Tháng tiếp theo, sự chênh lệch càng trở nên rõ rệt, cứa những nhát dao vô hình vào sự đố kỵ của phản diện.
Trên trang bìa tạp chí Khoa học & Thời trang xanh uy tín nhất cả nước, hình ảnh Lâm Tự Dao xuất hiện rạng rỡ. Cô mặc một bộ vest trắng cắt may tỉ mỉ, mái tóc buông xõa tự nhiên, ánh mắt kiên định và phong thái toát lên sự tự tin của một chuyên gia thực thụ. Tiêu đề in đậm: "Lâm Tự Dao - Nữ nghiên cứu sinh trẻ tuổi và Cuộc cách mạng vật liệu xanh." Cô đã giành giải Vàng sáng tạo quốc gia.
Cùng lúc đó, Vi ngồi trong phòng tối, gặm nhấm sự ghen tức đến mức cắn nát cả móng tay. Cô ta lật tung tờ tạp chí, vò nát gương mặt của Dao.
Và rồi, ngay khoảnh khắc sự tuyệt vọng dâng lên đỉnh điểm, âm thanh "Ting" quen thuộc từ ứng dụng đồng bộ đám mây vang lên trên màn hình chiếc iPad cũ kỹ.
Ánh mắt Tiêu Thời Vi dán chặt vào màn hình. Hệ thống báo: "Tài khoản L_TD đã tải lên tệp: Bản thảo chung kết - Tuyệt mật."
Tay Vi run rẩy, lậpتها nhấp chuột tải xuống. Một bản vẽ thiết kế dạ hội với cấu trúc sợi quang học 3D hiện ra, lộng lẫy, hoàn hảo, vượt qua mọi giới hạn sáng tạo mà Vi từng thấy. Nó giống như một liều thuốc phiện giáng thẳng vào cơn vã của kẻ nghiện.
Vi bật cười khanh khách trong căn phòng tối, ánh mắt điên dại: "Lâm Tự Dao, mày tài giỏi thì sao? Cuối cùng mày vẫn chỉ là kẻ làm thuê cho tao thôi! Lần này, tao sẽ dùng chính thiết kế tuyệt mật của mày để đạp mày xuống đáy xã hội một lần nữa!"
Vi không hề biết rằng, khoảnh khắc cô ta nhấn nút "Tải xuống", ở cách đó hàng ngàn cây số, tại văn phòng luật xám lạnh, hệ thống máy chủ của Kỷ Trác Hành đã lưu lại toàn bộ vết tích IP, thời gian và địa chỉ máy nhận.
Tự Dao đứng trước cửa kính trong suốt nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập của Tô Châu. Cô khẽ chạm ngón tay lên mặt kính, ánh mắt tĩnh lặng mà chết chóc.
Con mồi đã nuốt trọn lưỡi câu. Đã đến lúc thu lưới.
"Kẻ mượn ánh sáng của người khác để tỏa sáng, rốt cuộc sẽ bị chính ngọn lửa ấy thiêu rụi thành tro bụi."
Trung tâm Triển lãm Quốc tế Bắc Kinh đêm nay rực rỡ đến mức làm lu mờ cả những vì sao. Gia tộc họ Tiêu đã ném ra hàng chục triệu tệ để tổ chức Tuần lễ Thời trang ra mắt thương hiệu cá nhân của Tiêu Thời Vi. Thảm đỏ trải dài từ cổng lớn đến tận sảnh chính, ánh đèn flash của hàng trăm phóng viên nhấp nháy liên tục không ngừng nghỉ. Buổi lễ được phát sóng trực tiếp trên sáu nền tảng mạng xã hội lớn nhất cả nước, thu hút hơn mười triệu lượt xem cùng lúc.
Đứng trong phòng chờ VIP, Tiêu Thời Vi nhìn bóng mình trong tấm gương pha lê. Cô ta khoác lên người bộ váy dạ hội Vedette mang tên "Hừng Đông" – tác phẩm được chế tác từ "bản thảo tuyệt mật" mà cô ta đã cướp trắng từ đám mây dữ liệu của Lâm Tự Dao. Bộ trang phục dệt từ sợi quang học sinh học, ôm sát những đường cong hoàn mỹ, phát ra thứ ánh sáng lấp lánh, kỳ ảo tựa như được dệt từ ánh trăng.
Vi nhếch mép cười đắc ý. Đêm nay, cô ta sẽ chính thức bước lên ngai vàng của giới thiết kế.
