Kẻ đồng nghiệp lén ăn vụng hộp trái cây gọt sẵn tôi để trong tủ lạnh công ty, lúc bị phát hiện còn bĩu môi: "Có vài miếng táo bỏ đi cũng làm um lên, mập ú thế nhịn một bữa cho giảm cân." Tôi vẫn nhớ như in buổi trưa tháng Sáu oi ả ấy, khi cái nóng Nam Kinh hầm hập bủa vây tòa nhà văn phòng Cảnh Cư Thiết Kế.
Tôi đứng chôn chân giữa phòng nghỉ, tay nắm chặt hộp nhựa trong suốt đã vơi đi quá nửa. Những miếng táo còn sót lại nằm chỏng chơ, bề mặt đã ngả màu nâu nhạt vì bị oxy hóa, bám đầy hơi lạnh vừa tan. Trên thành hộp, một vệt son đỏ chói in hằn như một dấu triện đầy khiêu khích. Son YSL 211, cái màu đỏ cam cháy mà cả công ty này chỉ có mình Vương Manh dám trát lên môi mỗi ngày.
Tôi ngước lên nhìn cô ta. Vương Manh đang đứng dựa lưng vào bàn bếp, hai tay khoanh trước ngực, đôi môi mỏng cong cớn vẽ thành một nụ cười nửa miệng. Chiếc váy ôm màu be của cô ta tôn lên thân hình mảnh mai, làn da trắng như sứ, mái tóc nhuộm nâu hạt dẻ buông xoã ngang vai. Một vẻ đẹp sắc sảo mà bất kỳ cô gái nào cũng mong ước, tiếc thay lại đi kèm với một nhân cách thối nát.
"Manh, cậu... cậu lại ăn đồ của tớ." Giọng tôi run run, không phải vì sợ hãi, mà vì uất ức dồn nén đã lâu ngày.
"Lại? Tớ ăn hồi nào?" Cô ta tròn mắt giả ngây, rồi cười khúc khích. "Có vài miếng táo vớ vẩn cũng làm um lên. Mà nói thật nhé Nguyệt, cậu mập thế kia, nhịn một bữa trái cây có khi lại tốt. Giảm được lạng nào hay lạng ấy, để còn ních vừa đồng phục công ty."
Tiếng cười rúc rích vang lên từ mấy đồng nghiệp đang đứng pha trà gần đó. Tôi nhận ra giọng của Lưu Dĩnh – cái đuôi trung thành của Vương Manh, và tiếng cười mơ hồ của ai đó nữa. Họ không nói gì, nhưng ánh mắt liếc qua liếc lại đầy ẩn ý, như thể tôi mới chính là kẻ gây chuyện, là kẻ nhỏ mọn, là mụ béo ục ịch đáng bị chê cười.
Tôi mím môi, cảm nhận vị mặn chát nơi đầu lưỡi. Tôi biết mình mũm mĩm. Tôi biết mình không xinh đẹp bằng Vương Manh. Nhưng đó có phải cái cớ để người khác chà đạp lên lòng tự tôn của tôi? Mẹ tôi luôn dặn phải nhẫn nhịn nơi công sở, phải "hoà khí sinh tài". Tôi đã nhẫn nhịn suốt nửa năm trời, để rồi đến cả một miếng táo mẹ gọt cho từ sáng sớm cũng không được yên thân.
"Trả tớ hộp táo." Tôi nói, giọng đã trầm xuống. "Cậu ăn rồi thì cũng phải nói một tiếng. Đây là đồ của tớ."
"Ôi dào, làm gì căng thẳng thế." Vương Manh vẫy tay như xua đuổi một con ruồi. "Mai tớ mua đền cậu ba quả táo, được chưa? Táo Tân Cương hảo hạng luôn, khỏi tiếc mấy miếng táo rác này."
Nói rồi cô ta quay lưng, uốn éo bước ra khỏi phòng nghỉ, để lại mùi nước hoa Chanel thoang thoảng và một câu nói như cứa vào lòng tôi: "Nhưng mập thế thì ăn ít thôi, để dành cho người cần hơn."
Tôi đứng đó, đơn độc giữa căn phòng bếp nhỏ. Cửa kính phản chiếu hình ảnh một cô gái với gương mặt tròn trịa, đôi mắt đã đỏ hoe, bộ đồng phục công ty hơi căng nơi eo. Tôi cúi xuống nhìn hộp táo, những miếng táo mẹ đã gọt từ năm giờ sáng, xếp ngay ngắn thành từng lớp, giờ chỉ còn lại vài miếng thâm xỉn nằm lăn lóc dưới đáy.
Tôi đã không khóc. Ít nhất là không phải lúc này.
Tôi về chỗ ngồi, đặt hộp táo trống không xuống bàn. Màn hình máy tính còn sáng, bản vẽ thiết kế nội thất cho nhà hàng Nhật của khách hàng họ Điền vẫn dang dở. Nhưng đầu óc tôi thì không thể tập trung nổi.
"Này, cậu ổn chứ?" Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên bên cạnh. Là Triệu Mẫn, cô bạn thân duy nhất của tôi ở công ty, đang cầm theo ly trà sữa ấm đặt xuống trước mặt tôi. "Tớ vừa nghe loáng thoáng bên phòng nghỉ."
Tôi cười nhạt. "Cậu nghe rồi đấy. Vương Manh lại ăn vụng đồ của tớ, lần này là hộp táo mẹ tớ gọt."
"Con ả đó." Triệu Mẫn nghiến răng, giọng vẫn thầm thì vì sợ đồng nghiệp khác nghe. "Nó ăn vụng bao nhiêu lần rồi? Tuần trước là hộp cơm cuộn cậu để dành bữa trưa, tháng trước là hũ yến mạch cậu ngâm qua đêm. Sao cậu cứ để yên thế?"
"Tớ không muốn làm lớn chuyện." Tôi thở dài. "Cậu biết đấy, mẹ tớ bảo ở công ty phải hoà nhã, không được gây sự. Với lại..." Tôi ngập ngừng. "Trần Vũ cũng bảo tớ đừng chấp nhặt đồng nghiệp, ảnh hưởng đến không khí phòng ban."
Triệu Mẫn bĩu môi. "Anh ta là trưởng phòng, nhưng cũng là chồng chưa cưới của cậu. Lẽ ra phải đứng về phía cậu chứ."
Tôi không đáp. Tim tôi nhói lên một cái. Trần Vũ – người đàn ông tôi sắp gửi gắm cả đời, chưa bao giờ thực sự đứng về phía tôi trong những vụ việc thế này. Anh luôn bảo tôi "quá nhạy cảm", "làm việc nhóm thì phải biết nhường nhịn". Có lần tôi kể anh nghe Vương Manh ăn vụng hộp cơm của mình, anh chỉ cười xoà: "Thì em làm thêm hộp nữa là được. Người béo thường rộng lượng, em so đo làm gì."
Béo. Lại là chữ "béo". Tôi đã nghe nó từ mẹ, từ đồng nghiệp, từ người yêu, từ tất cả những người xung quanh. Nó như một cái nhãn dán chặt lên trán tôi, rồi mặc nhiên trở thành lý do để người ta đối xử tệ bạc với tôi.
Chiều hôm ấy, tôi tan làm muộn. Bản vẽ bị trả lại lần thứ ba vì khách hàng yêu cầu chỉnh sửa gấp. Trần Vũ đã về từ lúc sáu giờ, nhắn cho tôi mỗi một tin: "Anh có hẹn đối tác, em tự về nhé." Tôi nhìn màn hình điện thoại sáng lên rồi tắt, lòng trống rỗng.
Khi tôi kéo tập tài liệu về phía mình, điện thoại lại rung. Là mẹ.
"Alo, mẹ đây." Giọng bà Lý Lan Hoa the thé vang lên từ loa. "Hôm nay con có ăn hết hộp táo mẹ gọt không đấy? Nhớ ăn đi, táo giàu chất xơ, no lâu mà không béo. Mẹ đọc trên mạng thấy bảo táo còn giúp giảm mỡ bụng nữa."
Tôi cười chua chát. "Con có được ăn miếng nào đâu."
"Hả? Thế hộp táo đâu?"
"Đồng nghiệp... họ tự ý ăn mất rồi."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Tôi tưởng mẹ sẽ hỏi han, sẽ tức giận thay tôi. Nhưng không.
"Thế thì thôi, mai mẹ gọt hộp khác." Bà nói như thể chẳng có gì to tát. "Nhưng mà này, mẹ nghe người ta kháo ở công ty con có con bé Vương gì đó xinh lắm, dáng chuẩn như người mẫu. Con nhìn người ta mà học tập, giảm cân đi. Mập thù lù không những xấu mà chồng nó còn chê. Đấy, thằng Trần Vũ dạo này có thèm đưa đón con nữa không?"
Tôi không đáp. Tôi không thể đáp. Tôi chỉ lặng lẽ tắt máy, mặc kệ tiếng "alo, alo" vọng ra từ điện thoại trước khi im bặt.
Mẹ không hề biết Trần Vũ đã lâu rồi không còn đưa đón tôi. Mẹ cũng không biết Vương Manh – cô gái xinh đẹp mẹ vừa khen – chính là kẻ đã ăn vụng hộp táo của tôi. Và mẹ càng không biết rằng chính con gái mẹ, mỗi ngày đi làm, đều phải chịu đựng những lời mỉa mai, những ánh mắt khinh khi, những trò bắt nạt tinh vi mà chẳng ai thèm lên tiếng bênh vực.
