Tiệm Trà Kể Chuyện
Trang chủ Ngôn tình Nữ cường Tổng tài Trinh thám Trọng sinh Quân nhân Kiếm hiệp Hắc bang Sủng ngọt Mộng ảo Bách hợp Đam mỹ

 


Chương 1

Bà thím hàng xóm đối diện ngày nào cũng mua sắm điên cuồng trên Taobao, sau đó nghiễm nhiên điền số nhà tôi, để mẹ tôi nhận thay bưu kiện.

Tất nhiên, không phải thứ gì bà ta cũng gửi sang nhà tôi. Những món đồ rẻ tiền, được miễn phí vận chuyển, bà ta luôn điền đúng địa chỉ nhà mình. Niềm vui khi bóc quà, làm sao bà ta có thể nhường cho người khác? Chỉ với những món hàng phải trả tiền khi nhận, hoặc hàng đông lạnh, bà ta mới "tiện tay" điền sai số nhà. Hàng trả tiền sau thì không phải tự bỏ tiền túi ra ứng trước. Hàng đông lạnh lỡ có hỏng thì còn có người mà bắt đền. Tính toán chi li đến mức giọt nước cũng không lọt.

Tôi là Lâm Thâm, ba mươi hai tuổi, nguyên trưởng nhóm kiểm soát rủi ro của tập đoàn công nghệ Thịnh Hằng, hiện tại đang thất nghiệp. Lý do nghỉ việc nói ra chắc ít người tin. Tôi không muốn ký tên vào bản báo cáo đánh giá rủi ro nhằm rửa tiền cho đám quản lý cấp cao. Ngày tôi rời đi, giám đốc nhân sự vỗ vai tôi bảo "tiếc thật", nhưng ánh mắt cô ta rành rành hiện lên mấy chữ "kẻ không biết điều".

Tôi dọn về nhà ở cũng đã được bảy tháng.

Trong miệng đám hàng xóm, tôi là "cái gã lầm lì không trụ nổi ở tập đoàn lớn, đành vác mặt về nhà ăn bám mẹ già". Bọn họ luôn hạ thấp giọng mỗi khi tôi đi ngang qua, cứ tưởng tôi không nghe thấy. Nhưng kỹ năng cơ bản của nghề kiểm soát rủi ro, chính là trích xuất chuẩn xác từng thông tin hữu ích giữa muôn vàn tạp âm. Những lời đó, tôi nghe thấy hết. Và cũng ghi nhớ toàn bộ. Trong ngành kiểm soát rủi ro có một định luật thép: Bất kỳ hành vi bất thường nào, chỉ cần cho nó một khoảng thời gian quan sát đủ dài, thì chắc chắn nó sẽ bộc lộ ra một quy luật, đủ để tung ra đòn chí mạng.

Thứ tôi đang chờ đợi, chính là khoảng thời gian đó.

Ngoài cửa sổ tiếng ve kêu ồn ã, hơi nóng của mùa hè rực lửa bốc lên từ mặt đường xi măng. Trong hành lang còn thoang thoảng mùi chua loét của rác thải sinh hoạt đang lên men. Tôi ngồi trước máy tính trong phòng, trên màn hình là một tệp tài liệu đã được mã hóa, tiêu đề là "Hồ Sơ Sự Kiện Rủi Ro Hàng Xóm Phiên Bản 2.3". Đây là phiên bản của tháng thứ tư. Cuối mỗi tháng, tôi sẽ cập nhật toàn bộ dữ liệu một lần, bổ sung những dữ liệu bất thường mới phát hiện, rồi chạy lại hệ thống đối chiếu chéo. Khoản tiền dành dụm được từ việc nhận làm cố vấn kỹ thuật sau khi nghỉ việc tuy không lớn, nhưng dư sức chi trả cho các khoản phí thu thập chứng cứ trong vài tháng. Tháng trước, thông qua một đồng nghiệp cũ, tôi còn lấy được tài khoản thử nghiệm nội bộ của một nền tảng lưu trữ chứng cứ chuỗi khối, chi phí lưu trữ gần như bằng không.

Lịch sử cập nhật của tài liệu có thể truy xuất ngược về tận bốn tháng trước. Chính là cái ngày Châu Mỹ Phụng lần đầu tiên "tiện tay" điền sai địa chỉ nhận hàng. Hôm đó, mẹ tôi đã ứng trước mười lăm tệ tiền phí vận chuyển cho bà ta. Lúc sang lấy đồ, Châu Mỹ Phụng cười tươi như hoa, buông một câu: "Ây da, làm phiền chị quá, để hôm nào em chuyển khoản trả lại chị nhé". Cái "hôm nào" ấy, đến tận bây giờ vẫn chưa thấy đâu. Và những khoản tiền ứng trước tương tự, giờ đã tích lũy lên đến chín trăm tám mươi tệ.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc vang lên ngoài cửa. Nhân viên giao hàng mặc bộ đồng phục màu xanh ướt đẫm mồ hôi, ôm hai thùng xốp giữ nhiệt leo lên tầng sáu. Lồng ngực anh ta phập phồng dữ dội, những giọt mồ hôi trên trán không ngừng rơi xuống nền xi măng ngoài cầu thang, vỡ tan thành những chấm tròn sẫm màu.

"Bưu kiện nhà chị Châu! Trả tiền khi nhận, phí vận chuyển tám mươi tám tệ!"

Mẹ tôi từ trong bếp bước ra, trên tạp dề vẫn còn vương những vệt nước rửa rau. Bà liếc nhìn tờ phiếu giao hàng, đôi môi khẽ mấp máy: "Cậu ơi, trên này ghi là số nhà của chúng tôi..."

"Thế thì đúng rồi còn gì." Nhân viên giao hàng giục giã, "Trả tiền khi nhận, tám mươi tám tệ, cô quét mã hay trả tiền mặt?"

Mẹ tôi chần chừ vài giây. Tám mươi tám tệ. Đủ tiền thức ăn cho hai mẹ con tôi trong hai ngày. Nhưng bà vẫn lấy điện thoại ra quét mã. Tôi để ý thấy lúc nhập mật khẩu, ngón tay bà đang run rẩy. Không phải xót tiền, mà là sợ hãi. Sợ vẻ mặt cười như không cười của Châu Mỹ Phụng lúc bị đòi nợ, sợ bị người ta chê bôi sau lưng là "đồ keo kiệt". Tháng trước bà từng lấy hết can đảm mở lời đòi một lần. Châu Mỹ Phụng đã sỗ sàng nói thẳng ngay trước mặt cả hội bạn trên bàn mạt chược: "Ây dà, chị Lý à, có mấy chục bạc lẻ mà chị cũng đòi gắt gao thế, làm như em mang ơn chị nặng nề lắm không bằng". Mặt mẹ tôi đỏ bừng, từ đó về sau không bao giờ dám hé răng đòi nữa.

Thùng xốp vừa được bê vào bếp, điện thoại của mẹ tôi liền đổ chuông.

Là Châu Mỹ Phụng.

"Hải sản đến rồi hả? Chị khoan cất vội, đánh xong ván này em sang lấy ngay. Chị đừng có làm hỏng đồ đông lạnh của em đấy, hỏng là chị phải đền đó nha."

Mẹ tôi hé miệng, định nhắc đến chuyện tiền cước vận chuyển. Nhưng đầu dây bên kia đã vang lên tiếng lách cách của những quân bài mạt chược, xen lẫn tiếng cười đùa the thé của đám đàn bà. Cuộc gọi bị ngắt ngang.

Xuyên qua khe cửa phòng đang khép hờ, tôi thấy mẹ đứng thẫn thờ trong bếp, nhìn chằm chằm vào hai cái thùng xốp đang bốc hơi lạnh. Năm nay bà năm mươi tám tuổi, trước khi nghỉ hưu từng là thợ đứng máy của nhà máy dệt. Cả một đời làm việc trong tiếng gầm rú của máy dệt đã tôi luyện cho bà sức chịu đựng thầm lặng. Ba tôi qua đời vì bệnh bụi phổi năm tôi lên bảy. Ông từng làm việc ở khu mỏ suốt tám năm, cuối những năm tám mươi khu mỏ cắt giảm nhân sự, ông phải nhờ vả qua bao nhiêu tầng quan hệ mới xin chuyển sang nhà máy dệt được. Nhưng mầm bệnh đã cắm rễ từ lúc đó. Mẹ tôi một mình nuôi tôi khôn lớn, cung phụng tôi học xong đại học. Trong nhận thức của bà, con người sống ở đời là phải biết nhẫn nhịn. Nhịn qua cơn sóng gió, nhịn qua nỗi tủi thân, thì tháng ngày mới có thể tiếp tục trôi qua.

Cho nên bà mới nhẫn nhịn Châu Mỹ Phụng. Chỉ vì năm xưa Châu Mỹ Phụng từng giúp bà khênh một món đồ nặng. Đúng một lần duy nhất. Vậy mà mẹ tôi lại ghi nhớ ân tình của người ta suốt mấy năm trời.

Chương 2

Tôi mở tệp tài liệu mã hóa, gõ vào dòng cuối cùng ở mục cập nhật mới nhất:

"Ngày 18 tháng 7, ứng trước tiền cước hàng đông lạnh: 88 tệ. Tổng số tiền ứng trước lũy kế: 980 tệ. Mã số vận đơn: S F 2 0 4 7 6 8 9 2 3 1. Mặt hàng vận chuyển: Hải sản cấp đông. Đã liên kết với hai lịch sử trả hàng thuộc nhóm thực phẩm tươi sống của cùng một tài khoản."

Nhập xong dòng này, tôi cuộn trang lên trên, một dòng ghi chú được bôi đỏ đập ngay vào mắt:

"Hệ thống tài khoản đa kênh thuộc sở hữu của Châu Hạo (Truyền Thông Hạo Vận, liên kết mười bảy tài khoản, tổng lượng người theo dõi khoảng hai mươi vạn). Trong ba mươi ngày gần đây, số phiên phát sóng trực tiếp tăng vọt hơn hai lần so với cùng kỳ, tập trung vào khung giờ vàng từ tám đến mười giờ tối. Nội dung trùng lặp nghiêm trọng, chỉ số tương tác thấp hơn mức trung bình của ngành. Báo cáo tín dụng doanh nghiệp cho thấy: Số người được đóng bảo hiểm xã hội bằng không, địa chỉ đăng ký công ty là địa chỉ ảo, trong nửa năm qua có nhiều thông tin lập án tranh chấp hợp đồng, bên nguyên đơn đều là các nhà cung cấp. Điều tra bối cảnh cho thấy, công ty này đang tiếp xúc để gọi vốn vòng thiên thần, thời điểm thẩm định của nhà đầu tư đang đến gần. Suy luận: Đang cần số liệu dòng tiền để chống đỡ cho mức định giá công ty. Các nhãn hàng hợp tác bao gồm: Mỹ phẩm Mộ Nghiên, Đồ ăn vặt Triều Nhân, Thiết bị thể hình Nhuệ Bộ. Đa số là các mặt hàng tiêu dùng nhanh."

Châu Hạo là con trai của Châu Mỹ Phụng, hai mươi sáu tuổi, đang mở một công ty truyền thông quy mô nhỏ, dưới trướng nuôi vài người chuyên đi review quán xá và bán hàng qua mạng. Trên mạng xã hội của anh ta lúc nào cũng ngập tràn những bức ảnh ăn uống linh đình, nâng ly chúc tụng, kèm theo những dòng trạng thái sáo rỗng kiểu "Cảm ơn nhãn hàng đã tin tưởng".

Nhưng chuỗi vốn của anh ta sắp đứt rồi. Một ông chủ công ty truyền thông đang bị đứt gãy dòng tiền, đang khao khát lấy lại niềm tin của nhà đầu tư, thì thứ anh ta thèm muốn nhất lúc này là gì? Là lưu lượng truy cập. Một lượng truy cập bùng nổ, có thể leo lên bảng xếp hạng tìm kiếm, khiến mọi người phải nhớ đến tên mình. Và những mâu thuẫn hàng xóm láng giềng, chính là kịch bản hoàn hảo nhất.

Tôi dời mắt khỏi màn hình, nhìn về phía khung ảnh đặt ở góc bàn. Trong bức ảnh đen trắng, ba tôi mặc bộ đồ Trung Sơn giặt đến bạc màu, cười ngượng nghịu trước ống kính. Tôi nhìn bức ảnh, thầm nghĩ trong lòng một câu.

Cứ đợi thêm chút nữa. Cá vẫn chưa cắn ngập mồi.

Ba ngày sau, cá đã cắn câu.

Chập tối hôm đó, mẹ tôi đang nhặt rau trong bếp. Tôi nghe thấy tiếng bước chân mang tính thương hiệu của Châu Mỹ Phụng vang lên ngoài cầu thang. Tiếng dép lê lệt xệt trên mặt đất, cộng thêm tiếng lanh canh của chùm chìa khóa trên tay. Bà ta bước đi rất chậm, một kiểu thong dong được phô diễn đầy chủ ý.

"Chị ơi, cầm hộ em một tay với, cái hộp này không nhẹ đâu."

Mẹ tôi lau tay đi ra mở cửa. Châu Mỹ Phụng đứng ngoài ngưỡng cửa, ôm trước ngực một cái hộp giấy cứng hình chữ nhật có in logo của một thương hiệu. Dưới ánh đèn leo lét ở cầu thang, đôi mắt bà ta lóe lên một tia sáng dị thường. Khóe miệng hơi nhếch lên, giống như đang nín nhịn để chuẩn bị xem một màn kịch hay.

