Chương 1: Hương Sữa Và Tiếng Xích Sắt.
Tiếng mưa mùa thu ở Giang Thành rả rích không dứt, gõ vào lớp kính cửa sổ thành những nhịp điệu trầm đục, tẻ nhạt. Căn biệt thự ngoại ô lọt thỏm giữa khoảng không cô tịch, nơi sương mù và bóng tối hòa làm một. Trong phòng ngủ, dải ánh sáng yếu ớt của mảnh trăng tàn lách qua khe rèm, đổ dài trên mặt sàn gỗ như một vệt dao cắt ngang sự tĩnh lặng.
Thẩm Triều Dao mở mắt, cảm giác như mình vừa trồi lên từ một đầm lầy đặc quánh. Đại não cô nặng trĩu, từng sợi dây thần kinh căng lên đau nhức, khiến việc tập trung tiêu cự vào khoảng không trước mặt cũng trở nên xa xỉ. Tiếng cạch nhẹ của ổ khóa vang lên, bẻ gãy bầu không khí ngột ngạt. Bước chân người đi tới thanh mảnh, từ tốn nhưng mang theo một áp lực vô hình dồn nén vào lồng ngực cô. Tô Thanh Yến đã trở về.
Thanh Yến đặt chiếc hộp sơn mài tinh xảo và ly chất lỏng bốc khói lên chiếc bàn đầu giường. Cô mang theo hơi lạnh buốt của màn đêm ngoại ô, vương chút mùi sương ẩm đặc quánh trên tà áo khoác dài. Không kịp cởi bỏ lớp vải còn đượm gió lạnh, cô đã ngồi xuống mép giường, lao đến ôm chặt lấy Triều Dao vào lòng. Đó là một tư thế quen thuộc đến mức biến thành bản năng của hai người. Một tay Thanh Yến luồn vào mái tóc rối, bao bọc lấy gáy Triều Dao để tránh cho đầu cô bị ngửa ra sau mà va đập vào thành giường gỗ cứng. Tay còn lại siết chặt quanh eo, khóa chặt mọi sự vùng vẫy trước khi nó kịp bắt đầu.
Sự dịu dàng khi đạt đến cực hạn chính là một loại bạo lực vô hình.
"Mới xa nhau có hai tiếng thôi mà chị nhớ em quá."
Giọng nói của Tô Thanh Yến trầm thấp, dịu nhẹ như tiếng vĩ cầm ngân vang trong đêm tối, nhưng lại khiến bờ vai Triều Dao vô thức run rẩy. Cảm nhận được sự co rút từ các thớ cơ của cô gái nhỏ trong lòng, Thanh Yến khẽ nới lỏng lực tay, nhưng tuyệt đối không buông ra hẳn. Cô cúi đầu, dùng chóp mũi lành lạnh quẹt nhẹ qua gò má Triều Dao, mỉm cười từng bước dồn ép bằng ánh mắt đẹp đẽ nhưng sâu không thấy đáy.
"Chị mang loại bánh nướng hoa hồng em thích nhất về này, uống thêm chút sữa ấm nhé."
Con người thường dùng mật ngọt để che đậy những lưỡi dao, và thứ tình yêu nồng đậm nhất đôi khi lại mang hình hài của một chiếc lồng giam. Mùi sữa ngọt ngào bốc lên nghi ngút nghiêng nghiêng trong không gian u tối, nhưng khứu giác nhạy cảm của Triều Dao ngay lập tức bắt được một tầng mùi vị khác, đắng chát, mang tính hóa học rõ rệt. Có vấn đề. Sữa này chắc chắn có vấn đề. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, Triều Dao dùng chút sức lực yếu ớt còn sót lại chống vào bả vai Thanh Yến, cố gắng lùi sâu vào góc tường tối tăm phía sau.
Thế nhưng, chuyển động của cô đột ngột bị khựng lại bởi một âm thanh trầm đục, nặng nề vang lên từ phía dưới lớp chăn mỏng. Tiếng xích sắt va chạm vào nhau, phát ra những thanh âm sắt đá đầy áp bách. Chiếc vòng kim loại siết chặt cổ chân cô, lạnh buốt và tàn nhẫn, tước đoạt chút tự do tội nghiệp cuối cùng ngay trong chính phòng ngủ của mình.
Từ bao giờ, trí nhớ của cô đã trở nên mơ hồ như những làn sương mùa thu ngoài kia. Ban đầu cô tự lừa dối mình rằng do ở trong căn phòng tối tăm này quá lâu nên tinh thần mới hoảng loạn. Nhưng dần dần, những khoảng trống trong đại não ngày càng mở rộng một cách đáng sợ. Cô không nhớ nổi khuôn mặt của bạn bè, không nhớ nổi những câu chuyện thời thơ ấu, thậm chí không tài nào nhớ nổi mình bị Thanh Yến nhốt vào căn biệt thự này từ lúc nào. Sự trống rỗng đáng sợ đó khiến thế giới của cô nhạt nhòa đi, chỉ còn lại duy nhất một tiêu điểm sống động: Tô Thanh Yến. Khi quá khứ bị xóa nhòa, kẻ giam cầm bỗng trở thành điểm tựa duy nhất của kẻ bị giam.
Thanh Yến cúi người, vuốt ve mái tóc dài rối bời của cô, ngón tay thon dài, trắng bệch với những khớp xương rõ ràng lướt qua gò má Triều Dao.
"Ngoan nào, A Dao. Uống hết chỗ này đi, em sẽ không còn thấy đau đầu nữa."
Triều Dao rùng mình một cái, ánh mắt bàng hoàng nhìn người con gái trước mặt. Thanh Yến chưa bao giờ gọi cô là A Dao. Trước mặt người ngoài hay khi còn ở nhà họ Thẩm, cô ta luôn gọi cô là em gái một cách chuẩn mực và đầy khoảng cách. Hai chữ tự nhiên thốt ra kia không mang theo sự che chở của tình thân, mà chứa đựng sự thèm khát, chiếm hữu của một kẻ săn mồi đối với con mồi duy nhất đã nằm gọn trong tay mình.
Thanh Yến nâng ly sữa lên, áp sát vào đôi môi đang mím chặt của Triều Dao. Sự ấm áp của ly thủy tinh đối lập gay gắt với bàn tay lạnh ngắt của cô ta. Dưới áp lực của lòng bàn tay đang cố định cằm mình, Triều Dao buộc phải nuốt xuống. Chất lỏng ấm nóng mang theo vị thuốc chát đắng tràn vào khoang miệng, xộc thẳng lên đại não. Tầm nhìn của cô bắt đầu nhòe đi, những đốm sáng nhảy múa trong bóng tối muôn màu quái dị.
Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cô liều mạng bám víu vào những mảnh vỡ ký ức cuối cùng còn sót lại. Năm cô chín tuổi, lần đầu tiên gặp Tô Thanh Yến. Đứa trẻ mười hai tuổi khi ấy có đôi mắt hồ phách trầm lặng, u uất, đứng trong phòng khách nhà họ Thẩm như một bóng ma nhỏ lạnh lùng. Triều Dao khi đó ngây thơ bám theo gọi chị gái suốt ngày, không hề bài xích hay ghét bỏ. Cô đâu biết rằng, đằng sau vẻ ngoài thanh cao như thiên sứ đó là một linh hồn đã sớm vặn vẹo bởi tổn thương, và viên kẹo vị cam cô trao đi năm ấy đã vô tình xích chặt cả cuộc đời cô vào bóng tối này.
Triều Dao mở to mắt nhìn trần nhà, cảm giác tuyệt vọng bủa vây khi nhận ra ngay cả tên của bố mẹ mình cô cũng bắt đầu không nhớ rõ. Đại não cô như một cuốn sách bị ai đó tàn nhẫn xé đi từng trang quan trọng nhất. Sự trống rỗng dần dần trong đại não khiến mọi thứ trong thế giới của cô mờ nhạt đi. Cô sợ hãi, hoảng loạn tột độ khi nhận ra mình đang đánh mất chính bản thân mình.
Thanh Yến cúi xuống, mái tóc dài của cô ta rũ xuống vai Triều Dao, tạo thành một khoảng không gian biệt lập, ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Đôi mắt cô ta sáng rực trong bóng tối đến đáng sợ, phản chiếu sự hưng phấn điên cuồng đã bị đè nén quá lâu. Cô ta ghé sát tai cô, hơi thở mang theo mùi bánh hoa hồng ngọt đến phát ngấy, thì thầm dỗ dành bằng giọng điệu nhẹ nhàng không rõ vui buồn.
"Chẳng phải em luôn muốn ra ngoài sao? Ngày mai anh rể tương lai của em sẽ đến cầu hôn đấy."
Anh rể tương lai? Một nhân vật nam bí ẩn đột ngột xuất hiện trong lời nói của Thanh Yến khiến chút lý trí còn sót lại của Triều Dao chấn động mãnh liệt. Nỗi kinh hoàng mới ập đến xé toạc màng sương mờ mịt của tâm trí. Cô muốn hét lên, muốn đẩy người con gái điên cuồng này ra để hỏi cho rõ ràng, nhưng thuốc thần kinh bắt đầu ngấm mạnh, kéo cơ thể dã rời và nhận thức của cô chìm sâu vào bóng tối vô tận của sự quên lãng. ~
Chương 2: Đồng Lõa Và Áo Đầm Màu Xanh Sương.
