Ngày tôi một mình đứng giữa sảnh bệnh viện phụ sản tuyến huyện, tay cầm tờ giấy siêu âm ghi dòng chữ "bóc tách túi thai 15%, dọa sảy", huyết rỉ ra ướt đẫm một mảng quần, thì điện thoại báo tin nhắn trừ tiền từ thẻ tín dụng chung: trừ 3.500.000 tại Le Petit Paris – tiệm bánh ngọt đắt đỏ bậc nhất thành phố.
Cùng lúc đó, trên wechat, cô nhân viên thực tập vô tình đăng một đoạn story. Trong video, Tần Nhiễm – cô trợ lý hai mươi tư tuổi của chồng tôi – mặc chiếc váy lụa trắng mỏng manh, hai mắt đỏ hoe ngấn nước, hai tay ôm chiếc bánh kem ngàn lớp tinh xảo. Đứng cạnh cô ta, chồng tôi – Cố Diễn – người đàn ông sáng nay vừa gắt gỏng với tôi rằng "Anh bận họp giao ban, em tự bắt xe đi khám đi", đang dịu dàng vỗ nhẹ lên vai cô ta dỗ dành. Dòng chú thích nhấp nháy trên màn hình: "Sếp Diễn tâm lý nhất quả đất, mua bánh xịn dỗ dành chị Nhiễm khóc nhè vì áp lực công việc".
Người đi đường vô tình va phải vai tôi, ái ngại nhìn người phụ nữ môi tái nhợt, khệ nệ ôm bụng đứng chết trân giữa mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Họ tưởng tôi đau thể xác. Không, họ không biết rằng lúc này, tôi đang lạnh buốt đến tận xương tủy, một sự tỉnh táo lạnh lẽo và tàn nhẫn lan tràn trong não bộ. Tôi đang tính toán xem, phần đời còn lại phải làm sao để cạo sạch cái tên Cố Diễn ra khỏi giấy khai sinh của con mình.
Tôi năm nay hai mươi chín tuổi, từng là một kế toán mua hàng cẩn trọng, nguyên tắc và nhạy bén với từng con số. Tôi và Cố Diễn lấy nhau ba năm mới khó khăn cấn bầu. Cơ địa tôi yếu, thai kỳ vô cùng chật vật.
Chỉ mới bốn ngày trước, tôi vừa tự tay chuyển bốn mươi lăm triệu đồng từ tài khoản tiết kiệm của mình sang một tài khoản phụ. Đó là số tiền tôi tằn tiện suốt hai năm để mua gói thai sản VIP ở bệnh viện quốc tế, nơi có bác sĩ chuyên khoa tốt nhất theo dõi, phòng ngừa rủi ro sinh non. Nhưng sáng hôm sau ngủ dậy, số dư hiển thị là con số không.
Lúc tôi cầm điện thoại đến trước mặt Cố Diễn chất vấn, anh ta đang thắt cà vạt, gương mặt điềm nhiên không một chút chột dạ:
“À, đêm qua anh rút rồi. Chỗ siêu thị có chút rắc rối.”
“Rắc rối gì mà anh rút sạch tiền sinh đẻ của vợ không nói một lời?” Tôi cố kìm giọng không run rẩy.
Cố Diễn thở dài, tỏ vẻ mệt mỏi của một người đàn ông gánh vác việc lớn:
“Cái Nhiễm nó làm sai bảng báo giá nhập kho lô hàng Thái Lan, gây thất thoát của công ty gần năm mươi triệu. Nếu báo cáo lên tổng bộ, nó không những bị đuổi việc mà còn phải đền tiền, có khi dính dáng đến pháp luật. Em xem, nó mới ra trường, ở trọ một thân một mình, lương tháng bẩy triệu bạc. Ép nó đường cùng thì nó sống kiểu gì?”
Tôi mở to mắt, cảm giác như có ai giội một gáo nước đá từ đỉnh đầu:
“Vậy anh lấy tiền mồ hôi nước mắt của vợ, lấy tiền an toàn sinh mạng của con mình, để đi trả nợ thay cho sự ngu dốt của trợ lý anh à?”
“Em đừng có dùng từ ngữ cay độc như thế!” Cố Diễn cau mày, ném phịch chiếc cà vạt xuống giường. “Em làm mẹ rồi, sắp có con rồi thì tích chút đức cho con đi! Viện công ồn ào một tí nhưng bác sĩ giỏi, lại có bảo hiểm y tế, ai chả đẻ được mà em phải làm mình làm mẩy đòi đẻ viện quốc tế? Đừng có ích kỷ, hẹp hòi nữa Vi ạ. Anh làm quản lý, lính của mình mà mình không bảo vệ được thì ai người ta nể?”
Tích đức. Anh ta bảo tôi phải nhường quyền lợi của đứa con trong bụng để tích đức cho một cô gái đôi mươi khỏe mạnh, lành lặn. Tôi đứng đó, nhìn người đàn ông đầu gối tay ấp với mình, cảm thấy xa lạ đến đáng sợ.
Nhưng đó chưa phải là tất cả sự kinh tởm của những ngày tháng này.
Tần Nhiễm không bao giờ mặc váy xẻ tà, không lả lơi, không õng ẹo. Cô ta xuất hiện trong cuộc hôn nhân của tôi dưới vỏ bọc một nhân viên mẫn cán, hiểu chuyện đến mức khiến bất cứ ai trách mắng cô ta đều trở thành kẻ hẹp hòi, vô lý.
Tối thứ sáu tuần trước, khi tôi vừa dọn mâm cơm tự nấu với món canh cá chép hầm an thai thì chuông cửa reo. Tần Nhiễm đứng đó, tay ôm một tệp hồ sơ, trán lấm tấm mồ hôi, nhoẻn miệng cười vô hại:
“Chị Vi ơi, em xin lỗi làm phiền anh chị giờ này. Mai đối tác chốt giá rồi mà sếp Diễn quên duyệt file cứng. Em mang qua nhờ sếp ký gấp ạ.”
Đương nhiên, Cố Diễn mời cô ta vào nhà. Đương nhiên, cô ta ngồi đúng vào chiếc ghế trống ngay cạnh Cố Diễn – vị trí lẽ ra là của tôi. Tôi ngồi đối diện, lặng lẽ ăn bát cơm nghẹn ứ ở cổ. Tần Nhiễm vừa chỉ vào số liệu trên giấy, vừa nhẹ nhàng nói:
“Sếp ơi, chỗ này em thấy chiết khấu 15% hơi cao, em mạn phép điều chỉnh xuống 12% theo khung giá mới của quý ba. Sếp xem em làm thế có được không ạ?”