"Đây là điện thoại màn hình gập mẫu mới nhất đấy." Châu Mỹ Phụng nói với giọng nhẹ bẫng, "Em mua chung với mọi người trong khu, tiện tay điền luôn số nhà chị, đỡ mất công lúc giao hàng em lại không có nhà." Bà ta khựng lại một nhịp, rồi dùng cái giọng điệu như thể thốt ra mà không cần suy nghĩ để bồi thêm một câu: "Ây da, sao cái hộp này có vẻ hơi nhẹ thế nhỉ."

Nói xong, bà ta không quay lưng bỏ đi như mọi khi. Thay vào đó, ngay trước mặt mẹ tôi, bà ta trực tiếp bóc bưu kiện ở lối ra vào. Toàn bộ cơ thể bà ta nằm gọn trong phạm vi khung cửa nhà tôi, đứng cách tấm thảm chùi chân chưa tới nửa mét. Những ngón tay hoạt động vô cùng linh hoạt. Móng tay miết dọc theo khe hở của lớp băng dính niêm phong, động tác thuần thục đến mức không giống như người mới làm lần đầu.

Hộp đóng gói đã được mở. Bà ta lấy chiếc điện thoại ra, lật qua lật lại xem xét. Màn hình phản chiếu ánh sáng rực rỡ dưới bóng hoàng hôn. Sau đó, bà ta ngẩng đầu lên, cười với mẹ tôi: "Em cầm về dùng thử đã nhé, chị vứt hộ em cái vỏ hộp với."

Toàn bộ quá trình diễn ra chưa đầy ba phút. Mẹ tôi hoàn toàn không nhận ra đây là một cái bẫy. Bà cầm lấy cái hộp rỗng, tiện tay đặt lên tủ giày ở lối ra vào.

Từ trong phòng, tôi đã chứng kiến toàn bộ sự việc.

Trên màn hình máy tính là hình ảnh phát sóng trực tiếp từ chiếc mắt thần thông minh gắn trên cửa. Thứ này được tôi lắp đặt từ ba tháng trước, cũng chính là tuần tôi bắt đầu ghi chép có hệ thống những hành vi bất thường của Châu Mỹ Phụng. Chất lượng hình ảnh 4K, tích hợp micro thu âm độc lập, phạm vi quay phim được giới hạn nghiêm ngặt ở khu vực bán kính nửa mét ngay trước thảm chùi chân của nhà mình. Trước khi lắp đặt, tôi đã đặc biệt tra cứu các án lệ liên quan. Camera an ninh giám sát trong phạm vi khung cửa nhà mình, đối phương chủ động bước vào phạm vi ghi hình, bằng chứng thu được hoàn toàn có tính hợp pháp. Tôi không nói với bất kỳ ai, ngay cả mẹ tôi cũng không biết đó không phải là mắt thần thông thường. Trong ấn tượng của bà, đó chỉ là việc cậu con trai vừa thay một cái chuông cửa cao cấp hơn mà thôi.

Trong đoạn phim, Châu Mỹ Phụng đang cúi người bóc hộp. Động tác của bà ta được tôi phân tích thành những thước phim quay chậm, rõ nét từng khung hình. Móng tay rạch đứt lớp niêm phong, những ngón tay thò vào trong hộp, lấy điện thoại ra, lật lùi lật tới để xác nhận màn hình còn nguyên vẹn. Sau đó... một động tác xoay cổ tay vào trong tinh vi đến mức gần như không thể nhận ra. Chiếc điện thoại không hề được đặt trở lại vào hộp, mà trượt dọc theo đường cong giữa ngón cái và ngón trỏ của bà ta, chui tọt vào chiếc túi mua sắm đang mở hé miệng. Ngay sau đó, bà ta dùng đầu gối kẹp lấy cái hộp rỗng để nó không bị bung ra. Hoàn thành trót lọt chuỗi hành động này, bà ta mới đứng thẳng lưng lên, nói vọng vào trong nhà: "Em mang đồ đi đây nhé, cái hộp rỗng chị cứ để tạm ở đó."

Tôi nhấn nút tạm dừng. Đánh dấu thủ công mốc thời gian của khung hình này: 18 giờ 43 phút 27 giây, ngày 21 tháng 7 năm 2024.

Góc dưới bên phải màn hình bật lên một thông báo hệ thống. Kênh truyền thông của Châu Hạo vừa đăng tải một dòng thông báo phát sóng trực tiếp. Tám giờ tối mai: "Bằng chứng thép vụ mâu thuẫn hàng xóm, xem tôi đến tận nơi đòi lại công bằng".

Tôi ngả lưng ra ghế, khẽ nhắm mắt lại.

Cuối cùng cũng đến rồi.

Chương 3

Đúng tám giờ tối hôm sau, cửa nhà tôi bị đập ầm ầm.

Không phải là gõ, mà là đập. Từng nhát nắm đấm nện thẳng lên cánh cửa chống trộm, mang theo sự rung bần bật của kim loại và thái độ khiêu khích không thèm che giấu. Mẹ tôi đang rửa bát, bị âm thanh này làm cho giật mình run tay. Cái bát sứ va vào thành bồn rửa, mẻ đi một miếng. Bà vội vàng lau tay ra mở cửa. Cánh cửa vừa mới hé ra một khe hở, đã bị một lực đẩy thô bạo từ bên ngoài hất tung ra.

Châu Hạo đang đứng ngoài cửa. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi cộc tay màu trắng, cúc áo được cài cẩn thận đến tận cổ, trên ngực áo còn cài một chiếc huy hiệu của công ty truyền thông. Mái tóc được vuốt keo chải ngôi lệch bóng lộn, trên mặt đeo một chiếc kính gọng đen. Nhìn anh ta lúc này cực kỳ giống một thanh niên khởi nghiệp thành đạt, lịch sự và thấu tình đạt lý. Đây chính là vai diễn mà anh ta thành thạo nhất.

Theo sau anh ta là hai người khác. Một người đội mũ lưỡi trai làm trợ lý quay phim, trên vai vác một cái chân máy. Người còn lại đang giơ cao chiếc đèn chiếu và tay cầm chống rung điện thoại. Đèn báo hiệu trên điện thoại đang nhấp nháy. Buổi phát sóng trực tiếp đã bắt đầu.

"Dì Lý," Giọng Châu Hạo không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng rành mạch, cách nhả chữ cứ như đã từng qua trường lớp đào tạo phát thanh. "Chuyện chiếc điện thoại, hôm nay dì bắt buộc phải cho tôi một lời giải thích."

Mặt mẹ tôi lập tức trắng bệch. Bà luống cuống lùi lại nửa bước, va lưng vào tủ giày. Chiếc vỏ hộp điện thoại trống rỗng lăn từ trên mặt tủ xuống, nảy hai cái trên sàn nhà rồi dừng lại ngay dưới chân Châu Hạo. Châu Hạo cúi đầu liếc nhìn chiếc hộp, rồi ngẩng đầu lên. Viền mắt anh ta bắt đầu hoe đỏ. Đó là một kiểu bi phẫn đã được tập luyện kỹ càng trước gương. Anh ta nhìn thẳng vào ống kính máy quay, nói:

"Mọi người thấy chưa? Chính là gia đình hàng xóm này đây. Mẹ tôi coi bà ta như chị em ruột thịt, suốt bao nhiêu năm nay luôn tin tưởng nhờ bà ta nhận hộ bưu kiện. Vậy mà một chiếc điện thoại trị giá tám ngàn tệ, khi để ở nhà bà ta lại biến thành một cái hộp rỗng."

Từ phía sau lưng anh ta, Châu Mỹ Phụng rất đúng lúc bước ra từ góc cầu thang. Bà ta mặc một chiếc áo sơ mi hoa tối màu, đầu tóc hơi xõa xượi, tay nắm chặt một tờ khăn giấy đã nhàu nát, khóe mắt rưng rưng lệ. Bà ta không nhìn vào ống kính, chỉ cúi gằm mặt xuống. Cực kỳ giống một bà lão đáng thương, bị người khác ức hiếp hãm hại mà không biết ngỏ lời kêu oan cùng ai.

Trợ lý quay phim chĩa thẳng đèn chiếu sáng vào cửa. Ánh sáng trắng chói lòa lập tức phủ ngập toàn bộ lối ra vào. Trên chiếc điện thoại dự phòng của tôi, tiêu đề phòng phát trực tiếp của Châu Hạo hiện lên rõ mồn một: "Lòng người khó đoán! Hàng xóm ăn cắp chiếc điện thoại tám ngàn tệ của mẹ tôi, đối chất trực tiếp!". Số người xem trực tuyến: Hai ngàn ba trăm người, và vẫn đang tiếp tục tăng lên.

Tôi liếc nhanh qua danh sách người xem. Vài cái ảnh đại diện được xác thực là tài khoản doanh nghiệp đang chễm chệ nằm trong danh sách. Một trong số đó có ID là "Mỹ phẩm Mộ Nghiên". Đúng như dự đoán của tôi, các nhãn hàng hợp tác quả nhiên đang theo dõi sát sao phiên phát trực tiếp của Châu Hạo. Tốt lắm.

Phần bình luận đã bắt đầu cuộn chạy. "Báo cảnh sát đi!", "Tám ngàn tệ là đủ lập án rồi đấy!", "Thời buổi này hàng xóm kiểu gì cũng có", "Loại người không biết trút mặt mũi vào đâu", "Có ai quen biết nhà này không, phơi bày thông tin bọn họ đi".

Mẹ tôi run lẩy bẩy toàn thân. Bà cố gắng thanh minh, nhưng giọng nói đã vỡ vụn thành những luồng hơi đứt quãng: "Hạo à... mẹ cậu mang đi rồi... bà ấy rõ ràng đã mang đi... rõ ràng là có điện thoại..."

"Đủ rồi!" Châu Hạo đột nhiên nâng cao âm lượng, dí thẳng tờ phiếu giao hàng mờ mờ vào ống kính máy quay. Tờ giấy hơi run rẩy trên tay anh ta, tạo ra một cảm giác chân thực của sự "tức giận đến mức run rẩy". "Thấy người ký nhận không? Lý Tuệ Phân! Chính là dì! Lúc chúng tôi kiểm tra, cái hộp trống rỗng, tem niêm phong đã bị đứt! Dì còn định chối cãi đến bao giờ?"

Bình luận tuôn ra như vỡ đê. "Bằng chứng rành rành rồi", "Vẫn còn già mồm", "Ăn cắp mà còn diễn sâu", "Đề nghị đào bới thông tin cá nhân", "Nhà bà ta không có thanh niên nào ra mặt đối chất à".

Châu Hạo chỉ chờ có câu nói này. Anh ta đột ngột quay người lại, chĩa thẳng ống kính vào tôi, người vừa bước ra từ trong phòng.

Vừa nãy tôi vẫn luôn ở trong phòng, dùng điện thoại dự phòng để theo dõi phiên phát trực tiếp của Châu Hạo. Chất lượng đường truyền rất cao, hình ảnh sắc nét. Điều này có nghĩa là anh ta đang sử dụng thiết bị phát sóng chuyên nghiệp, nhà đầu tư hoặc các nhãn hàng rất có thể đang ngồi xem ở đầu bên kia. Tôi để ý thấy cứ cách vài phút, hắn lại liếc nhìn bảng xếp hạng quà tặng trên màn hình một lần, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười khó nhận ra. Anh ta đang dùng cái màn "đòi lại công bằng" này để tạo nhiệt. Còn tôi, tôi cũng cần anh ta đẩy nhiệt độ lên càng cao càng tốt. Phải đứng ở nơi cao nhất, thì lúc ngã xuống, xương cốt mới nát vụn triệt để được.

Ngón tay tôi để trong túi quần, khẽ ấn nút khởi động bút ghi âm. Sau đó, tôi bước ra phòng khách, nghiêng người chắn trước mặt mẹ tôi. Ống kính của Châu Hạo dí sát tới, cách mặt tôi chưa đầy nửa mét.

"Đây chẳng phải là 'tinh anh tập đoàn lớn' khét tiếng ở khu nhà chúng ta sao?" Giọng điệu của anh ta chuyển từ bi phẫn sang cợt nhả một cách mượt mà. Anh ta nghiêng đầu, khóe miệng treo lơ lửng một nụ cười khinh miệt. "Nghe nói trước đây anh làm việc ở tập đoàn lớn cơ mà, sao thế, giờ không sống nổi nữa, nên hùa cùng người nhà đi ăn cắp à? Tám ngàn bạc lẻ mà anh cũng để vào mắt sao?"

Bình luận bùng nổ. "Hahaha tinh anh tập đoàn", "Bị đuổi việc chứ gì, đáng đời", "Có tay có chân mà đi làm trò tiểu nhân", "Tám ngàn tệ với cái loại này chắc là món tiền khổng lồ rồi".

Tôi im lặng nhìn anh ta. Không nói một lời nào. Mẹ tôi núp sau lưng, níu chặt lấy vạt áo tôi, những ngón tay run rẩy như cành khô trong gió. Bà thì thào: "Thâm à, đừng... đừng đôi co với cậu ta... mẹ không sao đâu..."

