Vừa chuyển đến chung cư mới, bà cô phòng kế bên đã sang đập cửa rầm rầm: "Ê, cho cô xin lại pass wifi nhà cháu, hôm qua thằng chủ cũ nó tự dưng đổi pass làm cô bị rớt mạng không xem được phim."
Lâm Tri Viễn còn đang ngồi trên sàn nhà, giữa một rừng thùng giấy chất đống, tay cầm con ốc vít chưa kịp lắp cái giá treo tường, thì tiếng đập cửa vang lên như trống trận. Anh liếc mắt nhìn đồng hồ trên điện thoại, bảy giờ tối, bên ngoài trời đã sập tối, ánh đèn hành lang hắt qua khe cửa thành một vệt sáng mỏng run rẩy theo từng cú nện. Anh bước ra, mở cửa.
Trước mặt là một người đàn bà trạc ngoài năm mươi, mặc bộ đồ ngủ in hoa mẫu đơn đỏ chói, tóc uốn xoăn xịt keo cứng ngắc, trên tay còn cầm cái điện thoại màn hình to đang dừng ở đoạn giữa của một bộ phim cung đấu. Mùi dầu gió xộc thẳng vào mũi anh. Bà ta hất cằm, ánh mắt nhìn Lâm Tri Viễn từ trên xuống dưới như soi hàng, rồi nhắc lại, giọng chan chát:
– Cô nói chú mày nghe rõ chưa? Pass wifi ấy, nhà chú đổi mới thì đọc đây cho cô xin lại. Đang xem dở tập cuối, tự nhiên nó rớt mạng, sốt hết cả ruột.
Lâm Tri Viễn chớp mắt, đầu óc mất vài giây mới hiểu được logic của câu yêu cầu vô lý này. Anh khẽ nhếch môi, cố giữ giọng ôn hòa nhất có thể:
– Dạ thưa cô, cháu mới chuyển đến hôm kia, mạng trong phòng là cháu tự đăng ký gói cước mới, không phải của chủ cũ để lại ạ. Chắc cô nhầm nhà rồi ạ.
Mặt bà ta sầm xuống ngay lập tức. Cái rướn mày của bà ta cao đến nỗi lớp phấn dày trên trán như muốn nứt ra.
– Nhầm gì mà nhầm? Tôi ở đây ba năm rồi, căn này trước cho thằng nhóc thuê, lúc nào wifi cũng xài chung với tôi, nó tự động đưa pass. Chú mày là dân IT phải không? Bà bảo vệ nói rồi, dân công nghệ thông tin thì cài lại cái pass có khó gì đâu. Làm người phải biết điều một tí, giúp được thì giúp, mới nứt mắt ra đã làm cao rồi à?
Lâm Tri Viễn im lặng vài giây. Bàn tay buông thõng bên hông khẽ nắm lại, rồi lại buông ra. Anh không giỏi cãi cọ, cũng không quen đôi co với hàng xóm. Ba năm sống ẩn mình đã dạy anh một điều: im lặng là tấm khiên tốt nhất. Anh chỉ khẽ lắc đầu, giọng đều đều như đọc báo cáo:
– Dạ không phải cháu không giúp, nhưng gói cước nhà cháu là gói cá nhân, giới hạn thiết bị, cô dùng ké sẽ ảnh hưởng tốc độ ạ. Hay để mai cháu hỏi nhà mạng xem có gói nào phù hợp cho cô không nhé?
Lời chưa dứt, bà ta đã phẩy tay như đuổi tà, cười khẩy một tiếng sắc lẻm:
– Thôi khỏi, tôi tưởng người trẻ thế nào, hóa ra keo kiệt còn hơn mấy bà già chợ Bắc. Xài tí mạng có tốn bao nhiêu đồng đâu, tiếc rẻ mấy thứ cỏn con. Ở đây mà không biết trên biết dưới, vài bữa có chuyện đừng có trách. Nhớ mặt nhau đi.
Nói rồi bà ta quay ngoắt người, dép lê quèn quẹt trên sàn gạch hành lang, còn cố tình để lại một câu buông lửng đủ cho mấy cánh cửa lân cận đang hé ra nghe ngóng: "Tưởng hiền lành gì, mới nứt mắt ra mà đã học thói trịch thượng."
Cửa đóng lại. Lâm Tri Viễn đứng tựa lưng vào cánh cửa lạnh ngắt, ánh mắt dần trở nên sâu hun hút. Anh nhìn vào đống thùng giấy vô tri trước mặt, trong đầu không phải là cơn tức giận vừa rồi, mà là một câu hỏi mang tính nghề nghiệp: một con người vô duyên đến mức này có bao nhiêu bí mật trong chiếc điện thoại kia?
Nhưng anh kìm lại. Chưa phải lúc.
Sáng hôm sau, Lâm Tri Viễn đến công ty sớm hơn thường lệ. Tòa nhà Phong Đạt nằm khuất trong một con ngõ nhỏ ở quận Nam Sơn, nơi tập đoàn công nghệ gia công phần mềm Thịnh Thế thuê tầng mười bảy. Nói là tập đoàn cho oai, chứ thực chất chỉ là một công ty outsourcing cỡ vừa, chuyên nhận những dự án rác từ các ông lớn, rồi giao cho đám kỹ sư như anh "cày" ngày cày đêm.
Anh mới vào làm được hơn một tháng. Hồ sơ của anh sạch bong, bằng cấp đầy đủ, kinh nghiệm ba năm làm việc tự do, không có điểm yếu nào để phòng nhân sự nghi ngờ. Đối với một kẻ đang trốn chạy quá khứ như Lâm Tri Viễn, một công ty tầm trung với hệ thống bảo mật lỏng lẻo chính là lớp ngụy trang hoàn hảo.
Ghế ngồi của anh nằm ở góc khuất nhất dãy phòng kỹ thuật, cạnh ống thông gió. Đồng nghiệp xung quanh hầu hết đều trẻ, mới ra trường, hăng hái nhưng cũng dễ run sợ trước quyền lực của cấp trên. Lâm Tri Viễn thường không tham gia tán gẫu, giờ nghỉ trưa chỉ ngồi một mình, đeo tai nghe, gõ code hoặc đọc tài liệu. Sự im lặng của anh khiến nhiều người nghĩ anh là dạng hướng nội cực đoan, hoặc đơn giản là kẻ tự ti về năng lực.
Trưởng phòng của anh là Tiền Bưu, một gã đàn ông ngoài bốn mươi, tóc húi cua, bụng phệ, lúc nào cũng mặc sơ mi trắng bó chặt cổ, đi giày da bóng loáng nhưng gót giày lúc nào cũng lệch. Gã ta nổi tiếng là kẻ háo danh, thích được nịnh bợ và rất ghét những ai không cùng "gu" với mình.
Ngay từ tuần đầu tiên, Lâm Tri Viễn đã bị Tiền Bưu để mắt. Lý do thật buồn cười: trong một buổi họp đầu tuần, một đồng nghiệp nữ tên Tô Tình bị Tiền Bưu mắng té tát vì lỗi giao diện, ấm ức sắp khóc, Lâm Tri Viễn khi đó vô tình ngồi cạnh đã nhẹ giọng nói một câu: "Thực ra lỗi này là do bên back-end họ gửi sai spec, không hẳn là lỗi của cô ấy." Anh nói đúng, nhưng lại phạm vào điều tối kỵ: đụng chạm uy quyền của sếp trước đông người.
Từ đó, những chuỗi ngày chèn ép bắt đầu.
Tiền Bưu giao cho Lâm Tri Viễn toàn bộ những module rác rưởi nhất. Những đoạn code viết từ thời .NET Framework 2.0, những file cấu hình loằng ngoằng không hề có chú thích, những yêu cầu vô lý như "phần mềm phải chạy trên Windows XP nhưng giao diện phải giống iOS 17". Lịch bàn giao thì dí sát sườn, tài liệu thì không có, mọi thứ chỉ được truyền miệng qua những câu quát nạt:
– Làm cho nhanh lên, không xong hôm nay thì đừng hòng về. Có bằng cấp gì đâu mà làm còn chậm hơn rùa bò. Ngày xưa tao làm mấy cái này nhắm mắt cũng xong, đến đời tụi bây thì toàn lũ ăn hại.
Cả phòng làm việc im phăng phắc mỗi khi giọng lão vang lên. Tô Tình và vài người khác thi thoảng lén nhìn anh với ánh mắt ái ngại, nhưng không ai dám lên tiếng. Công việc ở đây lương khá, đối với dân tỉnh lẻ như họ là cả một gia tài, không ai muốn mạo hiểm vì một đồng nghiệp mới.
Lâm Tri Viễn vẫn thế. Anh không cãi, không giải thích, chỉ cúi đầu gõ phím. Mỗi sáng đến công ty, anh lại thấy trên bàn mình một tập tài liệu mới, kèm theo một mảnh giấy note viết tay nguệch ngoạc của Tiền Bưu: "Xong trước 18h. Muộn một phút trừ lương một ngày."
Ức chế không chỉ đến từ công ty. Buổi tối trở về căn hộ ở tầng mười một chung cư Thiên Tứ Hoa Uyển, Lâm Tri Viễn còn phải đối mặt với ngọn lửa âm ỉ mang tên Chu Thúy Phân.
Ngày thứ ba sau cuộc chạm trán wifi, anh đi làm về thì phát hiện một túi rác to tướng, buộc chặt, để ngay sát cửa nhà mình. Mùi chua lòm từ thức ăn thừa bốc lên nồng nặc. Anh cau mày, nhìn sang phía hành lang vắng tanh, rồi lặng lẽ xách túi rác xuống tầng một. Sáng hôm sau, trước cửa lại xuất hiện một bọc nilon đen mới. Lần này bên trong còn có cả bã mía và vỏ trứng vỡ nham nhở.
Anh đến gặp bảo vệ. Bác bảo vệ họ Mã, một ông già gầy gò, nhìn anh với vẻ mặt đầy phức tạp rồi nhỏ giọng: "Cậu ơi, tôi khuyên thật, cậu đừng dây dưa với bà ấy làm gì. Bà Chu ở đây có tiếng rồi, chồng bà ấy làm sếp ở đâu to lắm, lại quen cả chủ đầu tư. Người ta nói gì thì kệ người ta, cậu mới đến, nhịn cho yên chuyện."
Lâm Tri Viễn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu cảm ơn. Anh hiểu rõ kiểu người như Chu Thúy Phân. Họ giống như những con đỉa, chỉ cần thấy bạn còn thở là họ bám vào hút máu, càng phản kháng càng bị siết chặt.
Cuối tuần đó, khi anh đang đứng ở sảnh chờ thang máy, Chu Thúy Phân và một nhóm ba bốn người phụ nữ trung niên khác từ trong phòng sinh hoạt cộng đồng đi ra. Vừa nhìn thấy Lâm Tri Viễn, mụ ta cố ý kéo cao giọng, nửa như nói với bạn, nửa như muốn cả sảnh đều nghe thấy:
– Có mấy đứa trẻ bây giờ ấy, nhìn mặt thư sinh mà bụng dạ hẹp hòi. Ở nhà thuê có vài đồng bạc đã tưởng mình là ông hoàng. Tôi nói thật, không biết bố mẹ dạy kiểu gì, ra ngoài xã hội không có tí lễ phép nào. Đụng vào của nả thì giữ khư khư như chó giữ xương.
Cả đám phụ nữ rúc rích cười. Một mụ khác vừa nhai trầu bỏm bẻm vừa phụ họa: "Bà Chu nói phải quá. Đời tôi ghét nhất cái hạng trẻ ranh mà cậy tiền, không coi ai ra gì." Ánh mắt họ hướng về Lâm Tri Viễn như những mũi kim châm chích. Anh chỉ đứng yên, mặt không đổi sắc, như thể tai mình vừa lọc hết tạp âm. Thang máy mở, anh bước vào, các bà cũng ùa theo, chen lấn xô đẩy anh vào góc trong. Trong suốt mười ba tầng lầu, mùi dầu gió, mùi trầu và những lời xì xầm ác ý bao vây anh.
Đỉnh điểm của sự chèn ép đến vào thứ Hai tuần kế tiếp.
Buổi sáng hôm đó, Tiền Bưu giao cho Lâm Tri Viễn một nhiệm vụ đặc biệt: xây dựng module bảo mật cho ứng dụng nội bộ quản lý nhân sự của công ty. Yêu cầu của lão là dùng một thư viện mã hóa cũ kỹ từ năm 2012, với lý do "để tương thích với hệ thống máy chủ của đối tác". Lâm Tri Viễn liếc qua tài liệu một cái là biết ngay thư viện đó có ít nhất ba lỗ hổng nghiêm trọng đã được công bố rộng rãi, dùng nó chả khác nào đào sẵn cửa sau cho hacker.