Tôi tự hỏi, nếu tôi gầy đi, xinh đẹp lên, liệu mọi thứ có khác không? Liệu Trần Vũ có nắm tay tôi giữa chốn đông người? Liệu Vương Manh có thôi ăn vụng đồ của tôi? Liệu mẹ có ngừng so sánh tôi với con nhà người ta?
Câu trả lời, tôi biết rõ, là không. Vì vấn đề không phải ở thân hình tôi, mà là ở cách người ta đối xử với tôi.
Cuối tuần ấy, tôi về thăm bà ngoại ở trấn nhỏ phía nam Nam Kinh. Đó là lần đầu tiên sau hai tháng tôi mới về, sau những tuần dài bận rộn với dự án và những buổi tối trốn tránh ánh mắt dò xét của mẹ.
Nhà bà ngoại nằm khuất sau một con ngõ nhỏ lát đá xanh, trước sân phơi đầy những sọt thảo dược khô. Bà tôi – Lý Tú Hoa – năm nay đã bảy mươi hai tuổi, nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, đôi bàn tay gầy guộc vẫn thoăn thoắt bốc thuốc mỗi khi có người trong trấn tìm đến. Bà từng là y sĩ Đông y duy nhất ở cái trấn này suốt bốn mươi năm, trước khi nghỉ hưu để dành thời gian chăm sóc mấy luống bạc hà và húng quế sau vườn.
"Nguyệt đến rồi à?" Bà ngước lên từ chậu nước rửa lá, nụ cười hằn sâu những nếp nhăn hiền từ. "Sao gầy thế cháu?"
"Bà ơi, ai cũng chê cháu mập, chỉ có bà là bảo cháu gầy." Tôi cười, thả túi xuống ghế.
"Ai dám chê cháu mập? Người ta nói vậy vì họ không nhìn thấy tâm can cháu đang hao mòn đi đấy." Bà lau tay vào tạp dề, nắm lấy tay tôi. "Ngồi xuống đây, uống với bà chén trà táo đỏ. Mắt sưng húp lên kìa, lại khóc phải không?"
Tôi im lặng. Trước mặt bà, tôi không giấu được điều gì. Bà tôi có một khả năng đặc biệt: nhìn thấu nỗi buồn trong lòng người khác chỉ bằng một cái liếc mắt, như cách bà nhìn thấu bệnh tình qua sắc mặt và mạch tượng.
Chúng tôi ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nhấm nháp trà táo đỏ ấm nóng. Tôi kể bà nghe về công ty, về Vương Manh, về Trần Vũ, về những hộp đồ ăn bị ăn vụng và những lời mỉa mai tôi phải chịu đựng mỗi ngày. Tôi kể luôn cả chuyện mẹ tôi ép tôi giảm cân, thưởng tiền nếu tôi sụt ký, và chê bai tôi trước mặt họ hàng.
Bà ngoại lặng yên nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu, đôi tay vẫn miết nhẹ lên chén trà. Khi tôi dứt lời, bà mới thở dài.
"Cháu gái à, trên đời này có hai thứ độc. Một là lòng tham của con người. Hai là miệng lưỡi của kẻ ác. Cháu không bịt được miệng lưỡi thế gian, nhưng cháu hoàn toàn có thể cho kẻ tham lam một bài học."
Tôi ngước lên nhìn bà, lòng chợt động.
"Bà có nhớ hồi xưa, lúc cháu còn nhỏ, bà hay dạy cháu phân biệt các vị thuốc không?" Bà hỏi, ánh mắt xa xăm. "Có những thứ lành với người này, nhưng lại là độc với kẻ khác. Đại hoàng liều thấp thì nhuận tràng, tốt cho người táo bón. Nhưng nếu kê cho người tỳ vị hư hàn, tiêu chảy mất nước thì nguy. Phan tả diệp cũng vậy, hãm một nhúm nhỏ thì thông tiện, nhưng bụng dạ yếu mà uống thì cả ngày đóng cọc ở nhà vệ sinh."
Bà nói như một lời tình cờ, nhưng tôi bỗng thấy tim mình đập nhanh hơn. Không phải vì tôi định đầu độc ai. Mà là vì lần đầu tiên, tôi nhận ra mình có thể kiểm soát được thứ gì đó.
"Nhưng bà ơi, cháu đâu có ý định hại ai..."
"Bà biết." Bà cười hiền. "Bà chỉ đang dạy cháu về dược tính hàn nhiệt của thực phẩm thôi. Như cháu này, thể chất hàn, thì nên ăn táo đỏ, kỷ tử, uống trà gừng. Đừng ăn dưa hấu, lê, thanh long quá nhiều, dễ lạnh bụng, sinh tiêu chảy."
Tôi gật đầu, nhưng trong đầu vẫn văng vẳng những lời bà nói. Có những thứ lành với người này, nhưng lại là độc với kẻ khác.
Thứ Hai trở lại công ty, tôi vẫn mang theo hộp trái cây mẹ gọt. Nhưng lần này, tôi không để vào tủ lạnh chung nữa, mà cất trong ngăn mát riêng của phòng thiết kế – nơi chỉ có tôi và vài đồng nghiệp thân thiết biết. Tôi không muốn đối đầu trực tiếp với Vương Manh. Tôi chỉ muốn yên ổn mà sống.
Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.
Buổi trưa, tôi ra căn tin mua cơm. Lúc quay lại, tôi thấy Vương Manh đang đứng cạnh bàn tôi, tay lật lật mấy tờ bản vẽ. Thấy tôi, ả giật mình, nhưng rồi ngay lập tức lấy lại vẻ mặt tự nhiên.
"Ôi, Nguyệt, tớ đang tìm cậu." Ả cười tươi rói, đôi môi đỏ chót như trái cherry chín mọng. "Có bản vẽ phòng khách nhà họ Mạnh ấy, Trần Vũ kêu tớ qua lấy để đối chiếu với bên kỹ thuật."
Tôi nhíu mày. "Bản vẽ đó tớ đang làm dở, chưa chốt."
"Thì tớ mượn bản nháp thôi mà." Ả nhún vai. "Yên tâm, tớ không có thèm cướp công đâu. Với lại..." Ả nhìn tôi từ đầu đến chân, nụ cười giả lả vẫn nguyên trên môi. "Có khi tớ giúp được cậu. Cậu dạo này trông tiều tuỵ thế, hay là ép cân tiêu cực? Tớ có quen một PT gym xịn lắm, giới thiệu cho nhé?"
Tôi siết chặt nắm tay dưới gầm bàn. "Cảm ơn, nhưng không cần đâu."
"Ơ kìa, sao lại tự ái? Con gái mà, phải biết chăm chút nhan sắc chứ. Cậu xem, sắp cưới đến nơi rồi, để Trần Vũ thấy cậu ục ịch thế này, không khéo anh ấy lại tòm tem người khác." Ả cười rú lên, rồi quay lưng bước đi, để lại tôi với máu nóng bừng bừng nơi thái dương.
Tôi nhìn theo bóng ả khuất sau dãy bàn, lòng lạnh tanh. Vương Manh không chỉ muốn ăn vụng đồ của tôi, ả còn muốn ăn vụng cả sự tự tin, cả hạnh phúc, cả cuộc đời tôi.
Cuối tuần sau, tôi lại về thăm bà ngoại. Lần này, tôi mang theo một món quà nhỏ – hộp trà hoa cúc bà thích uống. Bà tôi vẫn ngồi đấy, trước hiên nhà, phơi mấy cọng phan tả diệp mới hái.
"Cháu về đấy à?" Bà cười móm mém. "Lại có chuyện gì buồn hả?"
"Không ạ." Tôi ngồi xuống bên cạnh, nhìn bà thoăn thoắt nhặt từng cọng lá úa. "Con chỉ muốn hỏi bà về mấy vị thuốc hôm trước bà nói."
Bà dừng tay, ngước nhìn tôi chăm chú.
"Cháu hỏi về đại hoàng và phan tả diệp?"
"Dạ... không hẳn." Tôi ngập ngừng. "Con chỉ tò mò thôi. Có phải người nào tỳ vị hư hàn, ăn đồ lạnh hay đồ chua vào là dễ bị đau bụng lắm không ạ?"
"Đúng rồi." Bà gật đầu. "Những người đó thường mắc chứng ruột kích thích, y học hiện đại gọi là IBS. Bụng dạ cực kỳ nhạy cảm. Nhiều khi chỉ một miếng dưa hấu, một quả sơn tra, hay một hũ sữa chua lạnh cũng đủ khiến họ quằn quại ôm bụng cả ngày."
Tim tôi đập mạnh. Tôi nhớ lại buổi trưa thứ Năm tuần trước, lúc tôi ra căn tin. Tôi đã thấy Vương Manh đang ngồi một mình, thưởng thức món sơn tra cuốn đường – món ăn vặt nổi tiếng chua ngọt của phố ẩm thực gần công ty. Ả ăn ngon lành, nhưng chỉ mười lăm phút sau, lúc tôi tình cờ đi ngang qua nhà vệ sinh, tôi nghe thấy tiếng nôn ọe và tiếng rên rỉ khe khẽ. Lúc đó tôi không để ý, nhưng giờ nhớ lại, tôi chợt thấy có gì đó không đúng.
"Bà ơi, nếu một người mắc chứng IBS mà cứ ăn đồ lạnh, đồ chua, thì có sao không?"