Cố Diễn nhìn cô ta, ánh mắt đầy sự tán thưởng: “Nhiễm làm tốt lắm, bao quát công việc rất tốt. Cứ đà này cuối năm anh cất nhắc lên tổ trưởng.”
Rồi cô ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt trong veo:
“Chị Vi bầu bì ốm nghén chắc mệt lắm. Chị cứ nghỉ đi ạ, tí nữa em bàn công việc với sếp xong em dọn mâm bát luôn cho. Ở công ty sếp Diễn hay kể chị dạo này mệt không ăn được gì, làm em lo quá đi mua ít cháo tổ yến mang sang cho chị đây này.”
Một câu nói, chặn đứng mọi lý do để nổi giận. Cô ta bước vào nhà tôi, chen vào bữa cơm của tôi, nhưng lại mang danh nghĩa vì công việc, vì lo cho sức khỏe của "chị vợ". Nếu tôi mặt nặng mày nhẹ, tôi sẽ thành mụ vợ ghen tuông hoang tưởng.
Và đúng lúc nửa đêm, khi tôi đang trằn trọc vì đau lưng, điện thoại Cố Diễn sáng đèn. Tin nhắn từ Tần Nhiễm:
"Sếp ơi, máy lạnh phòng trọ em hỏng mất rồi, thợ bảo mai mới sửa. Nóng quá em không ngủ được. Mai em có buổi thuyết trình định hướng sớm, em mạn phép xin sếp gửi em file sườn hôm trước sếp làm để em đọc cho đỡ sợ được không ạ? Em xin lỗi vì làm phiền sếp giờ này..."
Lúc đó, Cố Diễn bật dậy, cầm điện thoại ra ban công gọi lại, đứng rì rầm hướng dẫn công việc cho trợ lý suốt bốn mươi phút. Khi anh ta quay vào, thấy tôi đang mở mắt nhìn chằm chằm, anh ta liền gắt nhẹ:
“Em thấy chưa? Người ta thức đêm thức hôm lo cho công việc, nỗ lực thế cơ mà. Em ở nhà rảnh rỗi dưỡng thai thì bớt suy diễn linh tinh đi.”
Sự uất ức như một cục bông tẩm nước ứ đọng trong lồng ngực tôi, vắt không ra, nuốt không trôi.
Trở lại hiện tại.
Tôi loạng choạng bước ra khỏi cổng bệnh viện tuyến huyện, bắt một chiếc taxi về nhà. Cơn đau ở bụng dưới vẫn râm ran nhắc nhở tôi rằng sinh mệnh nhỏ bé này đang vô cùng chông chênh. Bác sĩ kê cho tôi một đống thuốc nội tiết giữ thai, cấm đi lại vận động mạnh.
Vừa mở cửa bước vào nhà, mùi dầu gió đã xộc lên mũi. Mẹ chồng tôi từ dưới quê lên chơi từ hôm qua, đang ngồi gác chân trên sofa xem tivi. Thấy tôi mặt mày trắng bệch, tay xách túi ni lông chứa đầy hộp thuốc, bà không hỏi cháu nội trong bụng tôi ra sao, mà liếc mắt nhìn tờ biên lai viện phí công lập màu hồng kẹp ngoài túi thuốc, chép miệng:
“Đấy, tôi đã bảo rồi mà. Đẻ đái là chuyện tự nhiên của đàn bà, trứng gà trứng vịt đến ngày còn rơi ra, tốn mấy chục triệu vào cái viện quốc tế làm cái gì cho phí tiền? Thằng Diễn đi làm nai lưng ra, một đồng cũng là mồ hôi nước mắt. Cô đi viện tuyến huyện thế này có phải tiết kiệm cho chồng không.”
Tôi cắn chặt môi, vị máu tanh rỉ ra trong khoang miệng. Tôi khẽ nói, giọng khản đặc:
“Mẹ, con bị bóc tách màng nuôi mười lăm phần trăm. Bác sĩ bảo phải nằm yên một chỗ dưỡng thai, không được đi lại...”
Mẹ chồng tôi phẩy tay, nhai trầu nhóp nhép:
“Bóc tách một tí thì có chết ai. Có mỗi cái việc chửa đẻ mà làm như tiểu thư cành vàng lá ngọc. Ngày xưa tôi mang bầu thằng Diễn, sát ngày đẻ vẫn gánh nước vèo vèo ngoài ruộng. Đừng có ỷ lại quá. À...”
Bà dừng lại, điệu bộ bỗng đổi sang thương xót:
“Lúc nãy thằng Diễn gọi điện về kể, nay cái Nhiễm ở công ty làm hỏng việc gì đấy bị cu cậu mắng cho khóc sưng cả mắt, phải đi mua bánh kem dỗ nó. Tội nghiệp con bé, tôi thấy nó ngoan ngoãn, hiểu chuyện, lại một thân một mình lên thành phố lập nghiệp. Con dâu này, mai cô mua con gà ác về hầm thuốc bắc, múc ra một cặp lồng để thằng Diễn mang lên công ty cho cái Nhiễm tẩm bổ. Đàn ông làm sếp thì phải biết thu phục nhân tâm, mình là vợ thì phải rộng lượng, hỗ trợ chồng giữ người tài, cô hiểu chưa?”
Rộng lượng. Thu phục nhân tâm.
Tôi đứng chôn chân giữa phòng khách, nhìn người mẹ chồng đang rao giảng đạo lý, rồi lại nhìn xuống cái bụng phẳng lỳ đang đau quặn thắt của mình. Tiền của tôi cướp đi để đắp vào lỗi lầm của cô ta. Chồng tôi mua bánh ba triệu rưỡi an ủi cô ta giữa lúc vợ dọa sảy thai không ai bên cạnh. Giờ đến cả nồi gà hầm trong chính căn nhà của tôi, tôi cũng phải tự tay nấu để dâng lên cho "người tài" của chồng.
Giọt nước mắt mà tôi cố kìm nén từ lúc ở bệnh viện, rốt cuộc không rơi xuống. Mọi sự tủi thân, yếu đuối, mong cầu tình yêu thương trong khoảnh khắc này bỗng nhiên chết sạch, đóng băng thành một khối phẫn nộ sắc lẹm.
Tôi không cãi lại mẹ chồng một lời nào. Tôi lẳng lặng gật đầu, lê bước vào phòng ngủ, vặn khóa trái cửa.
Tôi là một kế toán. Nghề nghiệp dạy tôi rằng, khi bảng cân đối kế toán không còn khớp, khi một đối tác bắt đầu có dấu hiệu gian lận sổ sách, việc tồi tệ nhất không phải là la hét đòi lại tiền ngay lập tức, mà là lặng lẽ thu thập toàn bộ chứng từ gốc trước khi chúng bị phi tang.