Anh cân nhắc rất lâu. Với bản năng của một kỹ sư ưu tú, anh không thể nhắm mắt viết ra một sản phẩm lỗi. Với bản năng của một kẻ đi ẩn, anh cũng không muốn gây sự chú ý bằng cách phô diễn quá nhiều. Cuối cùng, anh chọn giải pháp trung dung: vẫn dùng cái lõi cũ mà Tiền Bưu yêu cầu, nhưng âm thầm viết thêm một lớp "vỏ bọc" cực kỳ thông minh, giúp vá tạm các lỗ hổng mà không làm thay đổi kiến trúc tổng thể, đồng thời tối ưu luồng dữ liệu đến mức giảm gần tám mươi phần trăm thời gian phản hồi. Anh làm việc suốt hai đêm liền, mắt thâm quầng, chỉ kịp uống vội vài ngụm cà phê.
Sản phẩm hoàn thành đúng hạn. Trong buổi demo nội bộ, module bảo mật chạy mượt mà đến kinh ngạc. Toàn bộ team kỹ thuật, kể cả những người khó tính nhất, đều trầm trồ. Nhưng phản ứng của Tiền Bưu mới là thứ cả căn phòng chết lặng chờ đợi.
Lão đứng dậy, mặt đỏ au, tay đập bàn chát chúa:
– Ai cho cậu tự tiện sửa cấu trúc? Có biết đọc tài liệu không? Tôi bảo dùng cái gì thì dùng cái đó. Làm ra cái thứ vượt ngoài tầm kiểm soát, lỡ sau này có lỗi thì ai chịu trách nhiệm? Là cậu à? Cậu chỉ là một thằng oắt con mới ra trường, đừng có bày đặt sáng tạo. Tôi đã nói rồi, ở đây sếp là tôi, quy trình là của tôi, cậu không muốn làm thì cút!
Lão dừng lại thở hồng hộc, rồi nhả ra một câu cuối cùng chí mạng:
– Phạt một tháng lương. Chiều nay nộp bản kiểm điểm ba nghìn chữ, viết tay, thiếu một chữ thì cuốn gói ngay lập tức.
Cả phòng không một tiếng động. Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Lâm Tri Viễn, ai cũng nghĩ anh sẽ nổi đóa, hoặc ít nhất là giải thích. Nhưng anh chỉ đứng đó, cúi đầu thật thấp, giọng khàn đặc:
– Vâng, tôi biết lỗi rồi.
Không ai nhìn thấy trong đáy mắt anh lóe lên một tia sáng lạnh như thép nguội.
Tối hôm đó, khi Lâm Tri Viễn về đến chung cư đã gần mười giờ. Cả người anh rã rời. Cơn đói cồn cào vì chưa kịp ăn gì từ trưa. Vừa bước ra khỏi thang máy, một cảnh tượng khiến máu trong người anh như đông lại.
Trước cửa căn hộ của anh, hai người đàn ông mặc áo thợ khóa đang loay hoay với cái ổ khóa, cạnh đó là Chu Thúy Phân, chống nạnh, mặt hầm hầm, cùng một nhân viên bảo vệ trực ca tối. Thấy anh, mụ ta lập tức réo lên như còi xe cứu hỏa:
– Đây rồi! Chính nó đây! Thằng ranh con, mày trả tao cái vòng tay ngay! Sáng nay tao còn để trên tủ giày ngoài hành lang, chiều về không thấy đâu. Người trong block này ai cũng tử tế, chỉ có cái thằng lạ mặt như mày, lại còn thù dai vụ wifi. Không phải mày lấy thì là ai!
Lâm Tri Viễn sững người. Anh chưa bao giờ nhìn thấy cái vòng tay nào. Anh cố gắng giải thích:
– Cô à, từ sáng cháu đã đi làm, mười giờ tối mới về, cả ngày không có mặt ở nhà, làm sao lấy đồ của cô được ạ?
Mụ ta trợn ngược mắt, tay chỉ thẳng vào mặt anh:
– Mày đi làm thì tao biết, nhưng ai chứng minh được mày không về giữa chừng? Mày làm IT, cả ngày ôm máy tính, trộm đồ còn biết xóa dấu vết camera nữa là! Tao đã nghi rồi, hôm qua mới mất một cái áo khoác treo ngoài ban công, chắc chắn cũng là mày!
Bảo vệ đêm, một gã trai trẻ, có vẻ nể sợ Chu Thúy Phân, liền hùa theo:
– Anh à, bà Chu nói có lý. Anh cứ mở cửa cho bà ấy vào xem một chút, thanh minh cho sạch sẽ đi. Chứ bây giờ báo công an cũng phiền.
Đám đông hàng xóm bắt đầu bu lại, tiếng bàn tán xì xào. Những ánh mắt tò mò, phán xét, soi mói dán chặt vào người anh. Lâm Tri Viễn cảm thấy một thứ áp lực vô hình ghì chặt lấy lồng ngực. Anh biết rõ nếu mình từ chối, ngày mai cả khu sẽ đồn anh là kẻ trộm thực sự. Còn nếu cho vào, đó là sự sỉ nhục cuối cùng.
Anh hít một hơi thật sâu, rồi mở cửa.
Cả bọn ùa vào. Chu Thúy Phân lục tung cả phòng khách, lật tung chăn gối, mở toang tủ quần áo còn chưa kịp sắp xếp của anh. Cuối cùng, tất nhiên chẳng tìm thấy gì. Mụ ta đứng giữa phòng khách, chép miệng:
– Giấu kỹ quá nhỉ, thôi được, coi như tao bố thí cho mày. Nhưng nhớ mặt tao đấy.
Nói rồi mụ ta vênh váo bỏ đi cùng đám đông, để lại căn phòng tan hoang và Lâm Tri Viễn đứng như trời trồng giữa bãi chiến trường. Khi cánh cửa đóng sập lại, cuối cùng anh mới thở ra một hơi run rẩy. Bàn tay anh nắm chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Anh không khóc. Đã ba năm rồi anh không khóc. Chỉ có một sự tĩnh lặng đáng sợ lan tỏa trong lồng ngực. Anh từ từ đi đến bàn làm việc, ngồi xuống, mở laptop. Màn hình sáng lên, ánh sáng xanh hắt vào gương mặt vô cảm.
Ngón tay anh bắt đầu lướt trên bàn phím. Nhanh, chính xác, không một động tác thừa. Anh không làm gì phức tạp cả. Chỉ là một cuộc trinh sát nhỏ. Chiếc điện thoại của Chu Thúy Phân, với mật khẩu là ngày sinh của con trai mụ (thông tin mà mụ đã khoe ầm ĩ trên group chat cư dân), chỉ là một mục tiêu rẻ rách đối với "Zero" năm nào. Anh vào được trong chưa đầy ba phút.
Ban đầu, anh chỉ định tìm bằng chứng về trò bịa đặt chiếc vòng tay, hoặc cùng lắm là mấy đoạn chat nói xấu để sau này có gì còn tự vệ. Nhưng rồi, khi lần theo những tệp tin sao lưu tự động của một ứng dụng nhắn tin phổ biến, mắt anh khựng lại ở một tài khoản tên "Song ca".
Lâm Tri Viễn nhíu mày. Cái tên viết tắt "Song", giọng văn trong những dòng tin nhắn mang đầy vẻ bề trên, kiểu cách, cùng những thuật ngữ công nghệ được dùng chính xác đến lạ lùng… Anh căng mắt đọc từng dòng. Chu Thúy Phân không hề biết giá trị của những gì mình đang giữ. Những ảnh chụp màn hình gửi qua lại giữa chồng mụ ta, Tiền Bưu, và "Song ca", là các bảng kê thiết bị mạng, những lô hàng mang mã "TT-MOD-7", những con số chuyển khoản bôi trơn làm tròn đến hàng trăm triệu đồng, và một đường dẫn đến máy chủ nội bộ của tập đoàn công nghệ Thần Thoại – tập đoàn mà Tiền Bưu vẫn luôn khoe khoang mối quan hệ thân cận.
Trái tim Lâm Tri Viễn bắt đầu đập chậm lại, nhưng là cái chậm của một cỗ máy chuẩn bị khởi động. Anh lần theo dấu vết IP ẩn sau tài khoản "Song ca". Kết quả trả về khiến đồng tử anh co rút lại. Không phải IP cá nhân, mà là một chuỗi proxy rất quen thuộc, một cấu trúc mạng từng do chính tay anh thiết kế ba năm trước, dưới hầm ngầm của tổ chức Hồng Môn Yến.
Hơi thở của anh nóng rực. Ngón tay run lên lần đầu tiên sau ba năm. Anh gõ thêm một dòng lệnh truy vết chữ ký số ẩn trong metadata của một file ảnh vô tình được "Song ca" gửi nhầm. Chữ ký ấy hiện ra rành rành: "Tống Minh Triết – Cấp SS – Dự án Lưu Ly".
Tống Minh Triết. Người anh em kết nghĩa. Kẻ đã vu oan cho anh tội bán rẻ dữ liệu tuyệt mật. Kẻ đã khiến anh mất tất cả danh dự, tự do, và suýt nữa là mạng sống.
Lâm Tri Viễn ngồi bất động trong bóng tối rất lâu. Những tiếng ồn ào từ các căn hộ xung quanh dần tắt lịm. Chỉ còn tiếng quạt tản nhiệt của laptop rì rầm như tiếng thở của một con thú sắp săn mồi.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố với muôn vàn ánh đèn đang nhấp nháy. Tất cả những ức chế, tủi nhục, căm hận bị đè nén suốt thời gian qua bỗng chốc hóa thành một sự tuyệt tình lạ thường, sắc lạnh như lưỡi dao phẫu thuật. Định mệnh đã đưa đẩy Chu Thúy Phân và Tiền Bưu đến trước mũi kiếm của anh. Họ tưởng mình đang bắt nạt một kẻ thất bại, nhưng không biết rằng, chính cái đêm bà cô hàng xóm sang đập cửa đòi pass wifi, họ đã trao vào tay anh chìa khóa mở ra cánh cửa phục thù.
Môi anh khẽ mấp máy, không thành tiếng, chỉ là một lời thì thầm trong vô thức:
– Được rồi... Trò chơi bắt đầu.
Ngón tay anh lại đặt lên bàn phím, lần này chậm hơn, dứt khoát hơn. Không phải để phá hủy ngay lập tức. Mà là gieo những dòng code hủy diệt đầu tiên. Những gợn sóng nhỏ, vô hình, lan ra từ chính cái mạng wifi tưởng chừng keo kiệt kia. Gợn sóng ấy, một khi đã khởi động, thì không còn ai có thể ngăn nó nhấn chìm tất cả.
Màn đêm buông xuống Thiên Tứ Hoa Uyển, nhấn chìm tòa chung cư vào thứ tĩnh lặng nửa vời của một khu dân cư đã quá nửa đêm. Đèn hành lang vẫn sáng mờ mờ, nhưng các cánh cửa đều im ỉm. Lâm Tri Viễn ngồi trước màn hình laptop, gương mặt bị ánh sáng xanh hắt lên thành những mảng sáng tối rõ rệt. Đôi mắt anh không còn chút mỏi mệt nào. Ba năm ẩn mình đã tôi luyện cho anh khả năng kiểm soát cảm xúc tuyệt đối. Bây giờ, từng thớ cơ trong anh đều đang phục vụ cho một mục đích duy nhất: phản công.
Điều đầu tiên anh làm không phải là tấn công. Mà là dựng lá chắn.
Toàn bộ hệ thống mạng trong căn hộ của anh được tái cấu trúc lại trong vòng một tiếng đồng hồ. Lớp trong cùng là một con server ảo chạy trên nền tảng riêng do anh tự viết, có khả năng ngụy trang toàn bộ lưu lượng mạng thành những gói tin vô hại của một hộ gia đình bình thường: video nấu ăn, livestream bán hàng, mấy bộ phim tài liệu về động vật. Lớp ngoài cùng là một điểm truy cập wifi công khai, với cái tên mời gọi đến mức đáng thương: "Lam_Tri_Vien_1102". Mật khẩu thì chính là dãy số "1234567890". Bất kỳ kẻ hám của rẻ nào cũng có thể kết nối. Nhưng một khi đã kết nối, toàn bộ dữ liệu của họ sẽ đi qua con mắt của anh.
Anh gọi đó là "Tấm Lưới Nhện".
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên len qua khe rèm, Lâm Tri Viễn đã thức dậy từ sớm. Anh pha một ấm trà xanh, uống từng ngụm nhỏ, rồi thong thả bước ra ngoài hành lang. Trước cửa nhà anh, một túi rác mới lại xuất hiện. Lần này là vỏ dưa hấu và mấy mẩu xương gà ruồi muỗi bâu đầy. Anh không còn cảm thấy bực bội nữa. Chỉ thấy buồn cười.
Anh cầm túi rác lên, đi xuống tầng một, bỏ vào thùng rác đúng nơi quy định. Khi quay lên, anh cố tình đi ngang qua phòng sinh hoạt cộng đồng. Bên trong, Chu Thúy Phân đang cùng nhóm bạn già tập dưỡng sinh, tiếng nhạc du dương vọng ra. Thấy anh, mụ ta liếc xéo một cái sắc như dao cau, rồi cố ý nói to:
– Có kẻ sáng ra đã lén lén lút lút, không biết lại giở trò mèo mả gà đồng gì đây.
Lâm Tri Viễn cúi đầu, dáng vẻ khúm núm thường ngày, lí nhí chào:
– Cháu chào các cô ạ.
