chưa? Ba tháng qua bôn ba mài giũa bên ngoài chắc em cũng nếm đủ mùi đời rồi chứ? Về nhà đi. Xin lỗi Uyển Uyển một tiếng, chuyện em ăn cắp thiết kế anh sẽ nể tình mà không truy cứu. Thẻ phụ của em anh đã sai người mở lại rồi, ngoan ngoãn về làm Lục phu nhân, anh sẽ cho Tiểu Tinh chuyển viện..."
Lời ban phát thương hại của hắn chưa kịp dứt, không khí xung quanh đã đông cứng lại. Các giám đốc của Hoàn Vũ nhìn hắn như nhìn một thằng điên trốn trại.
Thẩm Nguyệt dừng bước. Cô từ từ tháo cặp kính râm xuống, đưa cho trợ lý bên cạnh. Đôi mắt sắc lẹm, tĩnh lặng như nước hồ thu lướt qua gương mặt đang cố gồng lên của Lục Cảnh Thâm.
Không có sự căm phẫn. Không có sự xót xa. Không có lấy một cái nhíu mày. Đó là một ánh mắt trống rỗng đến cực điểm, một sự ngó lơ hoàn toàn. Giống như việc Lục Cảnh Thâm đứng đây không khác gì một hạt bụi vô tình bay ngang qua tầm mắt cô, chẳng đáng để cô phải phung phí dù chỉ nửa giây hô hấp.
Cô không thèm trả lời hắn lấy một chữ, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, bình thản quay sang mắng người quản lý sảnh:
"An ninh của Hoàn Vũ dạo này xuống cấp đến mức để chó hoang chạy vào sảnh sủa bậy thế này sao? Không biết mùi nước hoa rẻ tiền rác rưởi của hắn làm ô nhiễm không khí à? Đuổi ra ngoài, xịt khuẩn sạch sẽ cho tôi."
Sắc mặt Lục Cảnh Thâm nháy mắt trắng bệch, rồi chuyển sang đỏ lựng vì nhục nhã. "Thẩm Nguyệt! Em dám..."
Hắn chưa kịp bước tới, hai vệ sĩ hộ pháp của Hoàn Vũ đã lao lên, bẻ quặt tay hắn lôi xềnh xệch ra phía sau.
"Buông tôi ra! Tôi là Tổng giám đốc Lục Thị! Thẩm Nguyệt, em bị điên rồi, em..."
Bất chấp tiếng gầm rú mất mặt của Lục Cảnh Thâm, Thẩm Nguyệt đã ung dung đeo lại kính râm. Đáy mắt cô cất giấu một tia khinh miệt tột cùng. Cô nện bước giày cao gót đầy kiêu hãnh bước ra ngoài, nơi chiếc Bentley đời mới nhất đã mở sẵn cửa chờ.
Xoẹt... Rào!
Đúng lúc đó, một nhân viên vệ sinh theo lệnh, cầm thẳng vòi nước xịt khuẩn áp suất cao, không nương tình xịt thẳng một luồng nước lạnh buốt và nồng nặc mùi thuốc sát trùng vào gã đàn ông đang vùng vằng ở cửa.
Nước lạnh tạt thẳng vào mặt, làm ướt sũng bộ vest đắt tiền, vuốt rủ xuống mái tóc chải chuốt của Lục Cảnh Thâm. Hắn chật vật, ướt nhẹp như một con chuột cống thảm hại. Đứng giữa sảnh lớn dưới vô số ánh mắt châm biếm, nhìn theo bóng chiếc xe Bentley sang trọng của vợ cũ khuất dần hòa vào dòng xe cộ Thượng Hải, trái tim Lục Cảnh Thâm đột nhiên lạnh toát.
Đến tận giây phút này, khi bị sự vô tình của cô vả thẳng vào mặt, hắn mới hoảng loạn nhận ra một sự thật tàn nhẫn: Thẩm Nguyệt không hề giận dỗi. Cô đã thực sự vứt bỏ hắn, vứt bỏ sạch sẽ không còn một mảnh vụn.
Đêm Thượng Hải lộng lẫy và xa hoa bậc nhất. Khách sạn Bán Đảo tráng lệ đêm nay rực sáng ánh đèn pha lê, đón chào những nhân vật quyền lực nhất của giới thượng lưu và truyền thông trong đêm Dạ tiệc Triển lãm Trang sức Quốc tế.