Tôi nắm lấy tay mẹ. Đôi bàn tay bà lạnh ngắt, các đốt ngón tay to bè, trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh. Đây là đôi bàn tay đã đứng trước máy dệt suốt ba mươi năm, nhưng khoảnh khắc này lại đang run rẩy hệt như một đứa trẻ phạm lỗi.

Tôi thầm nói với chính mình: Đúng cái độ phân giải này. Đủ rồi. Vở kịch này các người đã dàn dựng xong, diễn viên cũng đã vào vị trí. Bây giờ, đã đến lúc tôi là người định đoạt luật chơi. Nhưng tôi vẫn cần hắn biểu diễn thêm một lát nữa, diễn càng hăng, thì những nhãn hàng đang lặn trong danh sách người xem kia mới không rời đi. Tôi muốn hắn phải tự đóng đinh chính mình ở vị trí cao nhất trong sự tự huyễn hoặc và kiêu ngạo.

Phiên phát trực tiếp kéo dài suốt bốn mươi phút. Châu Hạo đứng trước ống kính khóc lóc thảm thiết. Từ chuyện "hàng xóm láng giềng lẽ ra phải tối lửa tắt đèn có nhau" chuyển sang "xã hội này không thể để người hiền lành phải chịu bất công". Từng câu từng chữ đều giẫm chuẩn xác vào điểm kích động cảm xúc của khán giả. Độ nóng của phiên trực tiếp liên tục leo thang, lượng người xem trực tuyến đã vượt mốc tám ngàn người. Quà tặng chạy vèo vèo trên màn hình: Bia, thả tim, tên lửa, siêu xe. Mỗi lần nhận được một đợt tiền ủng hộ, giọng Châu Hạo lại thêm phần kích động.

Tranh thủ lúc anh ta đang mải mê diễn kịch, tôi thấy Châu Mỹ Phụng đã lặng lẽ lui ra góc cầu thang, châm một điếu thuốc quay mặt vào tường. Tư thế hút thuốc của bà ta cực kỳ sành sỏi. Là loại thuốc lá điếu nhỏ dành cho phụ nữ, chắc hẳn là hàng mẫu do nhãn hàng tặng trong phòng livestream của con trai bà ta. Hai ngón tay kẹp lấy đầu lọc, rít một hơi thật sâu, nhả khói từ trong lỗ mũi. Trên khuôn mặt không có lấy nửa điểm đau buồn. Bà ta thậm chí còn nhếch mép cười với màn hình điện thoại.

Trước khi kết thúc phiên phát sóng, Châu Hạo hướng về phía ống kính nói những lời chốt hạ: "Các anh em, chuyện này chúng tôi sẽ truy cứu đến cùng. Ngày mai chúng tôi sẽ tiếp tục phát trực tiếp, xem thử gia đình này định giải quyết thế nào. Là đền tiền xin lỗi, hay là đợi cảnh sát đến gõ cửa, để tự bọn họ chọn lựa. Nhấn theo dõi tôi để cập nhật diễn biến mới nhất nhé!"

Sau đó, anh ta tắt livestream. Ngay khoảnh khắc đèn chiếu sáng vụt tắt, cầu thang chìm vào bóng tối ngắn ngủi. Khi đèn cảm ứng sáng trở lại, biểu cảm của Châu Hạo đã biến đổi từ một "nạn nhân bi phẫn" trở về thành một gã lái buôn vô cảm. Anh ta cất giá đỡ điện thoại, gật đầu với hai người trợ lý, không thèm liếc tôi lấy một cái. Ba người bọn họ đi thẳng xuống lầu.

Châu Mỹ Phụng giẫm tắt điếu thuốc, thong thả đi theo phía sau. Lúc lướt qua người tôi, bà ta dùng một âm lượng chỉ đủ để hai người nghe thấy, thì thầm: "Thâm à, bảo mẹ cậu suy nghĩ cho kỹ đi. Hai vạn tệ. Đừng để tan cửa nát nhà, không đáng đâu."

Chương 4

Tôi không đáp lại. Tôi đóng sầm cửa lại.

Mẹ tôi ngồi trên chiếc ghế sofa cũ trong phòng khách, bờ vai khẽ run rẩy nức nở. Bà không khóc thành tiếng, chỉ có nước mắt không ngừng rơi, thấm ướt một mảng trên chiếc tạp dề đã giặt đến bạc màu đắp trên đầu gối. Bà mếu máo: "Thâm à... mẹ không lấy... mẹ thật sự không lấy mà..."

"Con biết, thưa mẹ." Tôi ngồi xổm xuống, nắm lấy tay bà. "Mẹ cứ yên tâm. Kẻ nào dám hắt nước bẩn vào cửa nhà chúng ta, kẻ đó sẽ phải tự mình liếm sạch."

Hai ngày tiếp theo, Châu Hạo cũng không chịu ngồi yên. Anh ta cắt ghép đoạn phim phát trực tiếp thành một bản "tinh hoa" dài bốn phút rưỡi. Hình ảnh khuôn mặt tái nhợt hoang mang của mẹ tôi, vẻ mặt trầm mặc không nói lời nào của tôi, và bóng lưng cúi đầu lau nước mắt của Châu Mỹ Phụng. Lồng thêm nhạc nền bi thương và phụ đề, phân phát đi hàng loạt nền tảng. Anh ta lại dùng tài khoản phụ để dắt mũi dư luận trong các chủ đề cùng khu vực, bỏ tiền chạy quảng cáo, ép hashtag # Hàng Xóm Bất Hảo Ăn Cắp Điện Thoại leo lên cuối bảng xếp hạng tìm kiếm nóng trong khu vực.

Khu vực bình luận hoàn toàn mất kiểm soát. "Tôi tra thử rồi, cái bà Lý Tuệ Phân này sống ngay khu bên cạnh nhà tôi", "Biết người biết mặt không biết lòng", "Đề nghị ban quản lý khu phố can thiệp", "Có ai có địa chỉ cụ thể nhà bà ta không, để tôi đến thăm hỏi một chuyến".

Mẹ tôi đi chợ mua thức ăn về, túi ni lông bị bục, khoai tây lăn lóc khắp sàn. Bà cúi xuống nhặt, mấy người hàng xóm đi ngang qua đều đi vòng tránh xa bà, hệt như tránh một đống rác. Có một người đàn bà trung niên mặc váy đỏ lướt qua, cố tình cất giọng âm lượng không lớn không nhỏ: "Da mặt dày thế mà vẫn còn ở đây được à? Đổi lại là tôi, tôi đã dọn đi từ tám đời rồi". Người đàn bà này sống dưới nhà tôi hai tầng, ngày thường đi chợ vẫn thỉnh thoảng đứng lại nói chuyện với mẹ tôi, còn giới thiệu cho nhau sạp rau nào bán rẻ. Nhưng lúc này đi ngang qua, bà ta cố tình rảo bước nhanh hơn, như sợ bị dính phải thứ gì đó xui xẻo.

Mẹ tôi không ngẩng đầu lên. Bà nhặt xong đống khoai tây, đứng dậy, cúi gằm mặt rảo bước về nhà. Vào đến cửa, bà đặt thức ăn trong bếp, rồi ngồi xuống mép giường, cầm điện thoại gọi một dãy số. Là người chị em tốt bà đã quen biết hơn hai mươi năm nay.

Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người bắt máy. Đầu dây bên kia ấp úng nói: "Tuệ Phân à... chuyện đó... dạo này sức khỏe tôi không được tốt, cái chuyện của bà... hay là bà tìm người khác bàn bạc xem sao..."

Mẹ tôi bảo: "Tôi không sao, chỉ là muốn tìm bà nói chuyện một lát thôi."

Bên kia im lặng vài giây: "Bây giờ nhà tôi đang có khách, để hôm khác liên lạc lại nhé." Điện thoại cúp máy. Mẹ tôi cầm ống nghe, ngẩn người ra rất lâu. Ngoài cửa sổ, tiếng lũ trẻ con nô đùa rượt đuổi nhau dưới lầu vọng lên, tiếng cười như những mảnh bạc vụn rải khắp mặt đất, tạo nên một sự đối lập tàn nhẫn với sự im lặng chết chóc trong căn phòng.

Chiều ngày thứ ba, cửa chống trộm nhà tôi bị người ta dán một tờ giấy A 4 từ bên ngoài. Dùng bút dạ đen viết bốn chữ to tướng: "Nhà Của Kẻ Cắp". Bốn góc giấy bị bã kẹo cao su nhai dở dính chặt vào cánh cửa kim loại. Lúc mẹ tôi xé xuống, phát ra một tiếng "xoạc" chát chúa. Bà vò nát tờ giấy, ném vào thùng rác. Không khóc. Chỉ lặng lẽ quay lại bếp, tiếp tục nhặt rau. Nhưng tay bà run rẩy dữ dội quá, những cọng hẹ không ngừng rơi xuống từ kẽ tay. Cuối cùng, bà bám hai tay vào thành bồn rửa bát, cong gập người lại, há miệng thở dốc, trông hệt như một con cá bị mắc cạn trên bờ.

Trong phòng, tôi vẫn đang tiếp tục tổng hợp hồ sơ chứng cứ.

Trên màn hình máy tính là một tệp tài liệu với tiêu đề "Gói Chuỗi Chứng Cứ và Phương Án Hành Động Pháp Lý". Phụ lục đi kèm bao gồm: Ảnh chụp màn hình sao kê ngân hàng của toàn bộ các khoản ứng tiền cước trong bốn tháng qua. Bảng chia sẻ thông tin về người mua hàng có dấu hiệu bất thường liên quan đến Châu Mỹ Phụng và các số điện thoại có liên hệ, được tôi thu thập từ ba hội nhóm hỗ trợ lẫn nhau của các chủ shop bán hàng trên mạng. Những người bán hàng này đã tổng hợp lại các giao dịch cố tình hoàn tiền ác ý để chia sẻ cho nhau, trong đó ghi chép chi chít hàng trăm đoạn địa chỉ nhận hàng, đặc điểm tài khoản hoàn tiền và những kịch bản quen thuộc của các giao dịch bất thường. Các ghi chép yêu cầu bồi thường khớp với địa chỉ nhận hàng thường xuyên của Châu Mỹ Phụng, được tôi tra cứu trên mạng tài liệu xét xử và trang web công khai quy trình bồi thường của công ty chuyển phát nhanh. Cuối cùng là toàn bộ các đoạn video quay lại màn phát trực tiếp, bản ghi âm, ảnh chụp màn hình các bảng xếp hạng tìm kiếm nóng, và bản ghi âm đầy đủ quá trình Châu Mỹ Phụng gõ cửa đòi hai vạn tệ trong hai ngày qua.

Những thứ này không có một điều khoản nào là lấy từ việc "thu thập dữ liệu nền của hệ thống" hay "đánh cắp dữ liệu trái phép". Tôi chỉ dùng một cách ngốc nghếch nhất nhưng cũng hợp pháp nhất. Ba tháng trước, tôi phát hiện ra một bài đăng trên một diễn đàn thương mại điện tử với tiêu đề: "Bóc phốt một kẻ chuyên lừa đảo hoàn tiền, số điện thoại đuôi X X X X". Số điện thoại đó, chính là của Châu Mỹ Phụng. Men theo manh mối này, tôi lấy thân phận là cố vấn kiểm soát rủi ro để tham gia vào vài hội nhóm hỗ trợ của các chủ cửa hàng, ở đó tôi thấy thêm vô số những thông tin về người mua có hành vi bất thường được chia sẻ. Ráp nối những mảnh vỡ đó lại với nhau, kết hợp cùng thông tin bồi thường được công bố hợp pháp trên trang web của công ty chuyển phát, và các văn bản công khai trên mạng tài liệu xét xử. Tôi đã mất trọn vẹn ba tháng, cặm cụi như ghép một bức tranh tàng hình, để khôi phục lại hoàn chỉnh quỹ đạo phạm tội suốt hai năm qua của hai mẹ con Châu Mỹ Phụng.

Tuần trước, Lão Hàn, người đồng nghiệp cũ vẫn còn đang làm việc ở bộ phận kiểm soát rủi ro của tập đoàn Thịnh Hằng, đã gọi cho tôi một cuộc điện thoại. Nghe nói tôi đang tổng hợp đống tài liệu này, anh ta thở dài bảo: "Cậu mang cả cái mô hình chống gian lận của công ty ra để đối phó với hàng xóm đấy à". Tôi đáp: "Công cụ thì vẫn là công cụ thôi, quan trọng là nó nằm trong tay ai".

Toàn bộ các bằng chứng điện tử, tôi đều tải lên nền tảng lưu trữ chứng cứ chuỗi khối đó, thực hiện xác minh mã băm, và đóng dấu thời gian. Những đoạn ghi âm và ảnh chụp màn hình quan trọng nhất còn được tôi đích thân mang đến văn phòng công chứng để xác thực. Từng bước một đều hoàn toàn hợp pháp. Từng bước một đều không thể chỉnh sửa. Bởi vì tôi hiểu rõ hơn bất kỳ ai, thứ có thể khiến kẻ thù thực sự tuyệt vọng, chưa bao giờ là sự phẫn nộ. Mà là khi bọn chúng lật tung mọi điều luật, lại phát hiện ra không có lấy một kẽ hở nào có thể giúp chúng lật lại bản án.

Ở mục người nhận, tôi điền: Cảnh sát Trần Quốc Đống thuộc đồn cảnh sát khu vực, Trưởng ban quản lý khu phố Vương Chí Cương. Chuột máy tính dừng lại trên nút "Gửi".