Tôi ngồi xuống bàn làm việc, mở laptop. Tiếng quạt tản nhiệt rít lên trong không gian tĩnh lặng. Tôi đăng nhập vào hệ thống tài khoản ngân hàng, tải toàn bộ sao kê ba năm nay. Tôi mở thư mục đám mây, bắt đầu rà soát từng hóa đơn mua hàng, từng biên bản giao nhận, từng khoản "tiếp khách", "điều phối khẩn" mà Cố Diễn và Tần Nhiễm đã duyệt.
Bàn tay tôi lạnh ngắt, nhưng ánh mắt chưa bao giờ tỉnh táo đến thế.
"Cứ mua bánh kem đi, Cố Diễn. Cứ ăn gà hầm đi, Tần Nhiễm," tôi lẩm bẩm trong miệng, ngón tay gõ phím lạch cạch tạo một tệp tin nén có cài mật khẩu, đặt tên là: Hồ Sơ Cắt Bỏng. "Ba tháng. Đợi con tôi qua ba tháng đầu nguy hiểm, tôi sẽ cho các người biết thế nào là cái giá của việc dùng máu của mẹ con tôi để nuôi thứ tình thương đạo lý rẻ tiền của các người."
Mười một rưỡi đêm. Tiếng chuông điện thoại xé toạc không gian tĩnh lặng của căn phòng ngủ lạnh lẽo.
Lúc này, thai kỳ của tôi vừa chạm mốc mười hai tuần. Qua ba tháng đầu vật vã với những mũi tiêm giữ thai đau buốt đến mức hông sưng tấy, sinh linh bé nhỏ trong bụng cuối cùng cũng bám rễ an toàn. Cùng lúc đó, tình cảm của tôi dành cho Cố Diễn cũng chính thức chết cạn, khô khốc và không còn lấy một giọt hy vọng.
Tôi bắt máy. Đầu dây bên kia không phải là câu hỏi han xem vợ bầu ở nhà ngủ có ngon không. Giọng Cố Diễn dồn dập, hoảng loạn, kèm theo tiếng gió rít và tiếng còi xe: “Vi! Em mang ngay bằng lái xe ô tô của em ra ngã tư đường Vành Đai cho anh! Gọi cả taxi đi, nhanh lên! Cứu anh phen này!”
Tôi cau mày, tay vịn mép giường từ từ ngồi dậy: “Nửa đêm anh gọi tôi ra ngoại ô làm gì? Không phải anh nói đi giám sát kho lạnh xuất hàng sớm sao?”
“Đừng hỏi nhiều nữa! Ra đây ngay đi, công an sắp đến rồi!”
Anh ta cúp máy.
Một linh cảm lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Tôi vơ vội chiếc áo khoác, cầm theo túi xách và chiếc điện thoại đã bật sẵn chế độ ghi âm. Nghề kế toán tạo cho tôi một thói quen cố hữu: trước bất kỳ sự cố bất thường nào, điều đầu tiên phải làm là thu thập hiện trạng nguyên bản.
Ba mươi phút sau, chiếc taxi thả tôi xuống góc đường Vành Đai lộng gió. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, chiếc Ford Ranger bán tải mang logo chuỗi siêu thị của công ty Cố Diễn đang cắm đầu vào dải phân cách cứng. Nắp capo móp méo, đèn pha bên phải vỡ nát, mảnh kính văng tung tóe trên mặt đường nhựa.
Và đứng cạnh chiếc xe ấy, là chồng tôi. Mặt anh ta đỏ gay, hơi thở nặc mùi rượu ngoại hòa lẫn với mùi mồ hôi chua loét. Nhưng điều đâm thẳng vào mắt tôi không phải là đống đổ nát, mà là người phụ nữ đang co ro đứng núp sau lưng anh ta.
Tần Nhiễm.
Cô ta mặc chiếc váy bodycon lấp lánh mỏng tang – bộ trang phục tuyệt đối không dành cho việc "giám sát kho lạnh". Trên vai cô ta đang khoác hờ chiếc áo vest quen thuộc của Cố Diễn. Thấy tôi bước tới, cô ta rụt cổ lại, đôi mắt to tròn ngập nước, hai tay bấu chặt lấy vạt áo vest của chồng tôi như một con thú nhỏ tìm chỗ nấp. Ở băng ghế sau của chiếc xe móp méo, qua cửa kính vỡ, tôi nhìn thấy một hộp quà sinh nhật khổng lồ bị xô lệch, ruy băng hồng sổ tung.
Hôm nay là sinh nhật Tần Nhiễm. Hóa ra cái cớ "đi giám sát kho" chỉ là lớp vỏ bọc cho một buổi tiệc tùng rượu chè bê bết bằng xe công ty.
Thấy tôi, mắt Cố Diễn sáng lên như vớ được cọc. Anh ta lao tới, nồng nặc mùi cồn, dúi mạnh vào tay tôi một tờ biên bản khai báo sự cố do anh ta vừa tự viết nguệch ngoạc.
“Vi, lát nữa cảnh sát giao thông tới, em đưa bằng lái ra. Em khai là em lái xe đi đón anh ở kho, do trời tối, em đang có bầu nên mệt, lạng tay lái tông vào dải phân cách. Nhớ chưa? Nhất định phải là em lái!”
Tôi cúi xuống nhìn tờ giấy đang run rẩy trong tay. Từng chữ viết vội vàng trên đó như những nhát dao cùn cứa vào chút lòng tự tôn cuối cùng của tôi.
“Anh uống rượu lái xe công ty đi chơi sinh nhật trợ lý, gây tai nạn, và giờ anh bắt tôi nhận tội thay?” Giọng tôi nhạt nhẽo đến mức không hề có chút lên gân, nhưng lại khiến Cố Diễn sững người một giây.
Anh ta xoa tay vào nhau, giọng nghẹn lại vì sốt ruột và tức giận: “Trời ơi, chuyện gấp lắm rồi em đừng có giở thói ghen tuông ra lúc này! Xe này là xe công ty! Anh mà bị đo nồng độ cồn là bảo hiểm từ chối đền bù hoàn toàn, tiền sửa chữa mấy chục triệu anh phải tự bỏ túi. Quan trọng hơn, chuyện này mà đến tai ban giám đốc, cái ghế quản lý của anh coi như xong! Em muốn nhà mình chết đói ra đường ở à?”
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt vằn đỏ của anh ta, gằn từng chữ: “Anh muốn tôi – một người phụ nữ mang thai ba tháng, có tiền sử dọa sảy thai – đem đứa con trong bụng ra sở cảnh sát giữa đêm hôm khuya khoắt để nhận tội thay, chỉ để che giấu việc anh chở thư ký đi nhậu nhẹt sao?”