Bên ngoài, tiếng MC vang lên lanh lảnh qua hệ thống loa vòm: "Và bây giờ, xin quý vị hướng mắt về sân khấu để chiêm ngưỡng kiệt tác 'Hừng Đông'. Xin giới thiệu: Thiên tài thiết kế trẻ tuổi Tiêu Thời Vi! Thiết kế này cũng chính là lời khẳng định đanh thép nhất của cô Tiêu trước những kẻ xuất thân bần hàn, luôn rắp tâm bôi nhọ, ăn cắp chất xám và đố kỵ với tài năng của người khác!"
Tràng pháo tay sấm dậy vang lên. Cánh cửa lớn mở ra.
Tiêu Thời Vi bước ra sân khấu trong tiếng nhạc giao hưởng du dương. Ánh sáng từ hàng chục giàn đèn Halogen công suất lớn và đèn LED Spotlight tập trung toàn bộ vào vị trí của cô ta. Vi kiêu hãnh nâng cằm, sải những bước đi uyển chuyển. Cô ta đang tận hưởng sự sùng bái của hàng ngàn con mắt bên dưới.
Nhưng Vi không hề biết, chiếc đồng hồ đếm ngược của tử thần đã bắt đầu điểm.
Khi Vi bước đến điểm dừng giữa sân khấu, giơ tay vẫy chào và chuẩn bị xoay người tạo dáng, thì... RÈ RÈ... KÉT!
Tiếng nhạc giao hưởng bị cắt phăng một cách thô bạo, thay thế bằng âm thanh nhiễu sóng chói tai. Toàn bộ hội trường bỗng chốc rơi vào im lặng tĩnh mút.
Cánh cửa chính của trung tâm triển lãm bị đẩy tung ra bằng một lực mạnh mẽ. Hàng chục nhân viên mặc đồng phục của Cục Cảnh sát Kinh tế và Thanh tra Sở Môi trường ập vào, bước đi rầm rập, phong tỏa toàn bộ các lối thoát hiểm.
Đi đầu đoàn người ấy là Kỷ Trác Hành. Anh mặc một bộ vest đen được cắt may phẳng phiu, ánh mắt sắc bén lướt qua đám đông hỗn loạn, tay cầm một tập hồ sơ dày cộm.
"Dừng lại! Các người làm cái gì vậy? Bảo vệ đâu! Đuổi họ ra ngoài!" Ông Tiêu – cha của Thời Vi – từ hàng ghế VIP bật dậy, hoảng loạn gào thét.
Kỷ Trác Hành không thèm liếc mắt nhìn ông ta. Anh giơ tay lên, một kỹ thuật viên đi cùng lập tức cắm một chiếc USB vào hệ thống điều khiển trung tâm.
Ngay lập tức, màn hình LED khổng lồ phía sau lưng Tiêu Thời Vi tắt ngúm hình ảnh logo thương hiệu lộng lẫy, thay vào đó là một loạt các tài liệu được chiếu lên với kích thước khổng lồ:
Bằng chứng 1: Nhật ký địa chỉ IP từ máy chủ đám mây. Dòng chữ đỏ chót hiển thị rõ ràng thiết bị máy tính bảng của Trường Trung học Ô Trấn liên tục bị truy cập và đồng bộ tệp tin sang địa chỉ IP trùng khớp với biệt thự nhà họ Tiêu tại Bắc Kinh. Bằng chứng 2: Giấy chứng nhận Đăng ký Bản quyền Sáng chế Vật liệu và Thiết kế "Hừng Đông" do Cục Sở hữu Trí tuệ cấp, mang tên chủ sở hữu duy nhất: LÂM TỰ DAO, cấp trước thời điểm Tiêu Thời Vi công bố bộ sưu tập này ròng rã hai tháng. Bằng chứng 3: Báo cáo kiểm định hóa học đóng dấu đỏ chót của Cục Môi trường. Chỉ rõ các nhà máy dệt của Tiêu thị đã sử dụng lượng lớn hóa chất ung thư và kim loại nặng để giả mạo hiệu ứng "sợi sinh học", xả thải trực tiếp bức tử dòng sông tại ngoại ô.
Khán đài bắt đầu ồ lên những tiếng xì xầm, rồi nhanh chóng biến thành những tiếng la ó phẫn nộ. Trên màn hình livestream, hàng triệu bình luận chửi rủa trôi qua nhanh như một trận cuồng phong: "Trời ơi, kẻ cắp kêu la làng!", "Gia đình lừa đảo!", "Tẩy chay Tiêu thị!"
Nhưng sự hả hê chưa dừng lại ở đó.