Đây là trận chiến sống còn của Lục Thị. Cổ phiếu rớt giá thê thảm suốt ba tháng qua, các nhà đầu tư đồng loạt rút vốn, Lục Cảnh Thâm đã đánh cược toàn bộ gia sản cuối cùng vào bộ sưu tập "Khởi Nguyên". Hắn tin rằng, tác phẩm tuyệt mỹ này sẽ là chiếc phao cứu sinh vớt lấy đế chế của hắn.
Trên bục trung tâm, Lâm Uyển mặc một chiếc váy dạ hội màu trắng tinh khôi đính đầy lông vũ, trông hệt như một đóa bạch liên hoa thuần khiết không vương bụi trần. Ả đứng dưới ánh đèn spotlight, rơm rớm nước mắt phát biểu qua micro:
"Tác phẩm Khởi Nguyên này... là sự vươn lên từ tận cùng tuyệt vọng. Trong những đêm tối tăm nhất của căn bệnh trầm cảm, khi tôi muốn kết liễu sinh mệnh mình, chính tình yêu thương của gia đình và nghệ thuật đã cứu rỗi tôi. Từng đường cắt trên viên kim cương này là nước mắt của tôi, là..."
Bốp. Bốp. Bốp.
Ba tiếng vỗ tay chậm rãi, lạnh lẽo, sắc nhọn vang lên từ phía cánh cửa lớn đang mở toang, cắt đứt bài diễn văn buồn nôn của Lâm Uyển.
Toàn bộ hàng trăm ánh mắt của giới tài phiệt, báo chí đồng loạt quay lại. Người dẫn chương trình lắp bắp qua micro: "Thưa quý vị... xin trân trọng giới thiệu... Giám khảo danh dự của hội đồng thiết kế quốc tế Louvre, Giám đốc Sáng tạo của tập đoàn Hoàn Vũ... Cô Luna!"
Lục Cảnh Thâm đang mỉm cười đắc ý nâng ly rượu vang, nụ cười lập tức đông cứng trên môi. Ly thủy tinh tuột khỏi tay hắn, rơi xuống sàn vỡ tan tành. Rượu vang đỏ thẫm văng tung tóe lên đôi giày da bóng lộn.
Từ ngoài bước vào, Thẩm Nguyệt tựa như một nữ thần giáng thế. Cô diện chiếc đầm dạ hội Haute Couture màu đen tuyền cắt xẻ táo bạo, ôm sát những đường cong hoàn mỹ, phía sau lưng khoác hờ một tấm áo choàng lông vũ quyền lực. Chiếc vòng cổ cô đeo tỏa ra thứ ánh sáng áp đảo hoàn toàn mọi viên kim cương rẻ tiền trong phòng. Ánh mắt cô giấu sau lớp trang điểm sắc sảo, lạnh lẽo và bễ nghễ nhìn xuống mọi sinh linh, không vương chút tình người.
"Nguyệt... Thẩm Nguyệt?" Lục Cảnh Thâm lùi lại một bước, đồng tử co rút liên hồi. Trái tim hắn như bị ai đó bóp nghẹt. Vợ cũ của hắn... người phụ nữ từng bị hắn đuổi ra khỏi nhà không xu dính túi, lại chính là "Luna" - huyền thoại thiết kế mà hắn đã bỏ ra hàng triệu đô để cầu xin một cái hẹn gặp mặt nhưng luôn bị từ chối?!
Lâm Uyển trên sân khấu tái mét mặt mày. Đôi chân ả run lẩy bẩy, đôi môi lắp bắp không thành tiếng: "Chị... chị dâu..."
Thẩm Nguyệt sải những bước chân uyển chuyển trên thảm đỏ, đi thẳng lên bục sân khấu giữa sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười đoạt mệnh. Cô cầm lấy micro từ tay MC, giọng nói trong trẻo nhưng mang lực sát thương của một lưỡi lam:
"Bài diễn văn cảm động lắm, cô Lâm. Nhưng với tư cách là Giám khảo danh dự, tôi có một câu hỏi nhỏ về chuyên môn. Viên kim cương chủ đạo của Khởi Nguyên được sử dụng kỹ thuật cắt 58 giác cúp. Cô Lâm có thể cho giới chuyên môn ở đây biết, để tạo ra hiệu ứng quang học phản chiếu ánh sáng thành hai dải sáng quấn lấy nhau như trên bản vẽ, cô đã tính toán chiết suất khúc xạ ánh sáng ở góc độ bao nhiêu không?"