Lời tôi vừa dứt, Tần Nhiễm lập tức bước lên một bước. Cô ta đưa tay quệt khóe mắt, giọng nghẹn ngào, nức nở, đứt quãng như thể cô ta mới là người bị tổn thương sâu sắc nhất: “Chị Vi ơi... chị đừng hiểu lầm. Là tại em... nay sinh nhật em, phòng ban vui quá nên ép sếp uống vài ly. Sếp Diễn thương em say nên mới lấy xe đưa em về chứ không có ý gì đâu chị. Chị giúp sếp lần này đi chị... em cắn rơm cắn cỏ lạy chị. Chị ký xác nhận đi cho mọi chuyện êm ấm, hạnh phúc gia đình mới là quan trọng nhất mà chị...”
Êm ấm? Hạnh phúc gia đình? Cô ta đang dùng cái giọng điệu của một kẻ bề trên, ban phát lòng thương hại và dạy dỗ tôi cách làm một người vợ biết điều. Cô ta không cần cướp chồng tôi ra mặt, cô ta chỉ cần đứng đó, mong manh và yếu đuối, để chứng minh cho Cố Diễn thấy rằng: tôi – người vợ hợp pháp – là một con mụ ích kỷ, tàn nhẫn và không biết chia sẻ gánh nặng với chồng.
Và đúng như dự đoán, khi thấy tôi vẫn đứng bất động không cầm bút, Cố Diễn nổi điên. Anh ta giật mạnh tay tôi, gầm lên một câu mà cả đời này tôi sẽ mang theo xuống mồ:
“Cô có thai thì cảnh sát phạt nhẹ hơn! Cùng lắm là nộp phạt hành chính vài đồng, người ta không giam xe, không truy cứu nặng với đàn bà chửa! Sao cô tính toán, nhẫn tâm với sự nghiệp của chồng mình thế hả Lâm Tri Vi? Cô muốn tôi mất việc cô mới vừa lòng đúng không?”
Gió đêm rít qua mang tai. Cả thế giới xung quanh tôi bỗng chốc tĩnh lặng một cách đáng sợ.
Tôi nhìn tờ biên bản móp méo trong tay. Tôi nhìn chiếc áo vest của chồng mình đang khoác trên bờ vai run rẩy của cô nhân viên. Tôi nhìn khuôn mặt vặn vẹo vì sĩ diện và sự hèn nhát của người đàn ông tôi từng gọi là gia đình.
Thì ra, trong mắt anh ta, cái thai trong bụng tôi không phải là một sinh mạng cần được bảo vệ, mà là một "tấm kim bài miễn tử" hoàn hảo, một công cụ giảm nhẹ tội danh để anh ta có thể thoát tội một cách rẻ tiền nhất. Cố Diễn chưa bao giờ coi tôi là vợ. Từ tiền khám thai đến danh dự cá nhân, từ chỗ ngồi trên bàn ăn đến quyền lợi hợp pháp, tôi chỉ là một cái "kho dự phòng" để anh ta tùy ý rút ra đắp đậy cho những lỗi lầm và bảo vệ cho những người mà anh ta thực sự nâng niu.
Ranh giới cuối cùng đã bị đạp đổ. Sự ức chế bao lâu nay bị nén chặt dưới cái mác "nhẫn nhịn vì con", ngay giây phút này, vỡ vụn thành bột mịn.
Tôi không khóc. Không một giọt nước mắt nào xứng đáng rơi xuống vì hai kẻ cặn bã này.
Tôi đưa tay lên, chậm rãi xé tờ biên bản làm đôi. Rẹc.
Tiếng giấy rách vang lên gọn lỏn. Mắt Cố Diễn trợn ngược. Rẹc. Rẹc. Rẹc. Tôi xé nó thành hàng chục mảnh vụn, rồi mở tay ra. Gió đêm thổi thốc tới, cuốn những mảnh giấy trắng bay lả tả vào mặt Cố Diễn và Tần Nhiễm.
“Cô điên à?!” Cố Diễn lao tới định túm lấy vai tôi.
Tôi lùi lại một bước, rút điện thoại từ trong túi áo ra. Màn hình vẫn đang sáng rực ở chế độ quay phim. Đèn flash bật lên, chói lóa, quét thẳng vào mặt Cố Diễn đỏ gay, quét qua Tần Nhiễm đang bàng hoàng, quét qua nắp capo bẹp dúm và hộp bánh sinh nhật trong xe.
“Anh Cố Diễn,” giọng tôi trong trẻo, sắc lạnh vang lên, đè bẹp cả tiếng gió. “Tôi đã ghi hình lại hiện trường, tình trạng say xỉn của anh, và cả yêu cầu ép vợ bầu nhận tội thay. Từ giây phút này, mọi hậu quả, anh tự làm tự chịu.”
Tần Nhiễm hoảng hốt đưa tay che mặt: “Chị... chị làm gì vậy? Chị định hại chết sếp sao? Chị là vợ mà sao chị độc ác thế?”
Tôi khẽ nhếch mép, liếc nhìn cô ta với ánh mắt như nhìn một con bọ: “Cô thương sếp thế, sao không tự lấy bằng lái của mình ra mà nhận tội? Dù sao cô cũng là nguyên nhân khiến anh ta ra nông nỗi này cơ mà. À quên, cô còn bận đóng vai nạn nhân vô tội, làm sao có thể để tay mình nhúng chàm được, đúng không?”
Sắc mặt Tần Nhiễm tức khắc trắng bệch, đôi môi run rẩy không thốt lên được lời nào. Lớp mặt nạ đạo đức giả bị tôi xé toạc ngay giữa đường Vành Đai.
Cố Diễn hoảng loạn thật sự, anh ta nhào tới định cướp điện thoại của tôi: "Vi! Xóa ngay! Cảnh sát giao thông đang đến kìa, em định giết anh thật à?!"
Đúng lúc đó, tiếng còi hụ của xe cảnh sát giao thông từ xa vọng lại, ánh đèn xanh đỏ chớp nháy phản chiếu trên mặt đường nhựa. Tôi nhanh chóng bấm "Gửi" đoạn video vừa quay vào email bảo mật của mình, rồi chặn đứng bàn tay đang giơ lên của Cố Diễn bằng một cái nhìn sắc như dao cạo:
“Chạm vào người tôi lúc này, tôi sẽ nằm ngay xuống đường và nói anh bạo hành thai phụ. Để xem cảnh sát đến, anh sẽ ngồi tù thêm mấy năm.”