"Có sao là có sao? Tiêu chảy, sôi bụng, đầy hơi, co thắt đại tràng. Nặng thì mất nước, suy nhược cơ thể, ảnh hưởng công việc." Bà nhìn tôi, mắt ánh lên vẻ nghi ngờ. "Sao cháu hỏi kỹ thế? Có phải đồng nghiệp nào của cháu..."
"Dạ không." Tôi vội xua tay. "Cháu chỉ hỏi cho biết thôi ạ."
Bà không hỏi thêm, nhưng ánh mắt bà vẫn dõi theo tôi đầy ẩn ý. Tôi biết bà đã đoán ra điều gì đó. Nhưng bà không ngăn cản, cũng không khuyến khích. Bà chỉ lặng lẽ đứng dậy, đi vào trong nhà, và mang ra một quyển sổ tay cũ kỹ bọc da nâu.
"Đây là sổ ghi chép các bài thuốc của bà hồi còn trẻ." Bà đặt vào tay tôi. "Cháu đọc đi, biết thêm chút kiến thức cũng tốt. Nhưng nhớ này Nguyệt, thuốc là để cứu người, không phải để hại người. Có điều..." Bà nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng trầm đục. "Có những kẻ không đáng để cháu xót thương. Gieo nhân nào gặt quả nấy. Chỉ cần cháu đừng để tay mình vấy bẩn là được."
Thứ Hai tuần kế tiếp, tôi đến công ty sớm hơn mọi ngày. Tôi vào phòng nghỉ, mở tủ lạnh, và sắp xếp lại hộp đồ ăn của mình ngay ngắn ở ngăn giữa. Lần này, tôi không mang táo. Tôi mang một hộp trái cây hỗn hợp – dưa hấu, thanh long, và vài lát lê – những thứ mà tôi đã tra trong sổ bà ngoại: tính đại hàn, kỵ với người tỳ vị hư nhược.
Tôi không bỏ thêm bất cứ thứ gì khác. Đó chỉ là trái cây tươi, hoàn toàn lành mạnh. Với người bình thường, chúng chẳng gây hại gì. Nhưng với người mắc chứng ruột kích thích, đặc biệt là loại nhạy cảm với đồ hàn lạnh, thì chỉ cần nửa hộp cũng đủ khiến dạ dày quặn thắt.
Tôi dán nhãn lên nắp hộp: "Lâm Hiểu Nguyệt – Khẩu phần ăn kiêng – Vui lòng không đụng vào."
Rồi tôi trở về bàn làm việc, tim đập bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Buổi trưa hôm ấy, khi cả phòng đi ăn, tôi cố tình nán lại. Tôi giả vờ bận gọi điện thoại cho khách hàng, mắt vẫn dõi về phía phòng nghỉ. Và đúng như tôi dự đoán, Vương Manh xuất hiện.
Ả liếc ngang liếc dọc, thấy không có ai, liền mở toang tủ lạnh. Ánh mắt ả sáng rực lên khi thấy hộp trái cây đầy màu sắc của tôi. Ả đọc dòng chữ trên nắp hộp, nhếch mép cười khẩy, rồi thản nhiên bật nắp, dùng tay bốc từng miếng dưa hấu, từng miếng thanh long nhai ngấu nghiến.
Tôi đứng ngoài cửa kính, tim đập thình thịch, nhưng mặt vẫn lạnh tanh. Tôi không làm gì sai. Đó là đồ ăn của tôi, tôi để trong tủ lạnh, có ghi tên rõ ràng. Tôi đã cảnh báo "vui lòng không đụng vào". Nếu ai đó tự ý ăn vụng, và nếu bụng họ có vấn đề, thì đó là lỗi của họ, không phải của tôi.
Tôi quay về chỗ, ngồi xuống, và chờ đợi.
Khoảng nửa tiếng sau, khi mọi người đã lục tục trở về chỗ sau bữa trưa, tôi nghe thấy tiếng bước chân hối hả ngoài hành lang. Rồi tiếng cửa nhà vệ sinh đóng sầm lại.
Tôi không quay lại. Tôi vẫn chăm chú vào bản vẽ, nhưng tai tôi thì đang nghe ngóng.
"Này, có ai thấy Manh đâu không?" Giọng Lưu Dĩnh vang lên. "Tự nhiên biến mất tăm."
"Không biết nữa. Hình như vừa phi vội vào nhà vệ sinh."
Tôi mím môi. Mười phút sau, Vương Manh đi ra, mặt tái mét như xác chết. Ả bước không vững, phải vịn tay vào tường. Lưu Dĩnh vội chạy đến đỡ.
"Manh, cậu sao thế? Tào tháo rượt à?"
"Không... không sao." Ả thở dốc. "Chắc tại ăn trúng đồ dơ..."
Tôi ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Vương Manh đang trừng trừng nhìn tôi đầy nghi ngờ. Nhưng tôi chỉ mỉm cười điềm nhiên, rồi cúi xuống tiếp tục công việc.
"Trông cậu bợt bạt thế, Manh." Tôi lên tiếng, giọng thảo mai ngọt như đường phèn. "Hay là cậu ăn bậy bạ ở đâu rồi? Tớ có ít trà gừng này, cực kỳ ấm bụng, cậu nhấp một ngụm cho đỡ đi."
Tôi chìa về phía ả chiếc bình giữ nhiệt màu hồng. Vương Manh nhìn tôi trân trối, đôi mắt vằn đỏ vì kiệt sức và tức tối. Ả không dám nhận lấy bình trà, cũng chẳng nặn nổi một lời. Ả chỉ lảo đảo lết về chỗ ngồi, khuôn mặt nhăn nhúm vì từng cơn quặn thắt đại tràng.
Ngày hôm đó, Vương Manh phải xin nghỉ nửa chừng. Tôi nghe Lưu Dĩnh báo với nhân sự rằng Manh "bị viêm ruột cấp", cần về nhà truyền nước.
Tôi ngồi yên tại chỗ, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Không phải vui sướng. Cũng không phải hả hê. Mà là một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, như thể vừa trút được tảng đá đè nặng trong lồng ngực suốt bao lâu nay. Lần đầu tiên, tôi không còn là kẻ bị động. Lần đầu tiên, tôi nắm được một phần quyền kiểm soát.
Nhưng tôi biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Tối hôm đó, tôi nhắn tin cho Triệu Mẫn: "Mẫn ơi, mai tớ mang đồ ăn vặt cho cậu. Đồ tự tay tớ làm đấy."
Kèm theo tin nhắn là một bức ảnh hộp trái cây mới – những lát táo đỏ au, vài quả kỷ tử khô, một nhúm nhỏ hạt chia. Tất cả đều lành mạnh, bổ dưỡng, và tuyệt đối an toàn.
Nhưng tôi biết, trong thế giới nhỏ bé của văn phòng Cảnh Cư Thiết Kế, sẽ có một người không bao giờ dám đụng vào đồ ăn của tôi thêm một lần nào nữa.
Bởi vì tôi đã học được một chân lý từ bà ngoại: có những miếng táo tưởng là món hời, nhưng với kẻ tham lam, nó chính là thuốc độc.
Sau hôm Vương Manh ôm bụng xin nghỉ giữa giờ, văn phòng Cảnh Cư Thiết Kế có một tuần yên ắng lạ thường.
Ả trở lại làm việc vào thứ Tư, mặt mày bơ phờ, làn da trắng sứ giờ ngả sang màu xanh lét như tàu lá chuối non. Chiếc váy ôm màu be mà ả từng khoe khoang mua ở trung tâm thương mại Đức Cơ bỗng trở nên rộng ngoác, chứng tỏ ả đã sụt đi ít nhất hai cân – không phải nhờ tập gym, mà nhờ mấy ngày liền làm bạn với cái bồn cầu.
Tôi ngồi ở bàn mình, cắm cúi chỉnh sửa bản vẽ phòng khách cho nhà họ Mạnh, nhưng khoé mắt vẫn dõi theo từng bước chân xiêu vẹo của ả. Vương Manh đi ngang qua chỗ tôi, chậm lại một nhịp. Tôi ngước lên, bắt gặp ánh mắt ả – không còn vẻ kiêu kỳ, thách thức như trước, mà thay vào đó là một tia hoài nghi lạnh lẽo, như thể ả đang cố tìm kiếm điều gì đó trên gương mặt tôi.
Tôi mỉm cười nhẹ, gật đầu chào.
"Manh, cậu đã đỡ chút nào chưa? Hôm đó thấy cậu mệt quá, tớ cũng lo."
Lời tôi nói ra ngọt như mật, chính tôi còn cảm thấy buồn nôn vì sự giả trân của chính mình. Nhưng tôi đã học được một điều: ở nơi công sở này, thẳng thắn quá là tự sát. Muốn sống sót, phải biết uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, và quan trọng hơn, phải biết biến lời nói thành một lớp mặt nạ hoàn hảo.
Vương Manh không đáp. Ả chỉ trừng mắt "hừ" một tiếng rồi bước thẳng. Nhưng tôi thấy tay ả hơi run khi đẩy cửa kính vào phòng nghỉ. Tôi biết ả đang nghi ngờ. Nhưng nghi ngờ thì đã sao? Ả không có bằng chứng. Tất cả những gì ả ăn đều là đồ tôi để trong tủ lạnh, có nhãn mác rõ ràng, và quan trọng nhất – là chiến lợi phẩm ả tự tay chôm chỉa.
Có gan ăn vụng thì có gan chịu hậu quả. Đời này công bằng lắm.