Rồi anh bước nhanh vào thang máy. Phía sau, tiếng cười khẩy của đám phụ nữ vang lên đắc ý. Nhưng lần này, trong lòng anh không hề có chút gợn sóng tiêu cực nào. Bởi vì anh biết, chỉ vài giờ nữa thôi, kẻ phải khóc sẽ không còn là anh.
Buổi tối hôm đó, đúng bảy giờ – khung giờ vàng mà Chu Thúy Phân thường ngồi xem phim cung đấu, Lâm Tri Viễn mở laptop và bắt đầu màn trình diễn đầu tiên.
Anh đã theo dõi thói quen dùng mạng của mụ ta suốt mấy ngày qua. Mụ ta dùng một chiếc điện thoại Oppo đời cũ, hệ điều hành chưa từng được cập nhật, cài đầy những ứng dụng rác. Mỗi tối, mụ ta sẽ mở ứng dụng xem phim lậu, kết nối vào một mạng wifi mà mụ ta vẫn tưởng là "ké" từ nhà hàng xóm – thực chất là một điểm phát công cộng của quán cà phê dưới tầng trệt. Nhưng hôm nay, khi mụ ta bật điện thoại lên, tín hiệu wifi ấy đột nhiên yếu hẳn. Còn mạng "Lam_Tri_Vien_1102" thì hiện lên với cường độ sóng mạnh nhất, lại không cần mật khẩu phức tạp.
Mụ ta khựng lại vài giây, rồi lẩm bẩm: "Cái thằng ranh này đổi pass rồi à? Để xem mày ki bo được bao lâu."
Mụ kết nối vào.
Lâm Tri Viễn nhìn thấy toàn bộ. Từ địa chỉ MAC, số IMEI, danh sách ứng dụng đang chạy, cho đến lịch sử duyệt web của mụ ta – tất cả hiện ra trên màn hình của anh như một cuốn sổ mở toang. Anh khẽ nhếch môi, rồi bắt đầu thao tác.
Đầu tiên, anh giới hạn băng thông của thiết bị mụ ta xuống còn đúng một phần mười tốc độ thực tế. Đủ để trang web tải được, nhưng không đủ để xem video tử tế. Bộ phim cung đấu mà mụ ta đang hóng tập cuối bỗng dưng đứng hình. Mụ ta ấn vào nút tua, màn hình quay tròn, hiện dòng chữ "Đang tải..." rồi lại dừng ở đúng cảnh nhân vật chính sắp bị lộ. Mụ ta sốt ruột đến mức đập tay vào thành ghế:
– Cái quái gì thế này!
Một lúc sau, mạng lại nhanh trở lại. Mụ ta thở phào, tưởng đã ổn. Nhưng ngay khi nhân vật trên phim sắp thốt ra câu thoại quan trọng nhất, video đột nhiên nhảy cóc đến tận đoạn kết thúc – nơi dòng chữ "Toàn kịch chung" hiện ra chình ình. Mụ ta ngồi chết trân, mắt trợn tròn, miệng há hốc. Toàn bộ những diễn biến gay cấn nhất đã bị tua qua một cách thần kỳ.
– Tổ sư bố cái mạng mộc! – Mụ ta gào lên, suýt ném cả điện thoại vào tường.
Nhưng đó mới chỉ là món khai vị.
Đêm hôm sau, khi Chu Thúy Phân đang ngồi lướt WeChat, đột nhiên một tin nhắn lạ gửi đến từ một tài khoản không có trong danh bạ. Ảnh đại diện là một người phụ nữ trẻ, tóc dài, trang điểm đậm, ăn mặc gợi cảm. Nội dung tin nhắn ngắn gọn: "Cảm ơn bà già đã nhường chồng cho em. Anh ấy nói bà chỉ là mụ nái sề vô dụng."
Chu Thúy Phân đọc đi đọc lại ba lần. Mặt mụ ta chuyển từ đỏ sang trắng bệch rồi lại tím ngắt. Mụ ta run rẩy gõ lại: "Con ranh nào đây? Nói rõ ràng cho bà nghe!"
Không có hồi đáp. Nhưng mười phút sau, tin nhắn thứ hai gửi đến, lần này là một ảnh chụp màn hình của một giao dịch chuyển khoản ngân hàng, số tiền 500.000 tệ, ghi chú: "Tạm ứng mua nhà cho cục cưng." Tên người gửi: Tiền Bưu.
Đó là một bức ảnh giả. Lâm Tri Viễn đã mất hơn hai tiếng đồng hồ để dựng nên nó, can thiệp vào từng pixel, đảm bảo ngay cả chuyên gia pháp y kỹ thuật số cũng phải mất ít nhất một tuần mới phát hiện ra. Chu Thúy Phân tất nhiên không phải chuyên gia. Mụ ta chỉ thấy tên chồng mình, số tiền khổng lồ, và một con hồ ly tinh lạ mặt.
Cả đêm hôm đó, mụ ta thức trắng.
Sáng hôm sau, Lâm Tri Viễn tình cờ đi làm sớm. Ở sảnh chung cư, anh thấy một cảnh tượng chưa từng có: Chu Thúy Phân, mặt mày hốc hác, quần áo xộc xệch, đang túm cổ áo một người đàn ông – chính là Tiền Bưu. Lão ta vừa từ đâu về, có vẻ đã qua đêm ở ngoài, mặt còn ngái ngủ, bị vợ túm lại ngay giữa sảnh.
– Ông nói cho tôi biết, con khốn nào? Năm trăm triệu ở đâu ra? Ông tưởng tôi ở nhà là mù dở không biết gì à? – Mụ ta gào lên như xé vải.
Tiền Bưu mặt cắt không còn giọt máu, vừa xấu hổ vì bị hàng xóm nhìn, vừa hoang mang vì không hiểu chuyện gì. Lão ta cố gỡ tay vợ ra, gằn giọng:
– Bà bị rồ à? Có giữ thể diện cho tôi không? Về nhà nói chuyện!
– Thể diện? Ông nuôi gái thì có giữ thể diện cho tôi không? Để tôi nói cho cả khu này biết, chồng tôi – Tiền Bưu, trưởng phòng oai phong lắm – thực chất là thằng khốn nạn!
Cuộc cãi vã kéo dài gần nửa tiếng đồng hồ, chỉ kết thúc khi bác bảo vệ họ Mã phải gọi thêm người đến can thiệp. Lâm Tri Viễn đứng ở một góc khuất, tay cầm cốc cà phê, mặt không biểu lộ cảm xúc. Anh chỉ lặng lẽ ghi nhận: nước cờ đầu tiên đã đi đúng hướng.
Trong những ngày tiếp theo, trò chơi tiếp tục.
Chu Thúy Phân bắt đầu nhận được những tin nhắn với tần suất dày hơn. Khi thì là một bức ảnh selfie của "cô gái trẻ" kia, khi thì là một đoạn ghi âm ngắn – thực chất là giọng nói do AI tổng hợp từ mẫu giọng của Tiền Bưu mà Lâm Tri Viễn thu thập được qua những cuộc gọi nội bộ công ty – thì thầm những lời tởm lợm: "Anh sẽ đá con mụ già đó sớm thôi, chờ anh một chút."
Mụ ta như phát điên. Mụ ta bắt đầu theo dõi chồng mọi lúc mọi nơi. Có hôm mụ ta xông vào tận công ty Thịnh Thế, giữa giờ hành chính, đập cửa phòng Tiền Bưu, chửi bới om sòm. Nhân viên trong công ty được một phen cười ra nước mắt. Tiền Bưu, kẻ luôn vênh váo quyền lực, giờ đây mặt xám như tro tàn, chỉ biết đóng cửa phòng lại và cố gắng dỗ dành cơn thịnh nộ vô lý của vợ.
Nhưng điều kỳ diệu là mọi bằng chứng đều không có thật. Khi Tiền Bưu đòi kiểm tra tài khoản ngân hàng, giao dịch 500.000 tệ kia hoàn toàn không tồn tại. Khi lão ta đòi xem tin nhắn gốc, tài khoản "tiểu tam" kia đã biến mất khỏi danh sách chat, không để lại dấu vết. Chu Thúy Phân càng giải thích, càng bị chính chồng mình coi là hoang tưởng.
– Bà điên nặng rồi à? Hay bà hoang tưởng tự bịa ra mấy cái đó để hành tôi? Có bằng chứng thì đưa ra đây! – Tiền Bưu gầm lên một lần trong bếp, sau khi bị vợ dằn mặt suốt cả tuần.
– Tôi... tôi xóa mất rồi... nhưng tôi thề là có! – Mụ ta ấm ức, nước mắt giàn giụa.
– Xóa? Bà tâm thần thật rồi. Từ mai bà đi khám bệnh viện trâu quỳ đi!
Cuộc hôn nhân của hai người rạn nứt nát bét chỉ trong vòng mười ngày.
Hàng xóm bắt đầu đổi thái độ với Chu Thúy Phân. Những người phụ nữ trung niên từng sát cánh bên mụ ta giờ đây nhìn mụ bằng ánh mắt ghẻ lạnh pha lẫn sợ hãi. Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn xa hơn. Người ta đồn rằng bà Chu ở tầng mười một bị "tâm thần phân liệt", suốt ngày la hét đòi bắt tiểu tam, nhưng chẳng ai nhìn thấy tiểu tam ấy bao giờ. Người ta cũng đồn rằng chính mụ ta mới là người có vấn đề, chồng mụ ta thật ra rất đáng thương.
Lâm Tri Viễn chứng kiến tất cả. Anh không hả hê. Anh chỉ lặng lẽ tiếp tục.
Một buổi tối, khi anh đang ngồi trong phòng làm việc, anh tình cờ nghe thấy tiếng động ở hành lang. Qua mắt thần gắn trên cửa, anh thấy Chu Thúy Phân đứng trước cửa nhà mình, tay cầm một túi rác mới, nhưng lần này mụ ta không đặt xuống. Mụ ta đứng đó, lưng hơi còng, gương mặt hốc hác, đôi mắt thất thần nhìn vào cánh cửa như muốn nói điều gì đó. Một lúc sau, mụ ta quay người, xách túi rác đi thẳng xuống tầng dưới.
Đó là lần đầu tiên trong suốt gần một tháng, trước cửa nhà anh sạch sẽ.
Trong khi ngọn lửa gia đình Chu Thúy Phân đang cháy âm ỉ thì ở công ty Thịnh Thế, Lâm Tri Viễn vẫn tiếp tục vai diễn của một nhân viên nhút nhát, cam chịu. Anh nộp bản kiểm điểm ba nghìn chữ đúng hạn, viết tay ngay ngắn, nội dung đầy sự phục tùng. Tiền Bưu nhận lấy, liếc qua một cái, hừ lạnh:
– Biết điều đấy. Lần sau mà còn tự ý làm bậy, không dễ thế đâu thằng ranh.
Lão ta không hề biết rằng chính "thằng ranh" mà lão đang sỉ nhục kia đang nắm trong tay sợi dây thắt chặt số phận của lão.
Cơ hội đến vào một buổi chiều thứ Sáu.
Công ty Thịnh Thế chuẩn bị đón một đoàn đối tác quan trọng từ Nhật Bản, đại diện cho tập đoàn Sakura Tech – một trong những khách hàng lớn nhất mà Tiền Bưu đã tốn nhiều tháng trời để ve vãn. Nếu ký được hợp đồng này, lão ta sẽ có cơ hội thăng chức Phó Tổng Giám đốc. Vì vậy, lão ta đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng cho buổi thuyết trình.
Nhưng Lâm Tri Viễn cũng đã chuẩn bị. Anh không làm gì phức tạp cả. Chỉ là một đoạn script nhỏ, được nhúng vào file PowerPoint mà chính Tiền Bưu đã gửi cho phòng kỹ thuật kiểm tra lỗi chính tả trước giờ G. Nhiệm vụ kiểm tra ấy, một cách tình cờ, lại được giao cho Lâm Tri Viễn.
Buổi thuyết trình diễn ra trong phòng họp lớn nhất của công ty. Phía bên kia bàn là ba vị khách Nhật Bản, veston chỉnh tề, mặt nghiêm nghị. Phía bên này là Tiền Bưu, hồ hởi, tự tin, giọng nói sang sảng. Lão ta bắt đầu trình chiếu, slide đầu tiên hiện lên với logo công ty và dòng chữ: "Chào mừng đối tác Sakura Tech – Cùng nhau vươn tầm quốc tế."
Mọi thứ diễn ra suôn sẻ trong mười phút đầu tiên. Nhưng khi lão ta nhấn sang slide thứ bảy – slide về giải pháp công nghệ lõi, màn hình đột nhiên nhấp nháy. Toàn bộ nội dung biến mất. Thay vào đó là một trang giấy trắng, trên đó hiện ra từng dòng chữ đỏ rực, font chữ to đùng, như thể ai đó đang gõ trực tiếp:
"Tôi, Tiền Bưu, là một kẻ cặn bã vô dụng."
Cả phòng họp chết lặng.
"Tôi chuyên nhận hối lộ từ nhà cung cấp và quấy rối nhân viên nữ."