Mùi cồn sát trùng và dung dịch tẩy rửa của Bệnh viện Đệ nhất Giang Thành luôn gợi lên cảm giác về một sự sạch sẽ đến mức tàn nhẫn. Trong căn phòng bệnh bốn bức tường trắng toát, ánh đèn huỳnh quang phía trên trần nhà tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo, soi rõ từng hạt bụi li ti đang lơ lửng trong không trung. Thẩm Triều Dao nằm trên chiếc giường đơn sắt, cổ chân phải quấn một lớp băng gạc dày cộm, cảm nhận từng nhịp đập âm ỉ đau nhức từ thớ cơ bên trong.
Cánh cửa phòng bệnh trượt mở, tiếng động ma sát nhẹ nhàng của lớp đệm cao su cắt ngang bầu không khí đặc quánh. Giáo sư Hứa bước vào, chiếc áo blouse trắng của ông phẳng phiu nhưng bước đi lại mang theo sự trăn trở lạ thường. Ông là ân sư của Tô Thanh Yến, một người đàn ông đã dành nửa đời người trong các phòng giam tâm thần, đôi mắt ông trũng sâu sau gọng kính lão, chứa đựng một sự mệt mỏi và bất lực không thể che giấu.
Giáo sư Hứa tiến lại gần giường, động tác kiểm tra bệnh án của ông diễn ra vô cùng từ tốn. Ông cúi người, giả vờ điều chỉnh lại bình truyền dịch treo trên cao, nhưng đôi mắt lại liếc nhanh về phía bốn góc trần nhà, nơi những chiếc camera giám sát nhỏ như mắt muỗi đang nhấp nháy ánh đèn đỏ yếu ớt. Sự giám sát không góc chết ở nơi này khiến mỗi hơi thở cũng trở thành một bằng chứng chứng minh sự bất thường. Ông đặt bàn tay già nua, đầy những vết đồi mồi lên mu bàn tay lạnh ngắt của Triều Dao, giả vờ như đang kiểm tra mạch đập. Vào khoảnh khắc ấy, Triều Dao cảm nhận được một vật thể bằng giấy cứng, được gấp nhỏ đến mức tối đa, đang được những ngón tay run rẩy của ông miết chặt vào lòng bàn tay cô.
"Tình hình gần đây của cô không ổn định cho lắm, cần chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn. Đêm mai hệ thống điện toàn khu sẽ bảo trì vào lúc hai giờ, đừng thức muộn quá."
Giọng ông đều đều, mang theo ngữ điệu bâng quơ của một bác sĩ trưởng khoa đang dặn dò bệnh nhân thông thường. Nhưng hai chữ hai giờ được ông nhấn giọng rất nhẹ, đủ để truyền vào màng nhĩ của Triều Dao một luồng điện lạnh buốt. Triều Dao bất động, các thớ cơ trên mặt căng cứng, cô dùng năm ngón tay từ từ siết chặt mảnh giấy, giấu nó vào sâu trong lòng bàn tay dưới lớp chăn bệnh nhân. Giáo sư Hứa không nhìn cô thêm một cái nào nữa, ông ghi chép vài dòng chữ ngoằn ngoèo vào cuốn sổ kẹp file rồi quay người bước thẳng ra ngoài. Trong căn phòng này, sự thật được đo bằng liều lượng của thuốc an thần, chứ không phải bằng hiện thực.
Chưa đầy nửa tiếng sau, Lục Nhiễm đẩy xe thuốc bước vào. Nữ y tá trẻ tuổi này luôn sở hữu một gương mặt tròn trịa đáng yêu, nhưng hôm nay, đôi mắt hạnh linh hoạt của cô ta lại nhuốm một tầng sương lạnh lùng và chán ghét. Lục Nhiễm đặt chiếc khay inox xuống bàn phát ra một tiếng xoảng giòn rã, thô bạo. Cô ta không nhìn vào mắt Triều Dao, đôi bàn tay đeo găng cao su bóp chặt lấy một bọc nilon màu đen, ném mạnh xuống cuối giường.
"Thay bộ đồ bệnh nhân này ra đi. Đêm nay tôi trực ở cổng bên, bảo vệ khu này là người quen của tôi."
Triều Dao ngẩn người, bàn tay đang giấu mảnh giấy dưới chăn khẽ run lên. Qua lớp nilon mỏng, cô nhìn thấy một mảng màu xanh nhạt nhẹ nhàng như sương mù buổi sớm trên sông Giang Thành. Đó là một chiếc váy liền thân màu xanh sương, chất liệu vải thô mộc mạc, hoàn toàn lạc lõng giữa một không gian đầy những đường kẻ sọc xanh trắng của bệnh viện. Lục Nhiễm tựa lưng vào tủ thuốc, chiếc bút bi trong tay cô ta bị bấm liên tục, phát ra những tiếng lạch cạch sốt ruột và căm hận.
"Tôi tiếp cận cô, chịu đựng sự điên rồ của cô suốt thời gian qua cũng chỉ vì muốn lấy lòng đàn anh Thanh Yến. Tôi cứ nghĩ nếu cô trốn đi, anh ấy sẽ nhìn về phía tôi một lần. Cô đi càng xa càng tốt, đừng bao giờ quay lại cái nơi này nữa."
Lòng ghen tị của đàn bà đôi khi lại là thứ vũ khí tàn nhẫn nhưng mang lại hiệu quả bất ngờ nhất. Lục Nhiễm muốn Triều Dao biến mất khỏi cuộc đời của Tô Thanh Yến, bất kể sống chết. Triều Dao im lặng, cô không giải thích, cũng không từ chối sự đồng lõa đầy nhơ nhuốc này. Cô hiểu rằng, trong ván bài sinh tử này, bất kỳ sự trợ giúp nào cũng cần phải trả giá bằng lòng tự trọng.
Đúng hai giờ đêm, cả thế giới tạch một tiếng rồi chìm thẳng vào bóng tối đặc quánh.
Tiếng máy thở, tiếng vo vo từ hệ thống điều hòa trung tâm đột ngột chết lịm, để lại một khoảng lặng đến mức nghẹt thở. Triều Dao bật dậy như một chiếc lò xo bị nén chặt. Cô tháo phăng cây kim truyền dịch trên mu bàn tay, dòng máu ấm nóng rỉ ra lập tức bị làn gió lạnh tràn vào từ khe cửa làm cho đông cứng. Cô mặc chiếc váy màu xanh sương vào người, chất vải thô ráp cọ xát vào làn da nhợt nhạt, dấy lên một cơn rùng mình bản năng.
Cổ chân phải đau nhói như có hàng nghìn mũi kim đâm vào khi cô đặt chân xuống mặt sàn linoleum lạnh ngắt. Triều Dao vịn vào thành giường, vào mép bàn, rồi nương theo ánh sáng le lói từ những biển báo lối thoát hiểm màu xanh lá cây ở cuối hành lang để di chuyển. Tiếng bước chân khập khiễng của cô rất nhẹ, hòa lẫn vào tiếng mưa rả rích bên ngoài cửa sổ kính. Khi đi qua trạm y tá bỏ trống, cô nhìn thấy chiếc bóng của mình phản chiếu qua cửa kính, mờ ảo và gầy gò như một linh hồn lạc lối giữa màn sương đêm của Giang Thành. Cô đẩy cánh cửa thoát hiểm bên hông tòa nhà, luồng gió lạnh thốc thẳng vào mặt, mang theo vị ẩm ướt của đất bùn ngoại ô. Cô đã ra ngoài.
Triều Dao liều mạng chạy trong đêm tối, đôi chân trần đạp lên những mảnh đá dăm và thảm cỏ sũng nước bên đường. Nước mưa gột rửa lớp vải xanh sương mù, khiến nó dán chặt vào cơ thể mảnh mai của cô. Phía trước bên phải, cách đó khoảng vài trăm mét, một ánh đèn neon màu trắng lạnh loang lổ của cửa hàng tiện lợi ven đường hiện ra như một chiếc phao cứu sinh duy nhất.
Cô dùng hết sức lực cuối cùng đẩy mạnh cánh cửa kính, tiếng chuông gió phía trên phát ra một âm thanh thanh thúy, phá vỡ sự im lặng của cửa hàng tiện lợi. Triều Dao loạng choạng bước vào bên trong, hơi ấm nhân tạo và mùi mì ăn liền nồng nặc ập vào khứu giác khiến cô hoa mắt chóng mặt. Chân trái cô quỵ xuống, cả cơ thể đổ sụp xuống mặt sàn gạch men sạch sẽ ngay trước quầy thu ngân.
Nhan Hướng, cô gái trẻ đang cúi đầu đếm hóa đơn ca đêm, giật bắn mình trước sự xuất hiện đột ngột của một bóng người đầy vết thương. Nhan Hướng vội vàng lao ra khỏi quầy, hai tay đỡ lấy bờ vai đang run bần bật của Triều Dao.