Kỷ Trác Hành nhấn một nút khác. Video được quay lén tại hành lang bệnh viện năm xưa hiện lên rõ nét kèm âm thanh phóng đại qua loa hội trường. Hình ảnh Tiêu Thời Vi ngạo mạn ném xấp tiền xuống bàn, ép Tự Dao phải quỳ xuống xin lỗi để đổi lấy viện phí cứu mạng bà ngoại vang vọng khắp khán phòng. Tiếng nói đanh thép của Tự Dao như một nhát búa nện thẳng vào bầu không khí: "Mang tiền bẩn của cô cút khỏi đây... Tôi sẽ bắt cô trả lại bằng máu và danh dự."
Tiêu Thời Vi đứng chôn chân trên sân khấu. Gương mặt được trang điểm tinh tế của cô ta lúc này trắng bệch, cắt không còn một giọt máu. Môi cô ta run lập cập. "Không... không phải... đó là đồ giả... tắt đi! Tắt ngay đi!"
Và ngay khoảnh khắc cô ta hoảng loạn nhất, "cú tát vật lý" từ thứ công nghệ mà cô ta ăn cắp bắt đầu phát tác.
Bộ váy "Hừng Đông" vốn là một bản thiết kế cố tình bị cài cắm lỗi hóa học. Dưới sự chiếu rọi liên tục của dàn đèn sân khấu công suất cao suốt mười lăm phút qua, cấu trúc phân tử của loại vải giả sinh học này bị nung nóng tột độ.
Xoẹt!
Một âm thanh xé vải vang lên rõ mồn một. Đường may bên hông váy của Tiêu Thời Vi đột nhiên đứt bung.
"A!" Vi hét lên, vội vã đưa tay che lại. Nhưng đã muộn. Sự phân rã dây chuyền bắt đầu.
Dưới sức nóng của ánh đèn, lớp "sợi quang học" mà Vi tự hào bắt đầu co rút mạnh mẽ, cong vênh và giòn tan như một chiếc lá khô bị đốt cháy. Những mảng vải lớn nứt toác, rách bươm, rơi lả tả xuống sàn sân khấu. Chỉ trong chưa đầy hai mươi giây, bộ trang phục lộng lẫy giá trị hàng triệu tệ tan rã hoàn toàn, biến thành những dải giẻ rách tơi tả, vắt vẻo trên người Vi, để lộ ra bộ đồ lót bảo hộ và làn da đang đỏ ửng vì hóa chất kích ứng.
Hàng ngàn ánh đèn flash chớp nháy liên hồi như một trận mưa tên bắn thẳng vào sự nhục nhã của đại tiểu thư họ Tiêu. Cô ta sụp xuống sàn, ôm lấy cơ thể, gào khóc thảm thiết như một con thú bị lột da giữa thanh thiên bạch nhật. Sự nghiệp, danh dự, vỏ bọc thiên thần... tất cả vỡ nát thành từng mảnh vụn không thể vãn hồi. Dưới bục, ông Tiêu đã bị cảnh sát còng tay, cổ phiếu Tiêu thị sụt giảm chạm đáy chỉ trong vài phút.
Mười phút sau, trong phòng chờ VIP hỗn loạn.
Tiêu Thời Vi co rúm trong một góc tường, trên người trùm một chiếc áo khoác quá khổ của nhân viên hậu đài, đầu tóc rũ rượi, nước mắt làm nhòe nhoẹt cả lớp mascara đen ngòm trên khuôn mặt. Bên ngoài, tiếng còi xe cảnh sát rít lên từng hồi.
Cánh cửa phòng chờ bật mở.
Lâm Tự Dao bước vào. Cô mặc một bộ vest nữ được cắt may thủ công tuyệt đẹp từ chính loại vải sinh học hoàn hảo do cô tự tay dệt nên. Từng bước đi của Dao chậm rãi, uyển chuyển và tràn ngập khí chất của một người chiến thắng không cần vung gươm. Theo sau cô là Kỷ Trác Hành, người vừa giao toàn bộ hồ sơ cho phía cảnh sát.
Nhìn thấy Dao, đôi mắt của Vi trợn ngược lên, sự hoảng loạn xen lẫn niềm hy vọng mỏng manh khiến cô ta đánh mất toàn bộ lý trí. Vi trườn trên mặt sàn lạnh buốt, lê lết đến bên chân Dao, hai tay run rẩy túm chặt lấy gấu ống quần tây của cô.