Tiền Bưu đứng như trời trồng, tay vẫn cầm điều khiển, miệng há ra nhưng không thốt nên lời. Ba vị khách Nhật nhìn nhau, rồi nhìn lão ta, ánh mắt đầy kinh ngạc. Người phiên dịch mặt tái mét, không biết có nên dịch những dòng chữ đó hay không.
Dòng chữ tiếp tục hiện ra:
"Tôi xứng đáng bị sa thải và bị tống vào tù."
Cuối cùng, một dòng chữ ký giả lập hiện ra bên dưới: "Kẻ tội đồ: Tiền Bưu."
Tiền Bưu bừng tỉnh. Lão ta vội vàng ấn nút chuyển slide, rồi rút hẳn dây nguồn máy chiếu. Nhưng đã quá muộn. Vị trưởng đoàn đối tác Nhật Bản đứng dậy, cúi người thật thấp – một cái cúi đầu lịch sự nhưng đầy khinh bỉ. Ông ta nói bằng tiếng Anh, giọng lạnh tanh:
– Chúng tôi xin lỗi, nhưng có vẻ chúng tôi đã đến nhầm công ty.
Cả đoàn người Nhật rời đi trong im lặng, bỏ lại Tiền Bưu đứng giữa phòng họp với gương mặt méo xệch vì tức giận và nhục nhã. Lão ta quay sang nhìn đám nhân viên kỹ thuật đang co rúm ở góc phòng, gầm lên:
– Đứa nào? Đứa nào chơi tao? Có ngon thì đứng ra đây!
Không ai trả lời. Lão ta nhìn thẳng vào Lâm Tri Viễn – người đang đứng ngoài cửa phòng họp, tay ôm một tập tài liệu, vẻ mặt ngây thơ như một đứa trẻ vừa bị oan ức. Lão ta lao tới, túm cổ áo anh:
– Thằng khốn! Chắc chắn là mày! Chỉ có mày mới rành mấy trò máy móc này!
Lâm Tri Viễn không phản kháng. Anh chỉ khẽ nghiêng đầu, giọng nói nhẹ bẫng nhưng rõ ràng đến từng chữ, đủ để những người xung quanh nghe thấy:
– Dạ thưa Trưởng phòng Tiền, tôi chỉ kiểm tra lỗi chính tả thôi ạ. File gốc là do chính tay anh tạo ra. Hay là... máy tính của anh bị dính virus từ mấy trang web đen?
Cả căn phòng ồ lên. Có tiếng cười khúc khích đâu đó trong đám đông. Tiền Bưu đỏ mặt tía tai, định vung tay đánh, nhưng rồi kịp kiềm chế vì có quá nhiều người đang giơ điện thoại lên quay. Lão ta buông tay, hất mạnh Lâm Tri Viễn ra, rồi bỏ vào phòng riêng, đóng sầm cửa lại.
Sự kiện hôm đó nhanh chóng lan truyền khắp công ty, rồi lan ra cả tập đoàn mẹ. Uy tín của Tiền Bưu sụp đổ hoàn toàn. Lão ta bị gọi lên gặp Tổng Giám đốc, bị yêu cầu giải trình. Nhưng lão ta không thể giải trình được gì. Không có dấu vết hacker. Không có ai thừa nhận. Mọi bằng chứng đều dẫn về chính lão ta: file PowerPoint ấy là do lão ta tạo, máy chiếu là do lão ta điều khiển. Lão ta chỉ còn biết đổ lỗi cho "sự cố kỹ thuật", một lời giải thích yếu ớt đến mức chính lão ta cũng không tin.
Nhưng Lâm Tri Viễn biết, chỉ như vậy là chưa đủ. Tiền Bưu là một kẻ ngoan cố, và sau lưng lão ta còn có Tống Minh Triết. Anh cần một đòn tuyệt sát hơn.
Anh đã chuẩn bị sẵn.
Hai ngày sau, một email được gửi đến đồng loạt tất cả các địa chỉ nội bộ của tập đoàn Thần Thoại – bao gồm cả Ban Kiểm toán, Ban Giám đốc và bộ phận Nhân sự cấp cao. Email này đến từ một địa chỉ nội bộ hợp lệ, với chữ ký số xác thực. Nội dung email là một báo cáo tài chính dày mười trang, liệt kê chi tiết các khoản "hoa hồng bất thường" mà Tiền Bưu đã nhận trong suốt hai năm qua. Tổng số tiền lên đến hơn năm triệu tệ.
Đính kèm trong email là những bức ảnh chụp màn hình các cuộc trò chuyện WeChat giữa Tiền Bưu và một số nhà cung cấp, trong đó lão ta công khai đòi "phần trăm", "chút quà biếu" cho mỗi hợp đồng. Đó là những đoạn chat thật. Lâm Tri Viễn đã mất nhiều đêm để lục tung toàn bộ lịch sử tin nhắn trong điện thoại của Chu Thúy Phân – người thường xuyên dùng ké tài khoản WeChat của chồng để quản lý chi tiêu gia đình và vô tình lưu lại toàn bộ bằng chứng nhơ nhuốc mà lão ta tưởng đã xóa sạch.
Ngay sáng hôm sau, một đội kiểm toán nội bộ từ tập đoàn Thần Thoại xuất hiện tại công ty Thịnh Thế. Họ không báo trước. Họ đi thẳng vào phòng Tiền Bưu, yêu cầu lão ta mở toàn bộ máy tính, hồ sơ, hợp đồng để phục vụ điều tra. Tiền Bưu mặt trắng bệch như tờ giấy, tay run rẩy cố gắng gọi điện thoại cho ai đó, nhưng không ai bắt máy.
Lâm Tri Viễn ngồi ở góc phòng kỹ thuật, mắt vẫn dán vào màn hình, tay vẫn gõ code như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Nhưng trong tai anh, từng bước chân, từng tiếng xì xào, từng mệnh lệnh của đội kiểm toán vọng vào rõ mồn một. Anh nghe thấy giọng Tiền Bưu lạc hẳn đi:
– Tôi không biết gì hết! Các người hiểu lầm rồi! Đây là hãm hại! Tôi muốn gặp luật sư!
Rồi sau đó là tiếng còng tay. Cảnh sát kinh tế đã có mặt.
Tiền Bưu bị dẫn giải ra khỏi công ty ngay giữa giờ làm việc. Cả trăm con mắt đổ dồn vào lão ta. Lão ta cúi gằm mặt, bước đi lảo đảo, hai tay bị khuất sau lưng. Khi đi ngang qua bàn làm việc của Lâm Tri Viễn, không hiểu sao lão ta dừng lại một nhịp. Lão ta ngẩng lên, nhìn thẳng vào anh. Đôi mắt lão ta lúc này không còn vẻ hách dịch, chỉ còn hoang mang tột cùng và một tia nghi ngờ yếu ớt. Lâm Tri Viễn cũng nhìn lại, gương mặt không biểu lộ gì, rồi anh khẽ gật đầu – một cái gật đầu nhẹ như gió thoảng, nhưng đủ để Tiền Bưu hiểu ai là người đẩy hắn xuống địa ngục.
Lão ta mở to mắt, định gào lên điều gì đó, nhưng cảnh sát đã kéo giật lão ta đi.
Buổi tối hôm ấy, cả khu chung cư Thiên Tứ Hoa Uyển xôn xao. Tin Tiền Bưu bị bắt lan đi với tốc độ chóng mặt. Người ta nhìn sang căn hộ của Chu Thúy Phân bằng ánh mắt khác hẳn. Không còn là sợ hãi hay nể nang, mà là một sự thương hại pha lẫn xa lánh.
Mụ ta ngồi trong phòng khách tối om, không bật đèn. Chiếc điện thoại trên tay mụ ta vẫn đang phát một bộ phim dài tập nào đó, nhưng mụ ta không còn tâm trí để xem. Từng tin nhắn, từng cuộc gọi dồn dập đổ về – nào là họ hàng hỏi thăm, nào là bạn bè thăm dò, nào là những lời mỉa mai giấu sau vẻ quan tâm giả tạo. Mụ ta không biết phải đối mặt thế nào.
Còn Lâm Tri Viễn, anh ngồi một mình trong căn hộ, trước màn hình laptop đang chạy dở một đoạn mã mới. Trên màn hình, từng dòng lệnh hiện lên và biến mất, như những quân cờ đang được sắp xếp cho ván đấu tiếp theo. Anh biết, những gì vừa xảy ra mới chỉ là bước đệm.
Phía sau Tiền Bưu và Chu Thúy Phân, một bóng đen lớn hơn đang lẩn khuất. Tống Minh Triết sẽ không ngồi yên khi một mắt xích của hắn bị bẻ gãy. Và khi hắn ta hành động, đó mới là lúc cuộc chiến thực sự bắt đầu.
Lâm Tri Viễn gõ thêm một dòng lệnh. Một giao diện mới hiện ra, đó là một bản đồ mạng phức tạp, với hàng chục nút mạng liên kết chằng chịt. Ở trung tâm bản đồ, một chấm đỏ đang nhấp nháy.
Chấm đỏ ấy có tên: "Song ca".
Anh nhìn nó thật lâu, đôi mắt sâu thẳm như vực sâu không đáy. Rồi anh khẽ thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho mình anh nghe, lạnh ngắt:
– Mày đã từng nói, trong thế giới này, chỉ có kẻ mạnh mới xứng đáng sống. Tao đồng ý. Vậy thì, để xem ai mới là kẻ sống sót cuối cùng.
Đêm càng lúc càng sâu. Ánh đèn trong căn hộ của Lâm Tri Viễn vẫn sáng, đơn độc giữa tòa chung cư đã chìm vào giấc ngủ.
Không khí trong công ty Thịnh Thế những ngày sau khi Tiền Bưu bị bắt có thể cắt thành từng lát bằng dao. Người ta đi lại nhẹ chân hơn, nói chuyện nhỏ giọng hơn, và ai cũng lén liếc về phía góc khuất cạnh ống thông gió – nơi Lâm Tri Viễn vẫn ngồi, lưng thẳng, tay gõ phím đều đều như một cỗ máy chưa từng biết đến mỏi mệt.
Ban lãnh đạo cử một trưởng phòng mới xuống, một người đàn ông trung niên họ Quách, đầu hói, tính tình ôn hòa. Ông ta xem lại toàn bộ hồ sơ dự án, phát hiện những module mà Lâm Tri Viễn đã làm – thứ từng bị lão Tiền Bưu chê là "phá hoại quy trình" – thực chất là những đoạn code sạch sẽ, tối ưu đến kinh ngạc. Ông ta gọi Lâm Tri Viễn vào phòng, hỏi han một hồi, rồi đề xuất tăng lương cho anh. Lâm Tri Viễn chỉ cười nhẹ, từ chối khéo, nói rằng mình chỉ muốn làm một nhân viên quèn yên ổn.
Nhưng yên ổn là thứ xa xỉ mà anh không thể có.
Bởi vì trong bóng tối, một con mãnh thú đã bắt đầu cựa mình.
Tập đoàn công nghệ Thần Thoại, tòa nhà trụ sở chính, tầng ba mươi ba. Trong căn phòng làm việc rộng lớn với tường kính nhìn ra toàn cảnh thành phố, Tống Minh Triết ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ mun, ngón tay thon dài gõ nhịp lên mặt bàn. Hắn ta mới ngoài ba mươi, mặc áo sơ mi xanh than, tóc vuốt ngược bóng mượt, gương mặt điển trai nhưng đôi mắt thì lạnh như nước đá. Trước mặt hắn là một màn hình lớn, trên đó hiển thị toàn bộ báo cáo về vụ bắt giữ Tiền Bưu.
Một kẻ mặc vest đen đứng bên cạnh, cúi đầu chờ lệnh. Đó là Hà Côn, trợ lý thân tín của Tống Minh Triết.
– Có tra ra được kẻ ném đá giấu tay đứng sau vụ này không? – Tống Minh Triết lên tiếng, giọng đều đều như mặt hồ không gợn sóng.
– Dạ thưa anh Tống, bên kiểm toán nói email tố cáo được gửi từ một địa chỉ nội bộ hợp lệ, chữ ký số xác thực, không có dấu hiệu xâm nhập từ bên ngoài. Nhưng em cho rằng đây là một vụ tấn công có chủ đích. Trình độ của kẻ thực hiện... thuộc hàng quái vật.
Tống Minh Triết không đáp ngay. Hắn ta đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đang nhấp nháy ánh đèn. Một lúc sau, hắn ta khẽ nhếch môi, nụ cười nửa hứng thú nửa nguy hiểm:
– Quái vật sao? Trình độ cao mà lại hạ mình nhắm vào một con cá tép như Tiền Bưu? Có gì đó không đúng. Mày điều tra lại toàn bộ nhân sự mới tuyển dụng của Thịnh Thế trong vòng ba tháng qua. Đặc biệt là bộ phận kỹ thuật. Mọi người, không bỏ sót một ai.
Hà Côn cúi đầu:
– Dạ, em sẽ làm ngay.
Hắn ta quay ra, nhưng Tống Minh Triết bỗng gọi lại:
– Khoan đã. Còn vợ của Tiền Bưu, cái ả đàn bà tên Chu gì đó. Cho người theo dõi ả. Dù là ai làm, thì ả cũng có thể là tấm mồi ngon.