Không gian im phăng phắc. Tất cả ống kính máy quay chĩa thẳng vào Lâm Uyển. Ả há hốc mồm, mồ hôi hột túa ra ướt đẫm trán. Ả chỉ biết lấy trộm bản vẽ, làm sao ả biết cái gì gọi là khúc xạ với 58 giác cắt?!
"Tôi... tôi... lúc đó tôi bị trầm cảm... cảm xúc tuôn trào nên tôi cứ thế vẽ thôi... tôi không nhớ thông số kỹ thuật..." Lâm Uyển òa khóc, ánh mắt cầu cứu ném về phía Lục Cảnh Thâm.
Nhưng Lục Cảnh Thâm lúc này đã tê liệt. Hắn nhìn Thẩm Nguyệt rực rỡ trên sân khấu, sự nhục nhã và hối hận bắt đầu gặm nhấm lục phủ ngũ tạng hắn.
"Cảm xúc tuôn trào à?" Thẩm Nguyệt bật cười thành tiếng. Tiếng cười mang đầy sự chế giễu. Cô quay sang nhân viên kỹ thuật: "Bật màn hình LED lớn lên. Kết nối với kính hiển vi trên bục trưng bày. Phóng to góc phải dưới cùng của mặt dây chuyền lên 100 lần cho tôi."
Màn hình LED khổng lồ phía sau sân khấu lập tức sáng bừng. Dưới thấu kính phóng đại cực đại, hình ảnh viên kim cương và dải bạch kim hiện rõ từng nanomet. Ngay tại điểm giao nhau nhỏ bằng đầu kim của hai dải bạch kim, một dòng chữ khắc chìm siêu vi hiện ra rõ mồn một trước hàng ngàn cặp mắt.
LUNA & TINH - Vĩnh viễn bình an.
Cả khán phòng bùng nổ. Những tiếng ồ lên kinh ngạc, những lời chửi rủa, chỉ trích bắt đầu vang lên như ong vỡ tổ. Đèn flash của phóng viên nháy liên tục như sấm chớp.
Thẩm Nguyệt bước tới trước mặt Lâm Uyển đang run rẩy ngã bệt xuống sàn, từ trên cao nhìn xuống ả như nhìn một con sâu bọ:
"Cô Lâm, cô nói đây là khát vọng vượt qua trầm cảm của cô? Thật nực cười. Khởi Nguyên là tác phẩm tôi vẽ cho con gái tôi, Tiểu Tinh. Viên kim cương thô bị khuyết một góc tượng trưng cho đứa trẻ sinh non mang bệnh hiểm nghèo. Hai dải bạch kim quấn lấy nhau không phải là ánh sáng cứu rỗi vớ vẩn gì cả, mà là vòng tay của một người mẹ, thề sống chết bảo vệ đứa con của mình. Cô ăn cắp tình yêu của tôi dành cho con gái để làm bàn đạp cho cái sự hư vinh bẩn thỉu của cô. Cô có thấy buồn nôn không?"
"Không... không phải... Anh Thâm! Cứu em!" Lâm Uyển gào thét, bò lết về phía Lục Cảnh Thâm.
Nhưng chưa kịp chạm vào ống quần hắn, cánh cửa hội trường lại một lần nữa mở tung. Cảnh sát kinh tế Thượng Hải trong bộ quân phục uy nghiêm bước vào.
"Cô Lâm Uyển, anh Lục Cảnh Thâm. Chúng tôi nhận được đơn tố cáo kèm bằng chứng từ tập đoàn Hoàn Vũ. Các vị bị bắt giữ để điều tra vì hành vi đánh cắp tài sản trí tuệ thương mại và lừa đảo chiếm đoạt tài sản quy mô lớn. Mời đi theo chúng tôi."
Chiếc còng số tám lạnh ngắt bập vào tay Lâm Uyển. Ả đàn bà xảo quyệt chuyên dùng nước mắt thao túng người khác giờ đây tóc tai rũ rượi, nước mắt tèm lem lớp phấn son, bị lôi xềnh xệch đi như một con chó hoang giữa những tràng cười nhạo của giới thượng lưu. Lớp mặt nạ "bạch liên hoa" bị lột sạch, không còn chừa lại một mảnh vụn.