"Trời đất, cô bị sao thế này? Có cần tôi gọi xe cứu thương không?"
Triều Dao nắm chặt lấy ống tay áo đồng phục của Nhan Hướng, những ngón tay cô siết mạnh đến mức các khớp xương trắng bệch ra. Nước mưa trộn lẫn mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt cô, đôi mắt trong veo giờ đây tràn ngập sự hoảng loạn tột độ.
"Cho tôi mượn điện thoại, cầu xin cô, cho tôi mượn điện thoại."
Ở góc cửa hàng, hai người đàn bà trung niên đi chợ sớm đang đứng uống trà nóng quay đầu lại. Họ nhìn Tống Triều Dao với ánh mắt đầy vẻ kỳ quặc và phán xét. Chiếc váy xanh sương rách mướt ở gấu, đôi chân trần dính đầy bùn đất và máu, cùng gương mặt tái nhợt của cô khiến họ không hẹn mà cùng lùi lại một bước, thì thầm to nhỏ đầy sự ghê tởm. Người ta luôn có xu hướng xây một bức tường định kiến ngăn cách với những thứ họ cho là điên rồ.
Nhan Hướng do dự một lát rồi lấy chiếc điện thoại thông minh của mình ra mở khóa, đặt vào bàn tay đang run rẩy của Triều Dao. Triều Dao mở mảnh giấy của Giáo sư Hứa, dùng đầu ngón tay dính nước bấm từng chữ số một. Tiếng tút tút kéo dài trong ống nghe như những nhát dao trì hoãn, tra tấn sự kiên nhẫn của cô. Mỗi một tiếng động vang lên là một lần trái tim cô thắt chặt lại.
Cuộc gọi được kết nối. Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi một giọng nói trầm thấp, dịu dàng vô cùng quen thuộc truyền đến, cắt nát chút hy vọng cuối cùng của cô.
"A Dao, em chạy nhanh thật đấy, chân vẫn còn đau chứ?"
Đó là giọng của Tô Thanh Yến. Chiếc điện thoại từ lòng bàn tay Triều Dao rơi bộp xuống mặt bàn gỗ của quầy thu ngân, màn hình vẫn sáng trưng hiển thị cuộc gọi đang tiếp diễn.
Cánh cửa kính của cửa hàng tiện lợi lại một lần nữa mở ra, tiếng chuông gió vang lên vang dội, lạnh lùng. Tô Thanh Yến bước vào, chiếc ô trong suốt trên tay cô ta vẫn còn đọng những giọt nước mưa lấp lánh dưới ánh đèn neon. Cô ta mặc một bộ đồ công sở màu đen lịch lãm, mái tóc dài thắt bím gọn gàng sau lưng, toàn thân tỏa ra thứ khí chất thanh cao, điềm tĩnh của một vị bác sĩ trưởng khoa tài hoa.
Thanh Yến không nhìn Nhan Hướng, cô ta thong thả đi tới trước quầy, đặt một tập tài liệu bọc da dày cộm xuống bàn. Cô ta lật trang đầu tiên, để lộ một tờ giấy chứng nhận bệnh án tâm thần có đóng dấu đỏ chót của Bệnh viện Đệ nhất Giang Thành. Trên đó ghi rõ ba chữ lớn: Thẩm Triều Dao, kèm theo dòng chẩn đoán tình trạng: Rối loạn tâm thần phân liệt thể hoang tưởng nặng, có xu hướng tự sát và bỏ trốn.
Hai người đàn bà trung niên đứng góc phòng sau khi nhìn thấy con dấu đỏ và dòng chữ đó liền biến sắc. Sự thương hại ít ỏi ban đầu lập tức biến thành nỗi sợ hãi tột cùng. Họ vội vàng xách túi đồ, vừa lầm bầm chửi rủa vừa đẩy cửa chạy biến vào màn sương mù bên ngoài, như thể chỉ cần đứng chung một bầu không khí với Triều Dao thì họ cũng sẽ bị lây bệnh điên vậy. Giấy trắng mực đen luôn là thứ vũ khí tối thượng để hợp pháp hóa mọi sự giam cầm.
"Xin lỗi cô bé, em gái tôi phát bệnh lẻn ra ngoài, làm phiền cửa hàng rồi."
Thanh Yến mỉm cười lịch sự với Nhan Hướng, bàn tay thon dài đưa ra nắm lấy cổ tay Triều Dao để kéo cô đứng dậy. Triều Dao liều mạng lùi lại, cô nhìn Nhan Hướng bằng ánh mắt van nài, miệng mấp máy muốn hét lên rằng mình không điên, nhưng trạng thái nhếch nhác, hoảng loạn của cô lúc này lại trùng khớp hoàn toàn với những gì ghi trên tờ giấy bệnh án giả kia. Ai sẽ tin lời của một người điên chứ?
Nhan Hướng nhìn tập hồ sơ y tế, rồi lại nhìn ánh mắt sâu thẳm, lạnh lẽo ẩn sau nụ cười ôn hòa của Tô Thanh Yến, cô gái trẻ ngành Luật lập tức ngửi thấy mùi vị của sự bất thường. Nhưng dưới áp lực của pháp lý và quyền lực y tế trước mắt, cô không thể công khai ngăn cản. Khi Thanh Yến dùng lực kéo Triều Dao đi, Nhan Hướng bước lên một bước, giả vờ đỡ Triều Dao để Thanh Yến không chú ý. Vào khoảnh khắc bàn tay Nhan Hướng trượt qua túi chiếc váy màu xanh sương của Triều Dao, cô đã nhanh chóng thả một vật nhỏ bằng kim loại, sắc bén vào bên trong. Đó là một chiếc gọt bút chì bằng sắt nhỏ xíu, lưỡi dao của nó lộ ra bên ngoài, lạnh ngắt.
Thanh Yến đưa Triều Dao ra ngoài, đẩy cô vào hàng ghế phụ của chiếc xe sedan màu đen đang nổ máy chờ sẵn ven đường. Cánh cửa xe đóng sập lại, cách biệt hoàn toàn với thế giới ánh sáng của cửa hàng tiện lợi. Không khí bên trong xe ngột ngạt đến mức nghẹt thở, mùi nước hoa thoang thoảng hương gỗ của Thanh Yến bao vây lấy khứu giác của Triều Dao.
Thanh Yến bước lên ghế lái, cô ta không vội khởi động xe mà thong thả gạt cần gạt nước kính chắn gió. Tiếng sột soạt của cần gạt nước đều đặn như nhịp đếm ngược của một bản án. Cô ta nghiêng đầu nhìn Triều Dao, ngón tay trỏ khẽ gõ lên vô lăng bọc da, ánh mắt nhuốm màu ma mị dị thường dưới ánh đèn đường loang lổ.
"Giáo sư Hứa không lừa em, mật thư đó là do chính tay chị cháo đổi. Chị muốn xem con chim yến phụng của chị khi sổ lồng sẽ bay được bao xa." ~
Chương 3: Sợi Lắc Tay Và Kẻ Thế Thân.
Ánh hoàng hôn muộn ở vùng ngoại ô Giang Thành không rực rỡ mà rũ xuống một sắc vàng u ám, thứ màu sắc tàn úa của một ngày sắp cạn. Qua khung cửa sổ phòng ngủ ở lầu hai, những đóa hướng dương phía sau biệt thự như một đội quân gục đầu, cam chịu để mặc ánh ráng chiều màu cam xám phủ lên những chiếc lá héo rũ. Không gian ngập tràn thứ mùi hương đặc quánh của cỏ cây mục nát sau mưa, pha lẫn mùi gỗ cũ kỹ của những món nội thất đắt tiền từ lâu không đón ánh mặt trời.
Thẩm Triều Dao ngồi bên mép giường, hai bàn tay gầy gò bấu chặt vào tấm đệm ga trải giường màu trắng. Cổ chân phải của cô thỉnh thoảng lại nhói lên một cơn đau âm ỉ, hệ quả của một hành trình chạy trốn thất bại trong đêm sương. Mỗi chuyển động nhỏ của cơ thể lúc này đều đòi hỏi một sự nỗ lực tột cùng, các thớ cơ ở bả vai căng cứng khi cô cố gắng dịch chuyển trọng lượng sang bên trái. Từ sau đêm bị bắt trở về, căn phòng này đã biến thành một nhà tù không song sắt, nơi mỗi tiếng động từ tầng dưới đưa lên đều có thể là sự khởi đầu cho một cơn ác mộng mới.
Một tiếng sột soạt rất khẽ vang lên ngoài ban công, phá vỡ sự im lặng tịch mịch. Cánh cửa kính khép hờ bị một bàn tay nhỏ nhắn, lấm lem bùn đất đẩy ra từng chút một. Bé Lâm Đồng, đứa con trai mới lên tám tuổi của Lâm tẩu, rón rén chui vào qua khe hở. Thân hình nhỏ bé của đứa trẻ run lên vì gió lạnh, nhưng đôi mắt tròn xoe của nó lại ngập tràn sự lo lắng khi nhìn thấy Triều Dao. Lâm Đồng không dám nói to, nó quỳ rạp xuống nền thảm lông, lôi từ sau lưng ra một vật thể bằng gỗ được bọc cẩn thận trong một tấm vải thô.