Cánh cửa đóng lại. Tống Minh Triết xoay ghế, đối diện với màn hình máy tính. Hắn ta mở một thư mục ẩn, bên trong là những tấm ảnh cũ kỹ, chụp hai người đàn ông trẻ đứng cạnh nhau, vai kề vai, phía sau là logo của tổ chức Hồng Môn Yến. Một người là hắn. Người kia là Lâm Tri Viễn.
Ánh mắt hắn ta tối sầm lại. Hắn ta lẩm bẩm:
– Mày chết thật rồi, đúng không người anh em? Hay là...
Hắn ta không nói hết câu. Nhưng những ngón tay đang gõ nhịp lên mặt bàn bỗng dừng khựng.
Chu Thúy Phân giờ đây sống như một cái bóng trong chính căn hộ của mình. Sau khi Tiền Bưu bị bắt, mọi nguồn thu nhập chính của gia đình đều đóng băng để phục vụ điều tra. Tài khoản ngân hàng bị phong tỏa. Chiếc xe hơi bị niêm phong. Mụ ta chỉ còn sống nhờ vào khoản tiết kiệm ít ỏi giấu trong két sắt – số tiền mà trước đây mụ ta vẫn trịch thượng gọi là "tiền lẻ".
Hàng xóm không còn tụ tập quanh mụ ta nữa. Những người bạn già từng cùng nhau tập dưỡng sinh, cùng nhau buôn chuyện, giờ đây nhìn thấy mụ ta là quay mặt đi, hoặc cùng lắm là gật đầu xã giao rồi bước nhanh. Người ta sợ liên lụy. Người ta tởm, sợ mang tiếng là "bạn của vợ thằng tham quan".
Mụ ta bắt đầu ra ngoài ít hơn. Mỗi lần ra khỏi cửa, mụ ta đều cúi gằm mặt, đi vội vàng như một con chuột sợ ánh sáng. Có lần mụ ta vô tình đụng mặt Lâm Tri Viễn ở thang máy. Anh đứng đó, tay cầm túi đồ đi chợ, gương mặt bình thản. Mụ ta nhìn anh một cái, rồi cúi đầu, nép sát vào góc thang máy, không dám ho hé một lời.
Thang máy chạy lên tầng mười một. Cửa mở, anh bước ra trước, mụ ta lẽo đẽo theo sau. Khi anh mở cửa căn hộ của mình, mụ ta bỗng khựng lại, như muốn nói điều gì. Nhưng rồi mụ ta lại thôi, lặng lẽ chui tọt vào căn hộ tối om của mình.
Lâm Tri Viễn không quay lại. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, anh cảm nhận được một điều kỳ lạ. Sự căm ghét mà anh dành cho mụ ta trước đây đã tan biến từ lâu. Giờ đây, chỉ còn lại một thứ cảm xúc nhàn nhạt, giống như nhìn một quân cờ đã đáo hạn trên bàn cờ.
Thế nhưng, chính lúc anh tưởng mọi chuyện đã kết thúc, một biến cố mới lại ập đến.
Đêm đó, khoảng hai giờ sáng, hệ thống cảnh báo mà Lâm Tri Viễn cài trong căn hộ bỗng reo lên. Không phải là cảnh báo từ cửa chính, mà là từ máy chủ ảo mà anh đã đặt tại một trung tâm dữ liệu bí mật. Có ai đó đang rà quét mạng lưới của anh. Không phải dạng quét thông thường, mà là một cuộc tấn công có chủ đích, sử dụng những kỹ thuật xâm nhập độc địa – những kỹ thuật mà chỉ những người từng được đào tạo trong Hồng Môn Yến mới biết.
Lâm Tri Viễn ngồi bật dậy, mắt sáng rực trong bóng tối. Anh lao vào bàn làm việc, ngón tay nhảy múa trên bàn phím. Từng dòng lệnh phản công được tung ra, từng bức tường lửa được dựng lên và phá bỏ chỉ trong tích tắc. Cuộc chiến diễn ra trong im lặng, nhưng mức độ khốc liệt không khác gì một trận đấu súng một mất một còn. Đối thủ của anh cực kỳ am hiểu cách tư duy của anh, luôn đi trước một bước, ép anh vào thế phải phòng thủ liên tục.
Cho đến khi, một dòng tin nhắn ngắn ngủi hiện ra trên màn hình của anh, được mã hóa bằng chính giao thức mà anh và người anh em cũ từng cùng nhau phát triển:
"Lâu rồi không gặp, Zero. Tao biết mày còn sống."
Tim Lâm Tri Viễn như ngừng đập một nhịp. Anh nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, bàn tay đặt trên bàn phím run lên. Tống Minh Triết. Hắn ta đã đánh hơi ra anh.
Một dòng tin nhắn thứ hai hiện ra:
"Mày giỏi lắm. Giấu mình ba năm, rồi mượn tay một con mụ già điên và một thằng chồng tham lam để chọc ngoáy vào tổ ong vò vẽ. Nhưng mày biết luật rồi đấy. Trò chơi kết thúc khi một trong hai đứa mình ngã xuống. Tao cho mày một cơ hội. Ngày mai, mười giờ đêm, nhà kho số bảy, đường Cảng Vụ, ngoại ô phía Đông. Đến một mình. Hoặc là mạng con mụ kia sẽ phải trả giá thay mày."
Dòng chữ biến mất. Kết nối bị ngắt. Lâm Tri Viễn ngồi sững trước màn hình, hơi thở nặng nề. Hắn ta đã bắt cóc Chu Thúy Phân. Dù mụ ta có đáng ghét đến đâu, anh cũng không thể để một kẻ không liên quan phải chết vì cuộc chiến của mình. Anh biết Tống Minh Triết đủ tàn nhẫn để làm điều đó.
Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Khi mở mắt ra, tất cả sự run rẩy đã biến mất. Chỉ còn lại sự tỉnh táo lạnh như băng của một chiến binh sắp bước vào trận chiến sinh tử cuối cùng.
Nhà kho số bảy nằm khuất sâu trong một khu công nghiệp cũ kỹ, nơi những container gỉ sét chất đống như những khối sắt khổng lồ bị bỏ quên. Ánh đèn đường hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt, chỉ đủ để soi những vũng nước đọng trên mặt đường nứt nẻ. Gió từ sông Cảng Vụ thổi vào mang theo mùi tanh của nước lợ và mùi dầu máy cũ kỹ.
Lâm Tri Viễn đến đúng mười giờ. Anh mặc một chiếc áo khoác tối màu, bên trong giấu một con dao găm nhỏ và một thiết bị phát sóng đặc biệt do chính tay anh chế tạo. Anh không ngây thơ đến mức tin rằng Tống Minh Triết sẽ chơi sạch.
Cánh cửa nhà kho hé mở. Bên trong, ánh đèn huỳnh quang hắt ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo. Lâm Tri Viễn bước vào, tiếng giày vang lên cô độc trên nền bê tông. Ở giữa nhà kho, Chu Thúy Phân bị trói vào một chiếc ghế sắt, miệng bị dán băng keo, mắt mở to đầy hoảng sợ. Nhìn thấy Lâm Tri Viễn, con mụ giãy giụa, phát ra những tiếng ú ớ không thành lời. Nước mắt mụ ta chảy dài trên gương mặt hốc hác.
Xung quanh mụ ta là năm gã đàn ông mặc vest đen, đeo kính râm, đứng im như tượng. Và ở phía xa, trên một chiếc ghế xoay, Tống Minh Triết đang ngồi, hai chân bắt chéo, tay cầm một ly rượu vang đỏ.
Hắn ta mỉm cười khi nhìn thấy Lâm Tri Viễn. Nụ cười ấy vừa thân thuộc, vừa độc ác.
– Tri Viễn, người anh em, mày vẫn thế. Luôn đúng giờ. Cái tính xấu ấy bao năm không bỏ được.
Lâm Tri Viễn dừng lại cách Tống Minh Triết khoảng mười mét. Ánh mắt anh quét qua toàn bộ nhà kho, ghi nhận từng vị trí, từng camera, từng lối thoát. Rồi anh lên tiếng, giọng bình tĩnh đến lạ:
– Thả người ra. Chuyện của chúng ta, không liên quan đến kẻ khác.
Tống Minh Triết cười khẽ, lắc đầu:
– Mày vẫn còn cái thói đạo đức giả ấy sao? Chính mày đã biến ả thành quân cờ, mà giờ lại muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân à? – Hắn ta liếc sang Chu Thúy Phân đang run rẩy, rồi nhún vai. – Nhưng yên tâm. Tao đếch có hứng thú với con mụ nái sề này. Tao chỉ muốn gặp mày thôi.
Hắn ta vẫy tay. Một tên đàn em tiến lại, cắt dây trói cho Chu Thúy Phân. Mụ ta ngã sõng soài ra sàn, toàn thân run lẩy bẩy, không dám nhúc nhích.
– Tống cổ mụ ta ra ngoài. – Tống Minh Triết ra lệnh.
Hai tên đàn em kéo Chu Thúy Phân đứng dậy, lôi mụ ta ra phía cửa. Khi đi ngang qua Lâm Tri Viễn, mụ ta bỗng ngẩng lên nhìn anh. Đôi mắt mụ ta đỏ hoe, đầy nước mắt, nhưng cũng đầy một thứ cảm xúc phức tạp không thể gọi tên – sợ hãi, biết ơn, nhục nhã. Mụ ta mấp máy môi, nhưng không thốt nên lời.
Lâm Tri Viễn khẽ gật đầu với mụ ta, rồi quay đi.
Cánh cửa nhà kho đóng sầm lại. Chỉ còn lại hai người đàn ông đối diện nhau giữa không gian lạnh lẽo.
Tống Minh Triết đứng dậy, bước chầm chậm về phía Lâm Tri Viễn, ly rượu vẫn cầm trên tay. Hắn ta dừng lại cách anh chưa đầy hai mét, ánh mắt sắc lạnh:
– Ba năm rồi. Mày biết tao đã phải sống thế nào không? Mỗi đêm tao đều tự hỏi, liệu mày đã chết thật chưa. Hay mày vẫn còn sống, đang chui rúc ở một xó xỉnh nào đó, chờ ngày quay lại cắn trộm tao.
– Thế sao mày không để tao chết hẳn đi? – Lâm Tri Viễn hỏi, giọng vẫn đều đều. – Ba năm trước, mày đã có cơ hội kết liễu tao. Nhưng mày không làm. Tại sao?
Tống Minh Triết im lặng một lúc. Rồi hắn ta cười, một nụ cười chua chát:
– Vì tao đếch muốn mày chết dễ dàng như vậy. Tao muốn mày sống, sống như một con chó ghẻ, không danh phận, không tương lai, không ai biết đến. Tao muốn mày nếm trải cảm giác bị cả thế giới ruồng bỏ, giống như những gì mày đã gây ra cho tao.
– Tao chưa từng làm gì có lỗi với mày. – Lâm Tri Viễn nói, giọng trầm xuống. – Ngược lại, chính mày đã vu oan cho tao, cướp đi tất cả của tao. Tao chưa bao giờ bán đứng dữ liệu quốc gia. Chính mày mới là kẻ phản bội.
Mặt Tống Minh Triết biến sắc. Hắn ta ném phăng ly rượu xuống sàn, tiếng thủy tinh vỡ tanh tách vang lên trong không gian tĩnh mịch.
– Đúng! Là tao làm! Thì đã sao? Mày nghĩ mày là ai? Mày nghĩ cái tổ chức Hồng Môn Yến ấy thiêng liêng lắm sao? Nó chỉ là một đống quy tắc cứng nhắc, một lũ lão già hủ lậu suốt ngày nói về danh dự và tổ quốc. Tao đã chán ngấy rồi. Tao muốn tiền, muốn quyền lực, muốn tự do. Và tao đã có được tất cả. Còn mày? Mày chỉ là thằng bãi rác.
Lâm Tri Viễn nhìn hắn ta, ánh mắt không còn chút gợn sóng nào. Anh khẽ lắc đầu:
– Mày sai rồi. Mày không có tự do. Mày chỉ là một con chó nghiện quyền lực, sợ hãi mỗi khi nghĩ đến ngày bị lột mặt nạ. Còn tao, dù có phải sống ẩn mình ba năm, tao vẫn là tao. Tao chưa từng đánh mất chính mình.
Tống Minh Triết cười gằn:
– Triết lý hay lắm. Tiếc là giờ mày sắp chết rồi.
Hắn ta ra hiệu. Năm tên đàn em đồng loạt rút súng, chĩa thẳng về phía Lâm Tri Viễn. Nhưng anh không hề nao núng. Anh chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười khiến Tống Minh Triết bất giác rùng mình.
– Trước khi mày ra lệnh bóp cò, tao khuyên mày nên nhìn cái này.
Anh giơ tay trái lên, trên cổ tay là một thiết bị nhỏ hình đồng hồ. Màn hình của nó đang nhấp nháy một dòng chữ đỏ: "ĐÃ KÍCH HOẠT."
Tống Minh Triết nheo mắt:
– Cái chó gì thế?