Tôi nhấp vào "Chưa gửi". Vẫn còn thiếu bước cuối cùng. Tài khoản của Châu Hạo vừa đăng tải một thông báo phát trực tiếp mới: "Diễn biến tiếp theo vụ ăn cắp điện thoại: Đương sự phải bồi thường và xin lỗi trực tiếp!". Thời gian lên sóng: Tám giờ tối nay.

Tôi cầm điện thoại lên, gọi cho cảnh sát Trần. Chuông reo bốn tiếng thì có người nghe máy. Giọng nói đầu dây bên kia trầm ổn và khàn khàn. Cái thứ giọng điệu của một người đã hút thuốc cả chục năm và phải xử lý vô số mớ bòng bong rắc rối suốt mấy chục năm trời.

"Chào cảnh sát Trần, tôi là Lâm Thâm. Trước đây chúng ta từng gặp nhau ở buổi tuyên truyền chống lừa đảo của khu phố. Hôm kết thúc buổi tọa đàm, tôi còn hỏi anh rất nhiều vấn đề về tiêu chuẩn lập án và cách cố định bằng chứng điện tử."

"Tôi nhớ cậu." Giọng cảnh sát Trần khựng lại một nhịp, "Hồi đó cậu hỏi toàn mấy vấn đề quá chuyên môn, chẳng giống một người dân bình thường chút nào. Lúc đó tôi đã thấy cậu có vấn đề rồi. Cậu không phải đến để nghe tuyên truyền, cậu đến để thu thập kiến thức chuẩn bị ra tay thì có."

"Anh đoán đúng rồi." Tôi nói, "Tám giờ tối nay, tại phòng phát trực tiếp của Châu Hạo. Không phải anh vẫn luôn muốn tìm một án lệ tiêu biểu về chống lừa đảo trong khu dân cư sao. Tối nay nó sẽ tự dâng lên tận miệng. Hồ sơ chứng cứ tôi đã tổng hợp xong, xác minh mã băm, đóng dấu thời gian, công chứng đầy đủ, trọn vẹn một bộ. Bây giờ tôi sẽ gửi qua cho anh."

Đầu dây bên kia im lặng mất năm giây. "Lâm Thâm," Giọng cảnh sát Trần trở nên cực kỳ nghiêm túc, "Cậu có nắm chắc phần thắng không?"

"Tuyệt đối một trăm phần trăm."

Lại là một khoảng lặng. Sau đó anh ta nói: "Được. Cậu gửi qua đây, tôi sẽ bảo anh em bên phòng điều tra tội phạm kinh tế tăng ca một chút, chiều nay duyệt xong toàn bộ dữ liệu cốt lõi. Tám giờ tối nay, tôi sẽ có mặt đúng giờ tại nhà cậu."

Cúp điện thoại, tôi nhấn nút gửi gói chứng cứ đi. Màn hình hiện lên dòng chữ "Gửi thành công". Thời gian là mười một giờ lẻ ba phút sáng. Tôi ngả người ra lưng ghế, nhắm mắt lại.

Đúng lúc này, chuông cửa reo vang.

Tôi bước ra phòng khách, nhìn qua mắt thần thấy Châu Mỹ Phụng đang đứng ngoài cửa. Lần này bà ta đi một mình, mặc chiếc áo sơ mi lụa màu ngó sen, tóc tai chải chuốt gọn gàng không một nếp nhăn, trên tay xách một giỏ hoa quả. Lớp màng bọc ni lông của giỏ hoa quả vẫn còn dán cái nhãn khuyến mãi của siêu thị. Mẹ tôi nhìn thấy bà ta, phản xạ có điều kiện lùi lại một bước. Châu Mỹ Phụng tự mình đẩy cửa bước vào.

Bà ta đặt giỏ hoa quả lên bàn uống nước, trên mặt treo một vẻ ân cần quan tâm vô cùng quái dị. Cái kiểu biểu cảm hệt như lúc đi thăm người họ hàng xa đang nằm viện, ngoài miệng chúc "Sớm ngày bình phục", nhưng trong lòng lại đang tính toán xem "Sao mãi còn chưa chịu chết". Bà ta ngồi xuống ghế sofa, vắt chéo chân, thong thả cất lời: "Chị ơi, em cũng không ngờ chuyện lại ầm ĩ đến mức này. Cậu Hạo nhà em tính nó bốc đồng quá, em can không nổi."

Mẹ tôi không lên tiếng.

Châu Mỹ Phụng thở dài, giọng điệu pha thêm mấy phần thành khẩn như thể đang lo nghĩ cho người khác: "Nhưng sự việc đã đến nước này, cũng phải có cách giải quyết, chị thấy đúng không? Chị bảo con trai chị ra đây, cúi đầu xin lỗi em trước mặt bà con chòm xóm, chuyện này coi như xong. Hàng xóm láng giềng cả, em cũng không muốn dồn ép gia đình chị làm gì." Bà ta rút từ trong túi áo ra một tờ giấy gập đôi, mở ra rồi đặt lên bàn. Tờ "Thỏa thuận bồi thường" viết tay, ở mục số tiền ngang nhiên ghi rõ: Phí tổn thất tinh thần hai vạn tệ chẵn.

"Tất nhiên, con số này cũng chỉ là chút đỉnh cho có lệ thôi. Kênh của cậu Hạo vì chuyện này mà tụt mất không ít lượt theo dõi, phía nhãn hàng bên kia cũng đang làm ầm ĩ lên, không được vui vẻ cho lắm." Giọng Châu Mỹ Phụng trầm xuống, mang theo sự thân mật của người muốn dốc bầu tâm sự, "Chuyện con trai chị lén lút nhận làm thêm bên ngoài, em đều biết cả. Chị thử nghĩ xem, nếu chuyện này cứ tiếp tục làm lớn lên, cái đường kiếm cơm lẻ tẻ đó của nó... sợ là cũng đứt rễ mất thôi."

Lúc nói những lời này, ánh mắt của bà ta lướt qua vai mẹ tôi, phóng thẳng về phía cánh cửa phòng đóng kín của tôi. Cái liếc mắt đó, là để xác nhận. Xác nhận tôi đã nghe thấy. Xác nhận tôi đã biết sợ.

Mẹ tôi nhìn tờ "Thỏa thuận bồi thường", đôi môi run lên bần bật: "Chị Châu... tôi chưa từng lấy của chị bất cứ thứ gì... Những khoản tiền phí vận chuyển ứng trước đó tôi cũng không cần nữa... Chị có thể nào nương tay cho mẹ con chúng tôi được không..."

Châu Mỹ Phụng đứng dậy, đẩy tờ thỏa thuận về phía mẹ tôi: "Ký đi. Ký xong, em sẽ bảo cậu Hạo đăng bài đính chính, bảo tất cả chỉ là hiểu lầm. Bằng không mà không ký..." Bà ta búng nhẹ ngón tay, mỉm cười ôn hòa, "... hai mẹ con tự mình mà liệu lượng."

Nói xong, bà ta quay người đi về phía cửa. Bước chân rất chậm. Mỗi bước đi đều đang chờ đợi phản ứng từ phía sau. Khi bà ta bước đến lối ra vào...

Cửa phòng tôi mở ra.

Tôi vẫn luôn ở trong phòng lắng nghe toàn bộ cuộc đối thoại. Qua tai nghe, tiếng khóc nức nở kìm nén của mẹ truyền về từ bút ghi âm giống như một con dao cùn cứa nát tim tôi. Theo kế hoạch ban đầu, tôi định chờ thêm một ngày nữa để hồ sơ chứng cứ được trọn vẹn hơn. Vẫn còn vài kết quả tìm kiếm văn bản công khai chưa được trả về. Nhưng khi nghe mẹ nói "những khoản tiền ứng trước đó tôi cũng không cần nữa", khi nhìn thấy bà nuốt hết thảy uất ức và sợ hãi của cả một đời vào bụng để thỉnh cầu đối phương buông tha...

Tôi nhận ra mình đã sai. Kiểm soát rủi ro chân chính không phải là theo đuổi một chuỗi chứng cứ hoàn mỹ. Mà là tại thời điểm cắt lỗ, phải ra tay dứt khoát. Chờ thêm một ngày, mẹ tôi sẽ phải chịu nhục nhã thêm một ngày. Chuỗi chứng cứ hiện tại đã đủ để khép kín, vài văn bản còn lại cùng lắm chỉ là thêu hoa trên gấm mà thôi. Nhưng giới hạn chịu đựng tinh thần của mẹ tôi đã cạn kiệt rồi.

Tôi bước ra phòng khách, nói với bóng lưng của Châu Mỹ Phụng một câu. Giọng nói không lớn, nhưng từng chữ đều giống như những chiếc đinh ghim chặt vào không khí: "Dì Châu, dì cứ về trước đi. Bảo Châu Hạo tám giờ tối nay mở phát trực tiếp. Tôi sẽ trước mặt tất cả mọi người, thanh toán sòng phẳng cho dì cả 'lời giải thích' lẫn khoản 'bồi thường' mà dì muốn. Trả một lần cho dứt điểm."

Châu Mỹ Phụng quay đầu lại. Ban đầu bà ta sững sờ trong giây lát, sau đó ánh mắt sáng rực lên. Đó là sự cuồng hỉ đặc trưng của kẻ đi săn khi con mồi cuối cùng cũng chịu khuất phục. Cơ thịt nơi khóe miệng giật giật hai cái, khó nhọc lắm mới đè nén được nụ cười xuống, thay bằng cái vẻ mặt rụt rè kiêu ngạo kiểu "biết điều thế là tốt".

"Sớm thế này có phải xong chuyện rồi không." Bà ta nói. Cánh cửa đóng sập lại sau lưng bà ta.

Mẹ tôi nắm lấy cánh tay tôi, móng tay gần như cắm phập vào da thịt: "Thâm à, chúng ta lấy đâu ra hai vạn tệ? Trong sổ tiết kiệm của mẹ còn đúng một vạn tám, đó là để dành cho con..."

Tôi đỡ lấy vai bà, để bà ngồi xuống ghế sofa. Sau đó, tôi ngồi xổm xuống trước mặt bà, ngẩng đầu nhìn lên hệt như ngày bé bà hay buộc dây giày cho tôi. "Cả đời này của mẹ, đã giúp đỡ quá nhiều kẻ không đáng giúp, nhẫn nhịn quá nhiều chuyện không đáng nhịn. Bây giờ là lúc để cho những kẻ đó biết..." Giọng tôi hạ xuống rất nhẹ, nhưng từng chữ buông ra đều lạnh lẽo như thép đã qua tôi luyện, "Kẻ nào dám hắt nước bẩn vào cửa nhà chúng ta, kẻ đó sẽ phải tự mình liếm sạch."

Mẹ tôi thẫn thờ nhìn tôi. Bà không hiểu tôi đang nói gì. Nhưng bà nhìn thấy ánh mắt của tôi. Trong đó không có sự phẫn nộ, không có nỗi sợ hãi, chỉ có một sự điềm tĩnh đến độ tàn nhẫn, một sự kiên định mà bà chưa từng thấy bao giờ. Đó là ánh mắt của cậu con trai bà đã nuôi ba mươi hai năm, nhưng khoảnh khắc này lại khiến bà cảm thấy xa lạ. Không phải vì xa cách, mà bởi vì bà chợt nhận ra, cậu con trai lầm lì này trong suốt bốn tháng qua đã âm thầm biến thành một ngọn núi che chắn cho bà mà bà chẳng hề hay biết.

Ánh tà dương cuối ngày xuyên qua song cửa sổ, chiếu lên nửa góc mặt tôi thành một ranh giới sáng tối rõ rệt. Tôi quay người đi vào phòng, đóng cửa lại. Trên màn hình máy tính, thư điện tử phản hồi của cảnh sát Trần đang nằm ngoan ngoãn trong hộp thư đến. Nội dung chỉ vỏn vẹn bốn chữ:

"Đã nhận. Sẽ đến."

Tôi nhìn màn hình, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Ngành kiểm soát rủi ro có một định luật thép: Cú tuyệt sát thực sự, chưa bao giờ là kiểu người trong tối kẻ ngoài sáng. Mà là khoảnh khắc bạn đích thân kéo tấm màn sân khấu lên, cứ ngỡ mình chuẩn bị diễn đào kép chính... để rồi chợt nhận ra, người đang đứng trên sân khấu, lại là kẻ mà cả đời này bạn tuyệt đối không nên đắc tội.

Chương 5

Đúng tám giờ tối.

Cửa chống trộm nhà tôi lại một lần nữa bị đẩy ra.

Châu Hạo đi sát hàng đầu. Anh ta thay một bộ vest màu xanh sẫm, cổ áo sơ mi trắng bung hai nút, ra vẻ bớt đi sự trang trọng cứng nhắc để tăng thêm độ thân thiện. Tay anh ta cầm gậy chống rung, chiếc đèn viền gắn trên điện thoại chiếu sáng toàn bộ lối vào, sáng trắng đến rợn người. Livestream đã được bật. Tiêu đề còn giật gân hơn đêm qua: "Diễn biến tiếp theo vụ ăn cắp điện thoại: Đương sự phải bồi thường và xin lỗi trực tiếp!". Lượng người xem trực tuyến đang tăng vọt với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường. Mới lên sóng chưa đầy ba phút, đã vượt mốc một vạn người.