"Chị Triều Dao, cái này cho chị."
Đứa trẻ thì thầm, giọng nó khản đặc vì sợ hãi. Khi lớp vải thô được gỡ bỏ, một chiếc nạng gỗ tự chế hiện ra dưới ánh sáng nhập nhẹm của buổi chiều tà. Chiếc nạng được đẽo gọt từ một khúc gỗ thông thô ráp, các góc cạnh được mài nhẵn một cách vụng về, quấn quanh bằng nhiều vòng băng dính đen để giảm ma sát. Điểm kỳ lạ nhất chính là trên thân nạng dán đầy những hình dán siêu nhân sặc sỡ, những hình ảnh hoạt hình đại diện cho chính nghĩa và sức mạnh vô tư của thế giới trẻ thơ, hoàn toàn tương phản với sự ngột ngạt, u tối của căn biệt thự này.
Lâm Đồng dịch đầu gối lại gần giường, hơi thở của nó dồn dập, thỉnh thoảng lại liếc mắt về phía hành lang tối om ngoài cửa phòng.
"Mẹ em bảo phải trốn chú kia như chơi trốn tìm vậy. Chú ấy vừa nhìn em là em đã sợ phát khóc rồi. Chị cầm lấy cái này để tập đi, khi nào chân khỏe, chị lại chơi với em nhé."
Triều Dao đưa bàn tay run rẩy đón lấy chiếc nạng gỗ. Khi lòng bàn tay cô chạm vào lớp băng dính thô ráp và những rìa giấy của hình dán siêu nhân, một cảm giác ấm áp hiếm hoi len lỏi vào các đầu ngón tay lạnh ngắt. Cô thử tì bả vai vào thanh ngang của nạng, đứng dậy bằng chân trái. Khúc gỗ thông phát ra một tiếng rắc nhẹ, chịu đựng trọng lượng cơ thể gầy gò của cô. Cô nhích một bước, rồi hai bước, tiếng đầu nạng bọc cao su chạm xuống sàn gỗ tạo nên những âm thanh trầm đục, phá vỡ sự bủa vây của sự im lặng.
Chính cảm giác gỗ thô cọ xát vào da thịt đã kích thích một vùng ký ức xa xăm, sâu thẳm trong đại não đang dần bị độc tố thần kinh làm cho mờ mịt. Triều Dao khựng lại giữa phòng, đôi mắt hướng về phía quả cầu thủy tinh trưng bày ở phòng làm việc tầng ba, nơi cô từng lén nhìn thấy một bí mật kinh hoàng.
Ký ức tựa như một dòng nước lũ, cuốn phăng màng sương mù của hiện tại để đưa cô trở về đêm Giáng sinh năm chín tuổi. Năm đó, tuyết rơi dày đặc trên những ô kính nhà họ Thẩm, thế giới bên ngoài tràn ngập ánh đèn màu và tiếng chuông ngân vang. Bố mẹ cô dắt về một đứa trẻ mười hai tuổi, gầy gò, mặc chiếc áo len đen rộng thùng thình và đôi mắt hồ phách lạnh lùng như sói hoang. Đó là Tô Thanh Yến khi vừa mới rời khỏi trang viên nhà họ Tô đầy rẫy sự bạo hành của người cha độc đoán.
Vào cái đêm đông buốt giá ấy, Triều Dao từng lén đẩy cửa phòng của Thanh Yến để đưa một khay bánh ngọt. Cô đã tận mắt nhìn thấy Thanh Yến ngồi co rúm trong góc tối, ống tay áo len kéo cao để lộ cánh tay trắng bệch chi chít những vết bỏng tàn thuốc, những vết sẹo lồi lõm nông sâu do đòn roi để lại. Triều Dao năm chín tuổi chưa hiểu được nỗi đau đớn của một linh hồn bị hủy hoại, cô chỉ cảm thấy người chị mới đến này thật lạnh. Cô đã lấy từ trong túi áo ra một viên kẹo vị cam, vỏ bao bì màu cam sáng có in hình chú mèo con, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay đầy sẹo của Thanh Yến.
Một cái chạm vô tình vào đêm đông có thể sưởi ấm một bàn tay, nhưng cũng có thể đánh thức một con quái vật đang ngủ say trong lòng đất. Tình yêu của kẻ chịu quá nhiều tổn thương không phải là sự bao dung, mà là một cuộc xâm lăng triệt để. Thanh Yến không muốn giết cô, viên kẹo vị cam năm mười tuổi ấy đã biến Triều Dao thành đức tin duy nhất trong cuộc đời vặn vẹo của cô ta. Thanh Yến muốn niêm phong cô, biến cô thành một thực thể bất tử, một con búp bê sứ không bao giờ thay đổi, mãi mãi nằm trong tầm kiểm soát của mình.
Tiếng động cơ xe ô tô trầm thấp ngoài cổng biệt thự đột ngột vang lên, cắt đứt dòng hồi tưởng của Triều Dao. Sự ấm áp trong căn phòng biến mất ngay lập tức, nhường chỗ cho một luồng khí lạnh lẽo thấu xương.
Bé Lâm Đồng mặt mày tái mét, nó không kịp lấy lại tấm vải thô, vội vàng lao ra ban công rồi tụt xuống theo giàn hoa hướng dương phía dưới. Triều Dao đứng chôn chân tại chỗ, tay vẫn siết chặt chiếc nạng gỗ tự chế, tim đập thình thịch liên hồi chống lại áp lực đang tăng dần từ phía cầu thang.
Tiếng bước chân của Tô Thanh Yến vang lên trên hành lang, đều đặn, chuẩn xác và không một chút vội vã. Cánh cửa phòng mở ra, Thanh Yến bước vào, mang theo mùi hương thanh lãnh của gỗ tuyết tùng trộn lẫn mùi dung dịch y tế quen thuộc. Cô ta đã cởi bỏ chiếc áo blouse trắng, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu xám nhạt, nhưng khí chất sắc bén, lạnh lùng của một bác sĩ tâm thần vẫn bao trùm lấy không gian.
Ánh mắt Thanh Yến quét qua căn phòng, ngay lập tức dừng lại trên chiếc nạng gỗ dán hình siêu nhân mà Triều Dao đang cầm. Nụ cười ôn hòa thường ngày trên môi cô ta không biến mất, nhưng đôi đồng tử màu hồ phách trong bóng tối bỗng co rút dữ dội, lộ ra một sự điên cuồng bệnh thái đã được ngụy trang kỹ lưỡng.
"A Dao, ai cho em dùng thứ rác rưởi này?"
Giọng Thanh Yến rất nhẹ, nhẹ như một tiếng thở dài, nhưng lại khiến da đầu Triều Dao tê dại. Cô ta thong thả đi tới, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại cho đến khi Triều Dao có thể ngửi thấy hơi lạnh trên da thịt của đối phương. Thanh Yến đưa tay ra, những ngón tay thon dài, trắng bệch vuốt ve lên thân nạng gỗ, lướt qua một hình dán siêu nhân màu đỏ rực.
Triều Dao vô thức lùi lại một bước, giọng cô run rẩy nhưng cố gắng che chở cho mẹ con người làm câm.
"Không liên quan đến họ, là tự em nhặt được ở trong vườn."
"Em đang nói dối, A Dao."
Thanh Yến ngắt lời cô một cách dịu dàng. Bàn tay cô ta đột ngột dùng lực, giật phăng chiếc nạng gỗ ra khỏi tay Triều Dao. Ngay trước mặt cô, Thanh Yến đặt chiếc nạng lên đầu gối, dùng hai tay bẻ mạnh. Một tiếng rắc khô khốc, vang dội vang lên trong không gian yên tĩnh, khúc gỗ thông bị gãy làm đôi, những thớ gỗ sắc nhọn đâm ra ngoài, xé nát hình dán siêu nhân tội nghiệp thành những mảnh vụn rơi rụng trên nền thảm.
Sự tàn nhẫn độc đoán của Thanh Yến không cần đến những lời quát tháo, nó nằm ở sự điềm nhiên khi hủy hoại một hy vọng nhỏ nhoi. Cô ta ném hai khúc gỗ gãy vào góc tường, rồi chậm rãi rút một chiếc khăn tay ra lau sạch bụi gỗ bám trên đầu ngón tay.
"Nếu Lâm tẩu không quản được đứa con trai của mình, và đứa trẻ đó không biết cách giữ đôi chân tránh xa khỏi phòng của em, chị sẽ giúp họ tìm một nơi yên tĩnh hơn để cư ngụ. Em biết chị có thể làm được những gì mà, phải không?"
Lời đe dọa đánh thẳng vào lòng trắc ẩn của Triều Dao, khiến toàn thân cô cứng đờ vì phẫn nộ và bất lực. Cô nhìn Thanh Yến, người con gái từng nhận lấy viên kẹo của cô năm mười tuổi, giờ đây đang dùng chính sự sống của những người vô tội để siết chặt chiếc lồng giam xung quanh cô.