– Là công tắc đồng quy ư tận. – Lâm Tri Viễn nói, giọng nhẹ bẫng như đang nói về thời tiết. – Thiết bị này được kết nối với toàn bộ máy chủ của tập đoàn Thần Thoại. Nếu tim tao ngừng đập, hoặc tao tự tay kích hoạt, toàn bộ dữ liệu phạm tội của mày – từ những lô hàng "thiết bị ngoại vi", đến các báo cáo tài chính giả, đến cả những email mày đã gửi cho đối tác nước ngoài – sẽ được gửi đồng loạt đến Bộ Công an, Ủy ban An ninh mạng Quốc gia, và tất cả các cơ quan truyền thông lớn. Mày sẽ không chỉ mất tất cả, mà còn bị truy nã toàn cầu.
Tống Minh Triết sững người. Sắc mặt hắn ta thay đổi liên tục, từ trắng sang xanh rồi tím ngắt. Hắn ta nhìn vào mắt Lâm Tri Viễn, tìm kiếm một dấu hiệu của sự lừa dối. Nhưng tất cả những gì hắn ta thấy là sự bình thản tuyệt đối.
– Mày hù tao à. – Hắn ta gằn giọng.
– Mày cứ việc thử.
Không khí trong nhà kho như đông cứng lại. Những tên đàn em nhìn nhau, rồi nhìn Tống Minh Triết, chờ đợi mệnh lệnh. Nhưng hắn ta không nói gì. Tay hắn ta nắm chặt lại, các khớp ngón tay trắng bệch.
Và rồi, điều mà Lâm Tri Viễn đã dự liệu từ trước đã xảy ra.
Tất cả màn hình trong nhà kho – những màn hình giám sát mà Tống Minh Triết đã lắp đặt để kiểm soát khu vực – bỗng đồng loạt bật sáng. Không phải hình ảnh camera nữa, mà là một đoạn video đang phát trực tiếp. Đoạn video ấy cho thấy một đội đặc nhiệm vũ trang đang ập vào trụ sở tập đoàn Thần Thoại, bắt giữ hàng loạt nhân viên cấp cao, niêm phong toàn bộ máy chủ.
Giọng một phát thanh viên truyền hình vang lên trong không gian nhà kho, rành rọt và lạnh lùng:
"Tin nóng. Cơ quan An ninh mạng Quốc gia vừa tiến hành một chiến dịch đột kích lớn vào trụ sở tập đoàn công nghệ Thần Thoại. Nhiều lãnh đạo cấp cao của tập đoàn đã bị bắt giữ để điều tra về các cáo buộc rò rỉ dữ liệu quốc gia, rửa tiền và tham nhũng. Nguồn tin cho biết, toàn bộ bằng chứng được gửi đến từ một nguồn ẩn danh, với độ xác thực gần như tuyệt đối..."
Mặt Tống Minh Triết như tro tàn. Hắn ta loạng choạng lùi lại, va vào chiếc ghế sau lưng, suýt ngã. Hắn ta quay sang nhìn Lâm Tri Viễn, mắt long sòng sọc:
– Thằng khốn... mày đã làm gì?
– Tao đã gửi toàn bộ bằng chứng từ trước khi đến đây. – Lâm Tri Viễn bình thản đáp. – Cái thiết bị trên tay tao chỉ là một cái đồng hồ thông minh bình thường thôi. Nhưng mày không dám thử, vì mày biết tao luôn có kế hoạch dự phòng. Đó là điểm khác biệt giữa tao và mày. Mày luôn nghĩ mày thông minh nhất, nhưng mày quên rằng, chính tao là người đã dạy mày mọi thứ.
Tống Minh Triết gầm lên, rút súng từ trong áo ra, chĩa thẳng vào Lâm Tri Viễn. Nhưng trước khi hắn ta kịp bóp cò, cánh cửa nhà kho bật tung. Ánh đèn pha chói lòa từ bên ngoài hắt vào, cùng với tiếng hô lớn:
– Bất động! Tất cả bất động! Cảnh sát!
Hàng chục bóng người mặc áo giáp, đội mũ chống đạn tràn vào, súng ống tua tủa chĩa về phía Tống Minh Triết và đám đàn em. Những tên đàn em hoảng hồn, vội vàng buông súng, giơ tay đầu hàng. Tống Minh Triết vẫn đứng đó, tay run run cầm khẩu súng, ánh mắt tuyệt vọng nhìn Lâm Tri Viễn.
– Mày... mày đã báo cảnh sát từ trước?
– Tất nhiên rồi. – Lâm Tri Viễn đáp. – Tao không định chơi trò anh hùng đơn độc với mày. Cái tôi của mày quá lớn, khiến mày không bao giờ nghĩ rằng tao sẽ dám nhờ đến sự trợ giúp của chính quyền. Tao không rảnh bẩn tay để tự kết liễu mày. Tao chỉ cần đảm bảo mày phải đền mạng cho những gì mày đã làm.
Một sĩ quan cảnh sát bước tới, giơ còng tay về phía Tống Minh Triết:
– Tống Minh Triết, anh đã bị bắt vì tội xâm phạm an ninh quốc gia, rửa tiền, tham nhũng và bắt cóc. Hãy hợp tác.
Tống Minh Triết không nhúc nhích. Hắn ta vẫn nhìn Lâm Tri Viễn, ánh mắt đầy căm hận và tuyệt vọng. Rồi hắn ta bỗng cười, một nụ cười méo mó, đau đớn:
– Mày nghĩ mày thắng rồi sao? Mày nghĩ mày là người tốt sao? Mày cũng chỉ là một thằng đạo đức giả thôi. Nhưng ít nhất... tao và mày vẫn là anh em. Nhớ lấy điều đó.
Hắn ta thả súng xuống, đưa tay cho cảnh sát còng lại. Khi bị dẫn đi ngang qua Lâm Tri Viễn, hắn ta dừng lại một giây, thì thầm đủ để anh nghe:
– Kiếp sau, đừng để tao thấy mặt mày.
Rồi hắn ta bị đưa đi. Lâm Tri Viễn đứng đó, nhìn theo bóng dáng của kẻ thù cũ khuất dần sau cánh cửa nhà kho. Trong lòng anh không có chiến thắng, không có hả hê. Chỉ có một nỗi trống rỗng mênh mông.
Những ngày sau đó, tin tức về vụ án tập đoàn Thần Thoại và Tống Minh Triết tràn ngập các mặt báo. Toàn bộ mạng lưới tội phạm bị triệt phá. Những lô hàng thiết bị mạng dùng cho hoạt động gián điệp công nghiệp bị thu giữ. Hàng loạt quan chức và doanh nhân liên quan bị triệu tập điều tra.
Riêng Lâm Tri Viễn, danh tính thật của anh được cơ quan An ninh mạng Quốc gia giữ kín. Ba năm trước, chính họ đã âm thầm bảo vệ anh, giúp anh có một thân phận mới để ẩn mình, chờ thời cơ thích hợp. Giờ đây, khi Tống Minh Triết đã sa lưới, lời đề nghị quay trở lại tổ chức Hồng Môn Yến được gửi đến anh, kèm theo một vị trí cấp cao hơn trước.
Nhưng anh từ chối.
"Tôi đã quen với cuộc sống bình thường rồi." – Anh nói với vị thủ trưởng của tổ chức, một người đàn ông lớn tuổi với mái tóc bạc trắng. "Nhưng nếu tổ quốc cần, tôi sẽ luôn sẵn sàng."
Người đàn ông ấy nhìn anh thật lâu, rồi mỉm cười, bắt tay anh thật chặt:
– Tổ quốc luôn ghi nhớ công lao của cậu. Cánh cửa này không bao giờ đóng với cậu.
Một buổi sáng mùa thu, ánh nắng vàng như mật ong trải dài trên ban công tầng mười một chung cư Thiên Tứ Hoa Uyển. Lâm Tri Viễn ngồi trên chiếc ghế mây, tay cầm một tách trà xanh còn bốc khói. Trước mặt anh là một chậu cây ngũ gia bì nhỏ, xanh mướt, do chính tay anh trồng mấy tuần trước.
Cuộc sống đã trở lại yên bình. Công ty Thịnh Thế vẫn hoạt động, nhưng không còn những dự án rác rưởi của Tiền Bưu. Trưởng phòng mới họ Quách rất tôn trọng năng lực của anh, giao cho anh những việc xứng đáng. Đồng nghiệp trong công ty cũng dần thay đổi thái độ, không còn coi anh là kẻ lập dị nữa.
Còn Chu Thúy Phân, sau khi được giải cứu khỏi nhà kho, mụ ta như biến thành một con người khác. Mụ ta bán căn hộ, chuyển về quê ở với con trai. Trước khi đi, mụ ta đến gõ cửa nhà Lâm Tri Viễn. Khi anh mở cửa, mụ ta đứng đó, tay cầm một hộp bánh đậu xanh, mặt cúi gằm. Mụ ta lí nhí:
– Cô... cô biết lỗi rồi. Cô đến xin lỗi cháu. Những chuyện trước đây... cô không biết phải nói thế nào. Cảm ơn cháu đã cứu cô.
Lâm Tri Viễn nhận hộp bánh, khẽ gật đầu:
– Cô bảo trọng.
Mụ ta ngước lên nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe, rồi quay đi, bước vội về phía thang máy. Đó là lần cuối cùng anh nhìn thấy mụ ta.
Chuông cửa lại reo.
Lâm Tri Viễn đặt tách trà xuống, đứng dậy ra mở cửa. Trước mặt anh là một cô gái trẻ, trạc ngoài hai mươi, tóc buộc đuôi ngựa, mặc một chiếc váy liền màu trắng giản dị. Trên tay cô là một hộp bánh quê, gói trong giấy bóng kính màu đỏ. Cô gái hơi cúi người, giọng rụt rè:
– Xin chào anh. Em là Lâm Diệc Hàm, người mới chuyển đến phòng kế bên ạ. Đây là bánh đậu xanh quê em, em mang sang biếu anh.
Lâm Tri Viễn nhìn cô gái trước mặt, rồi nhìn hộp bánh trên tay cô. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng anh – không phải là sự đề phòng như trước đây, mà là một thứ cảm xúc ấm áp, nhẹ nhàng như ánh nắng ban mai ngoài kia.
Anh mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thật:
– Chào em. Cảm ơn em nhé. Anh là Lâm Tri Viễn.
Cô gái ngập ngừng một chút, rồi hỏi:
– Anh ơi, cho em hỏi... mạng wifi ở đây dùng của nhà mạng nào vậy ạ? Em mới chuyển đến, chưa kịp đăng ký.
Lâm Tri Viễn bật cười, một tiếng cười nhẹ bẫng nhưng đầy ấm áp. Anh nghiêng người, mở rộng cửa:
– Vào đây đi, anh bày cho em cách đăng ký. Nhà anh xài mạng của... Nhà nước.
Cô gái ngơ ngác, nhưng rồi cũng mỉm cười, bước vào trong. Cánh cửa khép lại. Ánh nắng ngoài kia vẫn rực rỡ, trải dài trên hành lang vắng lặng. Một cơn gió thu nhẹ lướt qua, cuốn theo những chiếc lá vàng rơi xào xạc ngoài ban công.
Ở một nơi nào đó trong thành phố, những gợn sóng cuối cùng của quá khứ đã tan biến. Mặt hồ đời anh giờ đây tĩnh lặng, sâu thẳm và trong veo. Và phía trước, một con đường mới đang mở ra, bình yên như chính buổi sáng mùa thu này.
Không khí trong công ty Thịnh Thế những ngày sau khi Tiền Bưu bị bắt có thể cắt thành từng lát bằng dao. Người ta đi lại nhẹ chân hơn, nói chuyện nhỏ giọng hơn, và ai cũng lén liếc về phía góc khuất cạnh ống thông gió – nơi Lâm Tri Viễn vẫn ngồi, lưng thẳng, tay gõ phím đều đều như một cỗ máy chưa từng biết đến mỏi mệt.
Ban lãnh đạo cử một trưởng phòng mới xuống, một người đàn ông trung niên họ Quách, đầu hói, tính tình ôn hòa. Ông ta xem lại toàn bộ hồ sơ dự án, phát hiện những module mà Lâm Tri Viễn đã làm – thứ từng bị lão Tiền Bưu chê là "phá hoại quy trình" – thực chất là những đoạn code sạch sẽ, tối ưu đến kinh ngạc. Ông ta gọi Lâm Tri Viễn vào phòng, hỏi han một hồi, rồi đề xuất tăng lương cho anh. Lâm Tri Viễn chỉ cười nhẹ, từ chối khéo, nói rằng mình chỉ muốn làm một nhân viên quèn yên ổn.
Nhưng yên ổn là thứ xa xỉ mà anh không thể có.
Bởi vì trong bóng tối, một con mãnh thú đã bắt đầu cựa mình.
Tập đoàn công nghệ Thần Thoại, tòa nhà trụ sở chính, tầng ba mươi ba. Trong căn phòng làm việc rộng lớn với tường kính nhìn ra toàn cảnh thành phố, Tống Minh Triết ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ mun, ngón tay thon dài gõ nhịp lên mặt bàn. Hắn ta mới ngoài ba mươi, mặc áo sơ mi xanh than, tóc vuốt ngược bóng mượt, gương mặt điển trai nhưng đôi mắt thì lạnh như nước đá. Trước mặt hắn là một màn hình lớn, trên đó hiển thị toàn bộ báo cáo về vụ bắt giữ Tiền Bưu.