Bàn tay Cố Diễn khựng lại giữa không trung, run rẩy. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt xa lạ và kinh hãi tột độ, như thể đang nhìn một con quái vật. Anh ta không quen với một Lâm Tri Vi không rơi nước mắt, không cam chịu, không cắn răng dọn dẹp hậu quả cho anh ta.
Tiếng còi cảnh sát đã sát ngay sau lưng.
Tôi kéo cao cổ áo khoác, bước lùi lại về phía chiếc taxi tôi yêu cầu tài xế chờ sẵn cách đó không xa. Trước khi đóng cửa xe, tôi nhìn qua cửa kính hạ nửa, để lại một câu cuối cùng hòa vào tiếng còi hụ đinh tai nhức óc:
“Chuẩn bị tinh thần mà đền bù cho công ty đi, Cố Diễn. Cảnh sát đến rồi, chúc hai người đêm nay ở đồn vui vẻ.”
Chiếc taxi rồ ga lao vọt đi vào màn đêm. Tôi dựa lưng vào ghế, hai tay áp lên bụng, cảm nhận nhịp đập khe khẽ của sinh linh bé nhỏ. Đêm nay lạnh buốt, nhưng từ sâu thẳm trong lồng ngực tôi, một ngọn lửa của sự lột xác, lạnh lẽo và tàn nhẫn, đã bắt đầu bùng cháy. Mọi sự chuẩn bị, mọi bản sao kê, mọi tệp chứng từ đã nằm gọn trong ổ cứng.
Nợ của tôi, bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ tự tay thu lại từng đồng. Từng đồng một.
Tiếng khóa kéo vali rít lên khô khốc trong căn phòng ngủ ngập nắng sáng.
Chín giờ sáng. Khác với mọi ngày, tôi không vội vã xuống bếp nấu đồ ăn sáng, cũng chẳng buồn dọn dẹp đống quần áo bẩn Cố Diễn ném bừa bãi trên ghế sofa từ hôm qua. Tôi bình thản gấp từng chiếc váy bầu, gom vài bộ đồ và chiếc túi xách đựng toàn bộ giấy tờ tùy thân. Chỉ mất đúng hai mươi phút, toàn bộ sự hiện diện của Lâm Tri Vi trong căn nhà này được thu gọn vào một chiếc vali 20 inch.
Tôi ngồi xuống mép giường, mở chiếc laptop quen thuộc.
Trong suốt một năm qua, vì muốn giữ hình tượng “quản lý xuất sắc”, Cố Diễn thường xuyên ném cho tôi mật khẩu hệ thống dữ liệu nội bộ của chuỗi siêu thị, nhờ tôi – một người có mười năm kinh nghiệm kế toán – “dọn rác” cho những báo cáo tài chính lủng củng, chắp vá, đầy rẫy lỗi sai của Tần Nhiễm. Tôi từng cặm cụi thức trắng đêm, dùng các thủ thuật cân đối dòng tiền tinh vi nhất để đắp đổi các khoản chi khống, giúp họ vượt qua các kỳ kiểm tra thường kỳ.
Nhưng hôm nay, tôi không phá hoại dữ liệu, cũng không xóa đi bất cứ thứ gì. Tôi chỉ làm một thao tác vô cùng cơ bản: Khôi phục bản gốc.
Tiếng lạch cạch gõ phím vang lên đều đặn. Tôi truy cập vào thư mục lưu trữ đám mây của phòng mua hàng. Lần lượt từng file báo cáo chi phí tiếp khách, biên bản hao hụt kho, danh sách quà tặng đối tác... đều được tôi khôi phục về đúng trạng thái nguyên thủy mà Tần Nhiễm đã từng nộp lên trước khi tôi nhúng tay vào sửa. Những con số chênh lệch hàng chục triệu đồng đỏ lòm hiện ra chói mắt. Những hóa đơn khống, những biên lai mua hàng cá nhân nhưng được kê vào chi phí vận hành phơi bày trần trụi.
Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh đến đóng băng. Tôi không cần tố cáo. Với đống rác nguyên bản này, chỉ cần kỳ thanh tra quý sắp tới rà soát, Cố Diễn và Tần Nhiễm sẽ tự chết chìm trong chính đống bùn do họ tạo ra. Kế toán không giết người bằng dao, chúng tôi giết người bằng những con số không biết nói dối.
Gập laptop lại, tôi rút ra một tờ Đơn xin ly hôn đã có sẵn chữ ký của mình.
Pháp luật quy định, chồng không được quyền đơn phương ly hôn khi vợ đang mang thai, nhưng người vợ thì hoàn toàn có quyền. Tôi lồng tờ đơn, cùng một bản sao kê các khoản nợ thẻ tín dụng Cố Diễn tiêu dùng cá nhân vào một chiếc phong bì giấy xi măng lớn. Ở mục người nhận, tôi nắn nót viết: "Phòng Hành chính Nhân sự - Ban Giám đốc Chuỗi siêu thị Y. Người nhận: Quản lý khu vực Cố Diễn".
Gửi đơn ly hôn về nhà thì quá hiền. Tôi gửi thẳng đến phòng Nhân sự của công ty anh ta. Nơi tụ tập những cái miệng buôn chuyện nhanh nhất thế giới. Cái vỏ bọc “người chồng mẫu mực, người sếp tâm lý” của Cố Diễn, để xem anh ta giấu đi đâu khi cả công ty biết anh ta bị vợ đâm đơn ly dị giữa lúc bụng mang dạ chửa.
Đúng lúc tôi dán kín mép phong bì, tiếng lạch cạch mở khóa vang lên. Cửa nhà mở toang.
Cố Diễn bước vào, theo sau là mẹ chồng tôi. Trông anh ta thảm hại chưa từng có. Bộ quần áo xộc xệch bốc mùi rượu ôi thiu và mùi khói thuốc của đồn cảnh sát. Tóc tai rối bù, hai mắt hằn đầy tia máu. Chắc chắn đêm qua sau khi tôi rời đi, anh ta đã phải nộp phạt kịch khung lỗi nồng độ cồn, bị giam xe và treo bằng lái.
Nhìn thấy tôi kéo vali đứng giữa phòng khách, sự mệt mỏi trên mặt Cố Diễn lập tức biến thành cơn thịnh nộ. Anh ta lao tới, giơ tay định hất chiếc vali của tôi: “Cô định đi đâu? Chuyện tối qua tôi bị phạt bốn mươi triệu, giam xe một năm, cô đã vừa lòng chưa hả? Đã không giúp được gì cho chồng thì ở yên một chỗ đi, đừng có dở chứng dọa dẫm ai!”