Thanh Yến đưa tay vào túi quần, lấy ra một chiếc hộp nhung màu đen tinh xảo. Cô ta mở hộp, để lộ một sợi lắc tay bằng bạc mảnh mai, lấp lánh dưới ánh ráng chiều tà. Ở chính giữa sợi lắc là một mặt dây chuyền hình khối hình học nhỏ nhắn, được chế tác vô cùng tinh vi. Triều Dao nhìn vào món đồ trang sức đó, cái lạnh từ kim loại như truyền qua không khí đóng băng tâm trí cô. Đó không phải là một món quà, đó là một chiếc vòng định vị y tế chuyên dụng, một loại xiềng xích hiện đại giúp Thanh Yến có thể giám sát vị trí và nhịp tim của cô từng giây từng phút qua màn hình máy tính ở phòng làm việc.
Thanh Yến nắm lấy cổ tay gầy gò của Triều Dao, động tác vô cùng nâng niu nhưng lực khóa lại vô cùng kiên quyết. Cô ta tỉ mỉ đeo sợi lắc vào tay cô, tiếng cạch nhẹ của chốt khóa vang lên, đặt một dấu chấm hết cho mọi nỗ lực trốn chạy bằng chân trần.
"A Dao chỉ được dùng những thứ chị tặng thôi. Sợi lắc này rất đẹp, hợp với làn da của em."
Thanh Yến cúi đầu hôn nhẹ lên mu bàn tay Triều Dao, nụ hôn nồng nàn nhưng chứa đầy dục vọng chiếm hữu hắc ám. Sau khi hoàn thành việc đóng dấu chủ quyền lên con mồi, cô ta quay người đi ra ngoài để chỉ thị cho người làm chuẩn bị bữa tối, để lại Triều Dao đứng một mình giữa căn phòng đang tối dần khi mặt trời hoàn toàn chìm xuống dưới đường chân trời ngoại ô.
Triều Dao bước hụt một bước, ngã quỵ xuống chiếc giường đơn. Nỗi đau thể xác và sự kiệt quệ về tinh thần khiến cô muốn buông xuôi, muốn chìm vào giấc ngủ do thuốc mang lại. Thế nhưng, bàn tay trái của cô trong lúc buông thõng đã vô tình chạm phải một vật thể lạ đặt dưới chiếc gối nằm.
Thần kinh cô lập tức căng lên. Triều Dao từ từ thọc tay xuống dưới gối, lôi ra một lọ nhựa nhỏ màu trắng. Đó là lọ thuốc tránh thai mà cô đã bí mật nhờ người mua để ngăn chặn bất kỳ sự ràng buộc sinh học nào với Thanh Yến, thứ vũ khí bí mật mà cô luôn giấu kỹ ở một góc khuất sâu trong tấm đệm.
Lọ thuốc đã bị di chuyển khỏi vị trí ban đầu. Phần nắp nhựa màu trắng đã bị vặn mở, để lộ những viên thuốc bên trong. Triều Dao nâng lọ thuốc lên sát mắt, tận dụng chút ánh sáng đèn đường hiếm hoi hắt vào từ cửa sổ ban công để quan sát. Trên bề mặt nhẵn bóng của nắp lọ, có một dấu vân tay mờ mờ, dính một lớp bột mịn có độ ánh ngọc trai lấp lánh.
Đó không phải là tay của Tô Thanh Yến, Thanh Yến luôn có thói quen rửa tay bằng dung dịch y tế sát khuẩn trước khi vào phòng cô và tuyệt đối không bao giờ dùng mỹ phẩm. Dấu vết phấn trang điểm lấp lánh này thuộc về một người duy nhất trong biệt thự luôn dùng loại phấn phủ đắt tiền của Pháp: nữ y tá Lục Nhiễm. Lọ thuốc bí mật đã bị phát hiện, nhưng kẻ nắm giữ nó lại đang âm thầm mưu tính một ván bài khác sau lưng chủ nhân của căn nhà. ~
Chương 4: Người Dì Đến Từ Phương Xa.
Khói trà màu trắng xám bốc lên từ những chiếc tách bằng sứ xương thấu quang, lơ lửng rồi tan biến vào bầu không khí lạnh lẽo của phòng khách. Căn phòng hôm nay được thu dọn sạch sẽ một cách bất thường, những tấm khăn trải bàn bằng ren cổ điển được trải phẳng phiu, trên khay bạc xếp sẵn những đĩa bánh ngọt tinh xảo, tỏa ra mùi bơ và mứt quả ngọt lịm. Thế nhưng, sự sắp đặt quá mức hoàn hảo này lại gợi lên một cảm giác về một phim trường trống rỗng, nơi mọi vật dụng đều được đặt đúng vị trí để phục vụ cho một màn kịch được lên kịch bản tỉ mỉ.
Thẩm Triều Dao ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung, chiếc váy trắng dài tay che khuất sợi lắc bạc trên cổ tay, nhưng cái lạnh từ kim loại vẫn kiên trì bám lấy da thịt cô. Đối diện cô, một người đàn bà trung niên quý phái đang thong thả dùng thìa bạc khuấy trà. Người đàn bà đó có đường xương hàm thanh tú, đôi lông mày lá liễu khẽ nhướng và cách nghiêng đầu giống hệt người mẹ đã khuất của Triều Dao. Một sự giống nhau lên tới bảy phần, đủ để khiến những thớ cơ trong lồng ngực Triều Dao thắt chặt lại vì một niềm vui mừng khôn xiết xen lẫn sự bàng hoàng khi vừa thức tỉnh sau chuỗi ngày bị cô lập.
"Kiều Kiều của dì, con chịu khổ nhiều rồi. Dì vừa giải quyết xong việc ở nước ngoài là lập tức bay về tìm con ngay."
Giọng nói của người tự xưng là Dì Cố Thanh nghẹn ngào, bà ta đưa bàn tay đeo găng ren trắng lên chấm những giọt nước mắt vô hình nơi khóe mắt. Triều Dao nhìn chăm chăm vào cử chỉ đó, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Hy vọng giống như một ngọn đèn dầu bùng lên giữa đêm giông bão, dù mong manh nhưng là thứ duy nhất giữ cho con người ta không lao xuống vực sâu. Cô khẽ cử động bờ vai căng cứng, định vươn tay về phía người thân duy nhất của mình, nhưng ánh mắt của Tô Thanh Yến ngồi bên cạnh đã kéo cô trở lại thực tại lạnh giá.
Thanh Yến ngồi đó, chiếc áo sơ mi lụa màu đen làm nổi bật làn da trắng bệch của cô ta. Động tác cắt bánh của Thanh Yến vô cùng từ tốn, chuẩn xác như một ca phẫu thuật. Cô ta đặt miếng bánh chanh lên đĩa của Triều Dao, khóe môi nhếch lên một độ cong dịu dàng nhưng đôi mắt hồ phách lại bình thản đến mức tàn nhẫn.
"A Dao, dì út khó khăn lắm mới về được, em ăn một chút đi. Đừng để dì phải lo lắng."
Bữa tiệc trà ba người diễn ra trong một bầu không khí hài hòa đến mức kỳ quặc. Tiếng lách cách của thìa bạc chạm vào sứ, tiếng cười nói nhỏ nhẹ của người dì và sự ân cần chăm sóc của Thanh Yến đan xen vào nhau, tạo nên một bức tranh gia đình đầm ấm. Thanh Yến liên tục gắp thức ăn cho Triều Dao, ngón tay cô ta thỉnh thoảng lướt qua mu bàn tay cô, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng mang theo lực cảnh cáo âm thầm. Triều Dao cúi đầu, giả vờ thưởng thức miếng bánh, nhưng nội tâm cô đang có những dòng suy nghĩ ngầm hỗn loạn chuyển động. Cô nhận ra một chi tiết vi tế, người dì khi nói chuyện thỉnh thoảng lại có một cái nhíu mày rất khẽ, và đầu ngón tay bà ta run rẩy một cách mất kiểm soát mỗi khi Thanh Yến đưa mắt nhìn sang.
Trong lúc người dì mở chiếc túi xách thêu hoa để lấy khăn giấy, một vật thể nhỏ từ bên trong khe hở của lớp vải lót trượt ra, rơi lặng lẽ xuống tấm thảm Ba Tư dưới gầm bàn. Đó là một bức ảnh cũ kỹ, các góc cạnh đã bị mài mòn và ố vàng theo thời gian. Triều Dao chớp mắt, cô cố tình làm rơi chiếc thìa bạc xuống đất để có cớ cúi người xuống.
Khi ngón tay cô chạm vào bề mặt giấy giòn rũ của bức ảnh, tim cô như ngừng đập một nhịp. Bức ảnh chụp bố mẹ cô thời trẻ, họ đứng dưới ánh nắng rực rỡ của một công viên giải trí nào đó, nụ cười rạng rỡ và tràn đầy sức sống. Thế nhưng, đứng cạnh họ không phải là người dì Cố Thanh, mà là một người đàn ông lạ mặt sở hữu đôi mắt hồ phách sắc sảo, lạnh lùng, những đường nét trên khuôn mặt người đó giống Tô Thanh Yến đến rùng mình. Người đàn ông nhà họ Tô.