Nhưng Vương Manh không phải loại người dễ dàng từ bỏ. Sau vài ngày im hơi lặng tiếng, ả bắt đầu quay trở lại với những trò cũ, chỉ có điều lần này còn tinh vi và độc địa hơn.
Buổi sáng thứ Năm, tôi đến công ty thì thấy bàn làm việc của mình bừa bộn như một bãi chiến trường. Bản vẽ tôi để trong ngăn kéo bị rút ra ngoài, mấy tờ giấy ghi chú vứt lăn lóc khắp sàn. Tôi sững người, tim đập thình thịch.
"Sao thế Nguyệt?" Triệu Mẫn từ phòng kế toán đi sang, tay còn cầm cốc cà phê. "Ai làm loạn bàn mày thế này?"
Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ cúi xuống nhặt từng tờ giấy. Trên bản vẽ thiết kế phòng ngủ cho khách hàng họ Đường, một bãi nhầy nhụa màu trắng đục đã khô cứng, làm lem nhoè hết phần ghi chú kích thước. Tôi đưa lên mũi ngửi – là sữa chua. Cái mùi chua loét đặc trưng của sữa lên men khiến dạ dày tôi quặn lên.
"Lại là con Vương Manh." Triệu Mẫn nghiến răng, giọng hạ thấp. "Tao chắc mẩm là nó làm. Hôm qua tao thấy nó lấm lét gần bàn mày lúc tan làm."
Tôi hít một hơi thật sâu. "Kệ đi. Tao sẽ vẽ lại."
"Vẽ lại? Mày điên à? Sao mày cứ im lặng hoài thế? Mày phải báo lên phòng nhân sự, phải nói với Trần Vũ..."
"Nói gì?" Tôi ngắt lời, giọng lạnh tanh. "Mày nghĩ Trần Vũ sẽ tin tao? Hay mày nghĩ nhân sự sẽ đuổi việc một đứa xinh đẹp, lươn lẹo như Vương Manh chỉ vì mấy vết sữa chua?"
Triệu Mẫn im bặt. Cả hai chúng tôi đều hiểu sự thật phũ phàng: trong thế giới công sở này, giá trị của một con người không nằm ở năng lực hay đạo đức, mà nằm ở vẻ bề ngoài và khả năng luồn lách. Vương Manh giỏi cả hai thứ đó. Còn tôi – một đứa béo mập, thấp cổ bé họng, chỉ biết cặm cụi làm việc – làm sao đấu lại?
Nhưng tôi không còn là Lâm Hiểu Nguyệt của một tháng trước nữa. Tôi đã có vũ khí của riêng mình. Và lần này, tôi sẽ không chỉ phòng thủ.
Buổi tối hôm đó, tôi lại về nhà bà ngoại.
Trấn nhỏ đã lên đèn, những ngọn đèn vàng hắt ra từ ô cửa sổ các căn nhà cổ, phủ lên con ngõ đá xanh một màu ấm áp đến nao lòng. Bà tôi vẫn ngồi đấy, trước hiên nhà, như thể suốt bao năm qua bà chưa từng rời khỏi vị trí ấy. Chỉ có điều lần này, trước mặt bà không phải là mấy cọng phan tả diệp, mà là một rổ táo đỏ tươi rói, vừa hái từ cây táo sau vườn.
"Nguyệt, lại đây." Bà vẫy tôi, nụ cười vẫn hiền hậu như mọi lần. "Bà đang làm món thạch táo đỏ cho cháu đây. Nhìn này, táo nhà mình năm nay sai quả lắm."
Tôi ngồi xuống bên cạnh, nhìn đôi tay gầy guộc nhưng khéo léo của bà gọt từng quả táo. Vỏ táo trượt dài dưới lưỡi dao, mỏng tang như sợi chỉ. Bà không nói gì thêm, chỉ chăm chú vào công việc, như thể đang chờ tôi mở lời trước.
"Bà ơi." Tôi ngập ngừng. "Hôm trước bà nói... về những thứ lành với người này nhưng độc với kẻ khác. Cháu muốn hỏi thêm."
Bà dừng tay, ngước lên nhìn tôi. Đôi mắt bà sâu thẳm như mặt hồ nước tĩnh lặng, không một gợn sóng.
"Cháu hỏi đi."
"Nếu... nếu một người mắc chứng IBS, ăn đồ lạnh vào thì bị đau bụng. Vậy còn đồ chua thì sao ạ? Và có loại quả nào dễ gây đầy hơi, trướng bụng không ạ?"
Bà im lặng một lúc lâu. Tôi tưởng bà sẽ trách mắng, sẽ bảo tôi đừng nghĩ đến chuyện hại người. Nhưng không. Bà chỉ thở dài, rồi đứng dậy, đi vào trong nhà. Một lát sau, bà mang ra một quyển sổ khác – mỏng hơn quyển trước, bìa đã sờn rách, nhưng từng trang giấy còn nguyên vẹn.
"Đây là sổ ghi chép về thực phẩm và thể trạng." Bà đặt vào tay tôi. "Cháu đọc sẽ hiểu. Người tỳ vị hư hàn kỵ đồ sống lạnh, kỵ đồ chua, kỵ đồ lên men. Sơn tra thì kích thích dạ dày tiết acid, dễ gây co thắt. Dưa hấu, thanh long, lê, dưa gang đều có tính hàn. Sữa chua nếu để hơi lâu sẽ sinh khí, gây đầy hơi đau thắt. Nhưng nhớ này Nguyệt..."
Bà nắm lấy tay tôi, siết nhẹ.
"Đây không phải là thuốc độc. Chúng chỉ là thực phẩm. Người lành ăn vào không sao. Chỉ có kẻ tham lam, ăn vụng đồ của người khác, mới tự rước hoạ vào thân. Cháu hiểu ý bà chứ?"
Tôi gật đầu, lòng bình thản đến lạ.
Thứ Hai tuần mới, tôi đến công ty với một chiếc túi giữ nhiệt màu xanh. Bên trong là ba hộp đựng riêng biệt, được chuẩn bị từ tối hôm trước.
Hộp thứ nhất: sữa chua Hy Lạp tự làm, cố tình ủ lố thời gian một chút ở nhiệt độ phòng trước khi bỏ tủ lạnh. Vị chua thanh, thơm mùi vani, chẳng mang độc tính gì. Nhưng với một cái dạ dày yếu ớt, chỉ một ít lactose chưa phân giải hết cũng đủ khiến bụng dạ lộn tùng phèo.
Hộp thứ hai: cocktail trái cây gồm dưa hấu, thanh long đỏ, và vài lát lê Hàn Quốc – tất cả đều là những loại quả có tính hàn, kỵ với người tỳ vị hư nhược. Tôi cắt thành những miếng vuông nhỏ xinh xắn, rưới lên một chút mật ong rừng bà ngoại cho.
Hộp thứ ba: thạch táo đỏ theo công thức của bà, nhưng tôi thêm vào một vài quả sơn tra khô cắt nhỏ – đủ để tạo vị chua dịu, nhưng với người mẫn cảm, sơn tra chính là kẻ châm ngòi khiến dạ dày co bóp mạnh hơn.
Tôi dán nhãn lên từng hộp, nắn nót từng chữ: "Lâm Hiểu Nguyệt – Đồ giảm cân – Đừng đụng vào."
Rồi tôi xếp chúng ngay ngắn vào tủ lạnh công ty, ngay ngăn giữa, nơi mà ai cũng có thể nhìn thấy.
Buổi trưa hôm ấy, tôi rủ Triệu Mẫn ra ngoài ăn mì bò ở quán nhỏ đối diện công ty. Trước khi đi, tôi cố tình để cửa phòng nghỉ hé mở, đủ để ai đi ngang cũng thấy tủ lạnh sáng đèn.
"Ê, mày lại định giăng bẫy đấy à?" Triệu Mẫn thì thầm khi cả hai đã yên vị trong quán. "Tao thấy mày để ba hộp đầy ắp trong tủ."
"Bẫy gì đâu." Tôi cười, gắp một đũa mì nóng hổi. "Đồ ăn của tao, tao để tủ lạnh, có nhãn mác đàng hoàng. Ai to gan thèm ăn thì ăn, sao lại bảo tao giăng bẫy?"
Triệu Mẫn nhìn tôi chằm chằm, rồi phá lên cười. "Mày thay đổi rồi, Lâm Hiểu Nguyệt ạ. Hồi trước mày hiền như cục bột, ai nhào cũng được. Giờ thì... đã hắc hoá rồi đấy."
"Cuộc đời này chẳng có chỗ cho kẻ yếu đuối." Tôi đáp, giọng nhẹ bẫng. "Muốn sống yên thì phải biết tự bảo vệ mình."
Chúng tôi trở lại công ty sau khoảng bốn mươi lăm phút. Vừa bước vào sảnh, tôi đã nghe thấy những tiếng xì xào to nhỏ từ phòng nghỉ. Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn – thứ nhịp đập quen thuộc của một kẻ đi săn vừa nghe thấy tiếng con mồi sập bẫy.
Tôi bước vào phòng nghỉ với vẻ mặt ngây thơ nhất có thể. Trước mắt tôi là một cảnh tượng khó quên: Vương Manh đang ngồi gục trên bàn, hai tay ôm bụng, mặt tái nhợt như sáp. Trước mặt ả là hộp thạch táo đỏ của tôi – đã trống rỗng, chỉ còn lại vài mảnh sơn tra khô dính dưới đáy.