Mẹ chồng tôi cũng hùa theo, vỗ đùi đen đét: “Trời đất ơi, cái ngữ đàn bà chửa hoang mang bụng đi đâu? Chồng nó lỡ vui vẻ với nhân viên có một tí, cãi nhau vài câu mà đã làm mình làm mẩy ôm đồ bỏ đi! Bước ra khỏi cái nhà này thì đừng hòng quay lại!”
Tôi không lùi lại, cũng không khóc lóc. Tôi nhìn thẳng vào mặt Cố Diễn, ánh mắt tĩnh lặng như một mặt hồ mùa đông, đưa cho anh ta một bản photo đơn ly hôn.
“Tôi không dọa. Giấy tờ tôi đã ký, bản gốc chiều nay sẽ được bưu điện gửi thẳng đến phòng Nhân sự công ty anh. Từ giờ, nợ ai người nấy trả, tiền ai người nấy tiêu.”
Cố Diễn nhìn tờ đơn ly hôn, sắc mặt chuyển từ đỏ sang tái mét, rồi lại đỏ bừng vì sĩ diện bị giẫm đạp. Anh ta vò nát tờ giấy ném thẳng xuống sàn, cười khẩy một tiếng cay độc:
“Ly hôn? Cô lấy cái gì để ly hôn tôi? Một đứa đàn bà ba mươi tuổi, bầu bí khệ nệ, thất nghiệp, tiền tiết kiệm thì cạn kiệt, cô định ra gầm cầu mà đẻ à?”
Anh ta quay sang nói lớn với mẹ chồng, nhưng ánh mắt lại ghim chặt vào tôi, thốt ra một lời nguyền rủa tàn nhẫn: “Mẹ kệ cô ta! Bụng mang dạ chửa, tiền không có. Cho cô ta ba tháng! Giỏi lắm được ba tháng ăn nhờ ở đậu, hết tiền khắc tự vác cái bụng về đây quỳ gối khóc lóc xin lỗi con thôi!”
Tôi nhìn anh ta lần cuối. Hình ảnh người đàn ông tôi từng dành ba năm thanh xuân chăm chút, giờ đây chỉ còn là một kẻ hèn hạ, ngu ngốc và đầy ảo tưởng. Tôi kéo vali lướt qua người họ, không một cái chớp mắt, ném lại một câu nhẹ bẫng: “Ba tháng. Nhớ lấy lời anh nói ngày hôm nay.”
Hai tuần sau.
Trái với sự mong đợi của Cố Diễn về một người đàn bà "vác bụng quỳ gối", cuộc sống của tôi đang bước vào những ngày tháng rực rỡ và ngăn nắp nhất.
Tôi thuê một căn hộ studio nhỏ nhắn, ngập tràn ánh nắng ở cách bệnh viện quốc tế chỉ năm phút đi bộ. Với mười năm kinh nghiệm, tôi dễ dàng nhận làm sổ sách thuế bán thời gian cho ba cửa hàng kinh doanh lớn trong khu vực, thu nhập mỗi tháng không dưới ba mươi triệu.
Vào buổi tối, tôi kê một chiếc bàn nhỏ, bật đèn ring-light, bắt đầu quay những video ngắn lên kênh "Mẹ Bầu Tiết Kiệm". Tôi chia sẻ cách đối chiếu bảng giá sữa, cách săn voucher bỉm tã bằng tư duy của một kế toán mua hàng. Không cần hở hang, không cần nhảy múa, sự điềm tĩnh, rành mạch và những con số thực tế giúp kênh của tôi bùng nổ, thu hút hàng chục ngàn lượt theo dõi chỉ trong nửa tháng. Nhịp sống của tôi nhịp nhàng như một bản nhạc được lên phím sẵn. Ăn ngon, ngủ kỹ, em bé trong bụng qua kỳ siêu âm 16 tuần đã phát triển vô cùng khỏe mạnh.
Trong khi đó, ở phía bên kia thành phố, địa ngục của Cố Diễn và Tần Nhiễm mới chỉ bắt đầu.
Không có Lâm Tri Vi "dọn rác", đống sổ sách của Tần Nhiễm bung bét như một tổ kiến bị chọc phá. Cuối tháng, khi phòng kế toán tổng bộ yêu cầu nộp báo cáo đối soát, Tần Nhiễm hoảng loạn phát hiện ra toàn bộ file số liệu đã quay về trạng thái sai bét từ bao giờ.
Cô ta không biết dùng hàm Excel nâng cao, càng không biết cách làm giả hóa đơn sao cho hợp lý. Cô ta khóc lóc chạy đến phòng làm việc của Cố Diễn, nhưng lần này, không có bánh kem dỗ dành. Cố Diễn đang điên đầu vì bị ban giám đốc gọi lên răn đe do phong phanh tin đồn vợ đâm đơn ly hôn gửi lên tận phòng Nhân sự, hình tượng quản lý mẫu mực sụp đổ hoàn toàn. Thấy Tần Nhiễm mang đống số liệu rác rưởi vào báo cáo, anh ta lần đầu tiên hất tung tệp hồ sơ vào mặt cô ả, gầm lên giữa văn phòng.
Nửa đêm hôm đó, màn hình điện thoại tôi sáng lên. Một tin nhắn Wechat từ Cố Diễn: "Em làm loạn đủ chưa? Báo cáo kho tháng này số liệu không khớp một chút nào, em lưu bản backup ở đâu? Về nhà đi, đồ đạc em vứt lung tung anh không tìm thấy. Chuyện hôm trước ở đường Vành Đai anh bực nên lỡ lời, anh bỏ qua cho em. Anh qua đón em về."
Sự cao ngạo đến ngu dốt. Đến nước này, anh ta vẫn nghĩ anh ta là kẻ có quyền "bỏ qua" cho tôi, và việc tôi rời đi chỉ là một trò giận dỗi để đòi quyền lợi.
Tôi không tức giận. Tôi cầm ly sữa ấm nhấp một ngụm, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím: "Đơn ly hôn tòa đã thụ lý, chờ ngày gọi hòa giải. Đồ đạc của anh, bảo trợ lý Tần đến mà dọn. Báo cáo của công ty anh, bảo cô ta tự đi mà giải trình. Tôi bận kiếm tiền nuôi con."
Gửi xong, tôi ấn nút chặn toàn bộ phương thức liên lạc. Thế giới của tôi hoàn toàn thanh tịnh.
Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn xuống ngã tư đường phố tấp nập. Đồng hồ đếm ngược ba tháng đã trôi qua được một phần sáu. Cứ vùng vẫy đi, Cố Diễn, Tần Nhiễm. Quả bom hẹn giờ trong đống sổ sách tôi để lại sắp nổ rồi.