Kinh hoàng hơn, Triều Dao nhận ra bức ảnh này đã bị cắt đi một nửa bằng một nhát kéo bạo lực, thô bạo. Đường cắt jagged chạy dọc theo bả vai của người đàn ông lạ mặt, để lại một phần rìa vải áo xơ ra. Dựa vào góc độ và khoảng trống còn lại, phần bị cắt đi chắc chắn là một người phụ nữ, người phụ nữ đã kết nối hai gia tộc này vào một tấn bi kịch: mẹ của Tô Thanh Yến.
Quá khứ không bao giờ chết, nó chỉ được chôn giấu dưới những lớp ngụy trang tinh vi của hiện tại.
Triều Dao nhanh chóng giấu bức ảnh vào trong lòng bàn tay, ngồi thẳng dậy với khuôn mặt trắng bệch không một giọt máu. Đúng lúc này, Thanh Yến đứng lên, chiếc ghế gỗ phát ra một tiếng ma sát khẽ.
"Nước trà đã hơi nguội, hai người cứ nói chuyện, cháu vào bếp lấy thêm nước sôi."
Bước chân của Thanh Yến khuất dần sau bức rèm velvet dày ngăn cách phòng khách và nhà bếp. Ngay khi tiếng cửa bếp khép lại vang lên, sự ấm áp dịu dàng trên khuôn mặt của người dì lập tức biến mất như một mặt nạ bị lột bỏ. Cơ thể bà ta sụp xuống, đôi mắt trở nên trống rỗng, nhớn nhác, chứa đựng một sự sợ hãi tột độ bộc phát. Bà ta vội vàng thọc tay vào túi áo khoác, lôi ra chính lọ thuốc tránh thai màu trắng mà Lục Nhiễm đã lấy đi từ phòng Triều Dao.
Bà ta đổ ra lòng bàn tay một viên thuốc màu trắng tròn dẹt, dí sát vào mặt Triều Dao, giọng nói trở nên dồn dập, hổn hển, mang theo ngữ điệu máy móc của một người đang đọc thuộc lòng mệnh lệnh dưới áp lực của nỗi sợ hãi.
"Uống đi, cô Thẩm, làm ơn uống đi. Bác sĩ Tô nói nếu hôm nay tôi không ép cô uống hết viên này, cô ta sẽ không cho tôi liều thuốc an thần tuần tới. Tôi không muốn quay lại khu phòng giam biệt lập đó đâu, ở đó tối lắm, lạnh lắm."
Triều Dao bàng hoàng lùi lại, chiếc gối nhung phía sau lưng không thể mang lại cho cô cảm giác an toàn. Cô nhìn vào cổ tay của người đàn bà, nơi lớp áo khoác bị kéo cao để lộ một chiếc vòng định danh y tế bằng nhựa màu trắng, trên đó in mã số của bệnh nhân thuộc Khoa Tâm thần Bệnh viện Đệ nhất Giang Thành.
Toàn bộ thế giới xung quanh cô sụp đổ thành những mảnh vụn nát. Người dì từ phương xa, người thân duy nhất mà cô bám víu, hóa ra chỉ là một bệnh nhân tâm thần phân liệt bị Thanh Yến thao túng, một diễn viên tội nghiệp được thuê về để diễn một vở kịch gaslighting hoàn hảo nhằm dập tắt chút ý chí kháng cự cuối cùng của cô. Cô hoàn toàn cô độc, lọt thỏm giữa một hang quỷ được dựng lên bằng quyền lực và sự dối trá của y học.
"Nhanh lên, cô ta sắp ra rồi."
Người đàn bà khóc lóc, thô bạo đẩy viên thuốc về phía môi Triều Dao. Trong tình thế cấp bách, Triều Dao ép mình phải bình tĩnh. Cô đón lấy viên thuốc, đưa lên miệng và thực hiện một động tác nuốt giả vờ, cuống họng khẽ chuyển động một cách đánh lừa. Người đàn bà thấy vậy liền thở phào, vội vàng cất lọ thuốc vào túi như một cỗ máy vừa hoàn thành lập trình.
Triều Dao đứng dậy, bước chân khập khiễng di chuyển về phía bồn rửa mặt nhỏ đặt ở góc quầy bar phòng khách để lấy một ly nước lọc. Khi quay lưng về phía người đàn bà, cô dứt khoát nhổ viên thuốc đang giấu dưới lưỡi vào lòng bàn tay, rồi thả nó xuống khe thoát nước của bồn rửa, mở vòi nước cho dòng chất lỏng cuốn trôi nó đi.
Khi dòng nước lạnh buốt xối qua các ngón tay, một luồng suy nghĩ sắc lẹm lóe lên trong đầu Triều Dao. Hai ngày qua, cô đã lén đổ toàn bộ sữa nóng vào những chậu cây hướng dương ngoài ban công. Và hôm nay, khi nếm miếng bánh chanh, khứu giác và vị giác của cô đã bắt đầu cảm nhận được vị chua thanh khiết của quả, chứ không còn là sự tê dại, đắng chát của hóa chất nữa. Cơ thể cô, sau chuỗi ngày bị đầu độc bằng chất ức chế thần kinh liều cao, đang bắt đầu sản sinh ra cơ chế tự kháng thuốc. Sự tỉnh táo đang quay trở lại, dù nó mang theo một hiện thực tàn khốc đến mức khiến người ta muốn phát điên.
Nỗi đau lớn nhất không phải là bị giam cầm, mà là khi tỉnh táo nhận ra mình đang nằm trong lòng bàn tay của một kẻ điên.
Tiếng bước chân từ tốn của Thanh Yến lại vang lên từ phía hành lang. Triều Dao quay người lại, cố gắng giữ cho cơ thể không run rẩy, chuẩn bị đối mặt với chương tiếp theo của màn kịch. Thế nhưng, chưa kịp để Thanh Yến bước vào phòng, một tiếng cười lạnh lẽo, đầy vẻ đắc thắng và châm chọc đột ngột rộ lên từ phía sau bức rèm che cửa sổ sát đất.
Bức rèm nhung bị gạt ra một cách thô bạo. Lục Nhiễm bước ra, trên khuôn mặt tròn trịa bôi một lớp phấn phủ đắt tiền của Pháp ánh lên những hạt ngọc trai lấp lánh dưới ánh đèn. Tay cô ta giơ cao chiếc điện thoại thông minh, màn hình hiển thị ứng dụng ghi âm đang chạy, những vạch sóng âm màu xanh nhảy múa điên cuồng, ghi lại toàn bộ cuộc đối thoại vừa rồi.
Lục Nhiễm nhìn Triều Dao bằng ánh mắt oán hận tột cùng, rồi quay ngoắt sang hướng Thanh Yến vừa xuất hiện ở cửa phòng khách, giọng nói cô ta run lên vì sự phấn khích hèn hạ.
"Đàn anh Thanh Yến, anh xem cô em gái ngoan của anh đang mưu tính cùng người ngoài để đầu độc anh kìa." ~
Chương 5: Khoa Tâm Thần Và Lời Nói Thật.
Căn hầm ngầm dưới đáy biệt thự ngập trong một thứ bóng tối nhớp nháp, đặc quánh. Mùi thối rữa của gỗ mục bốc lên từ những góc tường ẩm ướt, quyện với mùi ozone nồng nặc từ trận bão điện bên ngoài dội xuống qua ô thoáng hẹp sát trần nhà. Nước mưa tràn qua các kẽ nứt concrete, rỉ rả tạo thành những vũng nước nông trên mặt sàn xám xịt, phản chiếu ánh chớp loang lổ từ bầu trời Giang Thành.
Tô Thanh Yến thô bạo túm lấy mớ tóc bết ướt của Thẩm Triều Dao, kéo giật cô về phía chiếc bồn chứa nước lạnh ngắt ở góc tường. Không có bất kỳ lời cảnh báo nào, lực tay của một bác sĩ nắm rõ từng cơ khớp ép mạnh đầu Triều Dao chìm thẳng vào làn nước buốt giá. Nước tràn vào tai, vào mũi, mang theo cảm giác ngạt thở buốt nhọn tàn nhẫn. Khi Triều Dao gần như kiệt sức, Thanh Yến mới lôi cô lên, mặc cho cô ho sặc sụa, lồng ngực phập phồng điên cuồng bám lấy từng ngụm dưỡng khí nghẹn đắng.