"Manh, cậu sao thế?" Tôi giả vờ hốt hoảng chạy đến. "Mặt cậu tái nhợt quá!"
"Tránh... tránh ra..." Ả gạt tay tôi ra, giọng thều thào. Bụng ả phát ra những tiếng sôi réo ùng ục nghe rõ mồn một giữa căn phòng yên ắng. Mùi chua thoang thoảng từ hơi thở ả khiến tôi biết ngay: sơn tra và táo đỏ đã bắt đầu phát huy tác dụng.
"Nhưng mà..." Tôi liếc nhìn hộp thạch trống không trên bàn, rồi mở to mắt như vừa phát hiện ra điều gì kinh khủng. "Khoan đã. Đây là hộp đồ ăn của tớ mà! Sao cậu lại ăn?"
Lưu Dĩnh và vài đồng nghiệp khác đã kéo đến đứng ngoài cửa, tò mò dõi vào. Vương Manh cố ngẩng lên, mắt vằn đỏ nhìn tôi.
"Cô... cô cố ý..." Ả rít lên, nhưng cơn đau quặn khiến ả phải gục xuống lần nữa. "Cô bỏ gì vào đồ ăn... hả?"
"Tớ bỏ gì cơ?" Tôi nhíu mày, vẻ mặt ngây thơ đến mức chính tôi cũng suýt tin. "Đây là thạch táo đỏ bà ngoại tớ làm. Táo đỏ, kỷ tử, sơn tra khô, thêm chút đường phèn thôi. Đồ bổ mà, sao cậu lại nói thế?"
Cả phòng xôn xao. Một vài đồng nghiệp bắt đầu quay sang nhìn Vương Manh với ánh mắt khó hiểu. Rõ ràng ả là người lén lút ăn vụng đồ của người khác, mà giờ còn dám lớn tiếng đổ lỗi?
"Đồ bổ cái gì! Tao... tao đau bụng muốn chết đây này!" Vương Manh gào lên, nước mắt bắt đầu trào ra vì đau đớn và uất ức. "Chắc chắn mày bỏ thuốc vào! Mày muốn hại tao!"
Tôi lùi lại một bước, làm bộ mặt tổn thương. "Manh à, cậu nói gì lạ vậy? Nếu tớ muốn hại cậu, tớ đã không để hộp đồ trong tủ lạnh công ty cho mọi người cùng thấy. Với lại..." Tôi ngập ngừng, rồi chỉ tay vào nhãn dán trên nắp hộp. "Tớ đã ghi rõ đây là đồ giảm cân của tớ, bảo đừng đụng vào. Sao cậu cứ thích ăn cắp đồ của tớ rồi lại đổ lỗi cho tớ thế?"
Một tràng cười khúc khích vang lên từ đám đông. Triệu Mẫn từ đâu chen vào, cầm nắp hộp lên đọc to: "Lâm Hiểu Nguyệt – Đồ giảm cân – Đừng đụng vào." Rồi nó nhún vai, nói giọng tỉnh bơ: "Rõ ràng quá rồi còn gì. Người ta đã ghi lù lù ra đấy, mà cứ đụng. Giờ lại kêu đau."
Sắc mặt Vương Manh lúc này không còn tái nhợt nữa, mà chuyển sang đỏ lựng vì nhục nhã. Nhưng cơn đau bụng vẫn không tha cho ả. Một tiếng "rột" chói tai vang lên từ bụng ả, rồi ả bật dậy, chạy như bay về phía nhà vệ sinh, để lại sau lưng một tràng cười khúc khích của đồng nghiệp.
Tôi đứng đó, giữa căn phòng nghỉ, nhìn theo bóng ả khuất sau cánh cửa. Lòng tôi dâng lên một cảm giác lạ lùng – không hẳn là hả hê, mà là một sự bình yên đến kỳ quặc. Như thể tôi vừa trả được một món nợ rất lâu rồi, dù tôi biết món nợ này còn chưa trả hết.
Nhưng Vương Manh vẫn chưa chịu dừng lại.
Sau sự cố hôm đó, ả bắt đầu tránh mặt tôi. Không còn những lời mỉa mai công khai, không còn những cú liếc mắt khinh khỉnh. Nhưng tôi biết ả đang lén lút dọ thám. Ả lân la hỏi han đồng nghiệp về bà ngoại tôi, về mấy bài thuốc Đông y, về việc tôi có hay mua gì lạ ngoài chợ không. Có lần tôi còn thấy ả lục lọi ngăn bàn tôi lúc tôi ra ngoài gặp khách hàng.
Rồi vào một buổi chiều thứ Sáu, khi tôi đang ngồi một mình trong phòng họp nhỏ để chỉnh sửa bản vẽ, Vương Manh bất ngờ đẩy cửa bước vào.
Ả đóng cửa lại sau lưng, rồi tiến đến ngồi đối diện tôi. Gương mặt ả vẫn còn hốc hác sau những trận tiêu chảy, nhưng đôi mắt thì vằn lên những tia máu căm phẫn.
"Mày đừng tưởng tao không biết." Ả gằn giọng, không còn giọng điệu thảo mai giả tạo như trước nữa. "Mày cố tình bỏ đồ chua, đồ lạnh vào hộp để tao ăn phải. Mày biết tao có bệnh, đúng không?"
Tôi ngước lên, nhìn thẳng vào mắt ả. Lần đầu tiên sau rất nhiều tháng trời, tôi không còn cảm thấy sợ hãi khi đối diện với Vương Manh nữa.
"Tao không hiểu mày đang nói gì." Tôi đáp, giọng đều đều. "Tao chỉ để đồ ăn của tao trong tủ lạnh, có nhãn mác rõ ràng. Mày tự ý ăn, rồi giờ mày đổ lỗi cho tao?"
"Mày bớt diễn đi!" Ả đập tay xuống bàn, đứng bật dậy. "Cái hộp thạch hôm đó, rồi hộp trái cây hôm trước nữa – toàn đồ hàn, đồ chua! Mày biết bụng tao yếu mà mày cố tình..."
"Tao biết bụng mày yếu?" Tôi ngắt lời, cũng đứng dậy. Hai đứa nhìn nhau qua mặt bàn họp, ánh mắt chạm nhau như hai lưỡi dao. "Tao biết từ bao giờ? Mày có nói cho ai ở công ty này biết mày bị IBS đâu? Hay mày nghĩ tao là thầy bói?"
Ả sững người. Đúng vậy. Trong suốt thời gian làm việc ở Cảnh Cư, Vương Manh chưa từng tiết lộ với ai về bệnh tình của mình. Ả luôn giữ hình ảnh một cô gái hoàn hảo – xinh đẹp, tự tin, khoẻ mạnh. Làm sao tôi có thể biết được bụng ả yếu, nếu chính ả không nói ra?
"Nhưng... nhưng mà..." Ả lắp bắp, rõ ràng đang cố tìm một lý lẽ nào đó.
"Nhưng mà cái gì?" Tôi bước ra khỏi bàn, tiến về phía ả. "Mày muốn nói là tao cố tình hại mày à? Để làm gì? Tao với mày có thù oán gì đâu? Mày chỉ là... ăn bẩn đồ của tao vài lần thôi mà, đúng không?"
Tôi cố tình nhấn mạnh chữ "ăn bẩn", và tôi thấy mặt Vương Manh tối sầm lại. Ả biết tôi đang mỉa mai. Nhưng ả không thể làm gì được. Bởi vì sự thật là ả đã ăn vụng. Và sự thật còn phũ phàng hơn: chính cái nết tham ăn tục uống của ả đã khiến ả phải chịu đau đớn, chứ không phải tôi.
Tôi tiến sát lại gần ả, hạ giọng xuống chỉ đủ hai đứa nghe thấy.
"Để tao nói cho mày nghe một điều, Vương Manh ạ. Trên đời này, đồ không phải của mình thì đừng nên đụng vào. Mày đã quen thói muốn gì được nấy, thấy gì hay hay là chiếm lấy. Nhưng cái giá phải trả cho lòng tham ấy, mày đang nếm rồi đấy."
Tôi lùi lại, nở một nụ cười nhạt.
"Còn về mấy hộp trái cây của tao, mày yên tâm. Từ mai tao sẽ không để tủ lạnh chung nữa, để mày khỏi phải lo 'ăn nhầm'. Nhưng mà Manh này..." Tôi nghiêng đầu, giả vờ nghĩ ngợi. "Mày có chắc là chỉ mình đồ của tao mới khiến mày đau bụng không? Hay là cái bụng mày nó yếu sẵn rồi, ăn gì cũng sẽ thế thôi?"
Nói rồi tôi xoay lưng bước đi, để lại Vương Manh đứng chôn chân giữa phòng họp, gương mặt nhăn nhó vì tức giận và sợ hãi đan xen.
Cuối tuần đó, tôi lại về nhà bà ngoại.
Lần này, tôi không mang theo câu hỏi nào về thảo dược hay thực phẩm nữa. Tôi chỉ mang theo một tâm trạng nhẹ nhõm kỳ lạ, như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng đeo đẳng suốt bao tháng ngày.
Bà tôi vẫn ngồi đấy, trước hiên nhà, nhưng lần này bà không phơi thuốc, cũng không gọt táo. Bà đang đọc một quyển sách cũ, thấy tôi đến thì ngước lên cười.
"Xong chuyện rồi à?"