Màn hình chiếc điện thoại dự phòng của tôi cũng đang đồng bộ hiển thị dữ liệu nền của phòng phát trực tiếp. Vài tài khoản được xác thực của nhãn hàng quen thuộc đã cắm chốt trong danh sách người xem ngay từ phút đầu tiên. Mỹ phẩm Mộ Nghiên, Đồ ăn vặt Triều Nhân, Thiết bị thể hình Nhuệ Bộ. Không trượt một ai. Đúng y như dự đoán của tôi. Bọn họ không rảnh rỗi đến mức đi hóng chuyện bao đồng, mà đang tiến hành thẩm định. Thời điểm chốt vòng gọi vốn của Châu Hạo đang đến gần, các nhãn hàng cần phải đánh giá "hình ảnh công chúng" của đối tác hợp tác. Tốt lắm. Vậy thì tôi sẽ để cho bọn họ mở to mắt ra mà xem, cái thứ mà bọn họ định rót vốn vào, rốt cuộc là loại người gì.

Châu Mỹ Phụng theo sau lưng con trai bước vào. Tối nay bà ta đã cố tình thay đổi cách ăn mặc. Không còn là cái áo hoa và đôi dép nhựa dỏm tôi thường thấy ngoài hành lang nữa. Thay vào đó là một bộ sườn xám cách tân màu xanh than, tóc búi cao gọn gàng, cài một chiếc trâm bạc. Biểu cảm trên khuôn mặt đã được quản lý tỉ mỉ: Khóe miệng hơi trễ xuống, lông mày hơi nhíu lại, vừa mang dáng vẻ khoan dung độ lượng của một người bề trên chuẩn bị tha thứ cho lỗi lầm, vừa lột tả được trọn vẹn sự uất ức của một nạn nhân. Hai người phụ tá thành thạo tản ra các góc phòng khách, một người cầm đèn chiếu, một người phụ trách rà soát bình luận.

"Các anh em," Châu Hạo cất giọng oang oang đầy tự tin trước ống kính, "Hôm qua chúng ta đã phơi bày vụ ăn cắp điện thoại, độ nóng đã leo thẳng lên top 1 toàn khu vực. Hôm nay, gia đình này rốt cuộc cũng biết sợ rồi, chủ động đề nghị muốn xin lỗi trực tiếp và bồi thường hai vạn tệ. Châu Hạo tôi làm việc luôn quang minh chính đại, phát trực tiếp toàn bộ quá trình, tuyệt đối không để lại bất kỳ cơ hội lật lọng nào cho bất kỳ ai!"

Dòng bình luận cuộn lên liên tục. "Ủng hộ chủ kênh", "Hai vạn là còn rẻ cho bọn chúng đấy, phải báo cảnh sát để lưu vào hồ sơ đen", "Cuối cùng thì gia đình này cũng biết sợ", "Bắt bà ta quỳ xuống xin lỗi đi", "Hóng cảnh khóc lóc ỉ ôi".

Mẹ tôi, Lý Tuệ Phân, đang ngồi trên ghế sofa, hai tay đặt chéo trên đầu gối, các đốt ngón tay vì dùng lực quá mạnh mà trắng bệch. Lúc Châu Mỹ Phụng bước vào, bà phản xạ co người rụt sâu vào góc ghế, hệt như một con mèo già bị dồn vào chân tường, biết rõ không còn đường lui nên chỉ đành nhắm mắt thu mình lại theo bản năng. Châu Hạo chĩa ống kính về phía bà. "Dì Lý, đã chuẩn bị xong chưa? Ngay trước mặt ống kính, ngay trước mặt hơn một vạn khán giả đang xem trực tiếp, dì nói đi. Chiếc điện thoại rốt cuộc là ai lấy?"

Đôi môi mẹ tôi run rẩy. Bà há miệng ra, âm thanh như bị thứ gì đó chặn đứng ở cổ họng, chỉ phát ra được những luồng khí vỡ vụn. Bà quay sang Châu Mỹ Phụng, trong ánh mắt mang theo tia thỉnh cầu cuối cùng. Sự thỉnh cầu đó không phải là van xin tha mạng, mà là đang chất vấn: "Chị rõ ràng biết sự thật, tại sao còn đối xử với tôi như vậy". Châu Mỹ Phụng quay mặt đi chỗ khác, dùng khăn giấy chấm nhẹ khóe mắt.

"Đừng diễn nữa." Châu Hạo thúc giục, "Thời gian của mọi người đều rất quý báu."

Ngay khoảnh khắc đó.

Tôi tắt dữ liệu nền trên màn hình máy tính, đẩy cửa phòng, bước thẳng ra phòng khách.

Ánh mắt của tất cả mọi người lập tức đổ dồn vào tôi. Ánh sáng trắng từ chiếc đèn chiếu rọi thẳng vào mặt khiến đồng tử tôi co rúm lại, nhưng tôi không đưa tay lên che, cũng không cúi đầu xuống. Tôi bước thẳng đến trước mặt chiếc tivi, thò tay vào túi rút điện thoại ra, cắm dây cáp chiếu màn hình. Châu Hạo nhíu mày: "Anh định làm cái gì?"

Tôi không đáp. Tôi nhìn thẳng vào ống kính chiếc điện thoại đang phát trực tiếp trên tay anh ta, buông một câu. Giọng nói không lớn, tốc độ không nhanh không chậm, giống như đang trần thuật một sự thật ván đã đóng thuyền. "Đúng lúc lắm. Anh đang mở livestream, cũng đỡ mất công tôi phải đi thông báo cho từng người."

Sau đó, tôi nhấn nút phát.

Tầng vả mặt thứ nhất: Bằng chứng thép bằng video, lật đổ toàn bộ cơ sở sự thật.

Màn hình tivi sáng bừng lên. Toàn bộ phòng khách chìm vào tĩnh lặng. Sự im lặng đó chỉ kéo dài chưa đầy một giây, ngay lập tức bị một âm thanh xé toạc.

Âm thanh đó phát ra từ chiếc mắt thần thông minh gắn trên cửa chống trộm nhà tôi. Độ phân giải 4K, micro thu âm độc lập, mốc thời gian hiển thị chuẩn xác đến từng giây. Góc quay được kiểm soát nghiêm ngặt chỉ hiển thị khu vực bán kính nửa mét tính từ tấm thảm chùi chân. Khi đó, toàn bộ cơ thể Châu Mỹ Phụng hoàn toàn nằm gọn trong phạm vi khung cửa, từng hành động đều được ghi lại không sót một chi tiết.

Trong video là buổi hoàng hôn của ba ngày trước, Châu Mỹ Phụng đứng ngoài cửa. Khuôn mặt bà ta bị quay lại rõ mồn một, từng khung hình đều đủ điều kiện để thực hiện đối chiếu nhận diện sinh trắc. Bà ta nói với Lý Tuệ Phân: "Ây da, sao cái hộp này có vẻ hơi nhẹ thế nhỉ". Sau đó, bà ta xé bỏ lớp vỏ bọc. Từng động tác được phân tích rõ ràng trong thước phim quay chậm: Móng tay lướt dọc theo mép băng dính niêm phong, ngón tay luồn vào trong hộp, lấy chiếc điện thoại ra, lật qua lật lại để kiểm tra màn hình. Kế tiếp... một động tác xoay cổ tay vào trong tinh vi đến mức gần như không thể nhận ra. Chiếc điện thoại không hề được cất lại vào hộp, mà nương theo đường cong giữa ngón cái và ngón trỏ của bà ta, trượt thẳng vào chiếc túi mua sắm đang mở miệng. Ngay sau đó, bà ta kẹp cái hộp rỗng bằng đầu gối, đứng thẳng người dậy, đặt chiếc hộp trống không lên tủ giày, rồi gọi vọng vào trong nhà: "Em mang đồ đi đây nhé, cái hộp rỗng chị cứ để tạm ở đó".

Mốc thời gian hiển thị: 18 giờ 43 phút 27 giây, ngày 21 tháng 7 năm 2024. Khớp chính xác đến từng giây với ghi chép "chính chủ ký nhận" trên hệ thống vận đơn.

Trong phòng khách, Châu Mỹ Phụng "bằng xương bằng thịt" đang đứng cách tivi chưa đầy hai mét. Sắc mặt bà ta đang tuột màu với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Đôi môi mở ra rồi lại khép vào, khép vào rồi lại mở ra, y hệt một con cá bị ném lên bờ khô. Sau đó, toàn thân bà ta bắt đầu run rẩy. Bắt đầu từ đầu gối, lan dần lên bả vai, cuối cùng đến chiếc trâm bạc cài trên búi tóc cũng rung lên bần bật. Những ngón tay quờ quạng trong không trung vô định, cuối cùng bấu chặt lấy vạt sườn xám, các đốt ngón tay phát ra tiếng răng rắc giòn giã.

Trong phòng livestream, toàn bộ khu vực bình luận rơi vào trạng thái im lìm chết chóc suốt hai giây đồng hồ. Trọn vẹn hai giây, không có lấy một dòng tin nhắn mới nào xuất hiện. Sau đó, tất cả nổ tung như đê vỡ.

"Chuyện quái gì thế này???"

"Cú lội ngược dòng đây sao??"

"Video phát ngược đúng không, không thể nào thế được"

"Tam quan của tôi vỡ nát rồi"

"Mấy người vừa chửi người ta là đồ ăn cắp đâu rồi, bước ra đây đi mấy đường cơ bản xem nào"

"Cú quay xe chấn động địa cầu gì đây".

Khuôn mặt Châu Hạo cũng đang biến dạng. Biểu cảm của hắn sụp đổ theo từng tầng. Đầu tiên là sự hoang mang, lông mày nhíu chặt, môi hé mở, rõ ràng là não bộ vẫn chưa kịp xử lý sự đứt gãy giữa đoạn video và thực tại. Tiếp theo là nỗi hoảng loạn tột độ, đồng tử co rúm, yết hầu trượt lên trượt xuống liên tục, cánh tay đang cầm gậy chống rung bắt đầu thõng xuống. Cuối cùng là sự cuồng nộ. Mạch máu hai bên thái dương giật nảy lên, anh ta đột ngột quay phắt sang nhìn tôi, rống lên: "Anh lấy đâu ra cái video này? Anh quay lén! Đây là phạm pháp! Anh đang xâm phạm quyền riêng tư..."

Dưới cái nhìn chăm chú và tĩnh lặng của tôi, cộng với âm thanh phát ra từ tivi, tiếng gào của anh ta biến thành một tiếng gầm rỗng tuếch, yếu ớt và tàn tạ. Tôi nhìn thẳng vào anh ta, rành rọt thốt lên từng chữ: "Mắt thần thông minh. Thiết bị an ninh. Phạm vi quay phim được kiểm soát nghiêm ngặt trong vòng bán kính nửa mét trước tấm thảm chùi chân nhà tôi. Chính mẹ anh tự bước vào phạm vi ghi hình, từng khung hình đều hoàn toàn hợp pháp."

Tôi khựng lại một nhịp, bồi thêm một câu: "Trước khi lắp, tôi đã tra cứu rất kỹ các án lệ liên quan. Nếu anh không yên tâm, anh có thể đi tìm luật sư. Nhưng tôi khuyên anh nên suy nghĩ cho kỹ. Với những gì mẹ anh làm trong ống kính camera, thì khi luật sư nhìn thấy rồi, người ta có còn dám nhận hồ sơ của anh nữa hay không." Câu này tôi nói với thái độ bâng quơ hờ hững, nhưng phản ứng của Châu Hạo cho tôi biết, anh ta nghe hiểu rồi. Yết hầu của anh ta giật mạnh lên xuống thêm một lần nữa.

Châu Hạo quay ngoắt lại, định tắt livestream. Ngón tay của anh ta đã chạm đến nút "Kết thúc phát trực tiếp" trên màn hình. Tôi lại ném thêm một câu. Âm lượng không lớn, thậm chí không thèm nâng cao giọng, nhưng từng chữ đều như đinh găm thẳng vào gáy anh ta: "Livestream là do anh tự mở. Bây giờ cả thành phố này đang xem mẹ anh 'nhận hộp rỗng' như thế nào. Tắt hay không, tự anh quyết định."

Bàn tay Châu Hạo cứng đờ. Ngón trỏ của anh ta lơ lửng trên màn hình, hơi run rẩy, cách nút "Kết thúc" chưa đầy một centimet. Nhưng cái khoảng cách một centimet đó, dù cố thế nào anh ta cũng không dám bấm xuống. Bởi vì anh ta thừa hiểu, nếu tắt phát sóng lúc này, những bản ghi màn hình và ảnh chụp lan truyền trên mạng sẽ chỉ càng lên men nhanh hơn. Cứ để mở, ít nhất còn có thể xem tiếp tình hình. Nếu tắt đi, ngay cả cơ hội thanh minh cũng mất sạch. Bàn tay anh ta bất lực thõng xuống.

Chương 6

Đây là cú đánh đầu tiên. Dữ liệu nền của Châu Hạo hiển thị, các tài khoản nhãn hàng kia vẫn đang trực tuyến, không hề rời đi. Bọn họ đang chờ xem diễn biến tiếp theo. Tốt lắm. Tôi đã nghiền nát hoàn toàn cái nền móng sự thật giả dối mà phe anh ta cất công xây dựng. Bằng chính cái sân khấu bọn họ dựng lên, bằng chính thiết bị bọn họ tự bật, bằng bằng chứng vật lý cơ bản nhất. Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu. Tôi không thể dừng lại. Bởi vì nếu chỉ chứng minh được điện thoại do Châu Mỹ Phụng lấy đi, bà ta hoàn toàn có thể cắn răng chối cãi rằng đó là "hiểu lầm", "cầm nhầm", "quên chưa bỏ lại vào hộp". Tôi cần bà ta tự tay mở toang cái cánh cửa lớn hơn kia ra.