Một kẻ mặc vest đen đứng bên cạnh, cúi đầu chờ lệnh. Đó là Hà Côn, trợ lý thân tín của Tống Minh Triết.
– Có tra ra được kẻ ném đá giấu tay đứng sau vụ này không? – Tống Minh Triết lên tiếng, giọng đều đều như mặt hồ không gợn sóng.
– Dạ thưa anh Tống, bên kiểm toán nói email tố cáo được gửi từ một địa chỉ nội bộ hợp lệ, chữ ký số xác thực, không có dấu hiệu xâm nhập từ bên ngoài. Nhưng em cho rằng đây là một vụ tấn công có chủ đích. Trình độ của kẻ thực hiện... thuộc hàng quái vật.
Tống Minh Triết không đáp ngay. Hắn ta đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đang nhấp nháy ánh đèn. Một lúc sau, hắn ta khẽ nhếch môi, nụ cười nửa hứng thú nửa nguy hiểm:
– Quái vật sao? Trình độ cao mà lại hạ mình nhắm vào một con cá tép như Tiền Bưu? Có gì đó không đúng. Mày điều tra lại toàn bộ nhân sự mới tuyển dụng của Thịnh Thế trong vòng ba tháng qua. Đặc biệt là bộ phận kỹ thuật. Mọi người, không bỏ sót một ai.
Hà Côn cúi đầu:
– Dạ, em sẽ làm ngay.
Hắn ta quay ra, nhưng Tống Minh Triết bỗng gọi lại:
– Khoan đã. Còn vợ của Tiền Bưu, cái ả đàn bà tên Chu gì đó. Cho người theo dõi ả. Dù là ai làm, thì ả cũng có thể là tấm mồi ngon.
Cánh cửa đóng lại. Tống Minh Triết xoay ghế, đối diện với màn hình máy tính. Hắn ta mở một thư mục ẩn, bên trong là những tấm ảnh cũ kỹ, chụp hai người đàn ông trẻ đứng cạnh nhau, vai kề vai, phía sau là logo của tổ chức Hồng Môn Yến. Một người là hắn. Người kia là Lâm Tri Viễn.
Ánh mắt hắn ta tối sầm lại. Hắn ta lẩm bẩm:
– Mày chết thật rồi, đúng không người anh em? Hay là...
Hắn ta không nói hết câu. Nhưng những ngón tay đang gõ nhịp lên mặt bàn bỗng dừng khựng.
Chu Thúy Phân giờ đây sống như một cái bóng trong chính căn hộ của mình. Sau khi Tiền Bưu bị bắt, mọi nguồn thu nhập chính của gia đình đều đóng băng để phục vụ điều tra. Tài khoản ngân hàng bị phong tỏa. Chiếc xe hơi bị niêm phong. Mụ ta chỉ còn sống nhờ vào khoản tiết kiệm ít ỏi giấu trong két sắt – số tiền mà trước đây mụ ta vẫn trịch thượng gọi là "tiền lẻ".
Hàng xóm không còn tụ tập quanh mụ ta nữa. Những người bạn già từng cùng nhau tập dưỡng sinh, cùng nhau buôn chuyện, giờ đây nhìn thấy mụ ta là quay mặt đi, hoặc cùng lắm là gật đầu xã giao rồi bước nhanh. Người ta sợ liên lụy. Người ta tởm, sợ mang tiếng là "bạn của vợ thằng tham quan".
Mụ ta bắt đầu ra ngoài ít hơn. Mỗi lần ra khỏi cửa, mụ ta đều cúi gằm mặt, đi vội vàng như một con chuột sợ ánh sáng. Có lần mụ ta vô tình đụng mặt Lâm Tri Viễn ở thang máy. Anh đứng đó, tay cầm túi đồ đi chợ, gương mặt bình thản. Mụ ta nhìn anh một cái, rồi cúi đầu, nép sát vào góc thang máy, không dám ho hé một lời.
Thang máy chạy lên tầng mười một. Cửa mở, anh bước ra trước, mụ ta lẽo đẽo theo sau. Khi anh mở cửa căn hộ của mình, mụ ta bỗng khựng lại, như muốn nói điều gì. Nhưng rồi mụ ta lại thôi, lặng lẽ chui tọt vào căn hộ tối om của mình.
Lâm Tri Viễn không quay lại. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, anh cảm nhận được một điều kỳ lạ. Sự căm ghét mà anh dành cho mụ ta trước đây đã tan biến từ lâu. Giờ đây, chỉ còn lại một thứ cảm xúc nhàn nhạt, giống như nhìn một quân cờ đã đáo hạn trên bàn cờ.
Thế nhưng, chính lúc anh tưởng mọi chuyện đã kết thúc, một biến cố mới lại ập đến.
Đêm đó, khoảng hai giờ sáng, hệ thống cảnh báo mà Lâm Tri Viễn cài trong căn hộ bỗng reo lên. Không phải là cảnh báo từ cửa chính, mà là từ máy chủ ảo mà anh đã đặt tại một trung tâm dữ liệu bí mật. Có ai đó đang rà quét mạng lưới của anh. Không phải dạng quét thông thường, mà là một cuộc tấn công có chủ đích, sử dụng những kỹ thuật xâm nhập độc địa – những kỹ thuật mà chỉ những người từng được đào tạo trong Hồng Môn Yến mới biết.
Lâm Tri Viễn ngồi bật dậy, mắt sáng rực trong bóng tối. Anh lao vào bàn làm việc, ngón tay nhảy múa trên bàn phím. Từng dòng lệnh phản công được tung ra, từng bức tường lửa được dựng lên và phá bỏ chỉ trong tích tắc. Cuộc chiến diễn ra trong im lặng, nhưng mức độ khốc liệt không khác gì một trận đấu súng một mất một còn. Đối thủ của anh cực kỳ am hiểu cách tư duy của anh, luôn đi trước một bước, ép anh vào thế phải phòng thủ liên tục.
Cho đến khi, một dòng tin nhắn ngắn ngủi hiện ra trên màn hình của anh, được mã hóa bằng chính giao thức mà anh và người anh em cũ từng cùng nhau phát triển:
"Lâu rồi không gặp, Zero. Tao biết mày còn sống."
Tim Lâm Tri Viễn như ngừng đập một nhịp. Anh nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, bàn tay đặt trên bàn phím run lên. Tống Minh Triết. Hắn ta đã đánh hơi ra anh.
Một dòng tin nhắn thứ hai hiện ra:
"Mày giỏi lắm. Giấu mình ba năm, rồi mượn tay một con mụ già điên và một thằng chồng tham lam để chọc ngoáy vào tổ ong vò vẽ. Nhưng mày biết luật rồi đấy. Trò chơi kết thúc khi một trong hai đứa mình ngã xuống. Tao cho mày một cơ hội. Ngày mai, mười giờ đêm, nhà kho số bảy, đường Cảng Vụ, ngoại ô phía Đông. Đến một mình. Hoặc là mạng con mụ kia sẽ phải trả giá thay mày."
Dòng chữ biến mất. Kết nối bị ngắt. Lâm Tri Viễn ngồi sững trước màn hình, hơi thở nặng nề. Hắn ta đã bắt cóc Chu Thúy Phân. Dù mụ ta có đáng ghét đến đâu, anh cũng không thể để một kẻ không liên quan phải chết vì cuộc chiến của mình. Anh biết Tống Minh Triết đủ tàn nhẫn để làm điều đó.
Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Khi mở mắt ra, tất cả sự run rẩy đã biến mất. Chỉ còn lại sự tỉnh táo lạnh như băng của một chiến binh sắp bước vào trận chiến sinh tử cuối cùng.
Nhà kho số bảy nằm khuất sâu trong một khu công nghiệp cũ kỹ, nơi những container gỉ sét chất đống như những khối sắt khổng lồ bị bỏ quên. Ánh đèn đường hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt, chỉ đủ để soi những vũng nước đọng trên mặt đường nứt nẻ. Gió từ sông Cảng Vụ thổi vào mang theo mùi tanh của nước lợ và mùi dầu máy cũ kỹ.
Lâm Tri Viễn đến đúng mười giờ. Anh mặc một chiếc áo khoác tối màu, bên trong giấu một con dao găm nhỏ và một thiết bị phát sóng đặc biệt do chính tay anh chế tạo. Anh không ngây thơ đến mức tin rằng Tống Minh Triết sẽ chơi sạch.
Cánh cửa nhà kho hé mở. Bên trong, ánh đèn huỳnh quang hắt ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo. Lâm Tri Viễn bước vào, tiếng giày vang lên cô độc trên nền bê tông. Ở giữa nhà kho, Chu Thúy Phân bị trói vào một chiếc ghế sắt, miệng bị dán băng keo, mắt mở to đầy hoảng sợ. Nhìn thấy Lâm Tri Viễn, con mụ giãy giụa, phát ra những tiếng ú ớ không thành lời. Nước mắt mụ ta chảy dài trên gương mặt hốc hác.
Xung quanh mụ ta là năm gã đàn ông mặc vest đen, đeo kính râm, đứng im như tượng. Và ở phía xa, trên một chiếc ghế xoay, Tống Minh Triết đang ngồi, hai chân bắt chéo, tay cầm một ly rượu vang đỏ.
Hắn ta mỉm cười khi nhìn thấy Lâm Tri Viễn. Nụ cười ấy vừa thân thuộc, vừa độc ác.
– Tri Viễn, người anh em, mày vẫn thế. Luôn đúng giờ. Cái tính xấu ấy bao năm không bỏ được.
Lâm Tri Viễn dừng lại cách Tống Minh Triết khoảng mười mét. Ánh mắt anh quét qua toàn bộ nhà kho, ghi nhận từng vị trí, từng camera, từng lối thoát. Rồi anh lên tiếng, giọng bình tĩnh đến lạ:
– Thả người ra. Chuyện của chúng ta, không liên quan đến kẻ khác.
Tống Minh Triết cười khẽ, lắc đầu:
– Mày vẫn còn cái thói đạo đức giả ấy sao? Chính mày đã biến ả thành quân cờ, mà giờ lại muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân à? – Hắn ta liếc sang Chu Thúy Phân đang run rẩy, rồi nhún vai. – Nhưng yên tâm. Tao đếch có hứng thú với con mụ nái sề này. Tao chỉ muốn gặp mày thôi.
Hắn ta vẫy tay. Một tên đàn em tiến lại, cắt dây trói cho Chu Thúy Phân. Mụ ta ngã sõng soài ra sàn, toàn thân run lẩy bẩy, không dám nhúc nhích.
– Tống cổ mụ ta ra ngoài. – Tống Minh Triết ra lệnh.
Hai tên đàn em kéo Chu Thúy Phân đứng dậy, lôi mụ ta ra phía cửa. Khi đi ngang qua Lâm Tri Viễn, mụ ta bỗng ngẩng lên nhìn anh. Đôi mắt mụ ta đỏ hoe, đầy nước mắt, nhưng cũng đầy một thứ cảm xúc phức tạp không thể gọi tên – sợ hãi, biết ơn, nhục nhã. Mụ ta mấp máy môi, nhưng không thốt nên lời.
Lâm Tri Viễn khẽ gật đầu với mụ ta, rồi quay đi.
Cánh cửa nhà kho đóng sầm lại. Chỉ còn lại hai người đàn ông đối diện nhau giữa không gian lạnh lẽo.
Tống Minh Triết đứng dậy, bước chầm chậm về phía Lâm Tri Viễn, ly rượu vẫn cầm trên tay. Hắn ta dừng lại cách anh chưa đầy hai mét, ánh mắt sắc lạnh:
– Ba năm rồi. Mày biết tao đã phải sống thế nào không? Mỗi đêm tao đều tự hỏi, liệu mày đã chết thật chưa. Hay mày vẫn còn sống, đang chui rúc ở một xó xỉnh nào đó, chờ ngày quay lại cắn trộm tao.
– Thế sao mày không để tao chết hẳn đi? – Lâm Tri Viễn hỏi, giọng vẫn đều đều. – Ba năm trước, mày đã có cơ hội kết liễu tao. Nhưng mày không làm. Tại sao?
Tống Minh Triết im lặng một lúc. Rồi hắn ta cười, một nụ cười chua chát:
– Vì tao đếch muốn mày chết dễ dàng như vậy. Tao muốn mày sống, sống như một con chó ghẻ, không danh phận, không tương lai, không ai biết đến. Tao muốn mày nếm trải cảm giác bị cả thế giới ruồng bỏ, giống như những gì mày đã gây ra cho tao.
– Tao chưa từng làm gì có lỗi với mày. – Lâm Tri Viễn nói, giọng trầm xuống. – Ngược lại, chính mày đã vu oan cho tao, cướp đi tất cả của tao. Tao chưa bao giờ bán đứng dữ liệu quốc gia. Chính mày mới là kẻ phản bội.
Mặt Tống Minh Triết biến sắc. Hắn ta ném phăng ly rượu xuống sàn, tiếng thủy tinh vỡ tanh tách vang lên trong không gian tĩnh mịch.