"Dạ." Tôi ngồi xuống bên bà, tựa đầu vào vai bà như hồi còn bé. "Cháu nghĩ cô ta sẽ không dám đụng vào đồ của cháu nữa đâu."
Bà không hỏi thêm. Bà chỉ xoa nhẹ mái tóc tôi, bàn tay gầy guộc nhưng ấm áp như nắng chiều.
"Cháu có hận cô ta không?" Bà hỏi sau một lúc lâu.
Tôi im lặng. Có chứ. Tôi hận cái cách Vương Manh đối xử với tôi, hận những lời mỉa mai về thân hình tôi, hận cái cách ả cướp đồ ăn của tôi như một thói quen không cần suy nghĩ, hận cái bĩu môi đầy khinh miệt ngày hôm đó. Nhưng đồng thời, tôi cũng nhận ra một điều: nếu không có ả, tôi đã không thay đổi. Tôi đã không học được cách đứng lên bảo vệ chính mình. Tôi đã không trở thành một Lâm Hiểu Nguyệt mạnh mẽ như bây giờ.
"Cháu không biết nữa, bà ạ." Tôi thú thật. "Cháu không còn sợ cô ta nữa. Nhưng cháu cũng không muốn nhìn thấy cô ta thêm một lần nào nữa."
Bà gật đầu, như thể bà đã hiểu tất cả.
"Thù hận cũng giống như lửa vậy. Giữ nó trong lòng, cháu sẽ bị tự thiêu rụi chính mình. Nhưng nếu cháu biến nó thành ánh sáng, cháu sẽ thắp sáng được đường mình đi." Bà nắm lấy tay tôi, đặt vào lòng bàn tay tôi một quả táo đỏ au mới hái. "Cầm lấy này. Táo của bà, tự tay bà trồng, tự tay bà hái. Ăn đi, rồi mọi buồn bực sẽ qua."
Tôi cắn một miếng táo giòn tan. Vị ngọt thanh lan toả khắp khoang miệng, dịu dàng như lời ru của bà những trưa hè năm nào.
Đó là miếng táo ngon nhất tôi từng được ăn trong đời.
Sáng thứ Hai tuần kế tiếp, tôi đến công ty với một chiếc tủ lạnh mini đặt ngay dưới chân bàn làm việc.
Triệu Mẫn tròn mắt nhìn tôi khuân cái tủ màu hồng nhỏ xinh vào văn phòng, trên nắp tủ dán một sticker quả táo đang cười tươi rói.
"Trời ơi, mày mua tủ lạnh riêng hả?" Nó reo lên. "Chơi lớn thế!"
"Ừ, từ nay đồ ăn của tao sẽ không ai đụng vào được nữa." Tôi cười, cắm điện cho tủ lạnh chạy ro ro. "Muốn ăn gì thì tự mà mua, tự mà làm. Đừng hòng xơ múi của tao thêm miếng nào."
Lời tôi nói vừa dứt thì Vương Manh bước vào văn phòng. Ả dừng lại khi nhìn thấy chiếc tủ lạnh mini màu hồng, rồi ánh mắt ả chạm phải ánh mắt tôi. Một thoáng im lặng kỳ dị bao trùm.
Tôi mỉm cười, mở tủ lạnh, lấy ra một hộp trái cây tươi rói – những lát táo đỏ, vài quả nho xanh, một ít việt quất – tất cả được xếp ngay ngắn trong hộp thuỷ tinh trong suốt.
"Ăn sáng không Mẫn?" Tôi hỏi, cố tình nói to cho cả phòng cùng nghe.
"Có có có!" Triệu Mẫn hí hửng chạy đến. "Tao thích ăn đồ mày làm lắm. Mà yên tâm, tao không có bệnh dạ dày gì đâu, ăn đồ lạnh thoải mái."
Cả phòng phá lên cười. Vương Manh mặt tím tái, quay ngoắt đi, giày cao gót nện chan chát xuống hành lang.
Tôi và Triệu Mẫn nhìn nhau, cùng bật cười. Đó là tiếng cười sảng khoái nhất tôi từng có trong suốt nửa năm làm việc ở Cảnh Cư Thiết Kế.
Tháng Bảy đến, Nam Kinh bước vào những ngày nắng nóng đỉnh điểm.
Nhưng trong văn phòng Cảnh Cư Thiết Kế, nhiệt độ dường như đang hạ xuống từng ngày – ít nhất là với riêng tôi. Chiếc tủ lạnh mini màu hồng dưới chân bàn làm việc vẫn chạy ro ro mỗi sáng, bảo vệ những hộp trái cây mẹ gọt, những hũ sữa chua tôi tự ủ, những hộp cơm cuộn tôi tỉ mỉ làm từ tối hôm trước. Không ai dám đụng vào chúng nữa. Không một ai.
Vương Manh sau sự cố hôm đó đã thay đổi hoàn toàn.
Ả không còn lảng vảng quanh phòng nghỉ vào giờ trưa. Ả không còn mon men đến gần bàn tôi. Thậm chí, mỗi khi tôi vô tình đi ngang qua, ả đều cúi gằm mặt hoặc quay đi hướng khác, như thể tôi là một ổ dịch mà ả sợ bị lây nhiễm. Gương mặt ả ngày càng hốc hác, làn da trắng sứ bợt bạt, xanh xao vì những trận tiêu chảy kéo dài, đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ triền miên.
Tôi không còn thấy ả cười cợt nữa. Cũng không còn nghe thấy những lời mỉa mai chua ngoa vang lên mỗi buổi sáng. Vương Manh của hiện tại chỉ là cái bóng tàn tạ của Vương Manh ngày trước – kẻ từng ngạo nghễ đứng trước mặt tôi, cong cớn bĩu môi nói rằng tôi béo, rằng tôi nên nhịn ăn để giảm cân.
Quả báo nhãn tiền. Người từng trơ trẽn cướp đồ ăn của tôi giờ đây chẳng còn dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Kẻ từng cười nhạo thân hình tôi giờ đây còn héo hon, tiều tụy hơn tôi gấp bội.
Nhưng tôi không vui vì điều đó. Thực lòng, tôi không hề hả hê.
Một buổi chiều cuối tháng Bảy, tôi tình cờ gặp Vương Manh trong nhà vệ sinh.
Ả đang đứng trước bồn rửa mặt, hai tay bám chặt lấy thành bồn, gương mặt cúi gằm. Từ phía sau, tôi thấy vai ả run lên từng hồi – không phải vì khóc, mà vì một cơn đau thắt ruột khác vừa ập đến. Bụng ả réo lên những tiếng ùng ục khe khẽ, và tôi thấy ả nghiến răng chịu đựng.
Tôi định quay đi. Thực sự tôi đã định mặc kệ. Nhưng rồi tôi dừng lại.
Không phải vì tôi thương hại ả. Mà là vì tôi chợt nhận ra: nếu tôi bỏ mặc lúc này, tôi cũng chẳng khác gì ả – cái kẻ từng đứng nhìn tôi tổn thương mà không hề động lòng.
"Cô... cần tôi gọi người giúp không?" Tôi cất tiếng, giọng bình thản, dửng dưng, không còn lấy một tia thảo mai giả tạo.
Vương Manh giật mình quay lại. Đôi mắt ả mở to, đầy cảnh giác và sợ hãi. Ả nhìn tôi như nhìn một con rắn độc, như thể chỉ cần tôi tiến thêm một bước, ả sẽ bị cắn chết.
"Tránh ra." Ả gằn giọng, nhưng âm thanh phát ra yếu ớt như tiếng muỗi kêu. "Tao không cần mày thương hại."
"Tôi không thương hại cô." Tôi đáp, lạnh nhạt. "Tôi chỉ hỏi cô có cần giúp không thôi. Không cần thì tuỳ."
Tôi quay lưng định đi, nhưng tiếng ả gọi giật lại.
"Khoan đã."
Tôi dừng bước, không thèm quay đầu.
"Mày... mày có biết tại sao bụng tao lại như thế này không?" Giọng ả run run, lần đầu tiên tôi nghe thấy sự tuyệt vọng cùng cực trong đó. "Mấy tháng nay, tao ăn gì cũng đau. Đồ lạnh cũng đau, đồ nóng cũng đau. Tao đi khám bác sĩ khắp nơi, họ đều bảo tao bị IBS nặng hơn. Nhưng trước đây đâu có như vậy. Trước đây tao chỉ hơi khó chịu một chút thôi..."
Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt ả, đáy mắt không gợn chút đồng cảm.
"Vậy cô có biết tại sao bệnh của cô nặng hơn không?"
Ả lắc đầu, đôi môi trắng bệch run run.
"Vì cô đã nhét vào miệng những thứ không thuộc về mình." Tôi nói, giọng sắc lạnh. "Không phải đồ ăn của tôi có độc. Mà là lòng tham của cô đã khiến cô nuốt phải những thứ cô không nên ăn. Cô chưa bao giờ hỏi xem trong hộp của tôi có gì. Cô chỉ thấy ngon, thấy lạ, thấy của người khác thì thèm thuồng cướp lấy. Đó mới chính là thứ khiến cô đau, Vương Manh ạ."
Ả im lặng. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác.
"Nhưng... nhưng mà..."
"Nhưng mà cô muốn hỏi tại sao tôi lại biết cô có bệnh, đúng không?" Tôi nhếch mép. "Tôi không biết. Tôi chỉ làm đồ ăn cho bản thân tôi thôi. Đồ mát, đồ chua, đồ lên men – đều là những thứ người ta hay ăn khi giảm cân. Chính cô tự há miệng mổ mồi. Chính cô đã chọn giấu bệnh của mình. Vậy thì trách ai được đây?"