Giữa những cơn co thắt dữ dội của lồng ngực, hai tay Triều Dao bị trói quặt phía sau, các ngón tay cô co quắp lại, chạm vào chiếc lưỡi gạt bút chì nhỏ xíu bằng kim loại đang giấu trong kẽ vải nát của chiếc váy xanh sương. Cô dùng hết chút khéo léo cuối cùng, miết mạnh cạnh sắc của lưỡi dao vào thắt lưng mình. Một đường rạch ngọt xớt, máu ấm nóng lập tức trào ra, cọ xát vào dòng nước lạnh đang chảy dọc cơ thể. Cơn đau thể xác nhức nhối ấy như một ngọn roi quất thẳng vào hệ thần kinh, kéo cô khỏi vũng lầy thôi miên của Thanh Yến. Đau đớn là thứ duy nhất chứng minh con người còn tỉnh táo trước sự dối trá của thế giới.
Góc bên kia căn hầm, Lục Nhiễm đang quỳ sụp trên nền đất lạnh, chiếc điện thoại ghi âm đã vỡ nát dưới gót giày cao gót của Thanh Yến. Thanh Yến không nhìn Triều Dao, cô ta thong thả đi tới trước mặt Lục Nhiễm, ném xuống một tờ đơn tự thú về hành vi đánh tráo thuốc bệnh nhân và vi phạm đạo đức nghề nghiệp nghiêm trọng. Giọng Thanh Yến lạnh tanh, đều đặn như một máy phát tín hiệu, ép Lục Nhiễm phải tự tay ký vào bản án hủy hoại toàn bộ sự nghiệp y tế mà cô ta dày công tạo dựng. Sự trừng phạt tàn nhẫn nhất không phải là cái chết, mà là việc bắt một kẻ tham vọng phải tự tay chôn vùi tương lai của chính mình. Lục Nhiễm ký xong trong tiếng gào khóc thảm thiết, trước khi bị hai bóng đen kéo tuột ra ngoài cửa hầm.
Giờ đây, không gian chỉ còn lại hai người con gái. Thanh Yến quay lại nhìn Triều Dao, đôi mắt hồ phách dường như đã mất đi lớp màng ôn hòa thường nhật, chỉ còn lại sự trống rỗng hoang dại của một con thú bị dồn vào đường cùng. Cô ta cầm lọ thuốc thần kinh liều cao, dứt khoát vặn mở rồi trút toàn bộ những viên thuốc trắng dẹt lên đỉnh đầu Triều Dao. Thuốc rơi lã chã, đập vào trán, vào má cô rồi nảy xuống sàn concrete, nhanh chóng hòa tan vào những vũng nước mưa, biến thành một thứ bọt trắng xóa độc hại. Thanh Yến lao tới, hai tay bóp chặt lấy bả vai Triều Dao, tiếng gào thét của cô ta hòa cùng tiếng sấm rạch ngang bầu trời ngoài kia.
"Tại sao em chưa bao giờ nhìn về phía chị? Chị đã từ bỏ cả tiền đồ, từ bỏ danh vọng ở bệnh viện, biến mình thành một kẻ tội đồ chỉ để giữ em lại bên mình! Tại sao lòng tốt của chị lại đổi lấy sự phản bội hèn hạ này?"
Triều Dao không né tránh, ánh mắt cô xuyên qua làn tóc bết ướt, nhìn thẳng vào hình ảnh phản chiếu của Thanh Yến qua mảnh gương vỡ treo trên bức tường đối diện. Cô mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa nhưng sắc bén như dao cạo. Cô cất lời, giọng nói không còn sự trì trệ của một con rối y học, mà thanh thoát đến đáng sợ.
"Chị nghĩ đây là tình yêu sao, Thanh Yến? Hãy nhìn vào mảnh gương đó đi. Năm xưa, chính bố của chị, người đàn ông tàn nhẫn nhà họ Tô, đã dùng quyền lực để bức tử mẹ tôi, biến gia đình họ Thẩm thành một đống tro tàn. Chị không phải là đấng cứu thế của tôi. Chị chỉ đang lặp lại chính xác tội ác của bố chị, dùng y học và sự thao túng để giam cầm tôi, tự lừa dối bản thân rằng mình đang cứu rỗi một linh hồn. Bản chất của chị và ông ta hoàn toàn giống nhau, đều là những kẻ điên cuồng nhân danh tình cảm để thỏa mãn sự chiếm hữu ích kỷ."
Câu nói của Triều Dao như một nhát búa đập nát ảo tưởng cuối cùng của Thanh Yến. Tiếng sấm sét nổ tung ngay trên đỉnh biệt thự, ánh chớp trắng xóa rạch qua khe hở, chiếu rõ khuôn mặt vặn vẹo, co giật của Thanh Yến. Chứng phân liệt nhân cách của cô ta bộc phát dữ dội dưới kích thích cực đại. Đôi mắt cô ta lúc thì ngập tràn sự hối lỗi dịu dàng của người chị năm mười hai tuổi, lúc lại chuyển sang vẻ tàn độc, lạnh lùng của kẻ bạo hành gia tộc.
Thanh Yến run rẩy rút từ trong túi áo ra một con dao phẫu thuật bằng thép không gỉ sáng loáng. Mũi dao nhọn hoắt phản chiếu ánh chớp lạnh lẽo từ ô cửa nhỏ.
"Nếu không thể giữ em lại trong sự tỉnh táo, vậy chúng ta cùng chết đi. Chết rồi, em sẽ mãi mãi là của chị."
Thẩm Triều Dao không hề lùi lại, cô không mượn đến chiếc nạng, đôi chân khập khiễng tự nâng cơ thể đứng thẳng, chủ động đưa lồng ngực mình tiến về phía trước, đối diện với mũi dao sắc lẹm. Cô mỉm cười, một nụ cười giải thoát thực sự sau những chuỗi ngày tăm tối. Mũi dao phẫu thuật đâm sâu vào ngực trái cô nửa phân, rạch rách lớp vải xanh sương, dòng máu đỏ thắm lập tức phun ra, nở rộ như một đóa hoa diên vĩ diễm lệ trên nền áo trắng. Sự đau đớn từ ngực hòa cùng vết cắt sau lưng khiến ý thức cô chao đảo, nhưng cô vẫn nghiêng người, ghé sát vào tai Thanh Yến đang bàng hoàng khựng lại, thì thầm một câu nói mơ hồ.
"Chị thắng rồi, Thanh Yến. Nhưng nhìn ra cửa xem, ai đang đến kìa?"~
Chương 6: Ván Bài Ngược Dòng Của Loài Diên Vĩ.
Tầng thứ một trăm của tòa đại ốc Giang Thành lơ lửng giữa những tầng mây xám xịt của một đêm mưa muộn, cách biệt hoàn toàn với nhịp sống ồn ã bên dưới. Qua những tấm kính cường lực khổng lồ bao quanh sảnh tiệc, ánh đèn neon từ khu trung tâm thương mại khúc xạ thành những vệt sáng sắc rỡ, nhòe nhoẹt, loang lổ như một bức tranh sơn dầu chưa kịp khô mặt. Tiếng mưa rơi từ trên độ cao ngàn thước nện vào mặt kính, đều đặn, lạnh lùng, tựa như tiếng gõ cửa chậm rãi của một vị khách không mời. Bên trong, không gian ngập tràn mùi hương của những khay bánh ngọt đắt tiền, mùi bơ nồng nàn quyện với mứt quả ngọt lịm, cố gắng khỏa lấp đi cái lạnh lẽo nhân tạo từ hệ thống điều hòa trung tâm.
Thẩm Triều Dao đứng ở lối vào sảnh tiệc, chiếc váy cưới màu trắng tinh khôi ôm lấy bờ vai gầy guộc. Lớp vải ren mỏng được thêu dệt tỉ mỉ che khuất vết thương vừa được băng bó tạc thẳng vào ngực trái cô từ đêm hoa lệ dưới hầm sâu, nơi máu từng thấm đẫm đến mức tưởng như không thể gột sạch. Cô bước đi, chân phải hơi khập khiễng, một nhịp hẫng nhẹ nhàng được giấu kỹ dưới tà váy bồng bềnh nhờ vào sự căng cứng chịu đựng của các thớ cơ nơi bắp chân. Bàn tay cô đặt trên khuỷu tay Tô Thanh Yến, ngoan ngoãn, không chút kháng cự, giống hệt một con con rối sứ được nhào nặn công phu, chờ đợi người điều khiển kéo sợi dây tơ. Hàng trăm ống kính máy ảnh từ các phía lập tức lóe sáng, thứ ánh sáng chói gắt, tàn nhẫn, lưu lại khuôn mặt không chút cảm xúc và đôi mắt trong veo nhưng trống rỗng của thiên kim nhà họ Thẩm.
Tô Thanh Yến khoác trên mình bộ âu phục cắt may thủ công phẳng phiu, từng đường kim mũi chỉ đều toát lên vẻ vương giả, lạnh lùng. Đôi đồng tử màu hồ phách của cô ta phản chiếu ánh đèn chùm pha lê khổng lồ phía trên, sáng rực một thứ hưng phấn mê muội của kẻ vừa đạt được mục đích tối thượng. Cô ta dắt Triều Dao bước lên bục cao của sảnh tiệc, nơi giới thượng lưu Giang Thành đang dồn mọi ánh mắt phán xét, tò mò về phía này. Đối với Thanh Yến, đêm nay là đỉnh cao của một đế chế chiếm hữu, là khoảnh khắc cô ta công khai một con mồi đã được thuần hóa hoàn toàn bằng độc tố thần kinh và những liệu pháp tâm thần khắc nghiệt. Cô ta đứng trước micro, khẽ nới lỏng cà vạt, giọng nói trầm thấp, vang vọng mang theo sự ngạo nghễ của một kẻ chiến thắng tuyệt đối.