Nhiệt độ trong phòng họp Ban Giám đốc được cài ở mức 18 độ, nhưng mồ hôi lạnh trên trán Cố Diễn vã ra như tắm, ướt đẫm cả mảng áo sơ mi dưới nách.
Đối diện anh ta là Trưởng ban Kiểm soát rủi ro từ tổng bộ cử xuống. Trên chiếc bàn kính dài, không phải là những bản báo cáo sạch sẽ, bóng bẩy mà Tần Nhiễm vẫn thường vênh váo nộp lên, mà là một xấp hồ sơ dày cộp mang tên “Hồ Sơ Cắt Bỏng”.
“Giám đốc Cố, anh giải thích thế nào về khoản chênh lệch hai trăm sáu mươi triệu trong quý vừa rồi?” Trưởng ban Trần gõ ngón tay cồm cộp lên mặt bàn. “Toàn bộ chứng từ gốc chưa qua chỉnh sửa, bao gồm cả những hóa đơn tiếp khách khống, hóa đơn mua đồ hiệu cá nhân nhưng đội lốt quà tặng đối tác, đều đã được gửi đến hộp thư ẩn danh của Ban thanh tra. Bằng chứng số liệu rành rành. Đừng nói với tôi là quản lý khu vực như anh bị mù nhé?”
Cố Diễn run rẩy, đôi môi khô khốc lắp bắp không thành lời. Anh ta đảo mắt nhìn sang Tần Nhiễm đang ngồi co rúm ở góc bàn. Chiếc váy lụa trắng và vẻ mặt ngây thơ ngấn nước thường ngày của cô ả giờ đây không còn tác dụng với dàn thanh tra viên lạnh lùng.
“Trưởng ban Trần... chuyện này... chắc chắn có sự nhầm lẫn về hệ thống máy tính...” Cố Diễn cố vớt vát chút sĩ diện cuối cùng, huých cùi chỏ vào tay Tần Nhiễm. “Nhiễm, em là người phụ trách đối soát, em mau giải trình cho các sếp nghe đi. Chỉ là sai sót nghiệp vụ thôi đúng không?”
Nhưng Cố Diễn đã đánh giá quá thấp sự tàn nhẫn của loài ký sinh trùng khi vật chủ cạn kiệt giá trị.
Ngay khi mũi dùi chĩa vào mình, Tần Nhiễm lập tức bật dậy. Không còn một chút yếu đuối rụt rè nào, cô ta chỉ thẳng tay vào mặt Cố Diễn, giọng lanh lảnh vỡ nát cả không gian phòng họp:
“Là anh ta ép tôi! Tôi chỉ là nhân viên quèn, sếp bảo ký thì tôi phải ký! Cố Diễn đã lấy tiền quỹ công ty mua túi xách, mua bánh kem sinh nhật đắt tiền rồi bắt tôi làm khống hóa đơn để bù vào! Các anh xem đi, đây là tin nhắn anh ta chỉ đạo tôi sửa số liệu!”
Tần Nhiễm quăng chiếc điện thoại lên bàn. Trên màn hình rành rành là những đoạn chat Cố Diễn hứa hẹn "Cứ làm đi, có gì anh bảo vợ anh bùa phép lại sổ sách cho, không ai biết đâu".
Cố Diễn sững sờ, tròng mắt như muốn rớt ra ngoài. Anh ta nhìn người con gái tối qua còn thỏ thẻ "hạnh phúc gia đình sếp là nhất, em chỉ xin đứng sau lưng sếp", giờ đây đang trợn trừng mắt, điên cuồng cắn xé anh ta để tự cứu lấy mình. Lớp mặt nạ “trà xanh đạo lý” bị lột sạch sành sanh, chỉ còn lại sự ích kỷ, đê tiện và hèn hạ đến buồn nôn.
“Cô... đồ rắn độc...” Cố Diễn gầm lên, định lao tới tát Tần Nhiễm nhưng bảo vệ đã kịp xông vào ghì chặt hai tay anh ta xuống bàn.
Trưởng ban Trần lạnh lùng đứng dậy, buông một câu kết án đanh thép:
“Không cần phải cắn xé nhau. Công ty đã có quyết định chính thức: Sa thải lập tức cả hai người. Đồng thời, Cố Diễn, anh có trách nhiệm bồi thường toàn bộ thiệt hại gần ba trăm triệu đồng trong vòng một tuần. Nếu không, bộ phận pháp chế sẽ chuyển hồ sơ sang cơ quan công an với tội danh tham ô tài sản.”
Tiếng sấm nổ ngang tai. Ba trăm triệu bồi thường, cộng thêm bốn mươi triệu tiền nộp phạt nồng độ cồn và đền bù hư hỏng chiếc xe bán tải hôm trước. Cố Diễn ngã quỵ xuống thảm trải sàn, mọi tự tôn, tiền tài, địa vị của một "quản lý xuất sắc" vỡ nát thành tro bụi chỉ trong một buổi sáng.
Ba ngày sau.
Mẹ chồng tôi, người đàn bà từng tự hào rao giảng đạo lý "con dâu phải rộng lượng nhường chồng cho người tài", giờ đây đầu tóc rối bù, nước mắt nước mũi tèm lem đứng đập cửa ầm ầm trước căn hộ trọ của Tần Nhiễm.
“Cô Nhiễm ơi, tôi van cô! Thằng Diễn nhà tôi vì bao bọc cô mà giờ sắp phải ngồi tù rồi! Cô xem có đồng tiết kiệm nào, hay cắm cái xe máy giúp nó trả nợ công ty với! Cô từng nói cô thương nó lắm cơ mà!”
Cửa xịch mở. Tần Nhiễm vác trên vai chiếc balo to sụ, mặt mày trát lớp phấn dày cộp, lạnh lẽo nhìn người đàn bà đang khóc lóc van xin. Cô ta nhếch mép cười khẩy, đá văng bàn tay đang bám lấy gấu quần mình:
“Bà bị điên à? Con trai bà ngu thì tự làm tự chịu! Tôi là gái chưa chồng, tự nhiên rước cục nợ vào người làm cái gì? Thứ đàn ông ba mươi tuổi đầu, có vợ chửa mà còn tòm tem bên ngoài, đi tù là đáng kiếp! Tránh ra cho tôi đi, giẻ rách!”
Nói rồi, cô ta tàn nhẫn xô ngã mẹ chồng tôi xuống bậc cầu thang, sải bước vội vã ra bến xe khách để trốn chạy khỏi đống bùn lầy do chính cô ta góp phần tạo ra. Mẹ chồng tôi ngồi bệt dưới nền gạch lạnh lẽo, ôm lấy ngực gào khóc. Bà hối hận rồi, nhưng trên đời này, làm gì có loại thuốc nào chữa được bệnh hối hận?