Tôi bước đến gần ả hơn, hạ giọng xuống chỉ đủ hai đứa nghe, từng chữ găm thẳng vào tim ả.
"Nhưng tôi sẽ nói cho cô một điều. Cái bụng của cô, nó không chỉ đau vì đồ ăn. Nó đau vì cô đã nuốt quá nhiều thứ độc hại trong lòng – đố kỵ, tham lam, và cả sự khinh miệt người khác. Những thứ đó còn độc hơn bất kỳ miếng dưa hấu nào."
Tôi quay lưng bước đi thẳng, để lại Vương Manh đứng lặng trong nhà vệ sinh, gương mặt ướt đẫm nước mắt nhục nhã.
Cuối tháng Tám, Vương Manh phải nộp đơn xin nghỉ việc.
Tin tức lan ra khắp công ty vào một buổi sáng thứ Hai, khi Lưu Dĩnh hốt hoảng chạy khắp phòng thì thầm với mọi người. "Manh nghỉ rồi! Nghe nói lý do sức khoẻ. Bụng dạ cô ta nát bét rồi, không thể ngồi làm việc tám tiếng được."
Tôi ngồi yên tại bàn, nghe tim mình đập chậm rãi. Không vui, không buồn, không hả hê. Chỉ có một cảm giác nhẹ bẫng kỳ lạ, như thể một chương sách rách nát, nhem nhuốc vừa được lật sang trang.
Ngày Vương Manh đến công ty dọn đồ, tôi tình cờ có mặt ở văn phòng sớm.
Ả mặc một chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, mái tóc nâu hạt dẻ ngày nào giờ buộc vội sau gáy, lộ ra gương mặt tiều tụy không son phấn. Ả ôm một thùng giấy nhỏ, bên trong là mấy thứ lặt vặt – một chiếc cốc sứ, một hộp bút, một chậu sen đá nhỏ đã héo úa.
Ả bước ngang qua bàn tôi, chậm lại một nhịp.
Tôi ngước lên. Hai ánh mắt gặp nhau.
Lần này, không có thù hận, không có khiêu khích. Chỉ có một sự tự ti, thảm hại vô tận và một chút gì đó như là... hối lỗi?
"Tôi đi đây." Ả nói, giọng khàn đặc. "Có lẽ... tôi nợ cô một lời xin lỗi."
Tôi không đáp. Tôi chỉ lặng lẽ nhìn ả.
"Cô nói đúng. Tôi đã nuốt quá nhiều thứ độc hại trong lòng." Ả cười nhạt, nụ cười đắng ngắt. "Đến giờ bụng tôi vẫn còn đau. Nhưng bác sĩ bảo, có lẽ không phải do đồ ăn nữa. Mà là do thần kinh căng thẳng quá lâu. Tôi... tôi đã luôn ghen tị với cô."
"Ghen tị với tôi?" Tôi nhíu mày, không giấu được sự ngạc nhiên.
"Ừ. Cô có người mẹ sáng nào cũng gọt sẵn trái cây cho mang đi làm. Cô có bà ngoại biết làm đủ thứ đồ ăn ngon. Cô có Trần Vũ – dù anh ta có tệ đến đâu, ít ra cũng từng yêu cô. Còn tôi..." Ả nghẹn lời. "Tôi chẳng có gì cả. Nên tôi muốn cướp của cô mọi thứ. Đồ ăn, sự tự tin, cả hạnh phúc nữa. Nhưng cuối cùng, thứ tôi cướp được chỉ là những cơn đau quặn thắt."
Tôi im lặng nhìn ả. Lần đầu tiên, tôi thấy Vương Manh không còn là một kẻ bắt nạt đáng ghét, mà chỉ là một kẻ cô độc, bất hạnh, đã chọn nhầm cách để lấp đầy sự trống rỗng.
"Chúc cô khoẻ lại." Tôi nói, giọng bình thản, không bi không hỉ. "Và lần sau, nếu thèm đồ ăn của ai, hãy mở miệng xin đàng hoàng. Đừng lén lút ăn vụng nữa."
Ả bật cười – một tiếng cười méo mó, đầy nước mắt. Rồi ả ôm thùng giấy bước đi, giày cao gót nện những tiếng lộp cộp cuối cùng trên sàn văn phòng Cảnh Cư Thiết Kế.
Tôi nhìn theo cho đến khi bóng ả khuất sau cánh cửa thang máy.
Vậy là kết thúc rồi.
Nhưng cuộc đời tôi thì chưa kết thúc. Thậm chí, nó còn đang bắt đầu một chương mới rực rỡ hơn bao giờ hết.
Sau khi Vương Manh nghỉ việc, không khí văn phòng trở nên trong lành hơn hẳn. Những đồng nghiệp từng im lặng ba phải trước trò bắt nạt của ả giờ đây bắt đầu xum xoe, cười nói với tôi nhiều hơn. Có người còn lân la hỏi về mấy món đồ ăn tôi mang theo, xin công thức sữa chua Hy Lạp, hỏi địa chỉ mua táo đỏ ngon.
Tôi trở thành "chuyên gia ẩm thực văn phòng" lúc nào không hay.
Triệu Mẫn thì chớp lấy thời cơ. Cô nàng mở một kênh video ngắn trên mạng, quay lại những hộp đồ ăn tôi làm, đặt tên là "Bí mật tủ lạnh hồng". Kênh bất ngờ thu hút mấy chục ngàn người theo dõi, phần lớn là dân văn phòng từng trải qua kiếp nạn bị đồng nghiệp ăn cắp đồ ăn. Họ gửi về hàng trăm câu chuyện dở khóc dở cười, và kênh của chúng tôi trở thành một diễn đàn nho nhỏ để mọi người chia sẻ và... bày cách "trừng trị" những kẻ tham ăn tục uống.
"Ê Nguyệt, có bà chị bên Thượng Hải gửi thư cảm ơn mày này." Triệu Mẫn hớn hở khoe một buổi sáng. "Bả kể bả làm theo công thức thạch táo đỏ của mày, xong thằng đồng nghiệp ăn vụng bị Tào Tháo rượt suốt hai ngày. Sau đó tởn đến già, không dám đụng vào đồ của bả nữa. Bả gửi tặng tụi mình một thùng táo Tân Cương hảo hạng luôn!"
Tôi bật cười. Hoá ra câu chuyện của tôi không hề đơn độc. Có biết bao nhiêu Lâm Hiểu Nguyệt ngoài kia, mỗi ngày đều phải chịu đựng những trò bẩn thỉu, những lời mỉa mai, những bất công nho nhỏ nơi công sở. Và họ, cũng như tôi, đã tìm được cách vùng lên vả mặt bảo vệ chính mình.
Mẹ tôi cũng thay đổi.
Một buổi tối cuối thu, khi tôi về nhà ăn cơm, bà Lý Lan Hoa bất ngờ đặt trước mặt tôi một đĩa táo gọt sẵn – những miếng táo được xếp thành hình bông hoa năm cánh, đẹp đến nỗi tôi suýt không dám ăn.
"Mẹ... mẹ làm gì mà cầu kỳ thế?" Tôi ngạc nhiên hỏi.
Bà không trả lời ngay. Bà ngồi xuống đối diện tôi, đôi mắt đỏ hoe. Tôi chợt nhận ra mẹ đã gầy đi nhiều. Không phải vì ăn kiêng, mà vì những lo lắng và dằn vặt suốt thời gian qua.
"Mẹ xin lỗi con." Bà nói, giọng nghẹn ngào. "Suốt mấy năm qua, mẹ cứ ép con giảm cân, so sánh con với con nhà người ta. Mẹ tưởng làm thế là tốt cho con. Nhưng mẹ đâu biết con đã phải chịu đựng những ấm ức gì ở công ty."
Tôi lặng người. Đây là lần đầu tiên trong đời, mẹ tôi chịu cúi đầu nói lời xin lỗi với tôi.
"Hôm trước bà ngoại gọi điện cho mẹ. Bà mắng vốn mẹ một trận. Bà kể hết mọi chuyện. Về con bé Vương Manh trơ trẽn đó, về mấy hộp trái cây, về cách con đã tự bảo vệ mình." Nước mắt bà bắt đầu rơi. "Bà nói con gái mẹ mập hay ốm không quan trọng, quan trọng là nó có khoẻ mạnh và hạnh phúc không. Mà mẹ... mẹ đã mù quáng không cho con được điều đó."
Tôi cầm lấy tay mẹ, lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi thấy bàn tay ấy run run trong tay mình.
"Mẹ à, con không giận mẹ đâu." Tôi nói, giọng nhẹ nhàng. "Con chỉ mong mẹ hiểu, con không cần ép xác gầy đi để được người khác bố thí tình yêu thương. Con chỉ cần được là chính con thôi."
Bà Lý Lan Hoa bật khóc, ôm chầm lấy tôi. Hai mẹ con cứ ngồi như thế trong bếp, giữa mùi táo chín thơm lừng và ánh đèn vàng ấm áp.
Sáng hôm sau, khi tôi chuẩn bị đi làm, mẹ dúi vào tay tôi một hộp trái cây mới. Trên nắp hộp, bà đã dán một mảnh giấy ghi dòng chữ nắn nót, rành mạch: "Táo của con gái cưng của mẹ. Ai to gan đụng vào sẽ... không sao đâu, nhưng khôn hồn thì đừng đụng. Vì mẹ của con bé này rất ghê gớm."