Lục Cảnh Thâm đứng chôn chân tại chỗ. Điện thoại trong túi hắn rung lên bần bật. Trợ lý gọi đến, giọng khóc nấc: "Lục tổng! Xong rồi! Cổ phiếu bốc hơi 80% chỉ trong mười phút! Ngân hàng vừa thông báo niêm phong toàn bộ tài sản Lục gia để siết nợ! Các đối tác châu Âu đồng loạt hủy hợp đồng bồi thường!"
Ngay lúc đó, ngài chủ tịch hội đồng thiết kế Pháp tiến đến, vỗ vai Lục Cảnh Thâm, buông một lời khinh miệt cuối cùng: "Anh Lục, anh thực sự nghĩ mấy bản vẽ rác rưởi của anh năm xưa đủ sức lấy được gói thầu của chúng tôi sao? Chúng tôi ký hợp đồng, là vì trong những bản vẽ đó, luôn có sự chỉnh sửa hoàn mỹ của cô Luna - người vợ mà anh giấu kín sau lưng. Anh bỏ rơi cô ấy, cũng chính là tự tay bóp nát sự nghiệp của chính mình. Kẻ bất tài ạ."
Sấm sét rền vang trong đầu Lục Cảnh Thâm. Chút kiêu hãnh cuối cùng của một gã đàn ông gia trưởng sụp đổ hoàn toàn. Sự thật tàn khốc tát vào mặt hắn: Hắn chẳng là cái thá gì cả. Không có Thẩm Nguyệt, hắn chỉ là một tên phế vật không hơn không kém. Hắn ngã khuỵu xuống nền gạch lạnh lẽo, hai tay ôm lấy đầu, nghẹn ngào gào lên trong cổ họng nhưng không phát ra được tiếng nào.
Ba ngày sau.
Trời Thượng Hải đổ một cơn mưa tầm tã, lạnh thấu xương.
Khu biệt thự tỷ phú dành riêng cho giới tinh anh được bảo vệ nghiêm ngặt. Bên ngoài cánh cổng sắt đúc mạ vàng khép kín, một gã đàn ông gầy xọp, râu ria xồm xoàm, mặc bộ quần áo nhàu nát sũng nước mưa đang quỳ rạp dưới đất.
Lục Cảnh Thâm đã phá sản. Lâm Uyển bị kết án 7 năm tù giam. Hắn gánh trên lưng khoản nợ khổng lồ, bị đuổi khỏi biệt thự Lục gia, nay phải ngủ chui lủi dưới gầm cầu. Nỗi hối hận như hàng vạn con kiến độc cắn xé trái tim hắn. Hắn nhớ đến bát nước chanh giải rượu, nhớ đến những chiếc áo sơ mi được ủi phẳng, nhớ đến tiếng gọi "Bố ơi" yếu ớt của Tiểu Tinh. Hắn sai rồi. Hắn thực sự sai rồi.
"Nguyệt! Thẩm Nguyệt! Anh cầu xin em!" Lục Cảnh Thâm dập đầu xuống nền đường nhựa thô ráp đến mức trán bật máu. Máu hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng xuống mặt. "Cho anh gặp Tiểu Tinh một lần thôi! Cầu xin em, anh biết lỗi rồi! Anh đã bị quả báo rồi! Nguyệt ơi, anh chỉ cần được nhìn con một cái thôi!"
Tiếng gào khóc thảm thiết của hắn vang vọng trong mưa, nhưng chẳng ai thèm đoái hoài.
Đúng lúc đó, ánh đèn pha sáng rực của một chiếc Rolls-Royce Phantom đâm toạc màn mưa, chầm chậm tiến về phía cổng biệt thự. Xe dừng lại ngay trước vũng nước đục ngầu nơi Lục Cảnh Thâm đang quỳ.
Cửa kính xe VIP phía sau chầm chậm hạ xuống.
Thẩm Nguyệt ngồi ở ghế trong, vắt chéo đôi chân dài thon thả. Cô mặc bộ vest nhung đen sang trọng, đôi mắt giấu sau chiếc kính râm hàng hiệu tĩnh lặng không chút gợn sóng. Cô một tay lướt xem báo cáo tài chính trên iPad, phong thái bình thản và ung dung đến mức người đàn ông đang dập đầu máu me be bét ngoài kia không khác gì một hạt bụi vô hình.