Tầng vả mặt thứ hai: Dụ sát bằng logic, ép tự bộc lộ mạng lưới phạm tội.

Châu Mỹ Phụng đã không làm tôi thất vọng. Sau cơn sốc ngắn ngủi vì bị chứng cứ đập thẳng vào mặt, tròng mắt bà ta đảo liên hồi. Đó là một dạng phản xạ tư duy tốc độ cao mang tính bản năng, giống như đang điên cuồng lục lọi trong mớ hỗn độn của não bộ xem có món nợ cũ nào để phản đòn hay không. Sau đó, ánh mắt bà ta lướt qua con số người xem trực tuyến vẫn đang nhảy múa trên màn hình tivi: Ba vạn hai ngàn người. Cổ họng bà ta nuốt nước bọt một cái, cơ mặt từ sự sợ hãi ban nãy dần méo mó chuyển sang trạng thái hiếu chiến. Ngay sau đó, cổ họng bà ta đột ngột phát ra một tiếng gào xé tai. Âm thanh đó giống như dùng móng tay cào vào mặt kính, chói lói, thê lương, mang theo sự cuồng loạn của kẻ bị dồn đến đường cùng:

"Được! Lần này chiếc điện thoại bị cậu quay được! Coi như cậu giỏi! Nhưng trước đây tôi có bao nhiêu là bưu kiện... bao nhiêu cái bưu kiện bị mất, bị hỏng, bị thiếu đồ ở nhà cậu, cậu có dám nói mẹ mình không giở trò gì không?!" Bà ta chĩa ngón tay thẳng mặt mẹ tôi, móng tay tái nhợt vì dùng lực quá độ, "Mùa đông năm ngoái tôi mang sửa cái dây chuyền vàng, cái bưu kiện nhận về trống trơn! Bóc ngay trước cửa nhà cậu! Cậu giải thích thế nào? Còn những món đồ bị hỏng phải trả lại nửa năm nay, tất cả đều hỏng ngay ở lối ra vào nhà này, ai biết được có phải bị nhà cậu bóc ra phá không? Cậu nói đi! Dám bảo không phải do nhà mình làm không?!"

Bà ta đang mở rộng chiến trường. Đây là phản xạ bản năng của một tay lừa đảo lão luyện khi bị bắt quả tang tại trận. Trộn cho nước đục ngầu lên, biến trách nhiệm rõ ràng của một sự kiện đơn lẻ thành "sổ nợ nát" của vô số vụ lặt vặt. Dùng sự hỗn loạn của sổ sách để pha loãng đi lực sát thương của bằng chứng thép duy nhất. Cái chiêu bài này, đem ra dùng với mấy chủ sạp ngoài chợ buôn sỉ, hay mấy cô nhân viên trực tổng đài bồi thường của công ty chuyển phát nhanh, trăm lần dùng là trăm lần linh nghiệm.

Nhưng bà ta không biết. Thứ tôi đợi, chính là câu nói này.

Tôi thầm đếm nhẩm ba giây trong lòng. Cứ để cho bà ta nói hết. Để bà ta nôn sạch mọi cái "oan ức" mà bà ta tự cho là an toàn ra ngoài. Để bà ta, ngay trong phòng phát trực tiếp này, trước mặt hàng vạn khán giả trên toàn mạng lưới, tự miệng kéo từng vụ lừa đảo mà bà ta từng làm vào cái khung đối thoại công khai này. Bởi vì mỗi một món "tổn thất" mà bà ta vừa thốt ra, đều sẽ trở thành đạn pháo cho đòn tấn công tiếp theo của tôi.

Đã hết ba giây.

"Dì Châu," Tôi cất lời, giọng điệu bình thản hệt như đang đọc báo cáo kiểm soát rủi ro quý, "Những cái bưu kiện 'bị mất', 'bị hỏng' mà dì vừa nhắc đến, tổng cộng liên quan đến mười bảy gói hàng. Đúng không?"

Đồng tử Châu Mỹ Phụng co rụt lại. Bà ta không đáp. Bà ta không biết con số này có ý nghĩa gì. Nhưng tôi thấy cơ thịt bên khóe miệng bà ta bất giác giật nảy lên. Đó là phản ứng cơ thể đi trước não bộ khi con mồi lờ mờ nhận ra bên dưới lớp đất mình đang đứng, là một cái hố không đáy.

Tôi cầm điều khiển lên. Màn hình máy chiếu lập tức chuyển cảnh. Một biểu đồ dữ liệu động phủ kín toàn bộ màn hình tivi. Tiêu đề in đậm bằng chữ đen: "Đối Chiếu Chéo Hồ Sơ Yêu Cầu Bồi Thường Bất Thường Và Ghi Chép Vận Đơn". Các cột tiêu đề bao gồm: Mã vận đơn, Người ký nhận, Số tiền yêu cầu bồi thường, Phân loại hoàn tiền, Trọng lượng khi ký nhận, Ảnh chụp bồi thường, Hình ảnh đối chiếu vận đơn gốc. Mỗi một hàng, là một chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh.

"Giao dịch thứ nhất," Tôi bắt đầu đọc, "Mã vận đơn Thuận Phong S F 1 3 3 7 8 9 0 2 X X X , hàng hóa gửi đi là một sợi dây chuyền vàng, giá trị bảo hiểm hai ngàn tám trăm năm mươi tệ. Ghi chép trọng lượng lúc lấy hàng: 0,23 kilogram. Ghi chép trọng lượng lúc giao hàng ký nhận: Cũng là 0,23 kilogram. Ảnh chụp kiểm tra khi mở hộp cho thấy vỏ hộp bên ngoài nguyên vẹn, tem niêm phong không rách nát. Người ký nhận là Châu Mỹ Phụng, thời gian ký nhận lúc ba giờ mười hai phút chiều ngày mùng chín tháng mười một năm ngoái."

Tôi nhấn điều khiển. Dòng tương ứng trên bảng biểu lập tức được tô sáng màu đỏ. Khung hình thu nhỏ của các chứng cứ bên cạnh tự động mở ra: Bản scan của vận đơn gốc, ảnh chụp ký nhận trực tiếp do nhân viên giao hàng chụp lại, và... ảnh chụp màn hình đơn đăng ký "Hàng hóa bị thất lạc, hư hỏng trong quá trình vận chuyển" do Châu Mỹ Phụng gửi lên nền tảng thương mại điện tử vào lúc bốn giờ lẻ ba phút chiều cùng ngày. Lý do yêu cầu bồi thường là: "Gói hàng nguyên vẹn, nhưng đồ vật bên trong không cánh mà bay, nghi ngờ bị đánh tráo trong quá trình vận chuyển."

"Dì Châu," Tôi nhìn thẳng vào bà ta, "Lúc lấy hàng dây chuyền vẫn nằm trong hộp, lúc giao hàng trọng lượng cái hộp không hề thay đổi, lúc dì tự tay kiểm tra trước mặt nhân viên giao hàng vỏ hộp cũng hoàn toàn nguyên vẹn. Vậy mà chỉ nửa tiếng sau, dì đã đệ đơn yêu cầu bồi thường toàn bộ giá trị. Dì có thể giải thích một chút được không... Một chiếc hộp nặng 0,23 kilogram, nếu sợi dây chuyền bên trong thật sự 'không cánh mà bay', thì tại sao trọng lượng lại không hề thay đổi lấy một gram?"

Cổ họng Châu Mỹ Phụng phát ra những tiếng "khò khè", hệt như bị người ta bóp nghẹt khí quản.

"Giao dịch thứ hai," Tôi không để cho bà ta có cơ hội trả lời, "Mã vận đơn Thân Thông S T 7 7 3 2 1 X X X , kiện hàng thanh toán khi nhận mà dì nói là 'chưa nhận được'. Khăn quàng cổ lông cừu, trị giá ba trăm sáu mươi tệ, cước phí đến trả là mười tám tệ. Lịch sử chuyển tiền Wechat của mẹ tôi hiển thị khoản cước này đã được ứng trước vào ngày mùng năm tháng ba năm nay..." Màn hình tivi bật lên ảnh chụp giao dịch ngân hàng, số tiền 18 tệ, mốc thời gian rõ mồn một. "... Còn lịch sử trò chuyện Wechat của dì cũng cho thấy, vào lúc tám giờ mười hai phút tối cùng ngày, dì đã gửi cho mẹ tôi một tin nhắn thoại: 'Em nhận được rồi, cảm ơn chị Lý'."

Tôi phát đoạn tin nhắn thoại đó. Giọng của Châu Mỹ Phụng vang lên từ loa tivi, trùng khớp hoàn toàn với người đàn bà sắc mặt như tro tàn đang đứng giữa phòng khách lúc này. "Nhưng đơn hàng này," Tôi tiếp tục, "Trạng thái hoàn tiền của dì trên nền tảng thương mại điện tử lại là 'Đã hoàn tiền về tài khoản thanh toán', phân loại hoàn tiền là 'Chưa nhận được hàng'. Tiền vận chuyển trả lại cho dì, tiền hàng trả lại cho dì, còn cái khăn quàng cổ thì ngự trên cổ dì suốt cả một mùa xuân."

Tôi ngừng lại một nhịp. "Dì Châu. Cái này không gọi là mất hàng. Cái này gọi là lừa đảo tiền bảo hiểm."

Tôi nhẩn nha đọc từng khoản một. Mười bảy giao dịch, đọc không sót chữ nào. Cứ đọc đến đâu, dòng tương ứng trên bảng biểu lại đỏ rực lên đến đó, ảnh bằng chứng tự động hiển thị. Khi dòng cuối cùng sáng lên, toàn bộ bảng biểu đã biến thành một mảng màu đỏ nhức mắt. Hệt như một tờ phán quyết được viết bằng máu.

Châu Mỹ Phụng bắt đầu lùi lại khi tôi đọc đến khoản thứ bảy. Khi đọc đến khoản thứ mười, chân bà ta va phải mép bàn nước, giỏ hoa quả lăn xuống đất, lớp nilon rách toạc, táo cam lăn lóc khắp sàn. Bà ta ngã phịch xuống ghế sofa, vạt sườn xám bị góc bàn nước móc rách một mảng. Khi đọc đến khoản thứ mười lăm, bà ta cứng đờ người. Bà ta cứ thế ngồi đó, đôi môi mấp máy nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Những ngón tay cắm phập vào khe hở của nệm ghế, các đốt ngón tay tái nhợt như xác chết.

Cảm xúc trên dòng bình luận của phòng livestream đang trải qua một chuỗi phản ứng hóa học dữ dội. Sự bàng hoàng và ngỡ ngàng ban đầu đã hoàn toàn bị thay thế bởi phẫn nộ: "Đây là tội phạm chuyên nghiệp rồi chứ gì nữa??", "Mười bảy vụ?? Cái này không gọi là ham món lợi nhỏ, cái này gọi là lừa đảo quy mô", "Báo cảnh sát, báo cảnh sát ngay", "Tôi vừa chửi người dì kia xong, tôi đáng chết quá", "Châu Hạo, anh thò mặt ra giải thích xem nào", "Đã quay màn hình, ngày mai gửi thẳng vào email của nhãn hàng", "Tôi mà là nhãn hàng, lúc này tôi đang ngồi gõ đơn hủy hợp đồng rồi".

Người trợ lý phụ trách lọc bình luận lúc này đã hoàn toàn bỏ cuộc. Cậu ta đứng chết trân tại chỗ, điện thoại vuột khỏi tay, rơi úp mặt xuống sàn nhà vỡ nát. Ánh sáng từ chiếc đèn viền hắt lên mặt cậu ta, soi rõ cái biểu cảm sốc tâm lý khi lần đầu tiên được chứng kiến một cuộc hành hình công khai: Miệng há hốc, đồng tử giãn to, quên sạch cả cách hít thở.

Đây chính là điều tôi cần. Cảm xúc đã được tích tụ đến đỉnh điểm. Tiếp theo, phải tung ra đòn dữ liệu chí mạng.

Tầng vả mặt thứ ba: Lấy dữ liệu làm dao, lóc thịt lột da từng tầng.

"Không phải các người vẫn muốn biết mấy ngày nay tôi đang làm cái gì sao?" Tôi quay sang nhìn Châu Hạo. Khuôn mặt anh ta lúc này đã chuyển sang một màu xám ngoét. Không phải là từ hình dung, mà là trắng bệch thực sự. Mao mạch máu co rút vì phản ứng căng thẳng tột độ, môi nhợt nhạt, viền mắt đỏ hoe, những giọt mồ hôi to như hột đậu lăn dài trên trán. "Tôi đang dựng mô hình."