Tôi phì cười. "Mẹ viết gì bá đạo vậy?"
"Thì mẹ phủ đầu người ta thôi." Bà cười, nụ cười lần đầu tiên không còn vẻ căng thẳng, sĩ diện như trước. "Con mẹ hiền quá, để mẹ làm người ác cho."
Tôi ôm hộp táo vào lòng, lòng ấm áp lạ thường.
Tháng Mười, tôi được phòng nhân sự thông báo chính thức thăng chức.
Chức danh mới của tôi là Trưởng nhóm Thiết kế Nội thất, kèm theo mức thưởng 5000 tệ và một bàn làm việc mới rộng hơn, sát cửa sổ nhìn ra hàng cây ngân hạnh đang chuyển vàng rực rỡ.
Người ký quyết định thăng chức cho tôi chính là Trần Vũ.
Anh ta gọi tôi vào phòng làm việc riêng, gương mặt lộ rõ vẻ nhún nhường, xun xoe. Sau khi Vương Manh nghỉ việc, Trần Vũ đã mặt dày cố gắng hàn gắn với tôi nhiều lần – những tin nhắn hỏi han, những bó hoa gửi đến bàn, những lời xin lỗi muộn màng. Nhưng anh ta đâu có cửa. Có những vết nứt một khi đã hình thành thì đập đi xây lại còn hơn.
"Chúc mừng em." Anh ta nói, đẩy về phía tôi tờ quyết định, ánh mắt thâm tình giả tạo. "Anh... anh rất tự hào về em."
"Cảm ơn sếp." Tôi đáp, giọng điềm đạm như nước lã.
"Nguyệt à, anh biết anh đã sai. Anh đã không đứng về phía em khi em cần. Nhưng anh mong em cho anh một cơ hội..."
"Tôi đã cho anh rất nhiều cơ hội rồi, Trần Vũ." Tôi ngắt lời, nhìn thẳng vào mắt anh ta, đổi hẳn danh xưng. "Từ những lần Vương Manh ăn vụng đồ của tôi, đến những lần cô ta sỉ nhục tôi trước mặt mọi người. Anh luôn bắt tôi phải nhẫn nhịn, phải nuốt cục tức vào trong. Nhưng anh có bao giờ hỏi tôi có đau không?"
Trần Vũ im lặng, gương mặt cứng đờ, xám ngoét.
"Tôi từng nghĩ mình cần giảm cân để được anh vừa mắt." Tôi tiếp tục, từng lời như dao chém đá. "Nhưng giờ tôi biết, tôi không cần thay đổi gì cả. Tôi chỉ cần vứt bỏ đi những thứ rác rưởi không thuộc về mình. Như anh, và như những miếng táo bị kẻ khác nhai lại."
Tôi đứng dậy, cầm lấy tờ quyết định thăng chức đập nhẹ xuống bàn.
"Cảm ơn giám đốc đã ký quyết định này. Tôi sẽ làm tốt công việc của mình. Nhưng từ nay giữa chúng ta, chỉ là quan hệ cấp trên và nhân viên thôi."
Tôi bước thẳng ra khỏi phòng, lòng nhẹ bẫng như vừa đá bay được một tảng đá ngáng đường suốt bao năm.
Đầu tháng Mười Hai, tôi và Triệu Mẫn chính thức khai trương studio thiết kế riêng.
Tên studio là "Nhất Khiết Tâm" – nghĩa là Một Miếng Lành. Logo là một quả táo đỏ được cắt làm đôi, để lộ ra hình trái tim bên trong. Triệu Mẫn phụ trách tài chính và truyền thông, còn tôi phụ trách thiết kế. Chúng tôi thuê một căn phòng nhỏ xinh ở quận Cổ Lâu, cửa sổ nhìn ra một hàng táo cổ thụ đang trĩu quả cuối mùa.
Khách hàng đầu tiên của chúng tôi là ông Mạnh – người đàn ông trung niên từng chỉ mặt mắng tôi té tát vì bản vẽ bị kẻ khác sửa sai năm nào. Ông tìm đến tôi sau khi nghe danh tiếng của tôi ở Cảnh Cư, và sau khi biết tôi tự mở studio, ông đã ký ngay hợp đồng thiết kế trọn gói cho căn biệt thự mới của gia đình ông ở Tây Hồ. Giá trị hợp đồng là 300.000 tệ – đủ để studio của chúng tôi hoạt động thoải mái trong suốt năm đầu tiên.
"Tôi từng mắng cô vì một bản vẽ lỗi." Ông Mạnh nói khi đến thăm studio, giọng trầm trầm đầy nể trọng. "Nhưng sau đó tôi mới biết không phải lỗi của cô. Lần này tôi tin tưởng giao cho cô toàn bộ, vì tôi biết cô đủ bản lĩnh không để bất cứ kẻ nào giẫm đạp lên công sức của mình nữa."
Tôi mỉm cười, nhận tách trà táo đỏ từ tay Triệu Mẫn.
"Ông yên tâm. Lần này, mọi thứ đều do chính tay tôi nắm quyền."
Ngày khai trương studio, tôi nhận được một gói bưu phẩm kỳ lạ.
Không có tên người gửi, chỉ có một hộp giấy vuông vắn được gói cẩn thận trong lớp giấy kraft. Tôi mở ra, và tim tôi bỗng đập chậm lại một nhịp.
Bên trong là một hộp táo gọt sẵn, đã thâm đen vì để lâu. Những miếng táo co quắp, teo tóp lại, bốc lên một mùi chua loét của trái cây lên men.
Kèm theo hộp táo là một mảnh giấy viết tay, nét chữ run run:
"Tôi đã tự tay gọt những miếng táo này để trả lại cho cô. Từ khi nghỉ việc, bụng tôi đã hết đau. Bác sĩ nói tôi bị IBS do căng thẳng kéo dài. Bây giờ tôi về quê sống với bà ngoại, ăn uống điều độ, không còn đau bụng nữa.
Hoá ra đồ ăn không hề có độc. Chỉ có lòng tham và sự đố kỵ mới là liều thuốc độc tàn phá con người.
Cảm ơn cô vì bài học nhớ đời này. Và xin lỗi vì tất cả.
– Vương Manh."
Tôi đọc đi đọc lại mảnh giấy, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Không phải vui sướng, không phải hả hê. Mà là một nỗi nhẹ nhõm sâu xa, như thể cánh cửa cuối cùng của quá khứ tăm tối vừa đóng sập lại.
Tôi cầm hộp táo thâm đen, bước ra ban công studio. Dưới kia, hàng táo cổ thụ đang rụng những quả cuối mùa xuống mặt đường lát đá, những quả táo chín đỏ au nằm lăn lóc giữa chiều đông nắng nhạt.
Tôi chụp ảnh hộp táo hỏng, đăng lên vòng bạn bè WeChat với dòng trạng thái:
"Có mấy miếng táo này, quả thật tôi đã từng 'làm um lên'. Um lên để cả đời này không bao giờ phải nuốt những thứ ôi thiu nữa. Cảm ơn đời đã cho tôi quyền được hất đổ những kẻ không xứng đáng. Cảm ơn bà ngoại, cảm ơn mẹ, cảm ơn Triệu Mẫn, và cảm ơn cả những kẻ bỉ ổi đã từng đối xử tệ với tôi – vì nhờ bọn họ, tôi mới đủ tàn nhẫn và rực rỡ như ngày hôm nay.
Nhất Khiết Tâm – Một Miếng Lành – chính thức mở cửa từ hôm nay. Ai ghé qua, tôi mời một miếng táo. Táo này tự tay tôi gọt, tự tay tôi giữ, và chỉ dành cho những người biết điều và tử tế."
Dưới bài đăng, hàng trăm lượt thả tim và bình luận chúc mừng từ đồng nghiệp cũ, đối tác mới, bạn bè và cả những người theo dõi kênh video của Triệu Mẫn.
Tôi tắt điện thoại, xoá thẳng tay số liên lạc của Trần Vũ, rồi nâng ly trà táo ấm nóng lên môi.
"Uống mừng studio mới không gọi tao à?" Triệu Mẫn từ đâu chạy ra, trên tay cầm hai chiếc bánh táo nướng thơm lừng. "Bà ngoại mày vừa gửi lên đấy. Bả nói chúc hai đứa làm ăn phát đạt, và dặn mày nhớ ăn nhiều vào, đừng có chèn ép bản thân giảm cân gì hết."
Tôi bật cười, cầm lấy chiếc bánh táo còn nóng hổi.
Mùi táo nướng quyện với mùi quế, mùi bơ, mùi của những điều giản dị và ấm áp nhất trên đời. Tôi cắn một miếng, vị ngọt tan trên đầu lưỡi, và tôi chợt nhận ra: đây mới chính là hương vị của sự tự do và hạnh phúc.
Hạnh phúc không phải là ép mình gầy đi, không phải là xinh đẹp để vừa mắt thiên hạ, không phải là cúi luồn được người khác công nhận. Hạnh phúc là được ngẩng cao đầu sống thật với chính mình, được làm công việc mình yêu thích, được ở bên những người thực sự tôn trọng mình.
Và hạnh phúc, đôi khi, chỉ đơn giản là một miếng táo.
Nhưng là miếng táo của chính mình. Tự tay gọt, tự tay giữ, và kẻ nào dám bén mảng tới, kẻ đó sẽ phải trả giá đắt.