"Nguyệt... Nguyệt!" Lục Cảnh Thâm như bám được cọng rơm cứu mạng, lết tới bằng hai đầu gối, định đưa bàn tay dính đầy bùn đất bám vào thành cửa xe.
"Tránh ra. Cẩn thận bẩn xe của tôi." Giọng Thẩm Nguyệt nhàn nhạt vang lên, không giận dữ, không căm phẫn, chỉ có sự xa cách của hai tầng lớp vĩnh viễn không bao giờ có thể chạm vào nhau nữa.
Bàn tay Lục Cảnh Thâm khựng lại giữa không trung, run rẩy dữ dội. Hắn nhìn người phụ nữ lộng lẫy trước mặt, khóc nấc lên từng hồi, nước mũi nước mắt tèm lem: "Anh sai rồi... Anh bị lừa, anh mù quáng... Nguyệt, nể tình năm năm phu thê, nể tình anh là bố của Tinh Tinh... cho anh một cơ hội chuộc lỗi..."
Thẩm Nguyệt cuối cùng cũng dừng lướt iPad. Cô chậm rãi quay đầu lại, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên một độ cong tuyệt đẹp nhưng sắc lẹm. Cô cầm lấy một chiếc phong bì màu nâu bên cạnh ghế, nhẹ nhàng đưa ra ngoài cửa sổ, rồi mở nắp phong bì.
Hàng trăm mảnh vụn giấy lả tả rơi xuống, bay theo gió mưa, dính chặt vào khuôn mặt nhầy nhụa bùn đất và vũng nước đọng dưới chân Lục Cảnh Thâm. Đó là những mảnh vụn của tờ giấy chứng nhận kết hôn đã bị cô cho vào máy hủy tài liệu cắt nát không thương tiếc.
Lục Cảnh Thâm trừng mắt nhìn những mảnh giấy vụn nát bét, cổ họng phát ra tiếng nấc nghẹn như dã thú hấp hối.
Thẩm Nguyệt gỡ kính râm xuống, đôi mắt trong trẻo lướt qua hắn bằng nửa con mắt. Giọng nói của cô vang lên trong màn mưa, đập tan từng mảnh linh hồn cuối cùng của kẻ tồi tệ:
"Lục tổng, rác rưởi thì nên ở đúng chỗ của nó. Đừng làm bẩn mắt con gái tôi."
Nói rồi, cô không thèm nhìn lại dù chỉ một phần ngàn giây.
"Lên kính, chạy xe vào nhà đi. Ngoài này mùi hôi thối nồng nặc quá."
Cửa kính Rolls-Royce êm ái kéo lên, triệt để ngăn cách thế giới bẩn thỉu của gã đàn ông tồi tệ. Chiếc xe sang trọng lăn bánh, bánh xe lăn qua vũng nước, hất một luồng bùn lầy lên thẳng mặt Lục Cảnh Thâm rồi tiến vào bên trong cánh cổng biệt thự huy hoàng đang rộng mở.
Lục Cảnh Thâm đổ gục xuống đường. Hắn cào cấu lớp nhựa đường, ôm lấy những mảnh vụn giấy kết hôn đã bị nước mưa làm cho nát bét, gào khóc điên dại trong nỗi đau đớn, cô độc và hối hận tột cùng, vĩnh viễn mục rữa trong cái địa ngục do chính tay mình tạo ra.
Bên trong biệt thự ấm áp, lò sưởi đang cháy rực hồng. Bé Tiểu Tinh vô cùng khỏe mạnh, mặc chiếc váy công chúa chạy ùa ra ôm chầm lấy chân mẹ, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp căn nhà. Thẩm Nguyệt cúi xuống bế bổng con gái lên, hôn lên đôi má ửng hồng của con. Cô nhìn ra ngoài màn mưa đen kịt qua ô cửa kính, một nụ cười rạng rỡ và thanh thản thật sự nở trên môi. Cơn bão đã qua đi, từ ngày mai, bầu trời của hai mẹ con cô sẽ chỉ còn lại những vạt nắng kiêu hãnh và rực rỡ nhất.