– Đúng! Là tao làm! Thì đã sao? Mày nghĩ mày là ai? Mày nghĩ cái tổ chức Hồng Môn Yến ấy thiêng liêng lắm sao? Nó chỉ là một đống quy tắc cứng nhắc, một lũ lão già hủ lậu suốt ngày nói về danh dự và tổ quốc. Tao đã chán ngấy rồi. Tao muốn tiền, muốn quyền lực, muốn tự do. Và tao đã có được tất cả. Còn mày? Mày chỉ là thằng bãi rác.
Lâm Tri Viễn nhìn hắn ta, ánh mắt không còn chút gợn sóng nào. Anh khẽ lắc đầu:
– Mày sai rồi. Mày không có tự do. Mày chỉ là một con chó nghiện quyền lực, sợ hãi mỗi khi nghĩ đến ngày bị lột mặt nạ. Còn tao, dù có phải sống ẩn mình ba năm, tao vẫn là tao. Tao chưa từng đánh mất chính mình.
Tống Minh Triết cười gằn:
– Triết lý hay lắm. Tiếc là giờ mày sắp chết rồi.
Hắn ta ra hiệu. Năm tên đàn em đồng loạt rút súng, chĩa thẳng về phía Lâm Tri Viễn. Nhưng anh không hề nao núng. Anh chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười khiến Tống Minh Triết bất giác rùng mình.
– Trước khi mày ra lệnh bóp cò, tao khuyên mày nên nhìn cái này.
Anh giơ tay trái lên, trên cổ tay là một thiết bị nhỏ hình đồng hồ. Màn hình của nó đang nhấp nháy một dòng chữ đỏ: "ĐÃ KÍCH HOẠT."
Tống Minh Triết nheo mắt:
– Cái chó gì thế?
– Là công tắc đồng quy ư tận. – Lâm Tri Viễn nói, giọng nhẹ bẫng như đang nói về thời tiết. – Thiết bị này được kết nối với toàn bộ máy chủ của tập đoàn Thần Thoại. Nếu tim tao ngừng đập, hoặc tao tự tay kích hoạt, toàn bộ dữ liệu phạm tội của mày – từ những lô hàng "thiết bị ngoại vi", đến các báo cáo tài chính giả, đến cả những email mày đã gửi cho đối tác nước ngoài – sẽ được gửi đồng loạt đến Bộ Công an, Ủy ban An ninh mạng Quốc gia, và tất cả các cơ quan truyền thông lớn. Mày sẽ không chỉ mất tất cả, mà còn bị truy nã toàn cầu.
Tống Minh Triết sững người. Sắc mặt hắn ta thay đổi liên tục, từ trắng sang xanh rồi tím ngắt. Hắn ta nhìn vào mắt Lâm Tri Viễn, tìm kiếm một dấu hiệu của sự lừa dối. Nhưng tất cả những gì hắn ta thấy là sự bình thản tuyệt đối.
– Mày hù tao à. – Hắn ta gằn giọng.
– Mày cứ việc thử.
Không khí trong nhà kho như đông cứng lại. Những tên đàn em nhìn nhau, rồi nhìn Tống Minh Triết, chờ đợi mệnh lệnh. Nhưng hắn ta không nói gì. Tay hắn ta nắm chặt lại, các khớp ngón tay trắng bệch.
Và rồi, điều mà Lâm Tri Viễn đã dự liệu từ trước đã xảy ra.
Tất cả màn hình trong nhà kho – những màn hình giám sát mà Tống Minh Triết đã lắp đặt để kiểm soát khu vực – bỗng đồng loạt bật sáng. Không phải hình ảnh camera nữa, mà là một đoạn video đang phát trực tiếp. Đoạn video ấy cho thấy một đội đặc nhiệm vũ trang đang ập vào trụ sở tập đoàn Thần Thoại, bắt giữ hàng loạt nhân viên cấp cao, niêm phong toàn bộ máy chủ.
Giọng một phát thanh viên truyền hình vang lên trong không gian nhà kho, rành rọt và lạnh lùng:
"Tin nóng. Cơ quan An ninh mạng Quốc gia vừa tiến hành một chiến dịch đột kích lớn vào trụ sở tập đoàn công nghệ Thần Thoại. Nhiều lãnh đạo cấp cao của tập đoàn đã bị bắt giữ để điều tra về các cáo buộc rò rỉ dữ liệu quốc gia, rửa tiền và tham nhũng. Nguồn tin cho biết, toàn bộ bằng chứng được gửi đến từ một nguồn ẩn danh, với độ xác thực gần như tuyệt đối..."
Mặt Tống Minh Triết như tro tàn. Hắn ta loạng choạng lùi lại, va vào chiếc ghế sau lưng, suýt ngã. Hắn ta quay sang nhìn Lâm Tri Viễn, mắt long sòng sọc:
– Thằng khốn... mày đã làm gì?
– Tao đã gửi toàn bộ bằng chứng từ trước khi đến đây. – Lâm Tri Viễn bình thản đáp. – Cái thiết bị trên tay tao chỉ là một cái đồng hồ thông minh bình thường thôi. Nhưng mày không dám thử, vì mày biết tao luôn có kế hoạch dự phòng. Đó là điểm khác biệt giữa tao và mày. Mày luôn nghĩ mày thông minh nhất, nhưng mày quên rằng, chính tao là người đã dạy mày mọi thứ.
Tống Minh Triết gầm lên, rút súng từ trong áo ra, chĩa thẳng vào Lâm Tri Viễn. Nhưng trước khi hắn ta kịp bóp cò, cánh cửa nhà kho bật tung. Ánh đèn pha chói lòa từ bên ngoài hắt vào, cùng với tiếng hô lớn:
– Bất động! Tất cả bất động! Cảnh sát!
Hàng chục bóng người mặc áo giáp, đội mũ chống đạn tràn vào, súng ống tua tủa chĩa về phía Tống Minh Triết và đám đàn em. Những tên đàn em hoảng hồn, vội vàng buông súng, giơ tay đầu hàng. Tống Minh Triết vẫn đứng đó, tay run run cầm khẩu súng, ánh mắt tuyệt vọng nhìn Lâm Tri Viễn.
– Mày... mày đã báo cảnh sát từ trước?
– Tất nhiên rồi. – Lâm Tri Viễn đáp. – Tao không định chơi trò anh hùng đơn độc với mày. Cái tôi của mày quá lớn, khiến mày không bao giờ nghĩ rằng tao sẽ dám nhờ đến sự trợ giúp của chính quyền. Tao không rảnh bẩn tay để tự kết liễu mày. Tao chỉ cần đảm bảo mày phải đền mạng cho những gì mày đã làm.
Một sĩ quan cảnh sát bước tới, giơ còng tay về phía Tống Minh Triết:
– Tống Minh Triết, anh đã bị bắt vì tội xâm phạm an ninh quốc gia, rửa tiền, tham nhũng và bắt cóc. Hãy hợp tác.
Tống Minh Triết không nhúc nhích. Hắn ta vẫn nhìn Lâm Tri Viễn, ánh mắt đầy căm hận và tuyệt vọng. Rồi hắn ta bỗng cười, một nụ cười méo mó, đau đớn:
– Mày nghĩ mày thắng rồi sao? Mày nghĩ mày là người tốt sao? Mày cũng chỉ là một thằng đạo đức giả thôi. Nhưng ít nhất... tao và mày vẫn là anh em. Nhớ lấy điều đó.
Hắn ta thả súng xuống, đưa tay cho cảnh sát còng lại. Khi bị dẫn đi ngang qua Lâm Tri Viễn, hắn ta dừng lại một giây, thì thầm đủ để anh nghe:
– Kiếp sau, đừng để tao thấy mặt mày.
Rồi hắn ta bị đưa đi. Lâm Tri Viễn đứng đó, nhìn theo bóng dáng của kẻ thù cũ khuất dần sau cánh cửa nhà kho. Trong lòng anh không có chiến thắng, không có hả hê. Chỉ có một nỗi trống rỗng mênh mông.
Những ngày sau đó, tin tức về vụ án tập đoàn Thần Thoại và Tống Minh Triết tràn ngập các mặt báo. Toàn bộ mạng lưới tội phạm bị triệt phá. Những lô hàng thiết bị mạng dùng cho hoạt động gián điệp công nghiệp bị thu giữ. Hàng loạt quan chức và doanh nhân liên quan bị triệu tập điều tra.
Riêng Lâm Tri Viễn, danh tính thật của anh được cơ quan An ninh mạng Quốc gia giữ kín. Ba năm trước, chính họ đã âm thầm bảo vệ anh, giúp anh có một thân phận mới để ẩn mình, chờ thời cơ thích hợp. Giờ đây, khi Tống Minh Triết đã sa lưới, lời đề nghị quay trở lại tổ chức Hồng Môn Yến được gửi đến anh, kèm theo một vị trí cấp cao hơn trước.
Nhưng anh từ chối.
"Tôi đã quen với cuộc sống bình thường rồi." – Anh nói với vị thủ trưởng của tổ chức, một người đàn ông lớn tuổi với mái tóc bạc trắng. "Nhưng nếu tổ quốc cần, tôi sẽ luôn sẵn sàng."
Người đàn ông ấy nhìn anh thật lâu, rồi mỉm cười, bắt tay anh thật chặt:
– Tổ quốc luôn ghi nhớ công lao của cậu. Cánh cửa này không bao giờ đóng với cậu.
Một buổi sáng mùa thu, ánh nắng vàng như mật ong trải dài trên ban công tầng mười một chung cư Thiên Tứ Hoa Uyển. Lâm Tri Viễn ngồi trên chiếc ghế mây, tay cầm một tách trà xanh còn bốc khói. Trước mặt anh là một chậu cây ngũ gia bì nhỏ, xanh mướt, do chính tay anh trồng mấy tuần trước.
Cuộc sống đã trở lại yên bình. Công ty Thịnh Thế vẫn hoạt động, nhưng không còn những dự án rác rưởi của Tiền Bưu. Trưởng phòng mới họ Quách rất tôn trọng năng lực của anh, giao cho anh những việc xứng đáng. Đồng nghiệp trong công ty cũng dần thay đổi thái độ, không còn coi anh là kẻ lập dị nữa.
Còn Chu Thúy Phân, sau khi được giải cứu khỏi nhà kho, mụ ta như biến thành một con người khác. Mụ ta bán căn hộ, chuyển về quê ở với con trai. Trước khi đi, mụ ta đến gõ cửa nhà Lâm Tri Viễn. Khi anh mở cửa, mụ ta đứng đó, tay cầm một hộp bánh đậu xanh, mặt cúi gằm. Mụ ta lí nhí:
– Cô... cô biết lỗi rồi. Cô đến xin lỗi cháu. Những chuyện trước đây... cô không biết phải nói thế nào. Cảm ơn cháu đã cứu cô.
Lâm Tri Viễn nhận hộp bánh, khẽ gật đầu:
– Cô bảo trọng.
Mụ ta ngước lên nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe, rồi quay đi, bước vội về phía thang máy. Đó là lần cuối cùng anh nhìn thấy mụ ta.
Chuông cửa lại reo.
Lâm Tri Viễn đặt tách trà xuống, đứng dậy ra mở cửa. Trước mặt anh là một cô gái trẻ, trạc ngoài hai mươi, tóc buộc đuôi ngựa, mặc một chiếc váy liền màu trắng giản dị. Trên tay cô là một hộp bánh quê, gói trong giấy bóng kính màu đỏ. Cô gái hơi cúi người, giọng rụt rè:
– Xin chào anh. Em là Lâm Diệc Hàm, người mới chuyển đến phòng kế bên ạ. Đây là bánh đậu xanh quê em, em mang sang biếu anh.
Lâm Tri Viễn nhìn cô gái trước mặt, rồi nhìn hộp bánh trên tay cô. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng anh – không phải là sự đề phòng như trước đây, mà là một thứ cảm xúc ấm áp, nhẹ nhàng như ánh nắng ban mai ngoài kia.
Anh mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thật:
– Chào em. Cảm ơn em nhé. Anh là Lâm Tri Viễn.
Cô gái ngập ngừng một chút, rồi hỏi:
– Anh ơi, cho em hỏi... mạng wifi ở đây dùng của nhà mạng nào vậy ạ? Em mới chuyển đến, chưa kịp đăng ký.
Lâm Tri Viễn bật cười, một tiếng cười nhẹ bẫng nhưng đầy ấm áp. Anh nghiêng người, mở rộng cửa:
– Vào đây đi, anh bày cho em cách đăng ký. Nhà anh xài mạng của... Nhà nước.
Cô gái ngơ ngác, nhưng rồi cũng mỉm cười, bước vào trong. Cánh cửa khép lại. Ánh nắng ngoài kia vẫn rực rỡ, trải dài trên hành lang vắng lặng. Một cơn gió thu nhẹ lướt qua, cuốn theo những chiếc lá vàng rơi xào xạc ngoài ban công.
Ở một nơi nào đó trong thành phố, những gợn sóng cuối cùng của quá khứ đã tan biến. Mặt hồ đời anh giờ đây tĩnh lặng, sâu thẳm và trong veo. Và phía trước, một con đường mới đang mở ra, bình yên như chính buổi sáng mùa thu này.