Tôi ấn điều khiển. Bảng biểu thứ ba được mở ra. Đây là một sơ đồ mạng lưới quan hệ, lấy Châu Mỹ Phụng và Châu Hạo làm trung tâm, từ đó tỏa ra xung quanh vô vàn những điểm nối và đường dây chằng chịt. Mỗi một điểm nối đại diện cho một tài khoản mua sắm, một mã số bồi thường của công ty vận chuyển, hoặc một chủ cửa hàng bị lừa đảo. Màu sắc của các đường nối tượng trưng cho các hình thức lừa đảo. Màu đỏ là "yêu cầu bồi thường gói hàng rỗng", màu xanh là "cố ý chỉ hoàn tiền", màu vàng là "lợi dụng thông tin cá nhân của người khác để đặt hàng", màu xanh lá là "ngụy tạo hàng hư hỏng". Tại ô tổng hợp dữ liệu ở vị trí trung tâm sơ đồ, một con số được bôi đỏ, in đậm, phóng to hết cỡ: 147000 tệ.

"Mười ba tài khoản trên các nền tảng thương mại điện tử. Trong vòng hai năm qua. Bình quân mỗi năm hơn ba trăm đơn hàng bất thường. Liên quan đến chín mươi tám chủ cửa hàng, mười bảy chi nhánh của các công ty chuyển phát nhanh. Lợi dụng các lỗ hổng chính sách như 'Chỉ hoàn tiền', 'Vận đơn ảo', 'Bồi thường gói hàng rỗng', tổng số hàng hóa và tiền bồi thường đã chiếm đoạt được là..." Tôi ngừng lại, nhìn thẳng vào ống kính máy quay, "... mười bốn vạn bảy ngàn tệ chẵn."

Không khí trong phòng khách giống như bị rút cạn. Lượng người xem trực tuyến trong phòng phát trực tiếp đã vượt qua con số ba vạn năm ngàn. Bình luận trôi quá nhanh, đến mức hoàn toàn không thể nhìn rõ nội dung, chỉ thấy một dải ánh sáng đủ màu sắc xé toạc từ đáy màn hình cuộn lên trên, hệt như một thác nước chảy ngược.

"Tất cả các dữ liệu này," Giọng tôi vẫn không mảy may gợn sóng, "Nguồn gốc đều hoàn toàn hợp pháp. Thông tin người mua bất thường do các hội nhóm hỗ trợ chủ shop chia sẻ, hồ sơ bồi thường được công bố hợp pháp trên trang chủ công ty vận chuyển, các văn bản trên mạng tài liệu xét xử, và các thông cáo công khai của tòa án. Tôi đã mất ba tháng ròng, dùng phương pháp mô hình hóa kiểm soát rủi ro để đối chiếu chéo hàng trăm mảnh vỡ thông tin này, tạo thành một chuỗi mốc thời gian khép kín. Mỗi một điều khoản đều có nguồn gốc hợp pháp, mỗi một hồ sơ đều đã được lưu trữ trên nền tảng chuỗi khối và có văn phòng công chứng xác thực. Đảm bảo không một ai có thể sửa đổi."

Tôi đánh mắt sang nhìn Châu Mỹ Phụng. Ánh mắt bà ta đã hoàn toàn mất tiêu cự. Người đàn bà ban nãy còn ngồi chễm chệ vắt chéo chân, gảy gảy móng tay, dõng dạc bàn chuyện "bồi thường", lúc này lại đang co rúm ở góc ghế sofa, trông hệt như một vũng sáp đang tan chảy.

"Biết tại sao các người có thể liên tục đắc thủ không?" Không có tiếng trả lời. "Bởi vì trong số chín mươi tám chủ cửa hàng bị lừa, phần lớn đều ngại phiền phức nên không báo cảnh sát. Số tiền đơn lẻ quá nhỏ, chi phí truy cứu chéo tỉnh lại quá cao. Nhưng lũy kế lên mười bốn vạn bảy ngàn tệ, thì đã vượt xa mức lập án ba ngàn tệ của tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Hơn nữa, lợi dụng thông tin cá nhân của người khác, thực hiện nhiều lần, có tổ chức, có mưu đồ, hoàn toàn nằm trong khung tình tiết tăng nặng theo quy định của pháp luật."

Tôi lại nhìn thẳng vào ống kính máy quay. "Toàn bộ bằng chứng nói trên, tôi đã dựa theo tiêu chuẩn lập án của tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản theo Điều 266 và tội tống tiền theo Điều 274 của Bộ luật Hình sự, đóng gói thành bộ hồ sơ hoàn chỉnh. Vào lúc mười một giờ sáng nay, tôi đã gửi toàn bộ cho Đội điều tra tội phạm kinh tế khu vực, đồng thời CC sao gửi cho..." Tôi cố tình khựng lại chưa đến nửa nhịp, trong cái tích tắc đó, phòng khách yên ắng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng dòng điện ràn rạt của chiếc đèn chiếu, và tiếng thở dốc ngày một gấp gáp của Châu Hạo, "... những nhãn hàng hợp tác mà hai mẹ con các người coi trọng nhất. Tức là những vị khách đang theo dõi toàn bộ quá trình ngay tại phòng livestream lúc này: Mỹ phẩm Mộ Nghiên, Đồ ăn vặt Triều Nhân và Thiết bị thể hình Nhuệ Bộ."

Câu nói này là để cho Châu Hạo nghe, và cũng là để cho các nhãn hàng nghe. Tôi không nhìn thấy mặt họ, nhưng tôi biết họ đang lắng nghe.

Lời vừa dứt. Điện thoại của Châu Hạo nổ tung những tiếng chuông chói tai. Trên màn hình hiển thị rành rành dòng chữ: "Mỹ phẩm Mộ Nghiên - Giám đốc Lý ban Thương hiệu".

Tay Châu Hạo run lẩy bẩy. Ngón cái của anh ta phải vuốt đến ba lần mới bắt máy được, vô tình bấm nhầm vào loa ngoài. Một giọng nữ lạnh lẽo vang lên từ điện thoại. Âm lượng không lớn, nhưng giữa căn phòng khách im lìm chết chóc, nó quất mạnh vào màng nhĩ mọi người như một đường roi rực lửa: "Anh Châu Hạo, tôi là Lý Đình thuộc ban Quan hệ Công chúng của thương hiệu Mỹ phẩm Mộ Nghiên. Chúng tôi đang theo dõi toàn bộ quá trình trên sóng trực tiếp. Bây giờ tôi xin lấy danh nghĩa nhãn hàng, chính thức thông báo cho anh: Yêu cầu anh chấm dứt livestream ngay lập tức, đồng thời gỡ toàn bộ video có liên quan đến thương hiệu của chúng tôi. Chúng tôi sẽ ngay lập tức khởi động quy trình thanh lý hợp đồng hợp tác thương mại với 'Truyền Thông Hạo Vận'. Đơn hủy hợp đồng chính thức sẽ được gửi đi trong ngày hôm nay. Anh tự thu xếp cho ổn thỏa đi."

Chương 7

Điện thoại cúp máy.

Châu Hạo còn chưa kịp gỡ điện thoại xuống khỏi tai, thì thanh thông báo ở viền trên màn hình đã bắt đầu nảy lên điên cuồng. Các ảnh đại diện Wechat làm việc của phía nhãn hàng thay nhau sáng đèn đỏ. Nhân viên phụ trách bên Đồ ăn vặt Triều Nhân chỉ gửi đúng hai chữ: "Chấm dứt". Còn giám đốc thương hiệu của Thiết bị thể hình Nhuệ Bộ thì ném thẳng một tấm ảnh bìa bản điện tử của đơn hủy hợp đồng.

Điện thoại của Châu Hạo tuột khỏi tay, rơi úp mặt xuống sàn gỗ vỡ "choang" một tiếng chát chúa. Chiếc đèn vòng chiếu sáng cũng bị đụng ngã, ánh sáng vẽ một đường cong chói lóa trên trần nhà rồi rọi thẳng vào góc tường.

Châu Hạo đứng chết trân giữa đống đổ nát của chính mình. Đầu tiên, anh ta rống lên với chiếc điện thoại. Một tiếng gào thét hoàn toàn mất kiểm soát, xé giọng đứt hơi: "Dựa vào cái gì chứ... Tôi đã kéo doanh số cho các người bao nhiêu... Các người không thể hủy hợp đồng lúc này... Giám đốc Lý, nghe tôi giải thích đã..." Sau đó, giọng anh ta đột nhiên nhỏ hẳn lại, giống như đang lẩm bẩm với chính mình. Đôi môi anh ta mấp máy với tốc độ kinh hoàng, thốt ra những cụm từ vỡ nát, mất sạch logic: "Là các người xúi tôi làm mà... Là nhãn hàng ngầm ám chỉ có thể thao tác kiểu này cơ mà... Lưu lượng... Nhà đầu tư... Chỉ còn một bước cuối cùng nữa thôi..." Anh ta đưa tay vò đầu bứt tóc, bóp chặt đến mức các đốt ngón tay trắng dã. Uốn cong người, từ trong cuống họng phát ra một âm thanh rền rĩ xen lẫn gào thét, nghe hệt như tiếng một con dã thú bị cạp sắt kẹp nát chân.

Đợt hồng thủy bình luận cuối cùng trào qua màn hình: "Các bên nền tảng làm tốt lắm", "Tự đào mồ chôn mình trên sóng trực tiếp", "Đạo sư khởi nghiệp -> Đạo sư ăn cơm tù", "Bà mẹ vẫn đang giả vờ chết lâm sàng kìa, nực cười", "Đã quay màn hình, phong sát vĩnh viễn nhé, xin cảm ơn", "Phía nhãn hàng: Cắt đứt quan hệ ngay tại trận, quá đỉnh".

Tầng vả mặt thứ tư: Pháp luật bủa lưới, thân phận đảo chiều cực hạn.

Đúng lúc này, chuông cửa lại reo.

Không phải bị đập vỡ nát. Mà là ba tiếng gõ cửa điềm tĩnh, có lực, mang theo nhịp điệu uy nghiêm của quyền lực công.

Cảnh sát Trần đứng ngoài cửa. Năm nay anh ta bốn mươi lăm tuổi, đã làm việc ở đồn cảnh sát khu vực được hai mươi năm. Khuôn mặt sạm màu đồng thiếc vì dãi nắng dầm sương, những nếp nhăn nơi khóe mắt sâu hoắm như dao khắc. Anh ta không cao, nhưng đứng ở đó lại tỏa ra một cảm giác nặng nề khiến người ta không thể phớt lờ. Đó là thứ khí chất được bồi dưỡng qua nhiều năm tháng giải quyết tranh chấp, hòa giải mâu thuẫn, và thu đao vào vỏ. Phía sau anh ta là Trưởng ban quản lý khu phố Vương Chí Cương, một người đàn ông trung niên đeo kính gọng vàng, tóc chải ngược không một nếp rẽ, cùng với hai viên cảnh sát phụ trợ mặc sắc phục.

"Đồng chí Lâm Thâm." Giọng cảnh sát Trần trầm ổn và đanh thép, "Gói chứng cứ cậu gửi sáng nay, tôi đã nhờ bên đội điều tra tội phạm kinh tế tăng ca một chút, buổi chiều đã duyệt xong toàn bộ dữ liệu cốt lõi. Chuỗi chứng cứ khép kín, logic rành mạch, bên tội phạm kinh tế đã đồng ý tiến hành thụ lý trước." Anh ta ngừng lại một chút, rồi quay sang nhìn Châu Mỹ Phụng trên ghế sofa và Châu Hạo đang điên cuồng vò đầu bứt tóc, "Châu Mỹ Phụng, Châu Hạo, hiện có nhiều bằng chứng chỉ ra hai người đang dính líu đến hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản và tống tiền. Đề nghị phối hợp theo chúng tôi về đồn tiếp nhận điều tra."

Châu Mỹ Phụng nảy bắn lên khỏi ghế sofa. Trong khoảnh khắc đó, cơ thể bà ta giống như bị thứ gì đó đâm thủng cột sống, đột ngột duỗi thẳng ra rồi sụp đổ hoàn toàn. Bà ta lao về phía cảnh sát Trần, những ngón tay túm lấy tay áo sắc phục của anh ta, móng tay bấu rách cả thớ vải: "Tôi không có... Cảnh sát ơi... Tất cả đều là hiểu lầm... Là bà ta hãm hại tôi..." Bà ta chĩa thẳng tay vào mẹ tôi, giọng the thé đến xé phổi, "Bà ta lắp camera trước cửa nhà tôi... Bà ta còn ác độc hơn tôi nhiều... Anh phải bắt bà ta..."

Cảnh sát Trần không đẩy bà ta ra. Anh ta chỉ cúi xuống nhìn bà ta, trong ánh mắt không có sự phẫn nộ, cũng chẳng có vẻ khinh bỉ. Chỉ có một sự tĩnh lặng gần như bi mẫn của một người đã xử lý quá nhiều vụ việc tương tự. "Châu Mỹ Phụng. Camera quay lại cảnh bà tự mình bước đến cửa nhà bà ấy để bóc trộm bưu kiện. Bằng chứng cho thấy bà đã lừa đảo mười bốn vạn tệ trên khắp mạng lưới. Ai ác độc hơn, ai là người bị hại, cứ để chứng cứ lên tiếng." Anh ta nhẹ nhàng nhưng kiên quyết gạt từng ngón tay Châu Mỹ Phụng ra khỏi ống tay áo mình.