Đúng mốc thời gian ba tháng kể từ cái đêm ở đường Vành Đai.
Tôi bước ra khỏi sảnh phòng khám quốc tế hạng sang, tay cầm tờ giấy siêu âm 4D hiển thị một thai nhi sáu tháng tuổi đang mút tay vô cùng khỏe mạnh. Hôm nay, tôi mặc một chiếc váy bầu lụa tơ tằm màu xanh nhạt, áo khoác blazer trắng thanh lịch, mái tóc uốn lọn nhẹ nhàng. Dù mang thai, nhưng nhờ nguồn tài chính dư dả từ việc kinh doanh và làm sổ sách, tôi trông rạng rỡ, sắc sảo và đầy kiêu hãnh. Không còn bóng dáng của người phụ nữ đầu bù tóc rối, cam chịu nấu bát canh hầm đợi chồng về.
Ngay khi mũi giày cao gót ba phân của tôi vừa chạm xuống bậc thềm, một bóng đen rách rưới từ góc cột điện lao ra.
“Vi! Tri Vi ơi!”
Tôi khẽ nhíu mày, lùi lại nửa bước để vệ sĩ của phòng khám kịp thời tiến lên chặn kẻ đó lại. Xuyên qua kẽ hở của hai anh bảo vệ, tôi nhìn thấy Cố Diễn.
Trời ạ, nếu không phải vì đường nét khuôn mặt chưa thay đổi, tôi đã không nhận ra người đàn ông chải chuốt, xịt nước hoa đắt tiền ngày nào. Quần áo xộc xệch bốc mùi chua loét, râu ria lởm chởm, hốc mắt thâm quầng và gò má hóp lại vì những đêm dài thức trắng đối phó với nợ nần và giấy triệu tập của tòa án.
Thấy tôi lùi lại, Cố Diễn như phát điên. Anh ta quỳ sụp xuống ngay giữa sảnh bệnh viện đông người qua lại, hai tay chắp vào nhau vái lạy liên tục:
“Vi ơi, anh sai rồi! Anh bị con khốn Tần Nhiễm lừa, nó gài bẫy anh! Anh biết lỗi rồi vợ ơi... Mẹ đang ốm nằm liệt giường ở nhà mong em lắm. Cả tháng nay anh phải đi bốc vác ban đêm để kiếm tiền đền bù. Anh khổ quá rồi Vi ơi! Em tha thứ cho anh, vợ chồng mình làm lại từ đầu. Em nể tình đứa con trong bụng, cho nó có một người bố đi em!”
Anh ta vừa khóc rống lên, vừa trườn tới định ôm lấy chân tôi.
Tôi bình thản cúi xuống, cẩn thận nhấc gấu váy lụa lên một chút, tránh xa khỏi bàn tay lem luốc của anh ta như thể sợ dính phải dịch bệnh. Hành động nhỏ xíu đó nhưng lại mang tính sát thương tột độ. Bàn tay Cố Diễn khựng lại giữa không trung, nhục nhã ê chề.
Tôi nhìn kẻ đang quỳ dưới chân mình. Không thù hận. Không xót xa. Chỉ có một sự thương hại lạnh lẽo đến thấu xương.
“Cố Diễn,” Tôi cất giọng, âm sắc trong trẻo, rành rọt vang lên giữa sảnh. “Anh có nhớ ngày tôi xách vali ra khỏi nhà, anh đã đứng chống nạnh chỉ thẳng vào mặt tôi nói gì không?”
Cố Diễn ngước cặp mắt đỏ ngầu lên nhìn tôi, run lẩy bẩy.
Tôi nhếch mép cười, nụ cười đoạt mạng:
“Anh nói: 'Cho cô ba tháng. Giỏi lắm được ba tháng hết tiền khắc tự vác cái bụng về đây quỳ gối khóc lóc xin lỗi'. Hôm nay, vừa tròn đúng ba tháng. Trùng hợp thật, người quỳ dưới đất lại là anh.”
Sắc mặt Cố Diễn trắng bệch, anh ta há hốc mồm, cổ họng phát ra những tiếng nghẹn ứ nhưng không thể nói được câu nào. Sự tự tôn hão huyền của gã đàn ông gia trưởng bị tôi nghiền nát bét không còn một mảnh vụn.
Tôi mở túi xách họa tiết răng sói, rút ra một phong bì niêm phong của Tòa án nhân dân quận, ném thẳng xuống thềm gạch, ngay trước mặt anh ta.
“Đây là Quyết định thuận tình ly hôn vắng mặt do anh không đến hầu tòa. Từ nay, tôi là Lâm Tri Vi, anh là Cố Diễn, chúng ta không còn dính dáng đến một con số nào trên cuộc đời này nữa. Về phần con tôi, anh không xứng đáng để nó gọi là bố. Đừng cản đường tôi, dơ váy.”
Tôi buông tay, để mặc gấu váy lụa lướt qua vai Cố Diễn.
Ngay lúc đó, một chiếc Mazda CX-5 trắng tinh, thơm mùi sơn mới bóng loáng lướt tới đỗ xịch trước sảnh. Cậu thanh niên giao xe bước xuống, cúi gập người mở cửa: “Chào chị Tri Vi, xe chị đặt mua thẳng đã hoàn tất giấy tờ. Mời chị lên xe ạ.”
Tôi bước lên chiếc xe tự tay mình mua bằng tiền mình kiếm được, đóng ập cửa lại. Qua lớp kính cường lực một chiều, tôi nhìn thấy Cố Diễn đổ gục xuống bậc thềm, hai tay ôm lấy mặt gào khóc thảm thiết giữa những ánh mắt chỉ trỏ, khinh miệt của người qua đường.
Anh ta khóc không phải vì mất tôi. Anh ta khóc vì tiếc nuối cái hố vàng, tiếc nuối cái phao cứu sinh duy nhất từng bao dung cho sự ngu ngốc của anh ta, nay đã vĩnh viễn bơi ra khỏi cuộc đời mục nát đó.
Chiếc xe êm ái rẽ ra đại lộ ngập tràn ánh nắng. Tôi vuốt nhẹ lên chiếc bụng tròn xoe, mỉm cười thư thái. Đời người giống như một bảng cân đối kế toán, cắt lỗ đúng lúc chính là khoản lợi nhuận rực rỡ nhất cho tương lai. Bát canh hỏng thì đổ đi, người tồi tệ thì vứt bỏ. Từ ngày mai, câu chuyện của mẹ con tôi mới thực sự bắt đầu.