"Chào mừng các vị đã đến tham dự buổi tiệc thương mại của Tô Thị. Đêm nay, tôi muốn trân trọng giới thiệu người sẽ đồng hành cùng tôi suốt cuộc đời này, vợ tôi, Thẩm Triều Dao."
Dưới khán đài rộ lên những tiếng xôn xao, những lời bàn tán thì thầm về quá khứ đầy tai tiếng, về đám tang nhà họ Thẩm năm xưa và cả những tin đồn lăng nhăng giữa hai chị em nuôi. Triều Dao vẫn đứng yên, hơi thở cô đều đặn, lồng ngực khẽ phập phồng dưới lớp vải ren trắng. Thế gian này luôn thích thú khi nhìn thấy một linh hồn kiêu hãnh bị nghiền nát thành một thực thể ngoan ngoãn. Thanh Yến quay người lại, lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung màu đen, mở ra để lộ chiếc nhẫn kim cương được chế tác tinh xảo. Cô ta nâng bàn tay gầy gò, trắng bệch của Triều Dao lên, chuẩn bị đẩy chiếc nhẫn vào ngón áp út.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc chốt nhẫn chạm vào đầu ngón tay cô, các thớ cơ trên khuôn mặt đờ đẫn của Thẩm Triều Dao đột ngột co thắt nhẹ. Ánh mắt cô không còn sự trống rỗng trì trệ, mà bừng lên một tia sáng sắc lẹm, lạnh lùng như tuyết mùa đông. Tay trái cô, vốn đang ôm bó hoa diên vĩ màu tím sẫm ngập tràn mùi hương hoang dại, metallic, bất ngờ chuyển động. Những ngón tay thon dài tách nhẹ phần cuống hoa được bọc vải lụa, lôi ra một chiếc điện thoại thông minh đang ở chế độ phát trực tiếp kết nối với hệ thống điều khiển trung tâm.
Đồng thời, hệ thống màn hình LED khổng lồ bao quanh sảnh tiệc, vốn đang hiển thị logo của Tô Thị, đột ngột nhiễu sóng thành những vạch ngang màu xám. Một giây sau, toàn bộ sảnh tiệc chìm vào một sự im lặng chết chóc khi những hình ảnh chân thực, tàn nhẫn được phóng đại hàng trăm lần trên màn hình. Đó là căn hầm tối tăm của biệt thự ngoại ô, là những sợi xích bạc khóa chặt tứ chi Triều Dao, là những lọ thuốc thần kinh liều cao bị đổ tung tóe, và cả hồ sơ bệnh án tâm thần giả có chữ ký ép buộc của Lục Nhiễm. Âm thanh ghi âm tiếng gào thét phát điên, tiếng Thanh Yến thừa nhận hành vi đầu độc, giam giữ vang lên, đập thẳng vào màng nhĩ của giới thượng lưu Giang Thành.
Tô Thanh Yến sững sờ, chiếc nhẫn kim cương tuột khỏi tay cô ta, rơi xuống mặt sàn cẩm thạch phát ra một tiếng keng giòn rã, lạc lõng. Đôi đồng tử hồ phách của cô ta co rút đến mức tối đa, toàn thân run rẩy trước sự sụp đổ đột ngột của một thế giới mà cô ta tưởng mình đã làm chủ hoàn toàn.
"A Dao, em, chuyện này là thế nào?"
Triều Dao nhếch môi, nụ cười của cô không còn sự máy móc lập trình, mà mang theo một sự ngạo nghễ, lạnh lùng tột độ. Cô buông khuỷu tay Thanh Yến ra, đứng thẳng bằng đôi chân dẫu vẫn còn chút khập khiễng, đối diện với kẻ đã giam cầm mình suốt thời gian qua.
"Chị nghĩ ba tháng qua, độc tố của chị thực sự có tác dụng sao, Thanh Yến? Lòng tốt của tôi đã chết vào cái ngày chị đeo chiếc xích sắt vào chân tôi mười năm trước rồi. Viên kẹo vị cam năm chín tuổi là thật, nhưng nó không phải là khế ước để chị biến tôi thành một con rối gỗ."
Giọng cô thanh thoát, vang vọng giữa sảnh tiệc đông nghẹt người nhưng im phăng phắc. Triều Dao giơ cổ tay trái lên, nơi sợi lắc bạc đeo định vị y tế lấp lánh dưới ánh đèn chùm.
"Từ chương hai, khi trốn đến cửa hàng tiện lợi, tôi đã gặp Nhan Hướng. Cô ấy không chỉ cho tôi một lưỡi dao gọt bút chì, mà chính cô ấy, một sinh viên ngành Luật, đã giúp tôi hiểu rằng muốn lật đổ một đế chế y tế của chị, tôi cần những bằng chứng không thể chối cãi. Sợi lắc này, mạch chip bên trong đã được Nhan Hướng bí mật hoán đổi từ lâu, biến nó thành một thiết bị ghi âm và truyền dữ liệu tầm xa."
Thanh Yến bước lùi một bước, khuôn mặt cô ta vặn vẹo vì sự đau đớn và bàng hoàng, các thớ cơ trên cổ nổi lên những sợi gân xanh vì sự kích thích thần kinh cực đại.
"Vậy còn vết đâm đêm qua dưới hầm? Em chủ động đưa ngực mình tới, em muốn chết cùng chị?"
"Tôi không muốn chết," Triều Dao khẽ thở dài, một tiếng thở nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, "Tôi chỉ cần một vết thương đủ sâu, một nhát dao phẫu thuật có dấu vân tay của chị đâm thẳng vào vị trí gần tim, để cấu thành tội danh Cố ý giết người một cách trọn vẹn nhất trước pháp luật. Nếu không có sự điên cuồng bộc phát đó của chị, làm sao cảnh sát Giang Thành có thể dễ dàng ban bố lệnh bắt giữ một trưởng khoa tâm thần uy tín như chị chứ?"
Cõi lòng tan nát luôn là cái giá phải trả cho một tình yêu mù quáng.
Cánh cửa lớn của sảnh tiệc bị đẩy mở tung, tiếng bước chân rầm rập của lực lượng cảnh sát mặc sắc phục phá tan bầu không khí đông cứng. Nhan Hướng bước vào bên cạnh người dẫn đầu, ánh mắt cô gái ngành Luật kiên định, cầm trên tay lệnh bắt giữ chính thức. Thanh Yến không nhìn cảnh sát, cô ta chỉ nhìn trân trân vào Thẩm Triều Dao, người con gái cô ta từng dùng mọi thủ đoạn, mọi liều thuốc để thuần hóa, giờ đây đang đứng đó, rạng rỡ và tự do, dùng chính tình yêu vặn vẹo của cô ta để tiễn cô ta vào ngục tối. Đức tin sụp đổ chính là sự trừng phạt tàn khốc nhất dành cho một kẻ điên.
Thời gian chậm rãi trôi qua, màn đêm Giang Thành lùi lại nhường chỗ cho ánh ban mai nhạt nhòa của một ngày mới. Trong căn phòng giam đặc chế của bệnh viện tâm thần, nơi Tô Thanh Yến từng đứng ở vị trí phán xét, giờ đây cô ta phải quấn chiếc áo bó chuyên dụng, ngồi đờ đẫn trong góc tường xám xịt. Trong lòng bàn tay co quắp của cô ta, viên kẹo vị cam năm xưa từ lâu đã chảy nước, dính dớp, loang lổ như một vệt máu cũ không thể gột sạch. Cô ta thỉnh thoảng lại lầm bầm gọi tên A Dao, nhưng đáp lại chỉ có tiếng bước chân lạnh lùng của y tá trực đêm ngoài hành lang.
Phía bên kia thành phố, trước cửa tiệm hoa mang tên Hán Nhiên, ánh nắng buổi sớm ấm áp, tinh khôi chiếu rọi lên những nhành hoa diên vĩ xanh mướt còn đọng sương mai. Thẩm Triều Dao đứng trước hiên nhà, chiếc áo khoác mỏng bay nhẹ trong gió thu. Cô đưa ngón tay gầy gò lên, nhẹ nhàng xé bỏ miếng dán hình viên đá quý nhỏ xíu dán trên mu bàn tay, ném nó vào thùng rác bên đường. Sự đổi mới không cần đến sự luyến tiếc quá khứ. Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời Giang Thành, nơi cơn mưa dài đã hoàn toàn tạnh hẳn, một đàn chim bồ câu trắng vỗ cánh bay vút vào khoảng không xanh thẳm, tự do và tự tại. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười thực sự phát ra từ tận đáy lòng. Cô đã không còn là con chim sẻ nhỏ nhỏ đứng run rẩy sợ hãi trước những dòng điện chết người nữa rồi. ~