Đôi chân Châu Mỹ Phụng như bị rút sạch xương. Cơ thể bà ta trượt dọc theo thành ghế sofa, ngã phịch xuống sàn nhà. Vạt sườn xám nhúng vào vũng nước quả ép từ giỏ hoa quả bị lật úp, loang lổ những vết bẩn sẫm màu. Bà ta bắt đầu khóc. Không phải kiểu khóc lóc dùng khăn giấy chấm khóe mắt để diễn tuồng, mà là sự sụp đổ thực sự. Nước mắt nước mũi tèm lem quyện vào nhau, mồm há hốc, phát ra tiếng tru tréo vô thức, hỗn loạn hệt như kéo bễ lò rèn. Bà ta vừa gào khóc vừa thốt ra câu nói cuối cùng: "Hạo ơi... Mẹ làm tất cả cũng chỉ vì con thôi mà... Mẹ đều vì con mà..."

Châu Hạo không thèm nhìn mẹ mình. Anh ta dựa lưng vào góc tường, cúi gằm mặt, tiếp tục lẩm bẩm nhắc đi nhắc lại với chiếc điện thoại đã đứt kết nối: "Là bọn nhãn hàng ban đầu ngầm ám chỉ chúng ta có thể làm thế... Là do nhãn hàng ám chỉ... Không phải tôi..."

Hai cảnh sát phụ trợ tiến đến cạnh Châu Hạo, mỗi người một bên kẹp chặt lấy cánh tay anh ta. Cơ thể anh ta mềm oặt như một cái bao tải rách, lúc bị xốc lên, đầu gối cũng không buồn gập lại.

Trong phòng khách, chiếc đèn viền đổ nghiêng trên sàn, hắt ánh sáng lên chùm đèn chùm trên trần nhà, tạo ra một quầng sáng nghiêng ngả, lắc lư liên tục. Điện thoại vẫn nằm lăn lóc dưới đất, livestream vẫn tiếp tục. Lượng người xem đã vượt ngưỡng năm vạn người.

Dòng bình luận không còn nhảy nữa. Tất cả mọi người đều đang chờ đợi tôi nói ra câu chốt hạ cuối cùng.

Tôi quay sang chiếc điện thoại vẫn đang phát trực tiếp. Năm vạn người xem trực tuyến, đồng nghĩa với việc năm vạn cặp mắt đang chằm chằm chứng kiến toàn bộ vở kịch. Chứng kiến Châu Mỹ Phụng bị người ta xốc nách lôi đi, sườn xám dính đầy vết bẩn, tóc búi bù xù, không còn bóng dáng người đàn bà kiêu ngạo vắt chéo chân búng móng tay cười nói ép người ta vào chỗ chết ban nãy. Chứng kiến Châu Hạo bị áp giải ra khỏi cửa, bộ vest nhăn nhúm thành một cục, cặp kính lệch sang một bên tai, khóe miệng còn dính đầy bọt mép, mồm vẫn đang lải nhải những lời biện minh mà chẳng ai buồn tin.

Tôi hướng về ống kính, cất tiếng. Lần này, trong giọng nói của tôi cuối cùng cũng ánh lên một tia ấm áp. "Toàn bộ số tiền lừa đảo sau khi được pháp luật xác minh, tôi sẽ lấy danh nghĩa của mẹ tôi, Lý Tuệ Phân, để quyên góp toàn bộ, thành lập 'Quỹ chống lừa đảo Thiện Ý vì cộng đồng'. Số tiền này, dùng để giúp đỡ những người thật sự vì lòng tốt mà bị kẻ xấu lừa gạt."

Tôi khựng lại một nhịp. Ánh mắt dời khỏi ống kính, hạ xuống bóng lưng vẫn đang khẽ run rẩy ở góc ghế sofa. Ngay lúc này, bà cũng đang ngước lên nhìn tôi, đôi mắt ngập đầy nước. Nhưng lần này, không phải vì tủi nhục. Mà là một luồng ánh sáng đã bị đè nén quá lâu nay mới có dịp bung trào. Cái cách bà nhìn tôi, hệt như lần đầu tiên thực sự nhận thức lại được đứa con trai của mình.

"Châu Hạo vẫn luôn rêu rao mình là 'Đạo sư khởi nghiệp trẻ'." Tôi nhìn thẳng vào ống kính máy quay, câu chốt hạ sắc lẹm giáng xuống chuẩn xác như một nhát dao phẫu thuật, "Hãy quên đi cái vỏ bọc đó. Chút tài mọn thực sự của các người, cứ vào tù mà từ từ ngẫm lại."

Sau đó, tôi tắt kết nối trình chiếu. Rút dây cáp H D M I. Dựng thẳng lại chiếc đèn viền ngã rạp ở góc tường. Ánh sáng dần ổn định, phòng khách khôi phục lại độ sáng bình thường. Không còn chói lóa nhức mắt, cũng không quá tối tăm. Trở về đúng với dáng vẻ của một đêm mùa hè bình dị.

Tôi bước đến bên ghế sofa, đỡ mẹ tôi dậy. Cơ thể bà vẫn đang run rẩy, nhưng tôi có thể cảm nhận được bà đang cố gắng duỗi thẳng khớp gối của mình. Những ngón tay đang bám chặt cánh tay tôi dần dần siết lại. Từ sự ỷ lại ban đầu, chuyển thành một sự xác nhận. Xác nhận con trai vẫn ở đây, xác nhận mọi thứ không phải là một giấc mơ, xác nhận những lời chửi bới dơ bẩn dán trên cửa nhà cuối cùng cũng đã bị gột rửa sạch sẽ. Bà ngẩng đầu nhìn tôi. Những nếp nhăn nơi khóe mắt hiện rõ mồn một dưới ánh đèn, nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn chứa một tia sáng chói lọi vừa thoát ra khỏi chốn giam cầm. Bà không nói gì, chỉ giữ chặt tay tôi, giống như đang bấu víu vào một ngọn núi vững chãi.

Tôi đỡ bà, quay người đi vào phòng. Phía sau lưng, Châu Mỹ Phụng đang bị người ta xốc nách đi ngang qua hiên nhà tôi. Gót giày cao gót giẫm thẳng lên tờ "Thỏa thuận bồi thường" vừa bị vò nát rồi vuốt phẳng kia. Con số "20000 tệ" trong ô số tiền bị đạp thủng một lỗ. Từ dưới lầu vọng lên tiếng gào khàn đặc của Châu Hạo: "Lúc đó chính các người bảo mẹ tôi làm thế mà... Là các người ám chỉ có thể đòi bồi thường cơ mà..." Nhưng điện thoại của anh ta đã tắt, livestream đã đứt. Các nhà đầu tư, nhãn hàng, người hâm mộ của anh ta, tất cả đã bốc hơi khỏi thế giới của anh ta. Không còn bất kỳ ai nghe anh ta gào thét nữa.

Gió đêm thổi thốc vào từ cửa sổ cầu thang, mang theo luồng không khí oi bức, ẩm ướt đặc trưng của mùa hè. Tôi đỡ mẹ bước vào phòng, khép cửa lại. Ngoài phòng khách chỉ còn lại giỏ hoa quả vỡ nát, chiếc điện thoại vỡ màn hình, cái đèn chiếu xiêu vẹo, và một bản thỏa thuận bồi thường bị đạp nát bét.

Ngay trong đêm đó, cảnh sát Trần và Trưởng ban Vương Chí Cương đã đăng tải đồng loạt một văn bản thông báo chính thức lên bảng tin của khu phố và tất cả các nhóm chat của cư dân. Lời lẽ của thông báo đã được bộ phận pháp chế kiểm duyệt, vô cùng chặt chẽ và chừng mực. Không hề nêu đích danh, chỉ viết rằng: "Gần đây có những phần tử bất hảo lợi dụng lòng tốt nhận hộ bưu kiện của hàng xóm để thực hiện hành vi lừa đảo thương mại điện tử có hệ thống". Nhưng ở phần cuối bản thông báo, cảnh sát Trần đã tự mình thêm vào một đoạn: "Việc phá án thành công lần này, phải cảm ơn người dân nhiệt tình đã ứng dụng chuyên môn kỹ thuật, cố định hợp pháp một chuỗi chứng cứ điện tử hoàn chỉnh, cung cấp hỗ trợ quan trọng cho cơ quan Công an trong việc trấn áp loại hình lừa đảo mạng kiểu mới. Qua vụ án này, chúng tôi muốn gửi gắm đến toàn thể người dân một quan điểm: Đối mặt với những hành vi xâm phạm bất hợp pháp, nhẫn nhục chịu đựng không phải là lựa chọn duy nhất. Dùng pháp luật để bảo vệ quyền lợi, bằng chứng mới là vua."

Đêm đó, kênh truyền thông của Châu Hạo bị nền tảng cấm vĩnh viễn. Trong vòng ba ngày, toàn bộ mười bảy tài khoản liên kết bị quét sạch không còn tì vết. Một tuần sau, tất cả các đơn hủy hợp đồng từ phía nhãn hàng được gửi tới tấp. Một tháng sau, giấy phép kinh doanh của công ty Châu Hạo bị thu hồi. Hai tháng sau, công ty hoàn tất thủ tục giải thể, hồ sơ vụ án của mẹ con Châu Mỹ Phụng chính thức được chuyển sang Viện Kiểm sát để thẩm tra khởi tố.

Chương 8

Sáng sớm hôm sau.

Mẹ tôi vẫn dậy sớm như mọi ngày. Bà đẩy cửa chống trộm chuẩn bị đi chợ. Tay nắm cửa lạnh ngắt, xúc cảm kim loại vô cùng chân thực trong màn sương sớm.

Sau đó, bà khựng người lại.

Trên tấm thảm chùi chân trước cửa, ai đó đã đặt một bó hoa cẩm chướng màu vàng nhạt. Bó hoa không lớn, được gói bằng giấy cotton màu xanh lục nhạt, cuống hoa vẫn còn vương những hạt sương, rõ ràng là vừa mới mua ở tiệm hoa về. Dưới bó hoa có ép một tờ giấy nhắn không ghi tên người gửi, trên đó chỉ có vỏn vẹn một dòng chữ. Nét chữ nắn nót, từng nét từng nét một, giống như người cầm bút đã dùng rất nhiều sức lực.

"Dì Lý, xin lỗi dì."

Mẹ tôi cúi xuống nhặt bó hoa lên, nâng niu trong tay. Bà đứng thẫn thờ ngoài cửa rất lâu, không nói một lời nào.

Tôi đứng bên cửa sổ nhìn xuống cảnh tượng này. Ánh nắng ban mai hắt tới từ hướng đông, nhuộm toàn bộ các tòa nhà trong khu dân cư thành một màu vàng nhạt dịu dàng. Dưới lầu có người đang dắt chó đi dạo, có người đang chạy bộ, có người đang đứng phân loại rác trước bãi tập kết. Cuộc sống vẫn đang chầm chậm trôi qua theo đúng nhịp điệu vốn có của nó, bình yên như chưa từng có bất kỳ cơn sóng gió nào ập đến.

Ánh mắt tôi dừng lại ở người đàn bà mặc chiếc váy đỏ dưới lầu. Bà ta đang đứng trước bãi tập kết, cúi gằm mặt phân loại túi rác trong tay. Động tác có phần lơ đãng, bà ta ngẩng đầu lén liếc mắt về phía cửa sổ nhà tôi một cái, rồi vội vàng cúi rạp đầu xuống, quay lưng rảo bước thật nhanh vào trong tòa nhà.

Điện thoại rung lên. Một thông báo thư điện tử mới. Người gửi là Phó chủ tịch phụ trách Kỹ thuật của một công ty an ninh mạng danh tiếng. Tiêu đề ghi rõ: "Chào anh Lâm Thâm, chúng tôi đã theo dõi vụ việc tối qua. Xin phép được mời anh đảm nhận vị trí Cố vấn Kỹ thuật Chống Lừa đảo của công ty chúng tôi. Mức lương thỏa thuận thêm, làm việc từ xa. Rất mong được hợp tác sâu rộng cùng anh."

Tôi còn chưa kịp trả lời, thì thông báo thứ hai, thứ ba lại liên tiếp nhảy ra.

Tôi bấm tắt màn hình điện thoại, xoay người trở lại trước máy tính. Trên màn hình, biểu tượng tệp tài liệu "Hồ Sơ Sự Kiện Rủi Ro Hàng Xóm Phiên Bản 2.3" đang nằm yên lặng ở góc trên bên trái màn hình chờ. Tôi nhấp chuột phải, chọn "Đổi tên", gõ một cái tên mới.

"Đã Đóng Án".

Gõ phím Enter.

Sau đó, tôi tạo mới một tệp tài liệu trắng. Ở thanh tiêu đề, con trỏ chuột nhấp nháy liên tục, chờ đợi tôi gõ xuống dòng chữ đầu tiên.

Ngoài cửa sổ, ánh nắng chói chang đẹp vô ngần.

8Vả mặt
Trang chủ

Hàng Xóm Đặt Hàng Trên Mạng Còn Địa Chỉ Nhận Hàng Và Thanh Toán Là Nhà Tôi

0 chương ... lượt đọc

Giới thiệu truyện

Danh sách chương

Có thể bạn sẽ thích

Bình luận truyện

Mục lục
Màu Nền
Font Chữ
Cỡ Chữ
18px
Hàng Xóm Đặt Hàng Trên Mạng Còn Địa Chỉ Nhận Hàng Và Thanh Toán Là Nhà Tôi

...

Chương trước Chương sau

Tiệm Trà Kể Chuyện

Bản quyền © 2026 thuộc về Tiệm Trà Kể Chuyện

Truyện đã đọc