"Tự Dao! Tự Dao ơi, cứu mình với!" Vi khóc nấc lên, nước mắt nước mũi tèm lem, liên tục đập trán xuống mũi giày của Dao. "Mình sai rồi! Mình thực sự sai rồi! Cậu bảo anh ta rút đơn kiện đi, xin cậu! Mình bị ép mà... là do bố mình, do công ty ép mình phải có thiết kế mới... Mình không cố ý ép bà ngoại đâu... Chúng ta là bạn mà, cậu đã từng rất hiền lành cơ mà... Cậu tha cho mình đi, mình quỳ xuống lạy cậu!"
Vi dập đầu liên tục, sự thảm hại chạm đến tận cùng của nhân phẩm.
Lâm Tự Dao đứng yên như một bức tượng băng. Cô cụp mắt nhìn xuống kẻ đang khóc lóc dưới chân mình. Không có sự đắc ý, không có nụ cười tàn độc, không có một cái bạt tai nào được tung ra. Trong mắt Dao lúc này, Tiêu Thời Vi thậm chí không bằng một hạt bụi, chỉ là một thứ không khí bẩn thỉu.
Chính sự tĩnh lặng, đoản tình tuyệt đối này mới là thứ vũ khí đáng sợ nhất, bóp chết mọi tia hy vọng cuối cùng của Vi.
Dao từ từ cúi người xuống. Những ngón tay thon dài, lạnh lẽo của cô vươn ra, chậm rãi, vô cùng kiên nhẫn gỡ từng ngón tay đang bấu chặt của Vi ra khỏi ống quần mình, giống như đang gỡ một con đỉa gớm ghiếc.
Khi tay của Vi đã rơi thõng xuống mặt đất, Dao đứng thẳng dậy, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, buông xuống một câu nói nhẹ bẫng nhưng mang tính sát thương xuyên thấu tâm can:
"Trang phục đẹp đấy, nhưng tiếc là cô không biết cách dệt."
Vi sững người, đôi mắt mở trừng trừng, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Câu nói ấy không có nửa từ chửi rủa, nhưng lại lột trần hoàn toàn sự bất tài, vô dụng và bản chất ăn cắp đê hèn của cô ta, đóng đinh cô ta vào chiếc thập tự giá của sự nhục nhã vĩnh viễn.
Không để Vi kịp nói thêm một lời, Dao xoay gót.
"Đi thôi." Cô nói với Kỷ Trác Hành.
Anh gật đầu, đi theo cô ra khỏi cánh cửa phòng chờ, bỏ lại sau lưng tiếng gào thét điên loạn, tuyệt vọng của Tiêu Thời Vi vọng lại giữa bốn bức tường xám xịt. Bóng tối đã hoàn toàn nuốt chửng kẻ phản diện.
Nửa năm sau, tại một khu đô thị sinh thái cao cấp nhất Tô Châu.
Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu xuyên qua những ô cửa kính khổng lồ của một showroom thời trang mang tên "Lâm Gia Giang Nam". Bên trong, những cuộn vải sinh học lấp lánh như có nước chảy, mềm mại và rực rỡ, tỏa ra mùi hương thoang thoảng của cỏ cây. Khách hàng, báo chí và các chuyên gia thời trang từ khắp nơi đổ về nườm nượp, không ngớt lời khen ngợi.
Ở góc phòng trưng bày trang trọng nhất, bà ngoại đang ngồi trên chiếc ghế đệm nhung êm ái, mặc một chiếc sườn xám thêu họa tiết gia huy khóm trúc cánh đào. Bà mỉm cười hiền từ, ngắm nhìn đứa cháu gái của mình đang đứng trên bục diễn giả.
Lâm Tự Dao đứng đó, tự tin, rạng rỡ và tràn đầy sức sống. Bàn tay từng ám màu chàm nứt nẻ năm xưa giờ đây đang cầm chiếc micro, chia sẻ về công nghệ dệt nhuộm không hóa chất, mở ra một kỷ nguyên mới cho ngành thời trang thân thiện với môi trường. Đứng ở hàng ghế đầu tiên, Kỷ Trác Hành nâng một ly champagne, hướng ánh mắt sâu thẳm đầy tự hào về phía cô, khóe môi khẽ nở một nụ cười ấm áp.
Bão giông đã qua. Bùn lầy đã lùi lại phía sau.
Lâm Tự Dao không còn là cô bé thợ nhuộm yếu đuối chỉ biết cắn răng nhẫn nhịn. Cô đã tự tay dệt nên tấm áo giáp cho riêng mình, đập tan bóng tối và kiêu hãnh bước đi dưới ánh sáng rực rỡ của chính cuộc đời mình. Một tương lai chói lọi, sạch sẽ và hoàn toàn tự do, giờ đây mới thực sự bắt đầu.
